Biên tập: Poem
"Con quen bay nhảy rồi ạ."
Câu này vừa thốt ra, phòng bệnh chìm vào tĩnh lặng.
Hiện giờ bố đang bệnh, Thương Tuyết Hà không muốn tranh luận với ông chuyện trước kia ai đúng ai sai. Cô day day ấn đường, nói với mẹ: "Mẹ, mẹ về nghỉ ngơi đi ạ, ở đây có con và Tư Dao rồi."
Thức trắng mấy đêm liền, mẹ Thương thực sự đã mệt lử. Sau khi dặn dò vài câu, bà cũng ra về.
Vừa mới nhấn nút thang máy, bà thấp thoáng nghe thấy giọng nói quen thuộc. Bà tiến về phía lối thoát hiểm cạnh đó hai bước, thấy người mà con gái mang về đang đứng quay lưng lại dưới bậc thang.
Giọng nói trầm ổn, bình tĩnh trả lời đầu dây bên kia: "Bên tôi có chút việc cần xử lý, trong thời gian ngắn chưa về được. Cuộc họp chiều nay đổi thành họp trực tuyến qua video nhé, những việc khác đợi tôi về rồi tính."
"... Đúng, phía sếp Trần phiền anh chuyển lời xin lỗi giúp tôi."
Mẹ Thương dịch bước, lặng lẽ lùi lại.
Tư Dao nộp phí xong quay lại phòng bệnh thì vừa hay bác sĩ đi tuần phòng. Sau khi hỏi han tình hình đại khái, đoàn bác sĩ lại rầm rộ rời đi.
Đợi một lát, thấy bác sĩ khám xong đã về văn phòng.
"Chào bác sĩ Ngô, tôi là người nhà của Thương Vĩnh Trí, muốn đến tìm hiểu kỹ tình hình ạ."
Bác sĩ Ngô đang sắp xếp bệnh án ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính: "Ồ, hai cô là con gái bệnh nhân phải không, đợi chút để tôi xem bệnh án."
Kết quả cũng giống như những gì đã nắm được, phải phẫu thuật để lấy khối u ra.
Nghĩ đến việc phải rạch một đường ở ngực là thấy đau rồi, Thương Tuyết Hà vô thức nhíu mày: "Rủi ro phẫu thuật có lớn không ạ? Khối u là lành tính hay ác tính? Có để lại di chứng gì không?"
"Phẫu thuật nói chung tỷ lệ thành công khá cao." Bác sĩ Ngô khựng lại, "Còn về tính chất khối u thì hiện tại vẫn chưa rõ ràng, phải cắt ra rồi đem đi xét nghiệm mới biết được. Nếu là u ác tính thì chắc chắn sau đó phải điều trị, còn lành tính thì không cần quá lo lắng."
Chẳng hiểu sao Thương Tuyết Hà cảm thấy hơi khó thở, cô mím chặt môi, lòng như thắt lại.
Tư Dao nhận ra cảm xúc của cô, nhanh chóng nắm lấy tay cô, rồi hỏi bác sĩ: "Bác sĩ Ngô, theo kinh nghiệm của ông, ông có thể phán đoán sơ bộ nó thuộc loại nào không ạ?"
Bác sĩ rõ ràng cũng thấy tâm trạng người nhà không ổn định, ông đẩy kính, thuận theo lời nàng nói: "Bệnh nhân có triệu chứng chóng mặt, đánh trống ngực, khía cạnh này kiểm tra rồi, là do thường ngày lao lực quá độ dẫn đến. Những cái khác không có triệu chứng rõ rệt."
"Vậy nghĩa là khả năng là u lành tính sẽ lớn hơn một chút ạ?"
"Cũng có thể nói như vậy. Tất nhiên đây chỉ là kinh nghiệm cá nhân của tôi, cụ thể vẫn phải đợi kết quả kiểm tra sau phẫu thuật." Bác sĩ Ngô nói rất thận trọng, rồi dặn thêm: "Ngày mai phẫu thuật rồi, nhất định phải trấn an tâm lý bệnh nhân cho tốt, tránh vui buồn quá độ."
"Đa số mọi người khi làm phẫu thuật đều có tâm lý bất an, các cô nhất định phải coi trọng việc này."
Ra khỏi văn phòng, Tư Dao ôm lấy Thương Tuyết Hà, an ủi: "Bác sĩ cũng nói xác suất lành tính lớn hơn rồi, đừng lo quá." Đoạn nàng lại nhéo nhẹ má cô, "Cười lên cái nào, nếu không chú sẽ lo lắng đấy."
Thương Tuyết Hà gượng nở một nụ cười: "Em biết dù em có lo lắng cũng chẳng giải quyết được gì, nhưng cứ không kiềm chế được... Em sẽ tự điều chỉnh tâm trạng mà."
Hai người quay lại phòng bệnh, bố Thương đã xuống giường, đang loay hoay làm gì đó trước bàn. Thương Tuyết Hà lao vào ngay: "Bố! Bố phải ngoan ngoãn nằm trên giường cho con, không được chạy lung tung!"
"Ái chà." Bố Thương xoa xoa mũi, "Bố vẫn đi lại được mà, bố không yếu ớt như con nghĩ đâu."
"Không được là không được!" Thương Tuyết Hà không nói hai lời kéo ông nằm xuống giường, lại đắp chăn thật kín kẽ, cố ý tỏ ra rất hung dữ: "Ngoan ngoãn chút đi!"
"Được rồi..." Bố Thương hơi bất lực, chỉ đành ngoan ngoãn nằm trên giường, chăn đắp kín mít đến tận cổ. Người đàn ông trung niên này trông bỗng có chút đáng yêu lại còn "nhát".
Ông cố ý than thở vẻ thảm thương: "Chao ôi, con gái tôi lớn rồi, còn biết mắng cả bố cơ đấy."
"..."
"Chú ơi, lúc nãy chú định lấy đồ gì ạ?" Tư Dao đứng trước bàn, một chiếc dao cạo râu đang đặt hờ hững trên đó.
"Đúng rồi." Bố Thương nhìn về phía chiếc bàn, "Bố muốn cạo râu, nhìn cho nó trẻ trung một chút."
"Làm người ấy mà, phải biết chấp nhận mình già đi." Thương Tuyết Hà nhổ một sợi tóc bạc bên thái dương của bố, "Ngày xưa bố làm gì có tóc bạc đâu."
"Đó là tại dạo này bố không có thời gian đi nhuộm thôi."
Tư Dao xem như đã hiểu, cái tính bướng bỉnh của bạn gái nàng là học từ bố cô mà ra.
Nếu không thì hai bố con làm sao có thể giằng co suốt bao nhiêu năm như vậy.
Nàng có thể nhận ra bố mẹ nhà họ Thương coi trọng con gái hơn những gì Thương Tuyết Hà tưởng tượng, chỉ là họ đã quen làm những bậc phụ huynh cao cao tại thượng nên không hạ mình cúi đầu được.
Điều này khiến nàng nhớ đến một câu nói từng nghe trên mạng: Cha mẹ cả đời đợi một lời báo đáp của con cái, còn con cái cả đời lại đợi một lời xin lỗi từ cha mẹ.
Dù bố mẹ cô đã sai trong chuyện công khai xu hướng tính dục, nhưng Tư Dao cũng không hy vọng Thương Tuyết Hà cả đời phải làm một đứa trẻ mồ côi khi vẫn còn bố mẹ. Có những tình yêu thương chỉ có bố mẹ mới có thể trao cho cô.
"Hay là nhân cơ hội này, em cạo râu cho chú đi." Tư Dao mỉm cười đề nghị.
"Hả?" Thương Tuyết Hà ngơ ngác, cô đã bao giờ cạo râu cho ai đâu, "Nhưng em không biết làm."
Cô cứ tưởng giống như trong quảng cáo, cầm máy cạo râu đẩy vài đường là xong, nhưng nhìn chai bọt cạo râu cô lại thấy lúng túng không biết bắt đầu từ đâu.
Bố Thương vốn định chỉ dẫn bằng miệng để hưởng thụ sự chăm sóc hiếm hoi từ con gái, nhưng vừa định mở lời đã thấy Tư Dao ghé sát vào bên cạnh cô, bảo cô: "Trước tiên dùng nước ấm làm ẩm mặt, sau đó bôi bọt lên, dùng dao cạo xuôi một lần, rồi cạo ngược lại một lần."
"Cảm giác rắc rối quá... Em sợ cạo chảy máu lắm..." Thương Tuyết Hà thương lượng, "Hay là đợi mẹ em sang? Mẹ em biết cạo mà!"
Nghe thấy lời này, trong lòng bố Thương dâng lên một nỗi thất vọng, định bảo thôi bỏ đi nhưng vừa mới mở miệng đã bị Tư Dao mạnh mẽ cướp lời: "Không được, có những việc không phải do chính em làm thì sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Tư Dao nói lời này rất đanh thép, bố Thương cứ ngỡ sẽ khơi dậy tâm lý phản nghịch của con gái, nào ngờ lại thấy cô ngoan ngoãn đáp một tiếng: "Vâng... vậy để em đi lấy nước."
Thương Tuyết Hà bê chậu vào nhà vệ sinh, một lát sau vang lên tiếng nước chảy róc rách.
Bố Thương nhìn Tư Dao, có chút vui mừng, lại có chút cảm khái, ông rất nghiêm túc nói: "Cảm ơn cháu nhé."
Con gái lớn rồi, ông không thể giống như lúc nhỏ bế cô lên cao, cũng chẳng còn được tận hưởng những giây phút ấm áp khi con gái ôm cổ hôn lên mặt, ngay cả một cái ôm đơn giản cũng trở nên rất giữ kẽ. Ông chỉ có thể tìm lại chút cảm giác hạnh phúc khi làm bố ở những khía cạnh khác.
Thương Tuyết Hà bưng nửa chậu nước ấm, nhúng ướt khăn rồi vắt hơi ráo, đỡ sau gáy bố Thương để lau mặt cho ông, sau đó làm theo chỉ dẫn của Tư Dao để thoa bọt cạo râu lên.
Việc còn lại là cạo râu.
Cô siết chặt dao cạo, nhẹ nhàng đẩy qua lớp bọt, nhưng kết quả của việc không dám dùng lực là chỉ gạt đi được lớp bọt mà thôi.
Thương Tuyết Hà: "..." Hai lần liên tiếp đều như vậy, cô không nắm được lực tay.
"Ngốc thật đấy." Tư Dao không nhịn được mà cười cô, nàng đưa tay áp sát mu bàn tay cô để dạy cô cách dùng lực. Ngại vì có phụ huynh ở đó nên nàng không quá phóng túng, chỉ cạo hai nhát rồi buông tay ra.
Bố Thương dĩ nhiên đã thu hết động tác của hai người vào tầm mắt, cũng như tình cảm không thể che giấu trong ánh mắt họ khi nhìn nhau.
Cạo râu xong, bố Thương sờ sờ cằm, cảm giác không còn lởm chởm râu ria nên hơi không quen, ông cười nói: "Xem bố có trẻ ra chút nào không."
"Trẻ lắm ạ." Tư Dao mỉm cười: "Đợi chú xuất viện, chúng cháu sẽ đưa chú đi nhuộm lại tóc."
"Mấy sợi tóc bạc này của chú ấy mà." Bố Thương sờ sờ thái dương, "Đều là do lo nghĩ mà ra cả, sau này... chắc là sẽ không thế nữa rồi."
Nhân vật chính là Thương Tuyết Hà hoàn toàn không hay biết tóc bạc của bố có liên quan đến mình.
Dù mấy năm nay chưa từng liên lạc, nhưng bố Thương đã hình thành thói quen mỗi ngày đều xem trang cá nhân của con gái để biết tình hình gần đây.
Thấy lúc nào mà mấy ngày cô chưa có động tĩnh gì là ông bắt đầu lo lắng, không khỏi sợ hãi liệu có chuyện gì xảy ra hay không.
Mỗi dịp Tết đến, ông đều tìm cách dò hỏi tin tức của con gái qua đám con cháu trong nhà. Dù thông tin không cụ thể, nhưng biết cô sống vẫn tốt là ông yên tâm rồi.
Vợ ông cũng từng mắng ông là hạng "vịt chết còn cứng mỏ" nhưng ông cứ bướng bỉnh như thế, hai bố con y hệt nhau.
Từ sau lần tranh cãi đó, hai vợ chồng ít nhiều cũng tìm hiểu về chuyện đồng tính. Suy nghĩ chung của họ là con gái chỉ vì thiếu sự vùi dập của xã hội nên mới nghĩ đến chuyện chưa có đối tượng đã đòi công khai.
Một đứa sinh viên sống dựa vào gia đình chu cấp, bản thân còn chưa độc lập được, huống hồ là chuyện đi ngược lại luân thường đạo lý.
Nếu lúc đó đồng ý ngay, thì đó mới là không có trách nhiệm với con gái.
"Tiểu Tư này, chú thấy cháu lớn tuổi hơn Tuyết Hà nhỉ? Cháu kết hôn chưa?"
"Dạ thưa chú, năm nay cháu hai mươi chín ạ." Tư Dao hiếm khi lộ ra vẻ mặt lúng túng, "Cháu chưa kết hôn."
"Vậy cũng đến tuổi kết hôn rồi đấy. Có đối tượng chưa cháu?"
"Cháu có rồi ạ."
"Ồ..." Bố Thương gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Tư Dao chủ động nói: "Chú có điều gì muốn tìm hiểu thêm không ạ?"
Bố Thương nhìn ra phía cửa phòng bệnh, khựng lại một chút rồi hỏi: "Con bé ở ngoài kia sống tốt không cháu?"
"Tốt hay không thì cũng đã vượt qua cả rồi ạ." Tư Dao mỉm cười, "Hiện tại sự nghiệp của em ấy đã ổn định, có không gian thăng tiến rất lớn. Em ấy có thiên phú và cũng rất nỗ lực."
"Vậy còn chuyện tình cảm thì sao?"
Câu hỏi này làm khó Tư Dao, nàng im lặng hồi lâu không tiếp lời.
Bố Thương cười cười, cũng không truy vấn thêm.
Thương Tuyết Hà xách một ấm nước sôi quay lại, vốn còn lo Tư Dao và bố ở riêng sẽ bị ngắt quãng câu chuyện, thấy mặt hai người đều mang nụ cười thì cô yên tâm hẳn.
Buổi tối, mẹ Thương đến, mang theo cơm canh tự tay nấu.
Đã rất lâu rồi không được ăn đồ mẹ nấu, hộp cơm có mấy tầng, cô mở từng tầng một ra, phát hiện bên trong toàn là những món cô thích ăn.
Cô quay đầu nhìn Tư Dao, đối phương cũng nhận ra điều đó, mỉm cười tế nhị với cô.
"Hai đứa ăn đi, mẹ ăn rồi." Mẹ Thương vẫn ít lời như thế, "Bố con chỉ cần húp chút cháo là được."
Mẹ Thương định ở lại trông đêm, vừa giặt xong bộ quần áo thay ra của chồng, Thương Tuyết Hà cũng đã rửa sạch và xếp gọn hộp cơm.
"Mẹ, mẹ về nghỉ ngơi đi ạ."
"Hai đứa về đi." Mẹ Thương lắc đầu, "Bố con buổi tối ngủ không yên, hay tỉnh giấc giữa đêm, mẹ ở lại đây là được rồi."
Thương Tuyết Hà kiên trì, nói hết nước hết cái mới khiến mẹ Thương từ bỏ ý định trông đêm. Tư Dao thấy thời gian cũng không còn sớm liền nói: "Dì ơi, để cháu tiễn dì về ạ."
"Không cần đâu, dì đi tàu điện ngầm nhanh lắm, xuống tàu đi bộ tí là tới nơi." Bà nhìn Tư Dao, "Ngược lại là cháu đấy, không nên làm phiền cháu quá nhiều, cháu về nghỉ ngơi đi, ở đây có Tuyết Hà bầu bạn là được rồi."
Tư Dao nghĩ nếu mình cứ nhất quyết đòi ở lại sẽ khiến họ nghi ngờ nên nàng đồng ý, định bụng về khách sạn tắm rửa một lát rồi lại qua sau.
Nàng và mẹ Thương cùng rời khỏi bệnh viện, bên ngoài đêm đã về khuya. Tư Dao kiên trì tiễn mẹ Thương đến cửa ga tàu điện ngầm.
Mẹ Thương không từ chối được đành đồng ý, hai người cùng đi bộ về phía ga tàu cách đó trăm mét.
Trên đường đi đôi bên im lặng, Tư Dao không biết nên nói gì để phá vỡ bầu không khí gượng gạo này, nàng nhận ra vì chuyện của bố Thương mà mẹ Thương đang trĩu nặng tâm tư.
Và mẹ Thương cũng có vẻ đang đăm chiêu suy nghĩ.
Hồi lâu sau, mẹ Thương chủ động lên tiếng.
"Tiểu Tư, cả ngày hôm nay phiền cháu quá. Cháu không phải đi làm sao?"
Tư Dao không ngờ mẹ Thương lại chủ động hỏi chuyện này, nàng suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Công ty cháu cho nghỉ lễ sớm ạ."
Không trực tiếp nói toạc ra là hôm nay mình xin nghỉ phép thì cũng không tính là nói dối.
Mẹ Thương bỗng dừng bước, dưới ánh đèn đường vàng ấm áp, bà quan sát nàng. Người trước mặt hoàn toàn trái ngược với con gái bà, bất kể nói gì hay làm gì đều rất điềm đạm, dù bị bà quan sát như thế nhưng gương mặt cũng không hề lộ ra vẻ lúng túng nào.
"Cháu và Tuyết Hà đúng là hai người hoàn toàn trái ngược nhau, con bé có người bạn như cháu bên cạnh khiến dì thấy rất bất ngờ." Bà nói thẳng.
"Dì ạ, 'bạn bè' không nhất thiết phải giống nhau đâu ạ." Tư Dao mỉm cười nhẹ nhàng: "Bù trừ cho nhau chẳng phải tốt hơn sao?"
Mẹ Thương ngẩn ra một lát, không đáp lời, lại bước tiếp vài bước.
"Phía trước là ga tàu rồi, cháu về nghỉ ngơi đi."
"Vâng ạ." Tư Dao dừng bước, định bụng tiễn bà vào hẳn bên trong.
Mẹ Thương đi tiếp, khi đến cửa ga, bà quay đầu lại thấy Tư Dao vẫn đứng đó.
Gió đêm cuốn những chiếc lá rụng dưới chân nàng, xoay một vòng trên không trung rồi lại rơi xuống đất.
Bà khựng lại một chút, rồi nói: "Cháu thích ăn món gì, bảo nó nói với dì."