Chương 99 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hai người đã cùng nhau trải qua một đêm lễ hội vô cùng tuyệt vời, chỉ có điều sáng hôm sau thức dậy, cả hai đều gặp tình trạng lưng đau chân mỏi ở những mức độ khác nhau.

Thương Tuyết Hà vừa xoa eo vừa bước vào văn phòng, trong lòng không biết bao nhiêu lần hối hận vì tối qua sao mình lại để đối phương chiếm thế thượng phong. Những tiếng "bé ngọt ngào" cứ quanh quẩn bên tai khiến giờ đây nhớ lại, cô vẫn thấy mặt đỏ tai hồng.

"Tuyết Hà, cậu biết gì chưa!! Nổ tung trời rồi!!!!"

Cô vừa bước vào đã thấy An Nguyệt trưng ra cái vẻ mặt kinh ngạc như vừa trúng số độc đắc, khiến cô ngơ ngác, theo bản năng đứng thẳng lưng hỏi: "Cái gì nổ?"

"Video ấy!"

Nghe thấy hai chữ "video", vì đã có bài học xương máu từ trước, tim Thương Tuyết Hà vô thức lỡ mất một nhịp. Không lẽ tối qua lúc đầu óc không tỉnh táo mình đã đăng cái gì bậy bạ lên rồi sao?!

Sắc mặt cô trắng bệch trong tích tắc, vội vàng chạy lại xem dữ liệu hệ thống.

"Ơ??" Nhìn thấy tiêu đề trên màn hình, đầu óc Thương Tuyết Hà đầy dấu hỏi chấm. Tiêu đề này rõ ràng là của video về chủ đề công sở, nhưng chẳng phải lúc tan làm hôm qua vẫn chưa cắt ghép xong sao?

An Nguyệt đắc ý nói: "Tối qua về nhà rảnh rỗi không có việc gì làm nên mình cắt xong rồi đăng luôn, đăng xong thì đi tắm rồi ngủ. Sáng nay vào xem dữ liệu mà mình hết hồn, cứ tưởng điện thoại bị nhiễm mã độc rồi chứ!"

"Đây là thật sao? Mới đăng có một đêm thôi mà." Nhìn dữ liệu hệ thống trên Bilibili, Thương Tuyết Hà không khỏi tặc lưỡi. Lượt xem có khi còn cao hơn tất cả các video trước đây cộng lại, và lượt thích đã phá mốc một vạn.

"Ngày lễ thì mấy đứa độc thân lên mạng nhiều chứ sao. Mình thấy có vài bình luận bảo là thấy ở trang chủ, chắc là được nền tảng ngẫu nhiên đẩy vào danh sách đề xuất rồi."

"Thế còn dữ liệu ở các nền tảng khác thì sao?"

"Không ổn lắm." Điền Duyệt Hân ngẩng đầu khỏi màn hình, "Mình xem qua rồi, lượt thích ở các chỗ khác cộng lại còn chưa tới hai ngàn, bình luận cũng chỉ lèo tèo."

Thương Tuyết Hà nhìn vào thanh thời lượng, nhanh chóng đưa ra kết luận: "Video này của mình dài gần 30 phút, trong khi video ở các nền tảng khác thường không quá 5 phút, người ta ít xem cũng là điều dễ hiểu."

"Bilibili là nền tảng có dữ liệu tốt nhất của mình, xem ra chúng ta nên tìm hiểu kỹ phong cách của Bilibili thôi."

Một câu nói vô tình của An Nguyệt đã được Thương Tuyết Hà ghi nhớ trong lòng. Cô cố tình đi tra cứu quy định ký hợp đồng của Bilibili nhưng theo thông tin trên mạng, Bilibili không có cổng đăng ký ký kết, chỉ khi nhân viên của họ chủ động chìa "cành ô liu" thì mới được.

Thế là cô đành gác lại.

Vài ngày sau, thông báo về buổi tiệc tất niên của công ty được gửi xuống, mỗi bộ phận đều phải đóng góp một tiết mục biểu diễn.

Trần Hải - Giám đốc bộ phận tập hợp mọi người lại để họp, nội dung thảo luận là bộ phận sẽ diễn tiết mục gì.

Biểu diễn văn nghệ là việc "vác tù và hàng tổng", trừ khi bị bắt buộc, còn lại đa số mọi người đều không muốn tốn sức.

Thế nên mới nảy sinh chế độ bầu chọn.

Thương Tuyết Hà đang đứng trong góc hào hứng "hóng biến", đột nhiên bị gọi tên: "Chẳng phải dạo trước Tuyết Hà có đăng một video nhảy đó sao? Hay là để nhóm trưởng Thương tổ chức một màn nhảy đi."

Cô nhìn về phía người đồng nghiệp vừa đưa ra cái ý tưởng dở hơi đó, thẳng thừng từ chối: "Tôi không biết nhảy, cái video nửa phút đó là học cấp tốc đấy, tôi phải học mãi mới xong, không nhảy nổi đâu."

Những đồng nghiệp khác thấy đã có mục tiêu để "hội đồng", lập tức bồi vào: "Thì học đi! Chọn bài nào đơn giản thôi, vả lại lúc đó nhóm các cô còn có thể quay lại video, đăng lên nền tảng là một công đôi việc còn gì!"

"Nói thì dễ lắm, giỏi thì mấy người lên mà nhảy." Cô bắt đầu thấy bực, riêng việc cập nhật nội dung đã bận tối mày tối mặt rồi, lấy đâu ra thời gian rảnh mà diễn tiết mục.

Thương Tuyết Hà một mình "khẩu chiến" với đám đông, nhưng vì phe ủng hộ quá đông nên cô dần rơi vào thế yếu. Trần Hải cũng không lên tiếng ngăn cản. Ngay lúc cuộc tranh cãi đang đến hồi nảy lửa, sếp Tư lên tiếng.

"Được rồi, dừng lại đi." Tư Dao trầm giọng nói, ánh mắt sắc sảo lướt qua mấy người kia.

Cả đám lập tức im phăng phắc, chờ đợi sếp Tư phán quyết.

"Ý kiến của mấy người vừa rồi khiến tôi nảy ra một ý tưởng." Tư Dao dừng lại một chút, ánh mắt dừng lại trên người Thương Tuyết Hà, "Nhóm các cô lúc đó hãy lấy video quay sân khấu từ thợ quay phim, cắt ra một đoạn hai phút đăng lên nền tảng, chủ yếu để quảng bá thương hiệu và môi trường làm việc của công ty chúng ta, phục vụ cho việc tuyển dụng năm tới."

Thương Tuyết Hà lập tức thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa cô cứ tưởng mình bị đám người kia hại thê thảm rồi, may mà bạn gái vẫn đứng về phía mình! Cô liền hí hửng nhận nhiệm vụ.

Mấy kẻ vừa rồi hăng hái "đẩy thuyền" cứ ngỡ tiết mục của bộ phận đã được chốt xong, còn chưa kịp mừng thầm thì ánh mắt Tư Dao đã quét tới chỗ họ.

"Tôi thấy mấy vị đồng nghiệp đây có vẻ rất muốn biểu diễn, vậy thì mấy người hãy thay mặt bộ phận lên sân khấu đi." Tư Dao thản nhiên nói. Dứt lời, tiếng cười trộm vang lên khắp nơi.

"Không thể nào?!" Mấy người đó há hốc mồm kinh ngạc, "Tụi tôi toàn đàn ông thế này sao nhảy được, mà có nhảy cũng chẳng ai thèm xem đâu, sếp Tư xin chị xem xét lại ạ?"

"Đáng đời. Cho chừa cái tội nhiều chuyện." Các đồng nghiệp khác cười nhạo, đúng là "xem kịch không sợ kịch hay".

Thương Tuyết Hà cười hì hì, đầy vẻ gian tà: "Sao lại không ai xem chứ, các anh có thể cân nhắc mặc đồ hầu gái lên nhảy mà, đảm bảo sẽ tỏa sáng nhất đêm nay luôn. Tôi mà quay cho các anh một cái cận cảnh đặc tả thì đảm bảo nổi tiếng sau một đêm."

"Cô nương ơi, xin cô tha cho tôi đi mà!"

"Được rồi, được rồi." Nhìn rõ tình thế, Trần Hải ra mặt dàn xếp, vui vẻ nói: "Tôi thấy đề xuất của sếp Tư rất hay, tiết mục cứ giao cho mấy cậu phụ trách nhé, không nhảy thì diễn hài kịch cũng được."

Cuộc họp kết thúc, mấy người quay về văn phòng.

An Nguyệt cười đến mức vỗ đùi bôm bốp: "Hài quá đi mất! Có thấy cái mặt của mấy lão lúc đó không? Tự đào hố chôn mình luôn!"

"Anh rể lợi hại thật!!"

"???" Thương Tuyết Hà khựng lại, không thể tin vào tai mình, hỏi: "Anh rể là ai cơ?"

"Sếp Tư chứ ai." Kha Chính Dương nói một cách hiển nhiên.

"Chị cho em một giây để nói lại đấy."

"Đừng tưởng mình không thấy nhé, hai hôm trước cậu còn vừa xoa eo vừa đi làm đấy thôi." An Nguyệt ở bên cạnh cười trên nỗi đau của người khác, "Không ngờ nha, nhóm trưởng của chúng ta hóa ra lại là 'thụ'."

"...Mình %%%¥##@¥... Mình không phải! Cậu đừng có mà ngậm máu phun người!" Thương Tuyết Hà đỏ mặt phản bác khiến khí thế giảm đi không ít.

"Mọi người thấy sao?" An Nguyệt nhìn những người còn lại, giơ tay biểu quyết: "Thương Tuyết Hà là thụ!"

Kha Chính Dương: "Là thụ!"

Điền Duyệt Hân: "Thụ!"

"Đến cả em cũng..." Thương Tuyết Hà nhìn Điền Duyệt Hân, cảm thấy trái tim như bị đâm một nhát thật đau.

Hai giây sau, khóe môi cô dần mở rộng, nở một nụ cười chuẩn mực: "Dù sao vẫn tốt hơn những người ngay cả đối tượng còn chẳng có."

Ba người: "..." Tử trận.

Chiêu này đúng là "diệt địch một ngàn, tự tổn tám trăm".

Mấy người trêu chọc nhau vài câu rồi ai nấy quay về vị trí làm việc. Thương Tuyết Hà đang viết đề cương cho video kỳ tới. Video về chủ đề công sở trên Bilibili vừa rồi có dữ liệu cuối cùng rất tốt, thu hút thêm nhiều fan mới, thậm chí có fan còn hỏi ý kiến của cô về các khía cạnh khác.

Cô muốn ra thêm vài kỳ video có chiều sâu nên đang thực hiện khảo sát liên quan.

"Tuyết Hà, cậu qua đây một chút." Đang ghi chú, cô chợt nghe tiếng An Nguyệt gọi, ngẩng đầu lên liền thấy đối phương đang nhìn chằm chằm vào màn hình với vẻ mặt nghiêm nghị.

Cô rảo bước đi tới, cúi người nhìn màn hình máy tính: "Có chu..."

Mới thốt ra một chữ, cô đã nhìn rõ nội dung trên màn hình, đó là khung chat tin nhắn riêng của Bilibili.

Người gửi tin nhắn là nhân viên của Bilibili, một đoạn văn dài tiết lộ một thông tin cực kỳ lớn.

Thương Tuyết Hà cũng sững sờ.

Sau khi hoàn hồn, cô để lại một câu "Mình đi tìm sếp Tư bàn bạc chút" rồi nhanh chóng bước ra khỏi văn phòng.

Khi đến phòng làm việc, Tư Dao đang gọi điện thoại. Cô kiên nhẫn ngồi trên sofa, nghe Tư Dao trao đổi về những nội dung công việc nghiêm túc, cảm giác mỗi giây chờ đợi đều như bị thiêu đốt.

Mãi mới đợi được Tư Dao kết thúc cuộc gọi, cô nói cực nhanh: "Vừa nãy em nhận được một tin nhắn riêng từ Bilibili!"

Tư Dao nhướng mày: "Xem ra là chuyện rất khẩn cấp."

Cô thông báo cho Tư Dao việc nhân viên Bilibili chủ động ngỏ lời mời cô ký hợp đồng quản lý độc quyền với trang web. Trong lúc nói, đôi mắt cô sáng rực lên.

"Vậy em nghĩ sao? Nếu ký với Bilibili, sau này video chỉ có thể đăng trên một nền tảng duy nhất." Tư Dao hỏi.

Sự bình tĩnh lạ thường của Tư Dao khiến tâm trạng hưng phấn của Thương Tuyết Hà dần lắng xuống. Cô sắp xếp lại suy nghĩ rồi nói: "Em thấy điều kiện họ đưa ra rất tốt, mỗi tháng ít nhất có năm lượt quảng bá trên trang chủ, tỉ lệ chia sẻ doanh thu cũng cao hơn hiện tại."

"Video công sở mấy hôm trước phản hồi trên Bilibili rất tốt, ngược lại hai nền tảng kia dữ liệu khá bình thường. Một phần là do không có quảng bá, phần khác là vì hai nơi đó chủ yếu là video ngắn. Sau này em muốn ra nhiều video dài hơn, phong cách có lẽ sẽ không phù hợp với hai nền tảng kia lắm."

Thương Tuyết Hà nói một cách rất uyển chuyển. Cô phân định rõ trong công việc phải ưu tiên lợi ích công ty, hai nền tảng kia hiện tại cũng đã tích lũy được không ít fan, nếu đường đột từ bỏ thì hơi đáng tiếc.

Tư Dao bất chợt mỉm cười: "Chẳng phải trong lòng em đã có đáp án rồi sao? Điều kiện của họ đúng là rất hấp dẫn, cân nhắc kỹ thì đây là một lựa chọn tốt."

Tâm trạng đang căng thẳng của Thương Tuyết Hà cuối cùng cũng nhẹ nhõm, cô vui mừng: "Thật ạ! Vậy em đi trả lời họ ngay đây!"

"Đừng vội, còn có chuyện khác cần dặn dò." Tư Dao gọi cô lại, ngồi xuống sofa.

Cô ngoan ngoãn ngồi lại ghế.

"Chuyện ký hợp đồng em cứ đi bàn bạc với trang web, hợp đồng thì điền thông tin của em."

Thương Tuyết Hà khó hiểu: "Không điền thông tin công ty ạ?"

"Đây là thứ em xứng đáng nhận được, cũng là 'vốn liếng' của em."

Xong việc công, vị sếp Tư "công tư phân minh" mới bắt đầu nói chuyện tư.

"Em có biết tất niên công ty có ý nghĩa gì không?"

Thương Tuyết Hà đáp ngay: "Nghỉ Tết!"

Tư Dao gật đầu: "Mẹ hỏi chị Tết này sắp xếp thế nào."

"Ờm..." Nghĩ đến vấn đề này, Thương Tuyết Hà gãi đầu. "Em mấy năm rồi không về quê ăn Tết, năm nay nhất định phải về, vậy còn chị..."

"Chị về cùng em."

"Nhưng bên phía chú dì mà chị không về thì không hay cho lắm." Thương Tuyết Hà lo lắng nếu đưa Tư Dao về nhà mình, bố mẹ chồng tương lai phải đón Tết một mình sẽ không vui.

Tư Dao trầm ngâm một lát, cũng không thể quyết định ngay được, đành nói: "Để chị thương lượng với họ xem sao."

Nghĩ đến kỳ nghỉ Tết sắp tới, Thương Tuyết Hà đầy vẻ mong chờ. Cô chống hai tay lên mặt bàn, nhìn Tư Dao nói: "Trước khi về nhà, chúng mình đi công viên giải trí chơi đi có được không?"

"Biết ngay là em sẽ nói thế mà." Tư Dao cười khẽ, "Vé chị đã đặt rồi, phòng cũng sắp xếp xong, em muốn chơi mấy ngày cũng được."

"!!! Sao chị biết hay vậy!?" Cô mặt đầy ngạc nhiên, "Chẳng lẽ chị là con giun đũa trong bụng em sao?!"

Tư Dao bỗng đứng dậy, vòng qua bàn làm việc đi đến trước mặt cô.

Ánh mắt Thương Tuyết Hà dõi theo nàng, cho đến khi cảm thấy có một ngón tay cách một lớp áo chạm vào hông mình rồi trượt dần lên phía trên bụng và dừng lại.

"Giun đũa thì không hẳn..." Tư Dao kéo dài âm cuối, giọng nói chứa đựng vẻ quyến luyến, khiến Thương Tuyết Hà vô thức nhớ lại cảm giác ngón tay này chạm trực tiếp vào da thịt mình một cách rõ ràng không gì ngăn trở.

Chỉ thấy Tư Dao một tay chống lên thành ghế, cúi người xuống. Cô vô thức nuốt nước bọt, cơ thể không tự chủ được ngửa ra sau tựa vào lưng ghế, cứ thế nhìn nàng trân trân.

"Sếp Tư, em..." An Nguyệt thấy Thương Tuyết Hà mãi không quay lại mà bên trang web lại có tin mới, không kìm lòng được vừa gõ cửa vừa xông vào.

Kết quả, vừa đẩy cửa ra thấy cảnh tượng ám muội trong văn phòng, cô ấy chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống, "Em không thấy gì hết! Lát nữa em lại vào!"

Dù họ chẳng "làm" gì cả, nhưng vẫn khiến An Nguyệt có cảm giác chột dạ như vừa xem cảnh phim không dành cho trẻ em. Cô ấy đứng ngoài cửa, tim vẫn đập thình thịch, tự vỗ ngực trấn an.

Miệng còn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Còn bảo mình không phải là thụ..."

Tác giả có lời muốn nói:

Mình cảm giác sếp Tư cùng lắm cũng chỉ tính là 0.4 thôi nhỉ, mà thôi, ai lại không muốn làm "công chúa gối đầu" cơ chứ (nằm ườn).

Làm một khảo sát nhỏ nữa nè, các cậu thích đọc truyện thể loại 1>0 hay 1