Chương 93 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Lại hai ngày nữa trôi qua, bố Thương thuận lợi xuất viện.

Hôm đó là một ngày nắng ráo, mặt trời bên ngoài tỏa nắng rực rỡ.

Khi bước ra khỏi khu nội trú, bố Thương thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng nghìn cân.

Tư Dao lái xe tới đón cả nhà về. Nhìn thấy logo xe, hai vợ chồng già rất ăn ý mà liếc nhìn nhau một cái.

Lên xe, hai ông bà ngồi hàng ghế sau, Thương Tuyết Hà ngồi ghế phụ. Cô nhập địa chỉ, thiết lập định vị xong xuôi thì xe bắt đầu lăn bánh.

Trên đường đi hơi yên tĩnh, Tư Dao bật radio trên xe lên. Nghe giọng nói dịu dàng của người dẫn chương trình, bầu không khí trầm mặc trong xe dường như cũng dịu đi nhiều.

"Tiểu Tư còn trẻ thế này mà đã đi xe xịn vậy rồi, đúng là tuổi trẻ tài cao nha." Bố Thương bỗng nhiên thốt ra một câu. Tư Dao không hiểu rõ ẩn ý đằng sau câu nói đó, chỉ mỉm cười đáp lại một cách khéo léo.

"Tuyết Hà nói hai đứa làm chung một bộ phận, vậy cụ thể công việc của cháu là làm gì? Lương chắc là cao lắm nhỉ?"

"...?" Thương Tuyết Hà mặt đầy hoang mang. Cái tình huống gì đây? Sao hai ông bà này đột nhiên lại quan tâm Tư Dao làm nghề gì, còn hỏi cả tiền lương nữa?

Hơn nữa kịch bản này... sao giống hệt quy trình đi xem mắt vậy cà.

Tư Dao nhìn Thương Tuyết Hà qua gương chiếu hậu, dùng ánh mắt hỏi cô xem nên trả lời thế nào. Thương Tuyết Hà thì cứ nháy mắt ra hiệu liên hồi, còn đối phương có đọc hiểu được "mã Morse" của cô không thì cô cũng chịu.

Tư Dao thành thật trả lời câu hỏi của bố Thương, khiến Thương Tuyết Hà không khỏi tặc lưỡi. Cô chưa bao giờ hỏi lương năm của Tư Dao, vẫn biết là cao, nhưng không ngờ lại cao đến mức này!

"Ồ~" Bố Thương nghe xong thì bình thản gật đầu, không rõ mục đích là gì lại bồi thêm một câu: "Điều kiện của cháu tốt như vậy, yêu cầu chọn bạn đời chắc là cao lắm nhỉ."

"Cháu chưa từng nghĩ đến vấn đề này, cháu cho rằng chỉ cần hai người nói chuyện hợp nhau là được ạ."

Mẹ Thương tiếp lời: "Cho dù điều kiện kinh tế của hai đứa chênh lệch rất lớn sao?" Bà mỉm cười, "Nếu thật sự là vậy, bố mẹ cháu chắc sẽ không đồng ý đâu nhỉ."

Thương Tuyết Hà: "?" Ơ? Sao cô cứ cảm thấy không khí bắt đầu nồng nặc mùi thuốc súng thế này?

Tư Dao im lặng hồi lâu không nói gì, Thương Tuyết Hà vội vàng ra mặt giảng hòa: "Sao tự nhiên mọi người lại..."

"Cháu nghĩ, thay vì 'gả vào nhà giàu', bố mẹ sẽ muốn cháu 'tìm được hạnh phúc' hơn." Tư Dao khựng lại một chút, "Cháu tin rằng đại đa số bố mẹ đều có suy nghĩ như vậy."

Hai vợ chồng già mỉm cười, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Chiếc xe nhanh chóng chạy vào khu chung cư và dừng lại dưới chân tòa nhà. Tư Dao kéo phanh tay, không có ý định xuống xe mà định chào ra về, hẹn hôm khác tới thăm.

Nhưng bố Thương lại nói: "Tiểu Tư khó khăn lắm mới tới một chuyến, lên nhà chú ngồi chơi, chú và dì đi mua ít thức ăn."

Nói xong cũng chẳng đợi hai người phản ứng, hai ông bà đã mở cửa xe đi thẳng về phía chợ nông sản ngoài khu chung cư.

Thương Tuyết Hà sờ sờ cổ: "Vậy... mình lên nhà nhé?"

Chìa khóa Thương Tuyết Hà vẫn luôn giữ, thật trùng hợp là lần này về cô có mang theo, thế là hai người lên lầu.

Bày trí trong nhà vẫn y hệt như năm năm trước, chỉ có vài món nội thất được thay mới, ban công cũng trồng thêm hoa cỏ, trông rất ấm cúng.

Trên chiếc tủ góc phòng khách đặt một bức ảnh gia đình ba người. Bé Tuyết Hà tóc búi chỏm nhỏ xíu được mẹ bế trong lòng, bố thì ôm cả hai từ phía sau, một bức ảnh cực kỳ ấm áp.

Tư Dao dừng chân trước bức ảnh: "Lúc chụp tấm này em mấy tuổi?"

Thương Tuyết Hà nghĩ ngợi: "Em quên rồi, năm tuổi? Hay là sáu tuổi gì đó."

"Rất đáng yêu." Tư Dao nở nụ cười cực kỳ dịu dàng, trêu chọc: "Má phúng phính thế này, bóp vào chắc là sướng tay lắm." Nói xong nàng quay sang nhìn Thương Tuyết Hà, giả vờ tiếc nuối: "Tiếc là giờ không bóp được nữa rồi."

"Giờ em không đáng yêu nữa à?" Thương Tuyết Hà giả bộ giận dỗi, phồng má lên trông y hệt như một con cá nóc.

"Ây." Tư Dao đưa tay lên nặn nặn má cô, "Đúng là thế này nè."

Thương Tuyết Hà không chịu, hai người bắt đầu đùa nghịch, cuối cùng Thương Tuyết Hà ép nàng vào cạnh tủ.

Mấy ngày nay tinh thần luôn căng như dây đàn, giờ đã hoàn toàn thả lỏng, bạn gái lại ở ngay trước mặt, trong lòng cô nảy sinh ý muốn muốn gần gũi hơn một chút.

Nghĩ sao làm vậy, Thương Tuyết Hà một tay chống lên cạnh tủ bên hông nàng, ghé sát lại hôn nàng, ban đầu chỉ là thăm dò.

Sau đó thì không thể thu lại được nữa.

Trong hơi thở tràn ngập mùi hương thuộc về Tư Dao, Thương Tuyết Hà khẽ nuốt nước miếng, bàn tay từ cạnh tủ dời sang đặt lên eo nàng.

Ngay khi cô định thử táo bạo thêm một chút, thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân ở lối đi hành lang.

Rất gần, dường như ngay trước cửa, còn kèm theo tiếng sột soạt của túi nilon.

Thương Tuyết Hà giật bắn người, gần như là phản xạ có điều kiện mà b*n r* xa, dán chặt lưng vào tường với vẻ mặt kinh hồn bạt vía, cực kỳ chột dạ.

Rất nhanh sau đó, tiếng chìa khóa lạch cạch và tiếng nói chuyện vang lên, rồi tiếng mở cửa, nhưng trước cửa nhà cô vẫn không có động tĩnh gì.

"Mẹ ơi." Xác nhận là tiếng động phát ra từ nhà hàng xóm, Thương Tuyết Hà mới vỗ vỗ ngực, bộ dạng vẫn chưa hoàn hồn: "Sao cảm giác như tụi mình đang vụng trộm vậy trời!"

Tư Dao buồn cười nói: "Chẳng lẽ không phải sao?"

"Không phải nha." Thương Tuyết Hà hừ một tiếng, kéo nàng ngồi xuống sofa, "Tụi mình là đang hẹn hò chính đáng, xuất phát từ tình cảm thật lòng nha."

"Bố em giờ xuất viện rồi, bác sĩ cũng bảo không có gì nghiêm trọng. Vậy tiếp theo mình tính thế nào đây chị?"

Tư Dao nghe ra được Thương Tuyết Hà vẫn muốn ra ngoài chơi, cân nhắc một lát rồi nói: "Kỳ nghỉ chỉ còn hai ngày, cũng chẳng đi đâu xa được, em khó khăn lắm mới về một chuyến, ở nhà chơi với bố mẹ nhiều vào."

"Nhưng mà..." Thương Tuyết Hà cắn môi, hơi tủi thân, "Như vậy thì em không thể ở bên chị mọi lúc mọi nơi được rồi."

Cô không thể nào lập tức công khai với gia đình ngay được, cô sợ vết mổ chưa lành hẳn của bố mình sẽ vì bị cô làm cho tức giận mà bục chỉ mất, bác sĩ cũng dặn mấy ngày này không được để ông có cảm xúc dao động mạnh.

"Sau này còn nhiều thời gian mà." Tư Dao mỉm cười, "Trước đây em đâu có bám người như vậy."

Hai người cứ thế rúc vào nhau trên sofa ân ân ái ái, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng mở cửa ở lối vào mới lập tức tách ra, ngồi ngay ngắn với vẻ mặt cực kỳ chính trực.

Mẹ Thương xách thức ăn vào bếp chuẩn bị, bố Thương ở lại tiếp khách. Để bày tỏ lòng cảm ơn vì sự giúp đỡ trong bệnh viện mấy ngày qua, ông cố tình mang loại trà quý vốn chẳng nỡ uống ra đãi.

Nước sôi vừa rót vào ấm trà tử sa, hương trà thơm nức mũi đã lan tỏa trong không trung, vương vấn mãi không tan.

Bố Thương hớn hở nói: "Cũng không biết cháu có uống quen không, thanh niên bây giờ chắc chẳng ai uống trà nữa nhỉ."

"Dạ uống được ạ, chỉ là cháu không am hiểu về trà lắm." Tư Dao dùng hai tay đón lấy chén trà, nụ cười có phần khép nép hơn khi ở trên "địa bàn" của trưởng bối, "Hương trà này ngửi qua là biết loại thượng hạng rồi ạ."

"Ngửi được là hàng thượng hạng mà còn bảo không am hiểu?" Bố Thương trêu chọc, Thương Tuyết Hà cũng cười phụ họa theo, ánh mắt cô vô tình liếc qua một vòng.

Đoạn, cô bỗng ngẩn người.

Cô nhìn thấy ở góc trần nhà không biết từ lúc nào đã gắn thêm một chiếc camera, ẩn hiện ánh đèn đỏ nhấp nháy. Nghĩ đến chuyện vừa nãy... cô ngượng đến mức da đầu tê dại, trong lòng không khỏi chột dạ.

Nhận thấy biểu cảm không ổn của con gái, bố Thương nhìn theo hướng mắt cô rồi giải thích: "Cách đây không lâu nhà mình có trộm vào nên ban quản lý tòa nhà khuyên nhà mình lắp cái camera cho an toàn."

Tư Dao lập tức hỏi: "Có mất mát đồ đạc gì không chú?"

"Mất ít tiền lẻ thôi, cũng nhanh chóng tìm lại được rồi, không có thiệt hại gì lớn." Bố Thương nhìn cái camera, hờ hững buông một câu: "Tuy là lắp đấy, nhưng bình thường cũng chẳng mấy khi dùng đến."

Câu nói này đã hoàn toàn trấn an được "kẻ có tật giật mình" nào đó, cô cười gượng theo vài tiếng, xem ra lần này sơ ý quá rồi.

Tư Dao ngồi trò chuyện cùng bố Thương về mấy bản tin thời sự nghiêm túc, Thương Tuyết Hà không hứng thú với chủ đề đó nên chỉ ngồi bên cạnh tiếp chuyện.

Đến chập tối, mẹ Thương lau tay bước ra từ phòng bếp, bảo chồng: "Thức ăn chuẩn bị xong hết rồi, ông vào làm đi."

"Được rồi." Bố Thương đáp lời, vội vàng đứng dậy khỏi sofa, nói với Tư Dao: "Cháu cứ ngồi chơi nhé, cứ tự nhiên như ở nhà mình đừng khách sáo."

Trong bếp, bố Thương đang ra sức múa chảo, mùi thức ăn thơm phức nhanh chóng bay ra khiến bụng Thương Tuyết Hà kêu kiến bò.

Cô lén lút chạy vào bếp, nhân lúc bố không chú ý định bốc lén một miếng. Vừa mới cầm được miếng thịt lên, bố Thương như có linh tính, giây tiếp theo đã "chát" một tiếng vỗ vào tay cô.

Ông còn giáo huấn: "Con gái con lứa sao mà luộm thuộm thế, tay chưa rửa đã bốc đồ ăn."

Thương Tuyết Hà thè lưỡi, ngoan ngoãn đi rửa tay, sau đó đứng tựa vào tường xem bố xào nấu.

Bố Thương ngoảnh lại nhìn: "Con đứng đây nhìn bố làm gì? Bếp núc đầy dầu mỡ, ra ngoài đợi đi, sắp được ăn rồi."

"Đồng chí lão Thương này, sao hôm nay lại có nhã hứng xuống bếp thế ạ?"

"Chẳng phải trong nhà có khách quý sao, con xem người ta mấy ngày nay bận rộn vất vả vì nhà mình, chẳng lẽ không nên cảm ơn người ta đàng hoàng à."

"Cũng không cần phải tính toán rõ ràng vậy đâu..." Thương Tuyết Hà lỡ miệng nói xong mới giật mình thấy sai sai, vội vàng vá lỗi, "Con và Tư Dao là bạn thân mà, chị ấy không để ý mấy chuyện này đâu."

Động tác múa chảo của bố Thương khựng lại, ông quay đầu nhìn cô: "Thân đến mức nào?"

"..." Thương Tuyết Hà nhất thời nghẹn lời. Thấy bố dường như cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, nói xong lại tiếp tục xào nấu nên cô mới thở phào, cười huề vốn: "Thì... tóm lại là rất thân ạ."

Sợ mình càng nói càng sai, cô vội tìm cái cớ rồi lẻn ra ngoài.

Bố Thương nhìn theo bóng lưng cô, đợi đến khi cô đi hẳn mới thu hồi ánh mắt, một tiếng thở dài khẽ khàng lẩn khuất trong tiếng xèo xèo của khói bếp.

Tay nghề đầu bếp rất nhanh nhẹn, bữa tối nhanh chóng được dọn ra, cả nhà bốn người vây quanh bàn ăn.

Bố Thương theo lệ nói vài câu mời khách, đon đả mời Tư Dao đừng khách sáo cứ ăn tự nhiên.

Thương Tuyết Hà nhìn miếng thịt kho tàu màu sắc hấp dẫn, hương vị vẫn y hệt như hồi nhỏ. Cô hơi thèm, muốn gắp một miếng nhưng lại không muốn ăn phần mỡ.

Đôi đũa cứ lừng khừng mãi không hạ xuống, cho đến khi một đôi đũa khác chuẩn xác kẹp lấy miếng thịt kho, khẽ dùng lực đã tách rời phần da heo dai giòn và phần thịt ra.

Mẹ Thương gắp miếng thịt nạc đã bỏ da đó vào bát cho cô, giống hệt như lúc cô còn nhỏ, thay con gái ăn phần da mỡ kia.

Bầu không khí trên bàn ăn vô cùng hòa thuận, Thương Tuyết Hà bắt đầu nảy ra ý định mới. Cô đang nghĩ xem nên tìm cái cớ gì để vừa có thể ở bên bố mẹ, lại vừa không phải ở lại trong nhà.

"Nhà cửa đi xem chưa? Môi trường thế nào?" Bố Thương đột ngột chuyển chủ đề.

"Dạ?" Thương Tuyết Hà khựng lại, theo bản năng lo sợ không lẽ ông định dùng căn nhà để giữ mình lại thật, cô run rẩy đáp: "Dạ... dạ tốt ạ."

Hai vợ chồng già liếc nhìn nhau, bố Thương lên tiếng: "Bố và mẹ con đã bàn bạc kỹ rồi."

"..." Thương Tuyết Hà nín thở.

"Nếu con thực sự không muốn phát triển sự nghiệp ở đây..." Bố Thương thở dài một tiếng, "Thì tùy con vậy."

"Nếu con đã xác định muốn phát triển lâu dài ở bên đó, thì cứ bán căn nhà này đi, rồi mua một căn khác bên ấy."

"Diện tích tương đương thì chắc chắn là không được rồi, nhỏ hơn một chút cũng không sao."

"..." Thương Tuyết Hà ngẩn ngơ, gần như không tin vào tai mình nữa. Chuyện cô vẫn luôn lo lắng bấy lâu nay, hóa ra căn bản sẽ không xảy ra.

Cô nắm chặt đôi đũa trong tay, có chút hổ thẹn mà cúi đầu: "Bố, mẹ, con cảm ơn hai người..."

"Mấy ngày tới cũng không cần ở đây bầu bạn với chúng ta đâu, bố với mẹ con còn một đống việc phải bận, hai đứa cứ tự đi tham quan loanh quanh đây đi. Hai ngày tới cứ qua nhà mới mà ở, bên đó chắc chắn tiện nghi hơn bên này, đừng để đến lúc bán nhà rồi mà chính mình còn chưa được ở lần nào."

Tác giả có lời muốn nói:

Mình thật sự cạn lời luôn rồi, hôn một cái thôi mà cũng bị khóa chương.