Chương 89 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Sắc mặt Thương Tuyết Hà trắng bệch, toàn thân như bị rút sạch sức lực, cơ thể nhũn ra đổ gục xuống, Tư Dao nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô.

"Chị họ nói gì vậy?" Gương mặt Tư Dao tràn đầy lo lắng, nàng đỡ cô đến ngồi xuống chiếc ghế nghỉ bên cạnh, nhưng dù nàng hỏi thế nào Thương Tuyết Hà cũng không nói lời nào.

Không phải không muốn nói, mà là cổ họng như bị thứ gì đó nghẹn lại, khiến cô không thể thốt ra lời.

Cô ôm chặt lấy Tư Dao, rúc vào lòng nàng, cơ thể khẽ run rẩy. Tư Dao không biết tại sao cô nghe một cuộc điện thoại xong lại có phản ứng mạnh như vậy, thầm nghĩ chắc chắn là chuyện đại sự.

v**t v* lưng cô, Tư Dao nhẹ giọng nói: "Có chị ở đây, đừng sợ."

Thương Tuyết Hà dịu đi đôi chút, ngẩng đầu từ lồng ngực Tư Dao, gương mặt đầm đìa nước mắt, giọng nói có phần nghẹn ngào: "Em... em phải về nhà một chuyến..."

"Được, chị đặt vé cho em." Tư Dao nhanh chóng lấy điện thoại ra, vừa vỗ về cô vừa mở ứng dụng đặt vé, sau một hồi sàng lọc liền nói: "Chuyến sớm nhất cũng phải đợi đến bảy giờ sáng mai."

"Vâng..." Thương Tuyết Hà nhíu mày, cảm xúc đã hơi ổn định lại: "Chỉ đành vậy thôi."

Tư Dao lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô, vừa lau vừa nói: "Chúng mình về nhà thu xếp hành lý, xong xuôi là xuất phát ngay."

Thương Tuyết Hà ngẩn ra, rõ ràng là không hiểu ý nàng, Tư Dao tiếp lời ngay: "Chị lái xe, chị đã kiểm tra tình hình giao thông rồi, đường rất thông thoáng, muộn nhất tầm 12 giờ đêm là đến nơi."

"Không, không được." Thương Tuyết Hà lắc đầu, "Mai chị còn phải đi làm, hơn nữa muộn quá rồi, chị..."

Tư Dao dùng ngón trỏ đặt lên môi cô ra hiệu im lặng: "Đây là cách nhanh nhất hiện giờ, để em một mình lái xe về chị không yên tâm."

Lên lầu, thu xếp hành lý với tốc độ nhanh nhất, nửa tiếng sau xe đã tiến vào cao tốc.

Tư Dao quan sát biểu cảm của Thương Tuyết Hà qua gương chiếu hậu, đối phương chỉ tựa vào cửa sổ thẫn thờ, tâm trạng đã bình ổn lại. Nàng đưa tay tắt đèn trần xe.

"Ngủ đi, tỉnh dậy là chúng mình đến nơi rồi."

Thương Tuyết Hà không trả lời, Tư Dao nhìn con đường thẳng tắp trước mắt chuyên tâm lái xe. Một hồi lâu sau, cô cất tiếng.

"Chị họ nói, bố đã nhập viện được mấy ngày rồi." Giọng Thương Tuyết Hà rất khẽ, "Ban đầu là vì lao lực quá độ mà ngất xỉu, đưa vào bệnh viện kiểm tra thì phát hiện có khối u nên đã làm thủ tục nhập viện."

"Khối u chia làm lành tính và ác tính, bác sĩ có nói là thuộc loại nào không em?"

"Em không biết." Thương Tuyết Hà lắc đầu, "Chị họ cũng không rõ lắm, em cũng chẳng dám hỏi. Em nhớ bố em có khám sức khỏe định kỳ mà, sao ông lại bị khối u được chứ..."

"Đừng lo lắng." Tư Dao an ủi cô, "Nếu chú có khám định kỳ, thì khả năng cao là lành tính, nếu không thì lúc khám sức khỏe đã phát hiện ra rồi."

"Có phải em..." Trong bóng tối, Thương Tuyết Hà cau chặt mày, "Bất hiếu quá không... Từ nhỏ bố đã thương em nhất, vậy mà ông đổ bệnh em lại phải nghe từ miệng người khác mới biết. Nhà em có mình em, giờ chỉ có một mình mẹ chăm sóc bố, bà chắc cực nhọc lắm."

"Bây giờ vẫn chưa muộn mà." Tư Dao nghiêng đầu mỉm cười với cô, nói vài câu hóm hỉnh để làm dịu tâm trạng cô: "Chị cùng em về, tương đương với gấp đôi sức lao động rồi."

Thương Tuyết Hà khẽ thở hắt ra, những ngón tay đang siết chặt dần buông lỏng: "Em đã nghĩ qua vô số viễn cảnh, sợ phải gặp lại họ nhưng không ngờ lại là trong tình huống này."

Cô quay sang nhìn Tư Dao: "Có chị ở đây, em bỗng nhiên không còn thấy sợ hãi đến thế nữa."

Mười hai giờ rưỡi đêm, xe từ từ lăn bánh vào cổng bệnh viện.

Thương Tuyết Hà theo số phòng bệnh mà chị họ gửi, đi lên khoa Tim mạch Nội tiết của khu nội trú. Trong thang máy cô cứ liên tục hít thở sâu, tay nắm chặt thanh vịn trong cabin.

Tư Dao đặt một bàn tay lên mu bàn tay cô, lại xoa đầu cô, nhẹ nhàng nói: "Sẽ không sao đâu, có chị bên cạnh em rồi."

Cửa thang máy mở ra ở tầng 7, đập vào mắt là trạm y tá. Vì đêm đã khuya nên hành lang chỉ bật đèn mờ.

Càng đi vào bên trong, bước chân Thương Tuyết Hà như đeo chì. Những phòng bệnh khác đèn vẫn sáng ở các mức độ khác nhau, người nhà chăm sóc đa phần đang ngủ gật, những người trẻ hơn thì đang chơi game.

Dừng lại trước cửa giường số 27, cô nhìn qua lớp kính cửa vào cảnh tượng bên trong. Giường bệnh bên trong đã kéo rèm lại, cô liếc mắt thấy mẹ mình đang đứng trước bàn, gấp quần áo vừa thu được bỏ vào túi.

Có lẽ vì ánh mắt của cô quá mãnh liệt, mẹ Thương bỗng ngừng động tác, quay đầu nhìn sang. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, bà hoàn toàn sững sờ, dường như không dám tin vào mắt mình.

Thương Tuyết Hà đẩy cửa bước vào, có chút lúng túng, cuối cùng cô lí nhí gọi một tiếng: "Mẹ."

"Ai đến đấy?" Người bên trong rèm lên tiếng, cô nhận ra đó là giọng của bố.

Mẹ Thương đáp lại một tiếng, nhanh chóng dời mắt đi, kéo tấm rèm kia ra.

Mấy năm không gặp bố, người đàn ông trung niên từng phong độ ngời ngời ấy giờ đây hai bên thái dương đã lốm đốm tóc bạc, cằm mọc thêm vài sợi râu trắng, già hơn năm năm trước rất nhiều.

Sống mũi Thương Tuyết Hà cay cay, cô rảo bước đi tới, mở miệng gọi một tiếng bố.

Bố Thương hơi không dám tin, ông nhìn con gái rồi vươn tay ra, đôi mắt lập tức sáng rực lên: "Tuyết Hà...?"

Khoảnh khắc nhìn thấy bố mẹ, mọi oán hận trong lòng đều tan thành mây khói. Cô mím môi, dùng sức nắm lấy bàn tay ấy: "Bố có khỏe không? Bố thấy không khỏe ở đâu?"

"Không sao, đừng lo." Bố Thương nở nụ cười, "Bố vẫn còn cứng cáp lắm."

Cả gia đình ba người rất ăn ý, tuyệt đối không nhắc lại những chuyện không vui trước kia, căn phòng bệnh lạnh lẽo bỗng thêm một tia ấm áp.

Sau khi quan sát kỹ con gái, lúc này bố Thương mới dời tầm mắt sang người mà con gái mang đến: "Vị này là...?"

"Chị ấy là... của con..." Thương Tuyết Hà định mở miệng nói là bạn gái mình, dù sao sớm muộn gì họ cũng phải biết, nhưng vừa mới cất lời đã bị Tư Dao lén nắm chặt lấy tay.

Thấy cô còn đang do dự, Tư Dao liền nhanh miệng nói: "Cháu chào chú, chào dì ạ. Cháu là Tư Dao, bạn của Tuyết Hà."

"Ồ ồ." Bố Thương gật gật đầu, "Cảm ơn cháu đã đến thăm chú."

Dù trong lòng vẫn còn chút "hậm hực" với cách xưng hô "bạn bè" của Tư Dao nhưng lời đã nói ra, Thương Tuyết Hà chỉ còn cách tìm khía cạnh khác để ghi điểm cho bạn gái, cô vội vàng tiếp lời: "Đáng lẽ sớm nhất là ngày mai con mới về được, nhưng chị Tư Dao đã cố tình lái xe đưa con về ngay trong đêm đấy ạ."

Cô nhìn sang mẹ mình, thấy bà vì thức đêm chăm sóc bố mà cả người hốc hác đi nhiều, liền xót xa nói: "Mẹ, mẹ về nghỉ ngơi đi ạ, để con ở đây trông bố cho."

"Hai đứa lái xe cả chặng đường dài rồi, về nghỉ đi." Mẹ Thương nói, "Chiều nay bố con vừa làm cộng hưởng từ xong, hai đứa đừng ở lại phòng bệnh làm gì, mai hãy quay lại."

Nhà cách bệnh viện hơi xa, để tiết kiệm thời gian, hai người thuê một phòng khách sạn ngay gần đó.

Tắm rửa xong xuôi, cả hai nằm trên giường, Thương Tuyết Hà hơi trằn trọc khó ngủ, cô nghiêng mình nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.

"Sắp đến Trung thu rồi, trăng cũng sắp tròn rồi nhỉ."

"Ừm." Tư Dao ôm lấy cô từ phía sau, "Ngủ đi, mai mình tìm bác sĩ hỏi kỹ tình hình bệnh tật của chú."

"Ngày mai..." Thương Tuyết Hà kéo dài giọng, "Sáng mai chị về đi, chị còn một đống công việc phải xử lý, vả lại ngày kia chị còn phải về ăn bữa cơm đoàn viên với bố mẹ chị nữa."

"Một mình em lo được mà, đợi bố em phẫu thuật xong hồi phục ổn định rồi em sẽ về."

"Không sao đâu." Tư Dao nói, "Ăn cơm đoàn viên với bố mẹ chồng tương lai cũng giống nhau mà."

Thương Tuyết Hà định nói thêm gì đó, Tư Dao bỗng nhẹ nhàng cắn vào vành tai cô, mang theo ý vị đe dọa: "Ngủ đi, không là đêm nay đừng hòng ngủ đấy."

"..." Cô thỏ nhỏ nghe xong lập tức nhắm tịt mắt lại. Sếp Tư nhà cô là điển hình của việc "nói là làm", cô không muốn ngày mai vào phòng bệnh mà cứ phải xoa eo đâu.

Sáu giờ rưỡi sáng, chuông báo thức vừa vang lên một tiếng, Thương Tuyết Hà đã nhanh chóng tắt đi. Cô nhẹ nhàng chui ra khỏi chăn, động tác xuống giường cực kỳ dứt khoát.

Thời gian còn sớm, tối qua Tư Dao lại lái xe đường dài, cô muốn để nàng nghỉ ngơi thêm nên không gọi.

Nào ngờ cô vừa vệ sinh cá nhân xong bước ra, Tư Dao đã thay quần áo xong xuôi. Trong phòng bật đèn sáng trưng, ánh ban mai mờ ảo ngoài cửa sổ hắt vào.

Cô chớp chớp mắt: "Sao chị dậy sớm thế?"

"Đi bệnh viện với em." Tư Dao vuốt lại mái tóc, gương mặt vẫn còn vương chút lười biếng sau khi thức dậy.

Gần bệnh viện có không ít sạp bán đồ ăn sáng. Bảy giờ sáng, mẻ quẩy đầu tiên của hàng đồ chiên vừa ra lò.

Quẩy mới vớt vẫn còn bốc khói nghi ngút, cách lớp túi nilon mỏng vẫn cảm nhận được hơi nóng bỏng tay. Thương Tuyết Hà ra sức thổi vài cái, Tư Dao thấy vậy liền tâm lý rút một tờ khăn giấy bọc bên ngoài cho cô.

Trên đường đi vào khu nội trú, Thương Tuyết Hà ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Tối qua sao chị không cho em nói chị là bạn gái em?" Giọng điệu vẫn còn chút không hài lòng.

"Chú đang bệnh, đừng kích động chú."

"..." Thương Tuyết Hà há miệng định cãi, nhưng tuy có chút bất lực cũng chỉ đành chấp nhận như vậy.

Hơn bảy giờ sáng, chim chóc trên cây bắt đầu hót râm ran. Khu vực cây xanh dưới lầu nội trú đã có vài bệnh nhân tản bộ.

Họ lên lầu, hành lang đèn điện sáng trưng, so với đêm qua thì trông rạng rỡ hơn hẳn.

Cửa giường số 27 mở toang, hai người vừa lại gần cửa đã nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong, bước chân vô thức khựng lại.

"Chuyện tôi bệnh, bà kể với Tuyết Hà đấy à?"

"Làm gì có, tôi cũng chẳng biết đứa nào nhanh miệng nói cho nó biết nữa."

"Haiz." Bố Thương thở dài một tiếng thật nặng, "Chỉ là một ca phẫu thuật thôi mà, có gì to tát đâu, bà xem con bé tối qua lặn lội cả đêm để về."

"Thế chẳng phải đúng ý ông rồi sao?" Mẹ Thương lườm chồng, "Để ông khỏi phải ngày nào cũng ôm điện thoại xem trang cá nhân của con gái, mà một cái tin nhắn cũng không dám gửi cho nó."

"Bao nhiêu năm rồi... sao con bé lại bướng thế không biết."

"Con gái tự lập được là chuyện tốt, mình đâu thể bảo vệ nó cả đời, vả lại đây là con đường nó tự chọn, ông xem giờ nó chẳng vẫn ổn đấy thôi."

"Ông đấy, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, điều chỉnh tâm thái cho tốt để làm phẫu thuật."

Cộc cộc!

Thương Tuyết Hà gõ cửa hai cái rồi bước vào, cô giả vờ như không nghe thấy gì, xách theo túi đồ ăn sáng nói: "Cả nhà ăn sáng thôi ạ."

"Sao không ngủ thêm chút nữa." Mẹ Thương vô thức nhíu mày, nhưng vẫn đứng dậy đỡ lấy đồ ăn.

Trong phòng bệnh đôi chỉ có gia đình họ, Tư Dao với tư cách là người "ngoài" có chút lạc lõng nhưng dường như lại không quá khiên cưỡng.

Bố Thương kín đáo quan sát Tư Dao một lượt. Ông ngồi dậy trên giường, nhìn con gái bận rộn lăng xăng định đút cháo cho mình liền nói: "Bố tự làm được, vẫn còn ăn được mà."

Thương Tuyết Hà không biết mình có thể giúp gì, sau khi giao bát cháo cho bố, cô ngồi một bên quan sát. Mẹ Thương cũng ngồi trước bàn lặng lẽ ăn sáng.

"Bố, bố bị bệnh gì thế ạ?" Khi hỏi câu này, Thương Tuyết Hà thấy hơi xấu hổ, rõ ràng là người nhà thân thiết nhất mà ngay cả tình trạng sức khỏe của bố cũng không nắm rõ.

"Bố không biết." Bố Thương lắc đầu, "Bác sĩ bảo bố làm kiểm tra, truyền dịch mấy ngày rồi bảo phải phẫu thuật lấy khối u ra để kiểm tra lại." Sợ con gái nghĩ nhiều, ông liền nói thêm: "Thực ra cũng chẳng có chuyện gì lớn đâu, bình thường bố chẳng thấy đau đớn gì cả."

Thương Tuyết Hà nghĩ thầm có lẽ bác sĩ đã giải thích rồi nhưng bố mẹ không hiểu những thuật ngữ chuyên môn đó, bác sĩ bảo sao làm vậy, vẫn phải đợi bác sĩ đi làm rồi cô mới đi hỏi rõ tình hình được.

Bố Thương đặt tầm mắt lên người Tư Dao, thấy nàng từ lúc vào đến giờ chỉ im lặng ngồi đó, nhưng ánh mắt không giấu nổi vẻ quan tâm.

"Cháu tên là..." Bố Thương cố nhớ lại, nhưng tối qua xúc động quá nên quên bẵng đi mất. Tư Dao vội vàng tiếp lời: "Cháu là Tư Dao ạ."

Bố Thương gật đầu, lại nhìn sang con gái: "Hai đứa thân nhau lắm à? Nếu không sao lại về cùng nhau thế này."

"Vâng ạ." Thương Tuyết Hà sợ ai đó lại phủi sạch quan hệ với mình, liền nói ngay: "Bọn con là bạn cùng phòng, làm cùng một công ty luôn ạ."

"Giờ con làm việc gì?"

"Làm về mảng truyền thông tự thiết kế ạ." Sợ bố nghĩ mình làm việc không có tương lai, cô vội vàng báo tên công ty ra. Chi nhánh có lẽ không quá nổi tiếng, nhưng tổng công ty là một tập đoàn chuỗi cửa hàng cực kỳ quen thuộc.

"Ồ." Bố Thương lộ ra ánh mắt tán thưởng, "Khá đấy."

Trong lúc nói chuyện, y tá vào kiểm tra phòng, sẵn tiện đưa hai tờ biên lai đóng phí bảo người nhà đi nộp tiền.

Thương Tuyết Hà nhận lấy tờ biên lai liếc qua: "Con đi nộp ạ." Cô vừa dứt lời, Tư Dao đã rút lấy tờ biên lai, nói: "Để chị đi cho, em ở đây trò chuyện với chú dì."

"Vâng." Nghĩ rằng bố mẹ có lẽ có chuyện muốn nói riêng với mình nên cô đồng ý, đồng thời lấy điện thoại của mình đưa cho nàng: "Chị dùng điện thoại của em đi."

Tư Dao cầm biên lai và điện thoại đi ra ngoài. Đôi vợ chồng già đã thu hết sự tương tác của hai người vào tầm mắt. Hành động đưa điện thoại không một chút do dự, mật khẩu thanh toán rõ ràng đối phương cũng đã biết từ lâu.

Mẹ Thương ngồi xuống cạnh giường bệnh, ngẫm nghĩ một lát rồi thăm dò: "Con cứ thế đưa điện thoại cho người ta à? Lỡ người ta dùng điện thoại con làm gì đó, liên quan đến tiền nong thì phải cẩn thận một chút."

Bị nói trúng tim đen, Thương Tuyết Hà mới nhận ra vừa rồi mình thể hiện quá rõ ràng, cô cười ngượng ngùng: "Người ta thèm gì mấy đồng bạc của con đâu mẹ, tiền trong thẻ con còn chẳng bằng số lẻ của người ta nữa là."

"Cô ấy làm gì? Bao nhiêu tuổi rồi? Kết hôn chưa?"

Câu hỏi dồn dập khiến cô thoáng chốc tưởng mình đang đi xem mắt, đờ người ra. Bố Thương lập tức ra mặt giải vây: "Bà hỏi nhiều thế làm gì. Mà Tuyết Hà này, con định cứ ở mãi bên đó sao, không cân nhắc chuyện về đây phát triển à? Bố với mẹ luôn hy vọng con thi công chức, dù sao cũng là 'bát cơm sắt' mà."

"..." Thương Tuyết Hà không ngờ vừa về đã phải đối mặt với vấn đề này. Cô còn chưa đứng vững chân ở ngoài kia mà họ đã muốn kéo cô về rồi sao?

"Con quen bay nhảy rồi ạ."

Có lẽ, đó chính là cái giá của sự tự do.