Chương 96 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Cuối năm, Thương Tuyết Hà bận ngập đầu với báo cáo tổng kết năm, đồng thời lại phải kiêm nhiệm viết kịch bản nội dung cho các video ngắn.

Nhìn chằm chằm vào màn hình quá lâu khiến mắt hơi mỏi, cô chớp chớp mắt rồi ngáp một cái.

Đã mười một giờ, cô lưu lại tài liệu, tắt máy và về phòng đi ngủ.

Tư Dao đang tựa lưng vào giường đọc sách, nghe thấy tiếng động liền khẽ nhướng mí mắt: "Viết xong rồi sao?"

"Cũng tạm rồi." Chỉ có mấy bước chân mà Thương Tuyết Hà đi tới đã cảm thấy lạnh thấu xương, cô vội vàng lật chăn chui tọt vào nằm xuống: "Để mai sửa lại sau."

Tư Dao gấp sách lại tiện tay để ở đầu giường, vừa nằm xuống thì một đôi tay đã vươn tới, ôm chặt lấy nàng.

Thương Tuyết Hà dụi dụi đầu vào lòng nàng: "Vừa nãy em chợt nảy ra một ý tưởng. Đối tượng khán giả của chúng ta đa số là người trẻ, nhiều người là dân văn phòng, cộng thêm gần đây có quá nhiều tin tức về chốn công sở nên em muốn quay một video về lời khuyên nghề nghiệp. Chị thấy sao? Vừa hay hai hôm trước cũng có fan nhắn tin riêng tâm sự với chúng ta về nỗi phiền muộn trong công việc."

Sau khi tài khoản dần khởi sắc và có được lượng fan cơ bản, Thương Tuyết Hà có ý định từ bỏ phong cách hài hước của các tiểu phẩm ngắn thời kỳ đầu. Các video gần đây đa số xoay quanh các điểm nóng hiện nay, nội dung có chiều sâu hơn một chút rồi đan xen những mảnh ghép ghi chép đời thường để đưa fan trở lại bầu không khí thoải mái.

Không ngờ phản hồi lại vượt xa mong đợi nên cô dự định tiếp tục phát triển theo hướng này. Dù sao thì các tiểu phẩm hài trên mạng mọc lên như nấm, nghĩ ý tưởng vừa hại não lại vừa không có giá trị dinh dưỡng, phải có phong cách riêng biệt mới có thể đi xa được.

"Quyền vận hành tài khoản nằm ở em, em thấy hợp thì cứ quay, chị không có ý kiến gì."

"Thì em đang muốn nhờ chị giúp đây mà." Thương Tuyết Hà toe toét cười: "Em tốt nghiệp xong vào công ty là chưa từng nhảy việc, không khí bộ phận mình cũng khá tốt, mấy chuyện như cung đấu chốn công sở em đã trải qua bao giờ đâu, cái này chẳng phải phải phỏng vấn sếp Tư của chúng ta sao."

"Được." Tư Dao nghĩ việc này cũng không khó nên nhận lời ngay, nhưng nàng vừa dứt lời, Thương Tuyết Hà lập tức thừa thắng xông lên: "Tiện thể em cũng muốn hỏi chị Bạch Tuyên và nhóm bạn thân của chị nữa. Ngày mai em sẽ họp với nhóm để đưa ra một bản khảo sát chi tiết, đến lúc đó chị giúp em gửi cho họ điền hộ với nhé~~"

"Hóa ra là đợi cái này à?" Tư Dao ngẩn người: "Chỉ là lời khuyên công sở thôi mà, có cần trịnh trọng thế không."

Tư Dao cứ ngỡ sẽ giống như đại đa số các blogger khác, đăng một video ngắn từ hơn một phút đến tối đa năm phút, dùng một vài câu nói sáo rỗng để lấp l**m cho hết video, nhìn bề ngoài thì có vẻ toàn kiến thức bổ ích nhưng thực tế lại chẳng có tác dụng quái gì.

"Em nghĩ chị chắc hẳn hiểu rõ hơn em về việc xã hội hiện nay tàn khốc với phụ nữ chúng ta thế nào. Đi phỏng vấn sẽ bị hỏi là có độc thân không, nếu có bạn trai lại hỏi bao giờ kết hôn, kết hôn rồi thì sợ mang thai, khó khăn lắm mới vào làm được... Còn nữa, hiện nay có một số cô gái trẻ yêu đương rất mù quáng, ảnh gì cũng không động não mà đã gửi cho đối phương, cuối cùng để lại một mớ hỗn độn." Cô nói một cách nghiêm túc: "Em hy vọng video của mình có thể giúp ích cho họ dù chỉ một chút."

"Em biết chị thích em ở điểm nào nhất không?" Tư Dao bỗng nhiên hỏi.

Chuyên gia tự tin Thương Tuyết Hà buột miệng đáp ngay: "Da trắng mặt xinh, khí chất ngời ngời, người đẹp giọng ngọt, kỹ thuật siêu đỉnh!"

"..." Tư Dao cạn lời.

Một lát sau, nàng nói: "Chỉ cần là việc em đã xác định làm, em sẽ nỗ lực gấp mười hai lần để hoàn thành."

"Hóa ra em còn có ưu điểm này sao?" Thương Tuyết Hà cười ranh mãnh, đưa tay kéo chăn trùm kín đầu hai người: "Vậy tối nay em cũng có một việc muốn làm!"

...

Bản khảo sát mà Thương Tuyết Hà bàn bạc với các thành viên trong nhóm, sau khi sửa đi sửa lại nhiều lần, tổng số chữ lên tới vài nghìn, tài liệu nặng vài trăm KB khiến Tư Dao cũng phải gửi một biểu tượng cảm xúc kinh ngạc.

Phần của Vệ Bạch Tuyên thì đích thân Thương Tuyết Hà hẹn gặp mặt. Cô muốn phỏng vấn trực tiếp người phụ nữ thành đạt có trải nghiệm sống phong phú này. Cũng may mấy ngày này Vệ Bạch Tuyên rảnh rỗi nên cô nhanh chóng hẹn được thời gian.

Lúc tan làm, cô còn cố tình hỏi Tư Dao có muốn đi cùng không, nhưng Tư Dao bận tăng ca nên không đi, cô đi một mình.

Địa điểm hẹn là một nhà hàng trà, phòng bao có tính riêng tư rất tốt, trang trí nhã nhặn rất thích hợp để trò chuyện.

Để không khí không quá nghiêm trọng, hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Ngay cả khi thảo luận về một số vấn đề nghiêm túc, bầu không khí vẫn rất thoải mái.

Câu hỏi trong bản khảo sát không quá nhiều, nhưng có những câu cần thời gian để diễn giải, câu chuyện kéo dài mãi đến hơn tám giờ mới thực sự kết thúc. Sau khi tắt ghi âm điện thoại, Thương Tuyết Hà khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Vệ Bạch Tuyên thấy động tác của cô liền trêu chọc: "Em làm việc chuyên nghiệp đấy chứ, sao lại nghĩ đến việc làm video này?"

Cô thuật lại những suy nghĩ mà mình và Tư Dao muốn truyền đạt cho Vệ Bạch Tuyên nghe.

"Ý tưởng này rất tốt." Vệ Bạch Tuyên gật đầu: "Nhưng cứ đi tìm từng người hỏi như em, cho dù mọi người đều trả lời, nhận được nhiều đáp án như vậy, em đã nghĩ xem nên dùng những cái nào chưa?"

"Thu thập đề xuất mới chỉ là bước đầu, sau đó còn cần tích hợp lại. Nội dung em dự định chia thành ba giai đoạn."

"Khối lượng công việc sẽ rất lớn đấy." Vệ Bạch Tuyên không kìm được mà nói: "Có cần thiết phải bỏ ra nhiều thời gian và tâm sức như vậy không? Nếu video này bùng nổ thì còn đỡ, nếu công sức bỏ ra và thành quả nhận về không tương xứng thì nỗ lực cũng chẳng có ý nghĩa gì."

"Nỗ lực không nhất định chỉ vì thành quả, dù không ai xem video của em nhưng bản thân em chắc chắn đã được hưởng lợi rồi." Thương Tuyết Hà cười nói: "Vừa rồi trò chuyện với chị, em đã học hỏi được rất nhiều."

"Em cũng khéo tự an ủi mình thật đấy." Vệ Bạch Tuyên bật cười: "Nhưng thái độ nghiêm túc này của em làm chị cảm động rồi. Thế nào, có muốn cân nhắc đến làm việc tại studio của chị không? Chị có đội ngũ chuyên nghiệp đấy~ em không cần tự nghĩ kịch bản, chỉ cần xuất hiện trên hình thôi."

"Em á? Cho em đến đó để làm gì? Nhiệm vụ lớn nhất của em trong nhóm là nghĩ nội dung tư liệu, bắt em lên hình chẳng khác nào làm bình hoa di động, không đi, không đi đâu."

Vệ Bạch Tuyên lại cười, tiếng cười kéo dài mãi không dứt.

Thương Tuyết Hà vô cùng thắc mắc, mình nói sai gì sao? Chỉ đành đợi đối phương cười xong mới giải đáp cho mình.

"Cô bé ngốc, em thực sự nghĩ rằng để tạo ra một influencer, người viết kịch bản có công lớn nhất sao? Đừng ngốc thế, khán giả chỉ nhìn thấy diễn viên trên màn hình, chứ không phải người lên kế hoạch đau đầu đến hói cả tóc ở phía sau đâu."

Cô không hiểu lắm.

"Nếu diễn viên nhảy việc, fan sẽ chỉ đi theo diễn viên và bỏ theo dõi tài khoản, chỉ một bộ phận nhỏ những người không quan tâm mới ở lại." Vệ Bạch Tuyên nói: "Vì thế, gương mặt này của em còn có giá trị hơn cả tài khoản đấy."

"Chính vì vậy, đãi ngộ của chị dành cho diễn viên rất tốt nhé~ có muốn cân nhắc chút không?"

Thương Tuyết Hà cuối cùng đã hiểu, tại sao lúc trước Tư Dao cứ bóng gió nhắc nhở cô, hóa ra đằng sau còn có tầng ý nghĩa này.

Cô cười nói: "Chị Bạch Tuyên, chị công khai đào người thế này, không sợ bạn gái em vác đại đao 40 mét đến tìm chị sao?"

"Nếu em thực sự muốn nhảy việc và có hướng phát triển tốt, cô ấy cũng sẽ không ngăn cản em đâu." Vệ Bạch Tuyên nghiêm sắc mặt lại: "Chị nói nghiêm túc đấy. Chị thấy em rất có ý tưởng, vô cùng thích hợp làm nghề này, nếu có đội ngũ chuyên nghiệp hỗ trợ, em sẽ sớm trở thành thế hệ influencer mới thôi."

Thương Tuyết Hà lắc đầu: "Nhưng em không muốn làm influencer gì đó, em chỉ muốn quay những thứ mình thích. Tư Dao rất ủng hộ em về khoản này, em càng không thể làm cô ấy thất vọng. Hơn nữa em cũng không nỡ bỏ lại các cộng sự và tài khoản mình đã dày công gây dựng."

"Được rồi." Thấy không đào được người, Vệ Bạch Tuyên cũng không ép buộc nữa, nâng chén trà lên nói: "Có lẽ giữ vững suy nghĩ như vậy sẽ giúp em đi nhanh và xa hơn. Mong được gặp em tại lễ trao giải Bách Đại."

"... Lễ trao giải Bách Đại là cái gì ạ?"

"..." Vệ Bạch Tuyên ngẩn người: "Không thể nào, em ngay cả Bách Đại là gì cũng không biết mà lại có thể vận hành tài khoản lâu như vậy sao?"

Thương Tuyết Hà gãi đầu, cười gượng.

"Bách Đại là những người sáng tạo nội dung có hàng triệu fan. Trang web sẽ mời các chủ kênh triệu fan tham dự lễ trao giải năm, đó là điều mà rất nhiều chủ kênh mơ ước. Nhưng có một yêu cầu, là phải ký hợp đồng quản lý độc quyền với trang web."

Vệ Bạch Tuyên thấy cô vẫn ngơ ngác, lại nói: "Nhìn em thế này là chắc cũng không biết rồi, hợp đồng độc quyền nghĩa là em chỉ được phép đăng video trên một nền tảng này thôi. Tài khoản của các em hiện giờ đang đăng trên mấy nền tảng liền đúng không? Như thế là không phù hợp rồi."

"Vâng ạ." Thương Tuyết Hà xua tay: "Tùy duyên thôi ạ, trước đây hình như có cái nút bạc mười vạn fan mà đến giờ vẫn chưa gửi tới nơi cơ."

·

Thương Tuyết Hà cảm thấy miệng mình như được linh ứng, mấy ngày nay bận rộn tích hợp khảo sát, khó khăn lắm mới viết xong bản thảo cuối, định bụng gửi vào nhóm để mọi người thảo luận nội bộ.

An Nguyệt ôm một chiếc hộp bước vào, "Chị em ơi!"

Mấy người đồng loạt nhìn về phía cô ấy, gương mặt An Nguyệt lộ rõ vẻ xúc động khó tả: "Nút bạc mười vạn follow cuối cùng cũng tới rồi!"

Thương Tuyết Hà vốn chưa có cảm giác gì chân thực, cho đến khi cô cầm tấm bảng khen thưởng nặng trịch trên tay, trong lòng bỗng dâng lên một luồng cảm xúc khó gọi tên. Nó như đang nói với cô rằng tất cả những gì cô làm đều xứng đáng và những ngày tháng không ai đoái hoài tới chính là vương miện cho tấm huy chương này.

Sau khi nhóm chốt bản thảo nhất trí thông qua, Thương Tuyết Hà đã chuyển tiếp ngay tệp tài liệu cho Tư Dao. Cô đợi từ lúc đi làm buổi trưa cho đến tận khi tan ca mà Tư Dao vẫn không hồi âm, trong lòng vừa thấp thỏm vừa lo lắng.

Đợi đến khi mọi người đã về hết, cô mới đến gõ cửa văn phòng Tư Dao. Đẩy cửa bước vào, người bên trong đang viết email, tay gõ phím nhanh thoăn thoắt, đánh xong một từ tiếng Anh mới nói: "Chị trả lời nốt thư này rồi sẽ tan làm ngay."

"Ồ..." Thương Tuyết Hà đáp một tiếng rồi ngồi xuống sofa. Tai cô nghe tiếng gõ bàn phím lạch cạch kéo dài vài phút thì dừng hẳn.

Thấy Tư Dao đã đứng dậy dọn dẹp bàn làm việc, cô đi tới: "Tài liệu em gửi chị đã xem chưa?"

"Xem xong từ chiều rồi, toàn bộ bản thảo rất có chiều sâu, phần kết xử lý cực kỳ tốt."

"Thế sao chị không trả lời em?"

Tư Dao nhéo má cô, hơi bất mãn nói: "Nếu chị trả lời em thì giờ này em vẫn còn đang quay video đấy. Tối nay lo mà nghỉ ngơi cho tốt, mai mới có tinh thần. Em nhìn xem, hai ngày nay thức đêm đến mức quầng thâm lộ rõ cả rồi."

"Được rồi mà." Thương Tuyết Hà thuận thế ôm lấy cánh tay nàng: "Biết là hai ngày nay bỏ bê 'vợ bé' của em rồi. Tối nay nhất định sẽ bù đắp cho chị thật tốt nha~~"

"Chỉ giỏi cái miệng."

Hai người bước ra khỏi tòa nhà, một luồng gió lạnh ùa tới khiến Thương Tuyết Hà không kìm được mà rùng mình: "Năm nay nhiệt độ giảm nhanh thật đấy, mấy hôm trước có lạnh thế này đâu."

"Thế là chậm rồi." Tư Dao bật cười, "Đã cuối tháng mười hai rồi mà. Qua mấy ngày nữa là sang tháng một, tháng một tới thì Tết cũng về."

"...Hôm nay ngày mấy rồi nhỉ?"

"Ngày hai mươi tư."

"!!!" Thương Tuyết Hà trợn tròn mắt, "Hôm nay là đêm Giáng sinh à! Bảo sao sáng nay Kha Chính Dương lại phát táo cho tụi em."

Cách đây một tháng, Thương Tuyết Hà còn từng nghĩ xem nên đón Giáng sinh thế nào, chẳng ngờ kế hoạch không kịp thay đổi, bận rộn đến mức chẳng biết hôm nay là ngày tháng năm nào.

"Ơ? Em làm gì thế?" Tư Dao bất ngờ bị Thương Tuyết Hà kéo đi nhanh về phía trước, dáng vẻ vô cùng cấp bách.

"Mua táo cho chị chứ gì nữa." Thương Tuyết Hà nói như lẽ đương nhiên, "Trẻ con nhà người ta đều có táo Giáng sinh, sếp Tư nhà mình cũng phải có!"

Lời này nghe quen thuộc đến lạ. Tư Dao nhớ lại lúc mình còn trong thân phận Tiêu Ấu Di cùng Thương Tuyết Hà đi dạo lễ hội ẩm thực. Khi đó, người này cũng mua cho nàng một cành hoa rồi bảo: "Chị nhà người ta đều có, Ấu Di nhà mình cũng phải có."

Có chút tính khí trẻ con, nhưng sự kiêu hãnh trên gương mặt và sự thiên vị vô thức trong ánh mắt cô, giờ nghĩ lại vẫn khiến trái tim Tư Dao rung động không thôi.

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm nhận được gì chưa? Sắp kết thúc rồi đó nha! OwO