Biên tập: Poem
Tư Dao về khách sạn tắm rửa qua loa, vệ sinh cá nhân xong xuôi liền quay lại bệnh viện.
Trong phòng bệnh chỉ để lại một ngọn đèn mờ, Thương Tuyết Hà ngồi dựa lưng vào tường, cầm điện thoại giết thời gian.
Tư Dao cố ý bước thật khẽ, nhưng vẫn bị đối phương phát hiện. Nàng vừa đi tới cửa, Thương Tuyết Hà như có thần giao cách cảm, liền quay đầu nhìn sang.
Thấy người đến, cô khẽ nhướng mày, hơi bất ngờ nhưng không quá ngạc nhiên. Cô liếc nhìn người đang ngủ say trên giường bệnh rồi chậm rãi đứng dậy, rón rén bước tới.
"Em về tắm rửa đi, ở đây để chị trông cho." Tư Dao nói.
"Hay là chị về đi." Cô nhìn vào trong phòng bệnh, kéo Tư Dao ra xa một chút, "Sáng mai em về ngủ bù cũng được, ở đây một mình em lo liệu là ổn."
Phó giám đốc Tư nhà cô chú trọng việc dưỡng da nhất. Phụ nữ một khi đã có tuổi, thức đêm một hôm thì đắp mười miếng mặt nạ cũng khó mà cứu vãn nổi, hơn nữa cô cũng không nỡ để Tư Dao phải vất vả.
"Trong tình huống đặc biệt này, em không thể cho chị cơ hội thể hiện một chút sao?" Tư Dao nói với giọng điệu pha chút trách móc.
"Không phải đâu. Em lo cho chị..." Không đợi cô nói hết câu, Tư Dao đã cướp lời: "Lo chị lớn tuổi rồi thức đêm không nổi hả?"
"Này... em đâu có nghĩ vậy, đừng có chụp mũ lung tung cho em." Thương Tuyết Hà nói không lại nàng, đành nhượng bộ: "Được rồi được rồi, chúng ta chia ca, một người canh nửa đêm đầu, một người canh nửa đêm sau."
Cô khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Cơ mà nhìn tình trạng bố em cũng khá tỉnh táo, chắc không có vấn đề gì đâu, chúng ta có thể chợp mắt một lát."
"Tại sao không thuê hộ lý?" Tư Dao thực sự nhịn không được bèn hỏi. Nàng đã quan sát qua, bố mẹ Thương Tuyết Hà không giống người sống túng thiếu, việc thuê hộ lý vài ngày chắc không phải là vấn đề lớn.
"Vấn đề này ban ngày em đã hỏi mẹ rồi. Bà bảo dạo này bệnh viện thiếu nhân lực, không còn hộ lý trống, hơn nữa mẹ em cũng không yên tâm giao cho người ngoài chăm sóc."
Hai người đứng ngoài cửa trò chuyện thêm vài câu, thấy trời đã muộn, Tư Dao giục cô mau về nghỉ ngơi, dặn nửa đêm về sáng hãy quay lại.
Thương Tuyết Hà nhận lời, nhưng làm thế nào lại là một chuyện khác.
Cô về khách sạn tắm rửa qua loa, quay lại phòng bệnh chỉ mất chưa đầy nửa tiếng.
Hai người kê hai chiếc ghế, ngồi sát bên nhau dựa vào tường. Thương Tuyết Hà lại nhìn vầng trăng sáng vằng vặc ngoài cửa sổ.
"Hôm nay là Trung thu rồi nhỉ... Đợi sáng mai bố em phẫu thuật xong, chị hãy về đón lễ cùng hai bác đi, ngày lễ hiếm hoi đừng để các cụ thất vọng."
"Chị đã nói với bố mẹ rồi, đợi qua lễ sẽ về thăm sau." Tư Dao nắm lấy tay cô, khẽ nói: "Còn muốn đuổi chị đi nữa sao? Chị không muốn đón lễ một mình cô đơn lẻ loi đâu."
Thương Tuyết Hà nghĩ rằng, lỡ như kết quả hậu phẫu không thuận lợi, tâm trạng mọi người chắc chắn sẽ rất tệ. Tư Dao vốn dĩ có thể vui vẻ đón lễ cùng bố mẹ, hà tất phải vì chuyện nhà cô mà phiền lòng?
Nhưng nhìn biểu cảm hơi tủi thân của Tư Dao, dù biết thừa là nàng cố tình giả vờ, cô vẫn thấy mềm lòng, bèn trở tay đan chặt lấy tay đối phương, nhẹ nhàng v**t v*.
Cô khẽ thở dài, buột miệng thốt lên: "Em thật may mắn biết bao khi gặp được chị."
Suy nghĩ của Thương Tuyết Hà vô cùng đơn giản, lời dặn dò của mẹ trước khi đi cô cũng không để tâm lắm. Vốn tưởng nửa đêm có thể chợp mắt một lát, nào ngờ mọi chuyện không đơn giản như cô nghĩ.
Hơi thở của bố Thương bỗng trở nên dồn dập, miệng bắt đầu nói mớ, tay quờ quạng trong không trung, có vẻ như ông đang gặp ác mộng.
Không nghe rõ ông đang lẩm bẩm điều gì, Thương Tuyết Hà vội vàng chạy tới nắm lấy bàn tay kia, định đánh thức bố dậy thì loáng thoáng nghe được những lời ông nói: "... Con gái... tha thứ... để con... chịu thiệt thòi... bố... phẫu thuật... về nhà..."
"..." Những lời nói đứt quãng không khó để đoán ra ý nghĩa, tâm trạng Thương Tuyết Hà bỗng trở nên vô cùng phức tạp. Cô mím môi, bàn tay đang nắm lấy tay bố vẫn cảm nhận được sự giãy giụa đầy kích động: "Con đây, bố ơi."
Giọng cô nhẹ nhàng và chậm rãi, có lẽ bố Thương đã nghe thấy nên từ từ bình tĩnh lại, lông mày cũng giãn ra, rồi dần chìm vào giấc ngủ.
"Đây có lẽ là hội chứng lo âu trước phẫu thuật." Hai người ngồi lại xuống ghế, Tư Dao lên tiếng, "Người càng tỏ ra bình thản thì trong lòng càng sợ hãi, họ lo lắng về bệnh tình, lo lắng về kết quả phẫu thuật."
"Và điều họ lo lắng nhất vẫn là..." Tư Dao ngập ngừng một chút, "...những người mà họ trân trọng."
Thương Tuyết Hà im lặng, hai tay đặt trên đùi đan chặt vào nhau, đầu ngón tay siết mạnh đến trắng bệch, cho đến khi một bàn tay khác nhẹ nhàng phủ lên.
Tư Dao không có ý định kết thúc chủ đề này, thậm chí còn hỏi thẳng: "Em còn oán trách họ không?"
Những uất ức kìm nén trong lòng suốt năm năm trời giống như một khối thịt hoại tử, chỉ có nhẫn tâm khoét bỏ phần thịt thối rữa ấy đi thì da thịt mới mới có thể tái sinh.
"Em... em không biết nữa." Thương Tuyết Hà cau mày, "Em thà rằng ông ấy cứ mắng chửi em thậm tệ, đuổi em đi, còn hơn là phải nằm trong bệnh viện như bây giờ."
"Có lẽ chị không có tư cách xen vào chuyện gia đình em..." Tư Dao chưa nói hết câu đã bị cô phản bác ngay, cô nói lớn nhưng vẫn cố kìm giọng: "Không, chị có tư cách! Không ai có tư cách hơn chị cả."
Động tác của Tư Dao khựng lại rồi nàng quay sang mỉm cười với cô, bàn tay đang nắm lấy tay cô dùng sức ấn nhẹ vào huyệt Hợp Cốc.
"Bố mẹ yêu thương em nhiều hơn em nghĩ đấy, chỉ có điều... đây cũng là lần đầu tiên họ làm bố mẹ."
Thương Tuyết Hà từ từ cúi đầu, dường như đang suy ngẫm điều gì. Một lúc lâu sau, cô mới cất tiếng: "Sau này nếu chúng ta có con, liệu có xảy ra mâu thuẫn với con như vậy không?"
Cô nghe thấy Tư Dao khẽ cười một tiếng, giọng trêu chọc: "Còn chưa kết hôn mà đã muốn sinh con với chị rồi sao?"
"!!!" Thương Tuyết Hà vội ngẩng phắt đầu lên, mặt đỏ tưng bừng lườm Tư Dao một cái: "Em đang nói là nếu như mà!"
Tư Dao không trêu cô nữa, nghiêng người tựa đầu lên vai cô, vẻ mặt thoáng trầm xuống, khẽ nói: "Có thể lắm chứ."
"Em nghĩ là không đâu, chị sẽ là một người mẹ tốt."
"Nhưng mà, đối với người mình trân trọng, chị cũng sẽ hành xử theo cảm tính đấy."
"Ví dụ như, ghen đến mức em khen bạn chị vài câu chị cũng không vui sao?"
Tư Dao không trả lời, nhéo nhéo mũi cô: "Đồ láu cá."
Có lẽ lời an ủi của Thương Tuyết Hà đã có hiệu quả, sau đó bố Thương ngủ cực kỳ yên giấc, hai người thức canh quá mệt, gần sáng mới dựa vào nhau ngủ thiếp đi.
Mãi đến một tiếng sau y tá đi kiểm tra phòng mới tỉnh lại, Thương Tuyết Hà mở mắt ra thì thấy bố đã tỉnh từ lúc nào, đang dựa vào đầu giường nhìn hai người, lại nhận ra mình vẫn đang nắm tay Tư Dao, mặt đỏ bừng chột dạ rụt tay về.
"Bố, bố ngủ có ngon không?" Cô đi tới tém lại góc chăn cho ông, hành động như muốn che giấu sự bối rối.
"Tốt lắm." Bố Thương cười nói, "Hiếm khi ngủ được một giấc ngon như vậy."
Ca phẫu thuật của bố Thương được sắp xếp vào mười giờ sáng, chưa đến tám giờ sáng mẹ Thương đã tới, sau khi ăn sáng đơn giản, bốn người ngồi lại trò chuyện cùng nhau.
Chỉ là vẻ mặt mỗi người đều chẳng hề nhẹ nhõm, càng gần đến lúc có kết quả lại càng sợ hãi, lo lắng nhận được kết quả không mong muốn.
"Hai đứa về nghỉ ngơi đi." Mẹ Thương thấy vẻ mặt mệt mỏi của cả hai, "Ngủ một giấc dậy là bố con phẫu thuật xong rồi, có kết quả mẹ sẽ báo."
Cũng chẳng còn bao lâu nữa là đến giờ phẫu thuật, Thương Tuyết Hà đương nhiên không chịu, cứ ở lại, Tư Dao tự nhiên cũng ở lại cùng.
Trước khi phẫu thuật, bác sĩ ghé qua tìm hiểu sơ qua tình hình, hỏi: "Chú, tối qua ngủ thế nào?"
Bố Thương gật đầu, cười đáp: "Ngon lắm."
"Vậy thì tốt." Bác sĩ liếc nhìn hai cô con gái, cười trêu một câu: "Từ lúc hai cô con gái tới chú cũng hay cười hơn hẳn, đây là chuyện tốt, tâm trạng tốt có lợi cho việc hồi phục."
Bố Thương vui vẻ nói chuyện với bác sĩ, cũng không phản bác cách gọi "hai cô con gái" của đối phương.
Sau đó, y tá đến đẩy người vào phòng phẫu thuật, thấy y tá thành thục mở khóa cố định giường bệnh, đẩy giường ra ngoài.
Giữa bóng dáng của mấy cô y tá, Thương Tuyết Hà bắt gặp ánh mắt bố Thương nhìn sang, trong đó chứa đựng vài phần mong đợi.
Cô suy nghĩ một chút, trước khi giường bệnh được đẩy ra khỏi cửa, nói với bố Thương: "Bố... đợi bố khỏi bệnh con sẽ đón bố về nhà, nhất định sẽ không sao đâu."
Từng phút từng giây chờ đợi bên ngoài phòng phẫu thuật đối với người nhà mà nói đều dài đằng đẵng, Thương Tuyết Hà ngồi trên ghế chờ nhưng nhìn kỹ thì ánh mắt cô không có tiêu cự, giống như một cái xác không hồn.
Mãi cho đến khi một chai nước khoáng lạnh áp vào má làm cô hoàn hồn, quay đầu lại bắt gặp nụ cười của Tư Dao: "Uống chút nước đi, phải có niềm tin vào tay nghề của bác sĩ chứ."
"...Ừm." Thương Tuyết Hà cũng chỉ đành tự an ủi mình như vậy.
Quay đầu lại thấy mẹ đang ngồi thẫn thờ ở đó, môi mím chặt, hai tay siết chặt chai nước khoáng, để lộ cảm xúc của bà lúc này.
Cô dịch chỗ, ngồi xuống bên cạnh mẹ, đưa tay phủ lên đôi tay kia.
Mẹ Thương sửng sốt, từ từ quay đầu lại, Thương Tuyết Hà mỉm cười an ủi bà, một tay ôm lấy vai mẹ.
Lặng lẽ truyền cho bà sức mạnh.
Ca phẫu thuật kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, đèn tắt, đợi vài phút thì bác sĩ bước ra.
"Yên tâm, phẫu thuật rất thành công." Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, "Khối u đã được lấy ra thuận lợi, kết quả kiểm tra sẽ có trong vòng hai ngày tới."
"Vậy bao giờ bố tôi ra ngoài ạ?"
"Đợi hết thuốc mê sẽ ra."
"Vâng, cảm ơn bác sĩ."
Bác sĩ gật đầu chào, đi được hai bước lại dừng lại, thấy người nhà bệnh nhân không có vẻ gì là quá vui mừng như tưởng tượng liền biết họ đang lo lắng về kết quả xét nghiệm.
"Hôm nay là ngày lành, thích hợp để đoàn viên." Bác sĩ cười với người nhà, "Đừng quá lo lắng."
Đến chiều, bố Thương được đưa về phòng bệnh, phòng bệnh đôi cũng có bệnh nhân mới đến.
Đó cũng là một người đàn ông trung niên, thấy cảnh người nhà vây quanh bạn cùng phòng thì không khỏi ngưỡng mộ nói: "Ông sướng thật đấy, hai cô con gái hiếu thảo quá."
Phẫu thuật thuận lợi khiến niềm tin của bố Thương tăng cao, rất có hứng thú trò chuyện vài câu với bạn cùng phòng, nói đến lúc cao hứng còn cười ra tiếng, kết quả là động đến vết thương đau đến mức nhe răng trợn mắt.
"Đáng đời." Mẹ Thương miệng thì trách móc, nhưng tay lại rất thành thật kiểm tra vết thương cho chồng, không biết sao đột nhiên bà lại nghĩ thông suốt, chuyện đã đến nước này cũng chỉ đành nghe theo ý trời, dù có ủ rũ mặt mày thì chuyện gì đến vẫn sẽ đến.
Bà lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa trông còn rất mới đưa cho chồng, lại đi rót một cốc nước ấm đút cho ông uống.
Thương Tuyết Hà nghĩ hôm nay là Trung Thu, dù ở trong phòng bệnh cũng cần có chút cảm giác nghi thức, bèn kéo Tư Dao ra ngoài mua bánh Trung thu.
Đi theo bản đồ một vòng lớn mới tìm được một tiệm bánh ngọt trông có vẻ ổn, chọn một hộp bánh Trung thu dẻo nhân chảy và một ít điểm tâm.
Hai người xách bánh Trung thu trở lại, trong phòng bệnh có thêm mấy người, đang nói chuyện với bố mẹ.
Thương Tuyết Hà nhìn kỹ nhận ra, là họ hàng đến thăm bệnh, vô cùng náo nhiệt.
"Hai đứa về rồi à." Mẹ Thương thấy họ về liền cười nói: "Mấy dì của con đến này, còn không mau chào hỏi đi."
Tư Dao không quen với cảnh họ hàng gặp mặt thế này, hơn nữa thân phận của mình không tiện ở lại đây lắm, bèn lén lút lui ra khỏi phòng bệnh.
Mấy người họ hàng chú ý tới, nhưng tưởng là người qua đường nào đó nên không hỏi han.
Chủ đề xoay quanh cô cháu gái đã mấy năm không gặp, hỏi về công việc và tình hình gần đây của cô, Thương Tuyết Hà đều trả lời từng câu một.
"Lần này tụi con được nghỉ mấy ngày? Về quê dịp lễ chắc khó mua vé xe lắm nhỉ?" Một người họ hàng hỏi.
"Nghỉ một tuần ạ." Cô tự động bỏ qua câu hỏi phía sau, bởi vì cô cũng không biết phải trả lời thế nào, muốn nói là bạn gái lái xe đưa về, nhưng bây giờ lại chưa phải lúc.
"Là bạn lái xe đưa con bé về đấy." Mẹ Thương bỗng nhiên lên tiếng, "Chính là cô bé vừa đi vào cùng Tuyết Hà lúc nãy."
"Ồ ồ, vậy người bạn này cũng có lòng thật đấy."
"Đúng vậy." Trong giọng nói của mẹ Thương không nghe ra cảm xúc gì.
"..." Thương Tuyết Hà không biết nói gì, sờ sờ đầu, tìm một cái cớ chuồn ra ngoài.
Cô tìm một vòng, thấy Tư Dao ở cầu thang bên cạnh phòng nước nóng, nàng ngồi trên bậc thang quay lưng về phía cửa, không hề chú ý cô đến.
Cô cố ý nhẹ bước đi đến sau lưng Tư Dao, cúi người vòng tay ôm lấy nàng.
"Một mình ở đây làm gì thế." Cô nghiêng đầu ghé vào tai Tư Dao hỏi.
Tư Dao lật màn hình điện thoại ra trước mặt cô, "Chị nhớ ra chúng ta đặt phòng rồi mà chưa trả."
Thương Tuyết Hà lúc này mới nhớ ra bọn họ vốn định kỳ nghỉ này sẽ đi công viên giải trí chơi, bây giờ chắc chắn không đi được nữa, nghĩ đến đây là kỳ nghỉ dài đầu tiên của hai người, lại là chuyến du lịch ngắn ngày đầu tiên.
Lo lắng Tư Dao hụt hẫng trong lòng, bèn nói: "Xin lỗi nhé... vốn dĩ đã lên lịch trình xong xuôi rồi."
"Có gì đâu mà phải xin lỗi." Tư Dao giơ tay xoa đầu cô, cười nói: "Sau này chúng ta đâu phải không có thời gian."
"Ưm..."
Thương Tuyết Hà ngẫm nghĩ.
"Nếu kết quả kiểm tra của bố thuận lợi, đợi bố khỏe hơn chút, em đưa chị đi dạo quanh đây nhé? Lần đầu tiên chị đến mà đã để chị phải ở trong bệnh viện lâu như vậy..."
Mẹ Thương tiễn mấy chị em đến thăm hỏi ra về, được an ủi nên trong lòng cũng thoải mái hơn chút, bà định châm thêm nước vào cốc thì phát hiện bình giữ nhiệt hết nước.
"Ông nằm yên đừng động đậy, tôi đi lấy nước."
Bà xách bình giữ nhiệt đi đến phòng nước ở cuối hành lang, đặt bình dưới vòi nước, mở công tắc chờ nước sôi đầy bình.
Trong thời gian chờ đợi, mẹ Thương dựa vào tường, loáng thoáng dường như nghe thấy giọng nói quen thuộc, bà bước ra khỏi phòng nước, quay đầu lại liền nhìn thấy hai bóng lưng quen thuộc đang ngồi ở cầu thang.
Hai đứa nó đang tựa vào nhau đầy thân mật.