Biên tập: Poem
Đón được Thương Tuyết Hà, hai người lại ghé vào siêu thị gần căn hộ để mua thức ăn.
Vừa ra khỏi bãi đỗ xe, còn chưa kịp bước vào cửa siêu thị đã thấy trên quảng trường đầy rẫy những cặp đôi dắt tay nhau. Vì là ngày lễ nên cũng có không ít những người bán hoa dạo.
Trong đó có hai mẹ con nọ, người mẹ trên tay xách một giỏ đầy hoa hồng, đứa con gái nhỏ hiểu chuyện giúp mẹ chào mời khách hứa. Cứ thấy cặp đôi nào đi ngang qua là cô bé lại chạy đến kéo vạt áo chàng trai, rụt rè hỏi: "Anh ơi mua hoa không ạ?"
Bị một cặp đôi khác từ chối, cô bé cũng không hề nản chí. Thấy hai người chị lớn đang nắm tay nhau đi tới, cô bé nghiêng nghiêng đầu.
Nhớ lời mẹ dặn cứ thấy ai nắm tay nhau thì lại hỏi, cô bé liền bước tới túm lấy vạt áo khoác của một người: "Chị ơi chị ơi, chị mua hoa không ạ?"
"???" Bất ngờ bị cô bé bán hoa gọi lại khiến Thương Tuyết Hà khá ngạc nhiên. Nghĩ đến bó hoa lớn đã chuẩn bị sẵn ở nhà, cô mỉm cười từ chối: "Chị không mua đâu, cảm ơn em nhé."
"..." Sự từ chối của cô khiến Tư Dao cảm thấy bất ngờ. Nàng vốn tưởng Thương Tuyết Hà sẽ mua một bông tặng mình, dù sao thì người này đến cả ngày lễ mình hằng mong đợi còn quên khuấy mất, quà cáp lại càng không phải bàn.
Không phải nàng so đo việc Thương Tuyết Hà có mua quà cho mình hay không, mà chính thái độ của cô đã khiến Tư Dao thoáng dâng lên một nỗi thất vọng.
Từ khi tài khoản có tiếng tăm, người hâm mộ cũng dần đông lên. Tư Dao hầu như xem không sót một video nào, nhìn lượng bình luận từ vài dòng ban đầu lên đến con số hàng trăm, người yêu thích Thương Tuyết Hà ngày càng nhiều.
Đúng như mẹ nàng đã nói, Thương Tuyết Hà tuổi còn nhỏ, trải đời chưa nhiều, bây giờ lại nhận được sự yêu mến của bao nhiêu người như vậy... Tâm trạng Tư Dao thoáng chốc trở nên nặng nề.
Nhưng cũng chỉ là thoáng qua, nàng vẫn mỉm cười không nói gì.
Thương Tuyết Hà không nhận ra sự biến động trong cảm xúc của Tư Dao. Bước qua chỗ cô bé nhỏ, cô cười nói: "Mấy đứa trẻ bây giờ chăm chỉ thật đấy, nhỏ thế đã biết giúp mẹ bán hoa rồi, hồi bằng tuổi nó em chỉ biết nghịch đất thôi."
"Em có biết 'Lam Lạc' không?" Tư Dao bỗng nhiên hỏi.
"Biết chứ ạ." Thương Tuyết Hà thốt ra theo bản năng. Người này là 'đại gia' đứng đầu bảng xếp hạng ủng hộ dưới các video trên Douyin của cô, mỗi lần cô đăng video là người đó chắc chắn sẽ tặng quà và để lại bình luận. Nhưng điều khiến cô ấn tượng sâu sắc không phải là số tiền ủng hộ của Lam Lạc.
Nghĩ đến chuyện đó, cô không nhịn được cười: "Em kể chị nghe nè, Lam Lạc hồi trước có nhắn tin riêng cho em. Nói là nhận ra tụi mình ở cùng thành phố nên muốn hẹn em đi ăn, tin nhắn đó bị An Nguyệt đọc được, mấy người họ còn cười nhạo suốt một hồi lâu."
"..." Tư Dao rõ ràng là không biết chuyện này. Nàng chỉ thường thấy Lam Lạc dưới phần bình luận, hơn nữa ảnh đại diện còn là một cô gái trẻ đẹp, lại còn nhấn thích một vài video ngắn về các cặp đôi đồng tính, điều này khiến nàng không thể không để tâm.
"Sao em không nói với chị?"
"Lúc đó em từ chối ngay mà." Thương Tuyết Hà xoa xoa tai, "Em cũng chẳng để tâm nên không nói với chị, sau đó cô ấy cũng không nói gì thêm, mà kỳ lạ là vẫn cứ tặng quà đều đều."
Tư Dao ồ một tiếng rồi im lặng. Thương Tuyết Hà dù có ngốc đến mấy cũng cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của Tư Dao, cô liền nhanh chóng nói: "Sau này có chuyện gì em cũng sẽ kể cho chị hết mà."
Tư Dao suy nghĩ một lát, thấy bản thân nên nói ra suy nghĩ của mình, nàng bèn bảo: "Lam Lạc trông cũng xinh xắn, tặng quà cũng rất hào phóng, chẳng lẽ em không chút xao lòng sao?"
"Không hề." Thương Tuyết Hà khẳng định, "Chưa nói đến việc em đã có bạn gái, thế giới mạng vốn cách nhau một lớp kính lọc rất dày, sự yêu thích cũng chỉ hời hợt bên ngoài thôi, nếu hiểu con người thật của em thì lại là chuyện khác."
"Huống hồ." Cô dừng lại một chút rồi nói: "Vị 'phú bà' này đâu có chỉ tặng quà cho mỗi mình em đâu~ Thứ em muốn không phải là một chiếc 'máy điều hòa trung tâm' mà em chỉ muốn sự thiên vị của riêng một người thôi."
Nói đoạn, cô càng ôm chặt cánh tay Tư Dao hơn, giống như một chú chó Golden quấn chủ, nghiêng đầu tựa vào vai nàng: "Sự thiên vị của chị."
"Cái đồ dẻo miệng này." Tư Dao nhéo mũi cô, ánh mắt vô thức lộ ra vẻ nuông chiều.
Hôm nay ngày lễ nên siêu thị cũng trở nên đông đúc hơn, hai người nhanh chóng mua xong nguyên liệu rồi về nhà.
Tư Dao ở trong bếp sơ chế thức ăn, còn Thương Tuyết Hà thì lấy từ trong tủ ra một chai vang đỏ, vô cùng chú trọng hình thức mà lấy bộ dụng cụ ra để rượu "thở".
Cô nhìn màn đêm buông xuống bên ngoài cửa sổ, tranh thủ lúc Tư Dao không chú ý liền lấy bó hoa ra, chọn một góc thật đẹp, lấy cảnh đêm làm nền để chụp một bức ảnh có ly cao cổ, rượu vang và hoa tươi.
Về tư liệu cho ngày Giáng sinh, Thương Tuyết Hà đã tích góp được kha khá, dự định đợi ăn xong bữa tối sẽ chọn vài tấm đăng lên vòng bạn bè để "khoe" người yêu.
Xử lý xong rượu vang, Thương Tuyết Hà vào bếp phụ giúp. Cô biểu hiện cực kỳ tự nhiên, giống như bao buổi tối tan làm về nhà nấu cơm bình thường khác.
Bữa tối này tốn khá nhiều thời gian, gần tám giờ hai người mới ngồi vào bàn ăn.
Thương Tuyết Hà rót hai ly vang đỏ, hai người vừa ăn vừa nói cười vui vẻ, một bữa cơm trôi qua rất thoải mái.
Sau bữa ăn, hơi men đã chuếnh choáng, họ ngồi sát bên nhau trên sofa, chọn một bộ phim để xem như thường lệ.
Lần này khác với những lần trước, Thương Tuyết Hà chọn một bộ phim tình cảm rất kinh điển: Titanic.
Bộ phim nổi tiếng thế giới này họ đã xem từ vài năm trước, hoặc là đi xem cùng bạn bè, hoặc là một ngày nào đó rảnh rỗi mở lên xem để giết thời gian.
Bây giờ xem lại lần nữa, lại có những cảm nhận hoàn toàn khác biệt.
Thương Tuyết Hà nói: "Phần giới thiệu trên Bách khoa toàn thư ghi là: Câu chuyện tình yêu của hai người thuộc hai tầng lớp khác nhau. Chị nói xem, nếu không phải trên con tàu này, tiểu thư quý tộc Rose liệu có yêu chàng họa sĩ nghèo Jack không?"
"Sẽ không." Tư Dao nói, "Nhưng đó chính là cái duyên của họ. Thật tình cờ họ là hai trong số hơn hai nghìn người trên tàu, và cũng thật tình cờ Jack xuất hiện đúng lúc Rose yếu lòng nhất, để rồi cứu rỗi cô ấy."
"Giống như hai chúng mình vậy?" Thương Tuyết Hà nhoẻn miệng cười, "Rõ ràng là người của hai thế giới hoàn toàn khác biệt, vậy mà lại có thể đến với nhau, thật sự rất kỳ diệu."
Tư Dao mỉm cười, dùng trán mình tựa vào trán cô, chóp mũi khẽ chạm vào nhau.
Khoảnh khắc ấm áp không kéo dài bao lâu, Thương Tuyết Hà bỗng nhiên thẳng lưng dậy, nói: "Em nhớ ra có tệp tài liệu cần xem, em vào phòng làm việc một chút nhé!"
Nói xem tài liệu dĩ nhiên là lừa nàng rồi, mục đích là để Tư Dao lơi lỏng cảnh giác. Đợi lúc Tư Dao đang tập trung chú ý vào màn hình tivi, cô ôm bó hoa từ phòng làm việc bước ra. Để không phát ra tiếng động, cô đi chân trần, nhón gót lẻn đến sau lưng nàng, Tư Dao hoàn toàn không hay biết gì.
Thương Tuyết Hà dùng một tay che mắt Tư Dao lại, khẽ giọng nói: "Cho em xin năm giây."
Tận dụng năm giây đó, Thương Tuyết Hà nhanh chóng vòng ra trước mặt nàng, chỉnh lại tư thế bó hoa cho thật đẹp.
Vừa mở mắt ra, Tư Dao đã bị bó hồng rực rỡ thu hút, trái tim lỗi mất một nhịp mà không có điềm báo trước. Vẻ ngẩn ngơ trên mặt hiện rõ rằng nàng không hề ngờ tới Thương Tuyết Hà lại dành cho mình một bất ngờ như vậy.
Đôi môi nàng khẽ run run, vươn tay đón lấy bó hoa: "Sao em mua hoa mà chị không biết nhỉ?"
"Nói trước cho chị thì còn gì là bất ngờ nữa."
Trên bàn có hai ly vang đỏ, một ly đã cạn. Nghĩ lại lúc nãy hành động đòi đi làm việc của mình chắc đã khiến Tư Dao không vui, cô cầm bó hoa đặt lên bàn trà rồi thay vào chỗ đó, cô rúc hẳn vào lòng nàng.
"Trước đây em đã luôn mong chờ Giáng sinh, vì có thể mượn dịp lễ này để chuẩn bị bất ngờ cho chị. Đây cũng là ngày lễ cuối cùng của năm nay, nhưng vì bận rộn công việc mà quên chuẩn bị quà là sơ suất của em, sau này em nhất định sẽ chú ý." Thương Tuyết Hà gối đầu lên vai nàng, giọng điệu vừa ngoan vừa mềm mỏng.
"Ngoài ra, em có vài lời muốn nói với chị."
"Chị còn nhớ không, em từng nói về sự khác biệt giữa 'thích' và 'yêu'?"
"Em nói, thích là thứ có thể dễ dàng thốt ra cửa miệng, còn yêu là dựa trên nền tảng của sự yêu thích, là một loại yêu thích sâu đậm hơn, muốn cùng người ấy đi hết quãng đời còn lại. Cho dù sau này có trải qua nhiều trắc trở, cũng có thể kiên định không dời mà bước tiếp."
"Trước đây em từng ảo tưởng vô số lần về cuộc sống sau này của mình, có lẽ sẽ hẹn hò đơn giản với một cô gái cùng lứa tuổi, không dám đưa cô ấy về nhà gặp bố mẹ vì sợ sẽ bị đuổi ra khỏi nhà cùng nhau, công việc cũng chỉ làm cho xong chuyện."
"Em chưa bao giờ dám tưởng tượng mình sẽ có được hạnh phúc như hiện tại, có bố mẹ yêu thương, có một người bạn gái đủ sức ủng hộ và bao dung em, lại có cả những người xa lạ yêu mến em qua mạng xã hội."
"Em biết tất cả những điều này đều là nhờ gặp được chị, là vận may mà chị mang đến cho em. Trước đây em luôn lo lắng mình không đủ tốt nhưng Tử Hinh đã nói với em rằng trên thế giới này sẽ có một người như vậy, tìm thấy một đứa trẻ nhút nhát đang trốn trong góc tối như em và dạy em biết thế nào là yêu. Người đó chính là chị."
"Bởi vì yêu mang hàm ý sâu sắc hơn, cũng khiến người ta thấy ngại ngùng khi thốt ra." Nói đến đây, đôi má Thương Tuyết Hà ửng hồng, vì thẹn thùng mà ánh mắt lảng tránh, nhỏ giọng nói: "Tình yêu em dành cho chị, không hề ít hơn sự yêu thích đâu."
"..." Tư Dao mím môi, trái tim vì lời tỏ tình của Thương Tuyết Hà mà dâng lên từng lớp sóng lăn tăn. Nàng nhướng mày cười nói: "Hôm nay sao lại thành thật thế?"
"Chẳng phải chị nói sao... muốn nghe lời đường mật mà." Thương Tuyết Hà bĩu môi, "Tuy là lời đường mật, nhưng đây đều là những suy nghĩ chân thật nhất của em."
Cũng thật may nhờ chút hơi men buổi tối, nếu không thì những lời sến súa như vậy, Thương Tuyết Hà tuyệt đối sẽ không đủ can đảm để nói ra.
Tư Dao rung động, ôm lấy eo cô rồi thuận thế để cô ngồi lên đùi mình, hơi ngước lên nhìn cô: "Vậy em nói lại lần nữa đi."
Như cố ý làm khó cô, Tư Dao nói thêm: "Ba chữ đó ấy."
"..." Mặt Thương Tuyết Hà càng đỏ hơn, ánh mắt bắt đầu trốn tránh, nhưng để bạn gái vui lòng, cô đành phải liều mạng, lí nhí: "Em yêu... chị..."
Mỗi người đều có những sở thích "quái đản" riêng, giống như Tư Dao, nàng rất thích nhìn dáng vẻ thẹn thùng mà nghe lời này của Thương Tuyết Hà, đây là khía cạnh hoàn toàn khác biệt với sự mạnh mẽ bên ngoài thường ngày.
"Ngoan quá." Nàng xoa tóc cô, không nhịn được mà nói: "Bé ngọt ngào của chị."
Ba chữ "bé ngọt ngào" này đối với Thương Tuyết Hà còn khiến cô thấy xấu hổ hơn cả "thỏ nhỏ", mức độ xấu hổ đạt đến đỉnh điểm. Sắc hồng trên má đã lan ra tận mang tai, đỏ đến mức như muốn rỉ máu, cô chỉ còn biết rúc vào lòng nàng giả làm đà điểu.
Mãi mới bình tĩnh lại được, Thương Tuyết Hà ngồi thẳng dậy nhìn nàng nói: "Giờ chị đã yên tâm chưa? Cho dù có hàng ngàn hàng vạn người thích em, em cũng sẽ không thích người khác đâu..."
"Đời người rất dài, đừng vội vàng đưa ra kết luận." Tư Dao nói như vậy.
Nàng vừa dứt lời, Thương Tuyết Hà liền hỏi ngay: "Vậy chị có thích người khác không?"
"Không." Gần như là ngay lập tức, Tư Dao thốt ra theo bản năng. Nói xong chính nàng cũng sững người lại.
Bầu không khí ngưng trệ mất hai giây, rồi rất nhanh sau đó cả hai cùng bật cười.
"Chị xem kìa. Tuy miệng chị nói thế, nhưng câu hỏi của em chị lại có thể đưa ra đáp án nhanh đến vậy." Thương Tuyết Hà nói, "Đó là bản năng, giống như việc chị luôn có thể giữ được lý trí khi đối mặt với tình cảm vậy."
"Đời người rất dài, em sẽ dùng hành động của mình để chứng minh cho chị thấy, em đã đúng."
Đây là lần đầu tiên cô phản bác quan điểm của Tư Dao.
"Chị rất mong chờ đấy."
Tác giả có lời muốn nói:
Thấy các cậu hầu như đều đang độc thân, mình đây cũng yên tâm rồi [Mặt chó].
Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!