Chương 9 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

[Hệ thống]: Ký chủ, nhiệm vụ hiện tại thất bại.

Tiếng điện tử lạnh lẽo vang lên bên tai, Tư Dao theo bản năng nhìn về phía chiếc xe đang đỗ cách đó không xa. Nàng chỉ kịp thấy người ngồi trong xe hạ kính xuống, rồi đột ngột kéo kính lên ngay lập tức.

Chiếc xe nhanh chóng quay đầu rời đi, động tác dứt khoát, gọn lẹ, không một chút do dự.

"Chuyện gì thế này..." Tư Dao không tài nào hiểu nổi. Rõ ràng nàng đã làm theo đúng chỉ dẫn của hệ thống: bị đâm bị thương trên con đường mà Đinh Hồng Viễn chắc chắn sẽ đi qua, để nam chính có thể xuất hiện kịp thời thực hiện màn "anh hùng cứu mỹ nhân", từ đó triển khai hàng loạt kế hoạch tiếp theo.

Vậy mà giờ đây xuất quân chưa kịp thắng, thậm chí còn chưa kịp chạm mặt đã nhận thông báo nhiệm vụ thất bại.

"Cô gì ơi, cô có sao không?" Người gây tai nạn vội vã dựng xe đạp sang một bên để đến đỡ nàng, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt vì sợ bị bắt đền tiền viện phí đắt đỏ.

"Tôi không sao." Tư Dao đứng dậy, thản nhiên phủi bụi trên quần áo. May mà nàng không ngã vào vũng nước, nếu không cả người đã ướt sũng rồi.

Nhưng tình hình hiện tại cũng chẳng khá hơn là bao, Tư Dao cau mày đầy chán ghét.

Nàng ngước mắt nhìn người vừa đâm trúng mình, hờ hững nói: "Do tôi đi đường không chú ý, không liên quan đến anh."

Ngay sau đó, cô thấy rõ người đàn ông kia thở phào nhẹ nhõm. Anh ta giả vờ hỏi han thêm một câu rồi sau khi nhận được câu trả lời tương tự thì vội vàng đạp xe chuồn mất.

Cơn mưa có dấu hiệu sắp tạnh nhưng để kế hoạch "anh hùng cứu mỹ nhân" thành công, Tư Dao đã không mang theo ô. Bây giờ, nhìn chiếc ô đang dựng cạnh tường cách đó vài chục mét, nàng bỗng cảm thấy lực bất tòng tâm.

Nàng đã tính toán chuẩn xác khoảng cách với chiếc xe đạp để thực hiện "khổ nhục kế" mà vẫn đảm bảo an toàn cho bản thân, nhưng người tính không bằng trời tính.

Giống như việc nhiệm vụ tối nay thất bại và nàng lại gặp phải một người khác.

Tư Dao ôm lấy cánh tay, cảm thấy tay mình hơi bủn rủn, cứ chạm vào là đau, chắc hẳn lúc ngã đã bị trầy xước, chân cũng có vẻ đã bầm tím. Thêm vào đó, nhiệt độ ban đêm lúc trời mưa thường thấp hơn, lớp quần áo ẩm ướt dính chặt vào người khiến nàng cảm thấy lạnh buốt.

Nàng muốn nghỉ một lát rồi mới từ từ lết qua chỗ lấy ô, dù sao cũng đã ướt rồi, chậm trễ đôi chút cũng chẳng sao.

Những hạt mưa lạnh lẽo đang trút xuống người bỗng nhiên biến mất. Tư Dao ngẩng đầu lên, đập vào mắt là tán ô trong suốt che trên đỉnh đầu. Trong một khoảnh khắc, nàng cứ ngỡ nam chính đã quay xe trở lại.

Nhưng khi quay đầu lại, thứ nàng nhìn thấy là một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Đó là một khuôn mặt xinh đẹp và rạng rỡ, đôi mắt phượng hơi xếch lên đang nhìn nàng không chớp mắt. Chỉ là gương mặt xinh đẹp ấy không có biểu cảm gì, lời nói thốt ra lại càng thiếu đi hơi ấm.

Thế nhưng, đó lại là câu nói mà sâu tận đáy lòng nàng muốn nghe nhất trong đêm mưa này.

Cô nói: "Theo tôi về nhà."

Câu nói vừa thốt ra, cả hai đều sững sờ. Thương Tuyết Hà chớp chớp mắt, chính cô cũng không ngờ mình lại có thể nói ra một câu đầy áp đặt như vậy.

Chẳng qua là ban nãy, khi cô còn đang do dự có nên tiến tới giúp đỡ hay không, hệ thống bỗng nhảy ra nhắc nhở "đừng lo chuyện bao đồng", nhờ thế cô mới biết được thân phận của cô gái thảm hại này.

Trong nguyên tác, đây chính là Tiêu Ấu Di — kẻ thứ ba ngoại tình với Đinh Hồng Viễn. Một cô gái không có chiều sâu, chỉ nhờ gương mặt xinh đẹp và vóc dáng cực chuẩn mà lọt vào mắt xanh của Đinh Hồng Viễn rồi nhanh chóng đầu hàng trước sự theo đuổi mãnh liệt của hắn. Sau này, khi biết mình bị biến thành "bé ba", cô ấy đã đấu tranh tâm lý một hồi nhưng vì đã mang thai nên đành phải lựa chọn tha thứ cho Đinh Hồng Viễn.

Tất cả đều là lỗi của gã trai tồi!

Tiêu Ấu Di lúc này vẫn chưa phải là kẻ thứ ba nhưng nhìn đà phát triển của cốt truyện, ước chừng chẳng bao lâu nữa hai người họ sẽ cặp kè với nhau. Tuy nhiên, hiện tại hai nhà đã hủy hôn, cho dù họ có ở bên nhau thì cũng chẳng phải chuyện gì khuất tất.

Sau khi nhìn kỹ gương mặt cô gái, Thương Tuyết Hà càng cảm thấy một mỹ nhân như thế này mà lại đi cùng với hạng rác rưởi như gã trai tồi kia thì đúng là phí của trời! Đầu óc nhất thời trống rỗng, cô liền bước tới.

Cô nắm lấy cổ tay cô gái định kéo đi nhưng đối phương lại đầy vẻ cảnh giác, cả người căng cứng như đang ở trạng thái báo động, không chịu đi theo cô.

Nhìn cô gái như đang toan tính điều gì đó, đột nhiên nàng nới lỏng sức lực, rũ bỏ mọi sự phòng bị trên cơ thể.

Thương Tuyết Hà nhích người, vẫy tay gọi một chiếc taxi rồi kéo người ngồi vào hàng ghế sau.

Chiếc taxi lăn bánh êm ả trên đường, ở làn đường bên cạnh có một chiếc xe phóng nhanh như bay khiến người ngồi bên trong suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo.

"Anh ơi, anh lái nhanh thế làm gì, bộ có ma đuổi theo sau lưng anh à!" Một người vỗ vỗ vào lưng ghế: "Chậm lại đi! Tôi sắp nôn rồi!"

"Mẹ kiếp! Là con điên Thương Tuyết Hà! Tao phải tránh xa nó ra!" Chỉ mới nhìn thấy gương mặt ấy từ xa, nỗi sợ hãi mà Đinh Hồng Viễn dành cho Thương Tuyết Hà đã khắc sâu vào tận DNA. Hắn vốn tưởng rằng sau khi hủy hôn là có thể giải thoát, nào ngờ bố hắn — người đang phát điên vì hàng loạt hợp đồng bị hủy và công ty bị thu mua đã trút mọi cơn thịnh nộ lên đầu hắn. Điều này khiến hắn cứ nghe thấy cái tên Thương Tuyết Hà là lại thấy da đầu tê dại.

Kiếp này hắn không bao giờ muốn gặp lại cô nữa!

Phía bên này là khoang xe sáng sủa, phía bên kia lại là khoang xe taxi chật hẹp, tối om chẳng nhìn rõ bóng người.

Thương Tuyết Hà giữ thái độ "mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm", nhìn chằm chằm vào lưng ghế phụ phía trước, lưng thẳng tắp.

Trong xe im phăng phắc, có lẽ thấy quá yên tĩnh nên tài xế đã bật radio lên. Giọng nói của người dẫn chương trình giúp bầu không khí vơi đi phần nào sự căng thẳng.

Lên xe rồi Thương Tuyết Hà mới thấy hơi hối hận, lại còn thấy ngượng ngùng nữa. "Bé ba" này xinh thì xinh thật đấy nhưng tự nhiên lại đưa người ta về nhà, lại còn là cảnh "cô độc quả nữ" (hai cô gái cô đơn ở cùng nhau).

Hơn nữa, một cô gái có thể dễ dàng đi theo người khác về nhà như vậy, cô luôn cảm thấy không phải hạng đoan chính gì, cộng thêm "tiền án" làm bé ba trong nguyên tác nữa.

Càng nghĩ càng thấy gượng gạo.

Trong lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, cô chợt cảm thấy lòng bàn tay trống trải, bấy giờ mới nhận ra mình vẫn đang nắm chặt tay Tiêu Ấu Di. Một kẻ "ế bằng thực lực" từ trong trứng nước như cô sau khi muộn màng nhận ra thì không khỏi thấy thẹn thùng.

"Cái đó... hay là tôi đưa cô về nhà nhé?" Sau khi đắn đo hồi lâu, Thương Tuyết Hà vẫn quyết định từ bỏ ý định đưa người về nhà mình.

Nào ngờ, từ trong khoang xe tối tăm chợt vang lên một tiếng cười khẽ đầy gấp gáp, pha lẫn chút khinh miệt khó lòng nhận ra: "Chẳng phải Thương tiểu thư bảo tôi theo cô về nhà sao? Cô sợ rồi à?"

Câu nói này lập tức đánh tan sự nghi ngại trong lòng Thương Tuyết Hà, cô liền đáp trả ngay: "Ai sợ chứ?! Về thì về, còn cô, tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút cho tôi!"

Phản ứng của Thương Tuyết Hà khiến Tư Dao vô cùng mãn nguyện. Chỉ vài phút trước, nàng đột nhiên nhìn thấy trên đỉnh đầu Thương Tuyết Hà hiển thị thanh tiến độ – thứ vốn chỉ xuất hiện ở những nhân vật then chốt. Cả hai thanh đều đang ở trạng thái xám xịt với tiến độ 0%.

Nàng đoán rằng người trước mặt rất có thể là nữ chính trong truyền thuyết. Cú lừa vừa rồi khi đối phương mặc nhiên thừa nhận danh xưng "Thương tiểu thư" đã xác nhận đây chính là người phụ nữ mà nàng cần phải nạp đầy "giá trị chán ghét".

Phía Đinh Hồng Viễn tạm thời chưa có tiến triển gì, nếu đã gặp được nữ chính, Tư Dao quyết định theo Thương Tuyết Hà về nhà để xem xét tình hình.

Dù sao thì nạp "giá trị chán ghét" dễ hơn nạp "độ hảo cảm" nhiều, có những điểm gây khó chịu mà chỉ phụ nữ mới hiểu rõ nhất. Nếu bên phía Thương Tuyết Hà mà nạp đầy trước, nàng cũng chẳng cần phải đối diện với hạng khác giới mà mình chẳng mảy may có chút cảm tình nào.

Nghĩ đến việc sắp được quay về thế giới thực, Tư Dao không kìm được mà khẽ nhếch môi.

...

Thương Tuyết Hà đã dọn ra ở riêng từ sớm, hiện tại cô sống một mình. Trong nhà vẫn còn một phòng ngủ phụ được dọn dẹp hàng tuần nên việc dẫn một người lạ về cũng không phải vấn đề gì quá lớn.

Chỉ là...

Thương Tuyết Hà thông qua tấm gương trong thang máy liếc nhìn người bên cạnh vài cái. Dù người nàng ướt sũng một mảng lớn, trông cực kỳ lạc lõng với không gian sạch bong của thang máy nhưng nàng vẫn đứng thẳng tắp, chẳng thấy chút gì gọi là lúng túng hay bối rối.

Lúc ở ngoài đường nhìn không rõ, giờ đây trong thang máy đèn điện sáng trưng, từng cái nhíu mày hay nụ cười của nàng đều hiện lên rõ mồn một. Tuổi đời còn khá trẻ, chắc tầm đôi mươi.

Dường như nhận ra ánh mắt của cô, đối phương đột nhiên quay sang nhìn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười chứa chút chế nhạo.

Tiêu Ấu Di lúc cười và lúc không cười mang lại hai cảm giác hoàn toàn khác biệt. Khi không cười trông nàng có vẻ lạnh lùng nhưng khi cười lên thì như làm tan chảy cả một dòng sông xuân, lại còn mang theo nét quyến rũ đầy vô thức. Nụ cười bất thình lình này khiến tim Thương Tuyết Hà lỡ mất một nhịp, đại não trong thoáng chốc trở nên trống rỗng.

[Độ hảo cảm của Thương Tuyết Hà: UP]

Tư Dao: "..." Nụ cười trên môi nàng bỗng cứng đờ. Nàng đã sớm nhận ra Thương Tuyết Hà cứ nhìn mình chằm chằm, ánh mắt ấy rất giống kiểu nhìn dò xét của đàn ông khi đánh giá nàng, điểm khác biệt duy nhất là trong ánh mắt này không chứa đựng ý đồ xâm phạm nào.

Mà trông giống kiểu... mê gái hơn.

Tư Dao dĩ nhiên không bỏ lỡ cơ hội tốt để nạp "giá trị chán ghét" này. Chẳng có mấy phụ nữ lại vui vẻ khi bị người khác bắt quả tang mình đang thất thần, thế nên nàng mới quay sang cười với Thương Tuyết Hà với ý đồ trêu chọc.

... Nhưng tăng độ hảo cảm là điều nàng không ngờ tới.

Tư Dao nhìn chằm chằm vào thanh tiến độ chuyển từ màu xám sang màu đỏ, con số dừng lại ở mức 1% rồi đứng yên. Khóe môi nàng giật giật, liền quay đầu lại làm như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhịp tim dần ổn định trở lại, Thương Tuyết Hà càng nghĩ càng thấy sai sai. Cô tuyệt đối không thể để Tiêu Ấu Di áp đảo khí thế của mình, ở thế giới này cô là Thương đại tiểu thư dưới một người trên vạn người kia mà!

Cô trấn tĩnh lại, hỏi: "Cô tên là gì?"

Dù Thương Tuyết Hà đã biết tỏng nàng tên gì họ gì nhưng trên danh nghĩa đây là lần đầu hai người gặp mặt, kịch bản vẫn phải diễn cho tròn vai. Ngộ nhỡ để người khác biết mình là người xuyên sách, đa phần họ sẽ tưởng cô bị tâm thần mất.

Vả lại, nếu bố mẹ nhà họ Thương biết con gái mình đã bị người khác thay thế, tuyệt đối họ sẽ không để yên cho cô. Thế nên chuyện xuyên sách này nhất định phải giấu cho kỹ, không được để lộ sơ hở.

"Tiêu Ấu Di."

Thương Tuyết Hà gật đầu: "Ồ, tôi là Thương Tuyết Hà."

"Tôi biết cô." Tiêu Ấu Di nói, "Chuyện của cô và Đinh Hồng Viễn cả thành phố này ai mà chẳng biết."

Nhắc đến cái tên này, Thương Tuyết Hà lập tức nâng cao cảnh giác. Việc cái tên đó thốt ra từ miệng người khác thì không có gì lạ nhưng người trước mặt lại chính là đối tượng ngoại tình trong tương lai của Đinh Hồng Viễn!

Chẳng lẽ... bọn họ đã gặp nhau rồi?

Ánh mắt Thương Tuyết Hà bỗng trở nên kỳ lạ.

Ting!

Thang máy dừng đúng tầng, phá vỡ bầu không khí im lặng quái dị.

Trên đường vào nhà, Thương Tuyết Hà đã hạ quyết tâm: Cô phải cứu vãn thiếu nữ vô tri này khỏi tay gã trai đểu! Cho dù cô và Đinh Hồng Viễn đã hủy hôn nhưng hắn vốn chẳng phải hạng tốt lành gì, dù có ở bên Tiêu Ấu Di thì khả năng hắn ngoại tình lần nữa vẫn là rất cao.

"Cô bao nhiêu tuổi rồi?" Thương Tuyết Hà vừa mở cửa vừa tùy tiện hỏi một câu.

"..." Nhắc đến tuổi tác, Tiêu Ấu Di dường như không muốn trả lời lắm, im lặng một hồi mới đáp: "21."

"Ối chà, vậy là cô kém tuổi tôi rồi." Thương Tuyết Hà – người lớn hơn đối phương ba tuổi không khỏi ngẩng cao đầu, trưng ra cái uy của bậc đàn chị: "Cô phải gọi tôi là chị đấy."

Ngay sau đó, cô nghe thấy rõ mồn một hai tiếng "hừ hừ" phát ra từ mũi của Tiêu Ấu Di, vẻ mặt cực kỳ khinh bỉ.

Thương tiểu thư không vui rồi.

Cô liếc nhìn Tiêu Ấu Di – người từ đầu đến cuối luôn giữ vẻ bình thản và chín chắn không hề phù hợp với lứa tuổi, tự nhủ mình không thể để một đứa em nhỏ tuổi hơn dễ dàng lấn lướt khí thế được!

Cô ngồi xuống ghế sofa, đôi chân dài duỗi ra gác lên nhau, tỏa ra khí chất đại tiểu thư đầy áp đảo: "Tôi không thể cho cô ở nhờ không công được."

Cô vốn mong chờ Tiêu Ấu Di sẽ nói vài câu xuống nước, nào ngờ chính chủ sau một thoáng im lặng ngắn ngủi đã có hành động khiến cô không kịp trở tay.

"Ồ?" Tiêu Ấu Di hờ hững đáp một tiếng, tùy ý vén lọn tóc sang một bên, thần sắc bình tĩnh nói: "Ý cô là muốn ngủ với tôi sao?"

Vừa dứt lời, bàn tay kia đã bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi.