Chương 92 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hai người quay lại phòng bệnh, mấy người họ hàng đã về hết, Thương Tuyết Hà thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ Thương nhìn trời bên ngoài đã sập tối, thấy hai đứa nhỏ này hết thức đêm lại thức trắng cả ngày chưa chợp mắt, liền bảo: "Hai đứa về nghỉ ngơi đi."

Thương Tuyết Hà cũng đã thấm mệt, cô nhìn mấy chiếc bánh Trung thu mua trên bàn: "Hôm nay là Tết Trung Thu, ăn miếng bánh cho đúng không khí đi ạ."

Cô mở hộp, cắt bánh thành từng miếng nhỏ rồi chia một phần cho chú ở giường bên cạnh. Vợ chú nhận lấy, rối rít cảm ơn.

Chia cho mẹ một miếng xong, cô liếc nhìn người bố đang nằm trên giường với ánh mắt đầy mong đợi, Thương Tuyết Hà thong thả nói: "Bố thôi đừng ăn thì hơn, cứ nhìn tụi con ăn là thấy không khí rồi."

"Cái gì chứ! Bác sĩ có bảo sau phẫu thuật phải kiêng ăn đâu, mấy đứa định bắt nạt người già đấy à!" Bố Thương bất mãn kêu lên.

Mẹ Thương mủi lòng, đút một miếng nhỏ nhân trứng chảy cho chồng.

Bố Thương chép chép miệng đầy thèm thuồng. Ăn bánh Trung thu bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên ông thấy nó ngon đến lạ lùng.

Định đòi ăn thêm miếng nữa thì bị Thương Tuyết Hà nghiêm khắc cấm cửa, ông mặt mày xị ra, chẳng vui chút nào.

Chú giường bên đang ăn bánh, ném cái nhìn đầy ngưỡng mộ sang: "Ông Thương này, ông thật có phúc nha! Có tận hai cô con gái hiếu thảo chăm sóc. Chẳng bù cho nhà tôi, gả con đi rồi, giờ nó muốn về nhà ngoại còn phải bàn bạc với chồng."

Thương Tuyết Hà nghe thấy cách dùng từ "hai cô con gái" thì hơi ngượng ngùng nhưng cô cũng không muốn nghe bố mẹ mình phản bác lại, bèn cười nói: "Chồng chị ấy quản nghiêm vậy sao chú?"

"Ầy, cũng không hẳn." Chú thở dài một tiếng, "Hồi đó tôi đã không đồng ý cho nó lấy chồng xa, mà nó cứ nhất quyết đòi gả bằng được. Một khi đã ở xa rồi, việc về nhà cũng trở thành chuyện xa xỉ."

Chú xua tay: "Thôi bỏ đi, lấy chồng xa là lựa chọn của nó. Tôi cũng chỉ bệnh vặt thôi, nó mà về một chuyến cũng phiền phức lắm."

Điều này khiến Thương Tuyết Hà lập tức hiểu ra tại sao đại đa số cha mẹ đều muốn giữ con cái ở bên cạnh. Thế nhưng, đối với ý định muốn cô ở lại thi công chức của bố, cô vẫn không thể nào đồng tình nổi.

Chú vừa dứt lời không lâu, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập, chẳng mấy chốc hai bóng người đầy bụi đường đã xuất hiện ở cửa.

Nghe nội dung họ trò chuyện là biết ngay con gái và con rể của chú đã tới. Tuy miệng chú nói vậy, nhưng khi thấy họ, gương mặt ông ấy vẫn lộ ra nụ cười rạng rỡ nhất từ lúc nhập viện đến giờ.

Thương Tuyết Hà nhìn sang bố Thương đang nằm trên giường.

"Xem kìa, người đã muốn về thì dù xa mấy cũng sẽ về thôi."

Hai vợ chồng nhìn nhau, cả hai đều im lặng không nói gì.

Hai ngày sau, kết quả kiểm tra của bố Thương đã có.

Là khối u lành tính.

Biết được kết quả này, tảng đá đè nặng trong lòng cả nhà cuối cùng cũng được trút bỏ hoàn toàn. Bác sĩ còn nói bố Thương hồi phục rất tốt, vài ngày nữa là có thể xuất hiện.

Sau khi bác sĩ đi khỏi, bố Thương nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, tâm trạng u ám suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng bừng sáng.

Ông lại nhìn sang Tư Dao đang giúp vợ mình dọn dẹp đồ đạc, dáng vẻ như đang suy tính điều gì đó.

Đợi đến khi hai người làm xong việc và ngồi xuống cạnh nhau theo thói quen, ông mới lên tiếng: "Tiểu Tư này, mấy ngày nay vất vả cho cháu đã chạy đôn chạy đáo tới bệnh viện rồi."

Tư Dao mỉm cười, đáp: "Người vất vả là chú mới đúng ạ, tụi cháu làm chút việc này có đáng gì so với những gì chú phải chịu đựng đâu."

"Cháu tới đây mấy ngày rồi mà cứ ở lì trong bệnh viện suốt, chú thấy hôm nay thời tiết đẹp, để Tuyết Hà dẫn cháu ra ngoài đi dạo đi. Chỗ mình tuy không bằng mấy thành phố lớn, nhưng cũng có vài nơi chơi được lắm."

"Được ạ!" Thương Tuyết Hà vừa nghe đã đứng bật dậy ngay. Nghe tin bố không sao là tâm trí cô đã bay bổng tận đâu rồi, huống hồ hai ngày nay tình hình dần ổn định, buổi tối bố đã có thể ngủ ngon nên cô cũng không còn quá lo lắng.

"Cứ nói đến đi chơi là con hăng hái nhất." Bố Thương liếc nhìn con gái một cái đầy chiều chuộng, Thương Tuyết Hà gãi đầu cười gượng rồi ngồi xuống lại.

Bố Thương kéo ngăn kéo tủ cạnh giường bệnh, lấy ra một chùm chìa khóa, ra hiệu cho cô lại lấy.

Thương Tuyết Hà bước tới cầm lấy chìa khóa, nhìn một chút, theo bản năng cứ ngỡ là chìa khóa nhà mình, chắc là mấy năm nay nhà đổi ổ khóa mới nên giờ mới đưa cho cô.

Bố Thương lại đưa thêm một mẩu giấy đã chuẩn bị sẵn: "Sẵn có thời gian, hai đứa cứ theo địa chỉ trên này mà đi xem thử."

Thương Tuyết Hà mở tờ giấy ra, địa chỉ khu chung cư trên đó cô thấy hơi quen, hình như là nằm gần một khu thương mại nào đó.

Nhưng cô không hiểu nổi hành động bất ngờ này của bố là có ý gì.

Cô ngẩn người hồi lâu không phản ứng, Bố Thương đành phải nói: "Căn nhà bố mua cho con từ hai năm trước đấy, lúc đó bên cạnh còn chưa xây trung tâm thương mại đâu, giá nhà cũng không đắt như bây giờ." Nói đoạn, ông cười hì hì đầy đắc ý: "Hì hì, hời to rồi."

Cho đến khi bước ra khỏi khu nội trú, tâm trạng Thương Tuyết Hà vẫn vô cùng phức tạp, đôi lông mày bất giác nhíu lại, chẳng rõ là cảm giác gì.

Tư Dao muốn làm dịu bầu không khí, bèn trêu: "Tự nhiên có một căn nhà, sao em trông chẳng vui tí nào vậy?"

"Vui... nhưng mà," Thương Tuyết Hà thở dài, "Em thấy mâu thuẫn lắm."

"Em và họ chiến tranh lạnh bao nhiêu năm nay, em cứ ngỡ họ đã sớm quên em rồi, vậy mà... lại âm thầm mua nhà cho em. Thực ra trong lòng họ vẫn luôn mong đợi em trở về."

"Như vậy không tốt sao?" Tư Dao xoa xoa đầu cô, "Tuy em và chú dì ở hai nơi khác nhau, nhưng những năm qua họ vẫn quan tâm em theo cách riêng của mình, lo rằng em ở ngoài chịu uất ức, khi trở về sẽ có một mái ấm nhỏ che mưa che nắng."

"Nhưng mà..." Cô lại thở dài, "Điều này cũng có nghĩa là họ hy vọng em có thể ở lại bên cạnh họ... Giống như bố em nói, thi lấy một suất công chức, có công việc ổn định để sau này không phải lo âu gì nữa."

"Bố mẹ nghĩ vậy cũng là lẽ thường tình thôi mà." Tư Dao mỉm cười, "Quan trọng là bản thân em nghĩ thế nào, cuộc đời em nằm trong tay chính em."

"Em tất nhiên là không muốn rồi!" Cô sốt sắng, "Em không muốn sống một đời tầm thường vô vị... càng không muốn phải rời xa chị, em..."

"Chị biết mà." Tư Dao khẽ chạm ngón tay lên môi cô, "Khi chưa nghe được suy nghĩ thực sự của chú dì thì đừng có suy nghĩ lung tung, chúng ta đi xem nhà trước đã."

"Vâng..."

Hai người rảo bước về phía bãi đỗ xe, Thương Tuyết Hà đột nhiên nắm chặt lấy tay Tư Dao.

Tư Dao khựng lại.

"Không ai có thể chia cắt chúng ta được đâu!" Thương Tuyết Hà quả quyết, "Em nhất định sẽ nói rõ với họ! Em sẽ không làm kẻ hèn nhát bỏ chạy như trước kia nữa! Họ không chịu nghe thì em sẽ nói một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần!"

Tư Dao nhìn cô, rồi chậm rãi nở nụ cười.

"Thỏ con của chị lớn thật rồi."

Hai người cùng đi xem nhà. Căn hộ nằm ở khu vực sầm uất nhất thành phố, ngay trung tâm thương mại, sát vách ga tàu điện ngầm và các cửa hàng lớn.

Kiểu nhà và ánh sáng đều rất tốt, chỉ là vì lâu ngày không có người ở nên hơi bám bụi.

"Căn nhà này mà ở chỗ tụi mình thì tốt biết mấy." Thương Tuyết Hà cười nói, "Chị nhất định sẽ thích cái bệ cửa sổ này cho xem, đợi đến mùa đông mình sẽ nằm trên đó đánh giấc."

"Căn bếp này cũng không tệ..."

Thương Tuyết Hà đi quanh nhà một vòng, chợt nghĩ ra điều gì đó, cô trêu chọc: "Em bảo này, mình quay một cái clip ngắn xem nhà thì sao nhỉ? Tiêu đề sẽ là: Bố mẹ âm thầm mua nhà cho tôi."

"Đúng là kiểu khoe khoang trá hình mà." Tư Dao gật đầu, "Nhưng mà chắc là ổn đấy? Quay nhiều cảnh đời thường một chút để nhìn không bị giống mấy kênh chuyên làm marketing."

Thương Tuyết Hà cười đắc ý, nói là làm ngay, cô lập tức rút điện thoại ra quay một video toàn cảnh căn nhà chỉ với một shot quay.

Quay xong, cô gửi đoạn video vào nhóm chat để hỏi ý kiến mọi người xem có nên đăng không.

Có vẻ mọi người đang kỳ nghỉ nên rất rảnh rỗi, phản hồi cực kỳ nhanh.

[An Nguyệt]: Được đấy, cái tiêu đề nghe ghét thật sự, mình sẽ vừa chửi vừa bấm vào xem rồi vừa chảy máu mắt vì ghen tị vừa đi ra.

[Điền Duyệt Hân]: Nhà đẹp quá đi mất.

[Kha Chính Dương]: Oa! Nhà ở đâu ra thế? Mà mỹ nữ ở giây thứ 1 phút 23 là ai vậy?

Thương Tuyết Hà đứng hình, không lẽ mình quay dính cả Tư Dao vào rồi?! Cô lập tức tua lại khung hình đó, quả nhiên vô tình để lọt hình ảnh Tư Dao vào.

May mà chỉ là bóng lưng, dưới ánh sáng ngược trông lại có vài phần thoát tục, cái eo thon thả đó Thương Tuyết Hà đành "miễn cưỡng" chia sẻ cho mọi người chiêm ngưỡng một chút vậy.

Hai người còn lại trong nhóm cũng vô cùng hứng thú, truy hỏi rốt cuộc là ai.

Thương Tuyết Hà đương nhiên không thể nói: "Phó giám đốc Tư của các người hiện đang ở nhà mới của tôi, kỳ nghỉ này chúng tôi đều ở bên nhau, cô ấy còn gặp cả bố mẹ tôi rồi, chỉ là họ chưa biết cô ấy là bạn gái tôi thôi."

Cô chỉ đành ném ra một câu nhẹ bẫng để đánh lạc hướng:

[Thương Tuyết Hà]: Nhà là bố mẹ mua cho mình, hôm nay mình mới biết đấy.

[An Nguyệt]: Đù, ghen tị quá đi!

[Kha Chính Dương]: Đù, ghen tị quá đi!

[Điền Duyệt Hân]: Đù, ghen tị quá đi!

"Xem gì mà đứng đây cười ngây ngô một mình thế?" Tư Dao tiến lại gần.

"Đây nè." Cô xoay màn hình điện thoại về phía nàng, cười hì hì: "Cảm giác cũng hơi sướng ạ."

"À... em có chuyện này muốn bàn với chị..."

"Chuyện gì thế?"

Tư Dao cứ ngỡ là chuyện gì quan trọng lắm, ai dè người nào đó rúc vào lòng nàng, ngước mặt lên nhìn vẻ đáng thương: "Em lỡ tay quay dính cả chị vào rồi, nhưng mà chỉ là bóng lưng thôi... không thấy mặt đâu ạ."

"Chị cứ tưởng chuyện gì." Tư Dao buồn cười, "Chỉ là bóng lưng thôi mà, em muốn đăng thì cứ đăng đi."

"Thật ạ?" Cô mắt híp lại cười, "Nhưng em hơi lo nếu các đồng nghiệp khác nhận ra là chị thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến chị."

"Thì cứ trả lời thật lòng thôi." Tư Dao nhướng mày, "Em biết là chị không để ý mà."

Thương Tuyết Hà "chụt" một cái rõ kêu lên mặt nàng: "Sao chị lại tốt thế không biết... Em chỉ muốn giấu chị đi để người khác không nhìn thấy thôi, không thì chắc chắn sẽ có bao nhiêu người tới tranh giành chị với em mất!"

Tư Dao ôm lấy eo cô, khóe môi ngậm ý cười, ánh mắt sóng sánh tình tứ, dịu dàng đáp: "Vậy thì cứ nhốt chị lại đi."

"Nhưng em lại muốn cho họ thấy chị, để họ biết chị là của em, mãi mãi không ai cướp đi được, cho họ tuyệt vọng luôn!"

"Em thật là..." Tư Dao lắc đầu bất lực, nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự cưng chiều.

Sau đó, Thương Tuyết Hà đưa Tư Dao đến quán ăn của gia đình định dùng bữa cơm đạm bạc. Cô đi theo ký ức tìm đến con phố đó, nhưng đập vào mắt chỉ là những chữ "Dỡ bỏ" xuất hiện khắp nơi.

"..." Thương Tuyết Hà gãi đầu, có chút lúng túng, "Hóa ra khu này bị giải tỏa rồi ạ... làm chị phải đi công cốc rồi."

Tư Dao mỉm cười: "Coi như đi dạo thôi mà."

Họ đi từ đầu phố đến cuối phố, cuối cùng dừng lại trước một mặt bằng, qua cửa kính có thể thấy bên trong trống rỗng, một quán ăn quy mô không lớn lắm.

"Từ lúc em bắt đầu nhớ được mọi chuyện là bố mẹ đã mở tiệm ở đây rồi. Hồi nhỏ đi học về em cứ thích lẩn quẩn trong bếp xem họ nấu ăn, lần nào bố cũng đuổi em ra ngoài, bảo trong bếp nhiều dầu mỡ, còn dặn lớn lên đừng có theo ngành ăn uống."

"Hèn gì dì nấu ăn ngon thế, hóa ra là người trong nghề."

"Mẹ em nấu cũng bình thường thôi ạ." Thương Tuyết Hà cười, "Bố em nấu mới ngon, nhưng ở nhà ông chẳng mấy khi ra tay đâu, phải đợi đến lúc em nghỉ lễ dài ngày về nhà ông mới chịu nấu cho một bữa."

Trong lúc trò chuyện, hai người đã bước ra khỏi con phố vắng lặng. Đầu phố và cuối phố như hai thế giới khác biệt, phía trước là một khu phố náo nhiệt, cửa hàng san sát nhau, bán đủ mọi thứ.

"Hơi đói rồi, mình tìm gì đó ăn đi chị." Thương Tuyết Hà chấm trúng một quán lẩu, từ xa đã ngửi thấy mùi lẩu thơm phức.

Nhưng khi lại gần, cô thấy quán lẩu vắng hoe, khách khứa thưa thớt, ngược lại quán ăn đặc sản bên cạnh thì lại tấp nập vô cùng.

Ai cũng có tâm lý chung là thấy quán vắng sẽ mặc định là không ngon, thế là Thương Tuyết Hà chỉ tay vào quán bên cạnh hỏi: "Hay mình vào quán này đi? Em dẫn chị đi nếm thử món đặc sản vùng này."

Nhân viên dẫn họ đi một vòng tầng một thấy đã kín chỗ, bèn đưa họ lên phòng bao trên tầng hai. Phòng bao yên tĩnh, rất hợp để trò chuyện.

Trong phòng có một cửa sổ lớn, có thể nhìn rõ dòng người qua lại bên ngoài, Thương Tuyết Hà cười nói: "Đúng là ngày lễ có khác, đông thật đấy."

Nhân viên nhanh chóng mang trà lên rồi đưa thực đơn cho họ. Thương Tuyết Hà hăng hái đón lấy: "Để em giới thiệu món cho chị!" Cô vừa nói vừa đánh dấu vào mấy món trong thực đơn, miệng lẩm bẩm: "Quán này trông có vẻ chuẩn vị đấy, nhà em cũng làm mấy món đặc sản này."

Gọi món xong, Thương Tuyết Hà chống cằm: "Không biết quán nhà em còn mở không nữa, họ chuyển đi đâu được nhỉ?"

Tư Dao mỉm cười, thuận miệng đáp: "Có chuyển chắc cũng không xa đâu, để khách quen còn tìm được chứ."

Họ đợi hơn nửa tiếng mà món vẫn chưa lên, thật sự không nhịn được đành gọi người vào giục. Một lúc sau, một người đàn ông trông giống quản lý mang thức ăn lên.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi, ngày lễ khách đông quá, nhà bếp làm không kịp."

"Làm ăn khấm khá thế này mà ông chủ không nỡ thuê thêm người sao?"

"Ấy chết, bình thường thì vẫn lo liệu được, chỉ là dạo này ông bà chủ có việc không đến được nên mới thiếu nhân lực." Quản lý dọn món xong, ngẩng đầu cười tạ lỗi với khách.

Thấy thức ăn đã lên, Thương Tuyết Hà không nói gì thêm, cầm đũa định gắp thức ăn.

Người quản lý vừa đi đến cửa thì khựng lại, đột nhiên quay người, dùng giọng điệu không chắc chắn hỏi: "Cô đây... có phải họ Thương không?"

"???" Thương Tuyết Hà ngẩn người, "Quán mình còn kiêm luôn cả bói toán ạ?"

"Tôi không biết bói." Quản lý cười hì hì nói, "Ông chủ nhà tôi những lúc rảnh rỗi hay ngồi đó xem ảnh con gái mình, còn đầy tự hào khoe với tôi là con gái ông ấy làm việc ở thành phố lớn, giỏi giang lắm."

"Tôi thấy người trong ảnh trông rất giống cô."