Chương 88 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Nghĩ đến việc phải gặp bạn bè của Tư Dao, Thương Tuyết Hà căng thẳng đến mức bắt đầu đau cả dạ dày.

Từ mô tả của Tư Dao, bạn bè của nàng đều trạc tuổi nàng, mà những người ở độ tuổi này, trong cùng một vòng tròn xã hội cơ bản đều là những tinh anh sự nghiệp thành đạt.

Cô trà trộn vào đó, chẳng khác nào một đứa trẻ lạc lõng, bất kể là về tuổi tác hay kinh nghiệm sống.

"Tuyết Hà, mông cậu bị kim châm à?"

An Nguyệt ngồi chéo đối diện thấy Thương Tuyết Hà cả ngày cứ bồn chồn lo lắng, ngồi không yên, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng.

"Đi chết đi!" Thương Tuyết Hà mắng lại, "Mình chỉ là... thôi bỏ đi."

Cô lấy son ra dặm lại lớp trang điểm, rồi soi gương làm biểu cảm chu môi, cực kỳ hài lòng với diện mạo hôm nay của mình, đoạn nháy mắt với An Nguyệt: "Cậu thấy mình ăn mặc thế nào?"

Để trông trưởng thành hơn, hôm nay Thương Tuyết Hà trang điểm tông màu ấm, màu son đậu đỏ khiến cô trông rất dịu dàng, thục nữ.

"Được đấy, rất 'cháy'." An Nguyệt khựng lại một chút, "Không biết còn tưởng cậu đi xem mắt đấy."

"Xem mắt cũng không căng thẳng thế này đâu nhé." Nghĩ đến việc tối nay đi dự tiệc sẽ có rất nhiều các chị đẹp trưởng thành, cô vừa căng thẳng vừa hưng phấn.

Hưng phấn vì được bổ mắt, căng thẳng vì sợ các chị ấy chê mình nhỏ tuổi không có chủ đề chung, làm mất mặt Tư Dao.

Cái cớ của buổi tụ tập là sinh nhật Vệ Bạch Tuyên. Nàng ấy và Tư Dao có chung hội bạn, lại chủ động mời Thương Tuyết Hà nên Tư Dao thuận nước đẩy thuyền đưa cô đi cùng, sẵn tiện giới thiệu bạn gái với mọi người.

Năm giờ rưỡi, hai người đến tiệm bánh lấy chiếc bánh kem đã đặt trước rồi cùng đến nhà hàng.

Vừa bước vào nhà hàng, Thương Tuyết Hà lại bắt đầu căng thẳng, khuôn mặt xinh đẹp nhăn nhó không chịu nổi, Tư Dao quay đầu lại đúng lúc thấy cảnh này.

Nàng dừng bước, trấn an cô: "Em đừng căng thẳng, tuy là mừng sinh nhật nhưng thực chất chỉ là mượn cái cớ này để ăn bữa cơm nói chuyện phiếm thôi."

"Họ đều rất dễ tính, chị cũng sẽ ngồi cạnh em, em đừng tự tạo áp lực cho mình."

Gương mặt Thương Tuyết Hà không vì câu nói đó mà giãn ra, cô hơi khom lưng, trông như một người bị vắt kiệt sức lực, tim đập thình thịch, chuyện này còn khiến cô run hơn cả việc phải lên sân khấu phát biểu.

"Nếu em thực sự căng thẳng quá..." Tư Dao suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn không đành lòng, "Để lần sau nhé?"

"Không được!" Thương Tuyết Hà từ chối ngay lập tức, "Đến bạn chị mà em còn không dám gặp thì còn gặp phụ huynh nỗi gì! Chị đợi em một chút, để em điều chỉnh trạng thái."

Cô đứng thẳng lưng, hít một hơi thật sâu, làm động tác như đang "vận công", lặp đi lặp lại việc hít thở sâu.

Vẻ mặt dần trở lại điềm tĩnh, cô giơ một tay về phía trước, nói: "Dẫn đường đi."

Tư Dao bị một loạt động tác này của cô chọc cười, nàng cười hỏi: "Thế là hết căng thẳng rồi à? Công pháp gì vậy?"

"Em nghĩ thông rồi." Thương Tuyết Hà nghiêm túc nói, "Chỉ cần em không thấy ngại, thì người ngại sẽ là kẻ khác."

"Hừ, ha ha mấy tên nhân loại mà thôi."

Bề ngoài Thương Tuyết Hà vững như bàn thạch, thực chất trong lòng hoảng loạn vô cùng, nhưng chuyện đã đến nước này, cô làm sao có thể chùn bước! Huống hồ còn có bạn gái bảo kê cơ mà! Dù là hang rồng hang hổ cũng phải xông vào thôi.

Cô cứ ngỡ đẩy cửa ra sẽ thấy một buổi đàm đạo về trà của giới tinh anh thượng lưu, thực tế thì...

Mấy anh nam ngồi đó mặc áo thun quần đùi, thoải mái không để đâu cho hết.

Các quý cô thì đúng là có trau chuốt hơn, thấy gương mặt mới đều mỉm cười thân thiện, không hề khó gần như cô tưởng tượng.

"Tư Dao, không giới thiệu cho bọn này một chút sao?"

Hai người vừa ngồi xuống đã có bạn lên tiếng hỏi. Chủ nhân bữa tiệc là Vệ Bạch Tuyên vẫn chưa đến, họ còn mong Bạch Tuyên - người vốn biết chuyện sẽ đến khuấy động bầu không khí.

"Ồ." Tư Dao thản nhiên nói: "Bạn gái tớ, Thương Tuyết Hà."

Dứt lời, tất cả mọi người đều lộ vẻ ngạc nhiên ở mức độ khác nhau, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt.

Sau đó họ đều bật cười, bắt đầu trêu chọc nàng: "Cách đây không lâu tớ còn nói với Bạch Tuyên, cậu cứ độc thân mãi hay là thích phụ nữ, không ngờ đúng thật nhé!"

"Tiểu Thương, em bao nhiêu tuổi rồi? Trông trẻ thế này, không phải vẫn còn đang đi học chứ?"

"Dạ không ạ." Thương Tuyết Hà vội nói, "Em tốt nghiệp đi làm được hai năm rồi, năm nay em hai mươi tư."

"Được đấy sếp Tư, trâu già gặm cỏ non nhé."

Tư Dao choàng vai Thương Tuyết Hà, xoa xoa đầu cô, mỉm cười với đám bạn, "Ghen tị à? Cái này các cậu có muốn cũng không được đâu."

Đám bạn tiếp tục trêu đùa hai người. Ngay cả khi đối mặt với một cặp đôi đồng tính, họ cũng không hề có ánh mắt dị nghị, thái độ rất bình thường như trêu chọc một người bạn thân vừa thoát kiếp độc thân.

Vệ Bạch Tuyên đến muộn, chủ đề lại chuyển sang nàng ấy. Thương Tuyết Hà thoát khỏi tâm điểm chú ý liền thở phào nhẹ nhõm, lén lút gửi một tin nhắn cho Tư Dao dưới gầm bàn.

[Thương Tuyết Hà]: Tại sao họ trông chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên hết vậy, em còn tưởng ít nhất họ phải sốc lắm rồi hỏi chị sao lại "cong" chứ?

Tư Dao tựa lưng vào ghế, ung dung gõ chữ trả lời dưới gầm bàn.

[Tư Dao]: Quy tắc kết giao của người trưởng thành là không mạo phạm lẫn nhau.

Vừa thả lỏng một cái là có người bắt đầu "bay bổng" ngay.

[Thương Tuyết Hà]: Bạn bè của chị ai cũng xinh đẹp hết á, gu ăn mặc tốt thật đấy, so với họ thì mấy anh đại ca kia ăn mặc tùy tiện quá đi mất.

Nói xong, cô còn gửi kèm một biểu tượng [Nhe răng cười].

Khóe môi Tư Dao khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh khó nhận ra, ngón tay nhanh nhẹn gõ chữ trả lời.

[Tư Dao]: Chỉ là gu ăn mặc tốt thôi sao?

Thương Tuyết Hà hoàn toàn không ngửi thấy mùi nguy hiểm trong dòng chữ này, ngược lại còn tưởng Tư Dao muốn cô khen bạn của nàng thêm chút nữa.

[Thương Tuyết Hà]: Kỹ thuật trang điểm cũng rất tuyệt nha, ai cũng lấp la lấp lánh, nhưng chủ yếu vẫn là nền tảng tốt, khí chất cũng rất đỉnh, các chị đẹp thế này chắc chắn không thiếu người theo đuổi đâu!

Tin nhắn vừa gửi đi, cô liền nghe thấy một tiếng động nhẹ, người bên cạnh đã đặt điện thoại lên bàn, có vẻ như đã đơn phương kết thúc cuộc trò chuyện với cô.

"???"

"Tư Dao, tớ thật sự không ngờ đấy, cái người 'bạn' kia của cậu hóa ra lại là bạn gái." Bùi Gia Minh bưng ly rượu từ xa trêu chọc nàng, nói xong lại dời ánh mắt sang Thương Tuyết Hà, "Xem ra sau này thật sự không thể tìm cậu làm bình phong đi xem mắt được rồi."

Người đang nói này, Thương Tuyết Hà nhìn kỹ hai cái mới sực nhớ ra, anh chính là người lần trước đến đón Tư Dao tan sở và bị họ hiểu lầm là anh bạn trai tin đồn "G63".

Tức thì, ánh mắt cô nhìn anh trở nên "hiền hòa" hẳn ra.

Tư Dao dĩ nhiên cũng cảm nhận được cảm xúc biến động của người bên cạnh, nghĩ đến việc cô vừa khen người phụ nữ khác trước mặt mình, nàng liền nâng chén trà cụng ly với Bùi Gia Minh từ xa: "Chuyện nhỏ, sau này nếu cần giúp đỡ vẫn có thể cân nhắc."

Thương Tuyết Hà ngồi không yên nữa, hỏi: "Giúp chuyện gì cơ?"

"Là cùng tôi về nhà ăn cơm để ứng phó với việc bố mẹ giục cưới ấy mà." Bùi Gia Minh cười híp mắt nói, "Tôi có nói trước với em rồi nhé, nếu cần giúp đỡ thì có thể mượn một chút không?"

Chưa đợi Thương Tuyết Hà trả lời, Tư Dao đã nói: "Bạn gái tớ hào~ phóng thế này, chắc chắn là được rồi."

"???" Thương Tuyết Hà lén lườm nàng một cái, cô hào phóng hồi nào? Với lại nàng bị trúng ngải rồi à? Sao bỗng nhiên lại nghĩ cô sẽ đồng ý cái yêu cầu vô lý này chứ??

"Không được." Cô vẫn không kìm được, lúc nói ra mặt mày lộ rõ vẻ không vui, "Chị ấy là của em, không cho mượn."

"Vậy thì chịu rồi." Tư Dao cười nói, "Bạn gái tớ không cho."

Bùi Gia Minh: "Tớ có lý do chính đáng để nghi ngờ hai người đang tung hứng lừa tớ đấy nhé."

Món nợ này cô ghi sổ rồi!

Ăn cơm xong, ăn cả bánh kem, mọi người trên bàn đều có công việc nên buổi tụ tập không kéo dài quá muộn.

Ăn hơi no nên họ không về nhà ngay mà đi dạo trên con đường gần công viên. Thương Tuyết Hà nắm tay Tư Dao đi trên con đường nhỏ, ánh đèn đường kéo dài bóng của hai người.

"Lúc nãy ăn cơm..." Thương Tuyết Hà bắt đầu tính sổ, cô dừng bước nhìn Tư Dao, "Sao chị lại nói em sẽ đồng ý cho chị làm bạn gái giả của người khác! Có phải chị định lén lút leo tường không! Em nói cho chị biết, cửa cũng không có đâu! Tường em cũng san phẳng luôn cho chị!"

Cô hậm hực, tin chắc mình là bên có lý.

"Thứ nhất, quan hệ giữa chị và Bùi Gia Minh rất trong sáng, chị chỉ muốn chọc tức em một chút thôi." Tư Dao khựng lại, "Thứ hai, người muốn leo tường là em cơ."

"??? Cái gì?????" Một cái nồi lớn từ trên trời rơi xuống đầu cô.

Tư Dao lấy điện thoại ra, đọc lại nguyên văn tin nhắn Thương Tuyết Hà khen ngợi bạn bè mình, ngay cả biểu tượng cảm xúc đính kèm cũng không bỏ sót.

"Em oan ức quá mà!" Thương Tuyết Hà lập tức từ nguyên cáo chuyển thành bị cáo, "Em thực sự chỉ là khen xã giao thôi, chẳng phải chị hỏi em sao? Em tưởng chị muốn nghe nên mới nói thế chứ."

Tư Dao lạnh lùng đáp: "Trước đó chị đâu có hỏi em."

"..." Thương Tuyết Hà trăm miệng cũng khó bào chữa.

Thấy xung quanh không có người, cô định giở lại trò cũ, bèn quàng cổ Tư Dao, dùng sức nhảy phắt lên người nàng, hôn loạn xạ lên mặt nàng như chim gõ kiến.

"Chị nghe cho kỹ đây!" Cô cao giọng, "Người em thích là chị, chỉ có chị thôi, mẹ kiếp, em yêu chị chết đi được! Không được suy diễn lung tung là em sẽ thích người khác!"

"Em không hối hận sao?" Tư Dao lại hỏi, trên mặt không hề có vẻ vui mừng mà đầy rẫy lo âu, "Sau này em sẽ gặp được nhiều người hơn, thấy những phong cảnh khác nhau, có lẽ..."

"Chuyện đó với việc em thích chị có mâu thuẫn gì không? Yêu chị yêu chị, mẹ kiếp, em yêu chị!" Cô nổi cáu như một đứa trẻ, phần lớn là giận đối phương không tin tưởng vào quyết tâm của mình.

"Được rồi, chị biết rồi." Đôi mày vô thức nhíu lại của Tư Dao từ từ giãn ra, ánh mắt dịu hiền, nàng hôn nhẹ lên khóe môi Thương Tuyết Hà như để dỗ dành. Nàng nghĩ mình đã bị những lời của mẹ làm ảnh hưởng.

Giờ xem ra, những lo lắng này hoàn toàn không cần thiết.

Hai người tản bộ trên đường, thời gian dường như chậm lại. Tư Dao do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn lên tiếng: "Phía bố mẹ em... em thực sự không muốn liên lạc với họ sao?"

Nói xong, nàng cảm nhận được bàn tay cô siết chặt lại.

Thương Tuyết Hà cắn môi: "Em không biết, em muốn đợi đến ngày nào đó họ nghĩ thông suốt rồi tính sau, vả lại họ cũng chẳng muốn nhìn thấy em."

Tư Dao nhìn vầng trăng sáng trên trời, khẽ nói: "Máu chảy ruột mềm, làm gì có thù oán nào để bụng mãi..."

Nàng muốn nói gì đó, lại không biết nên bắt đầu từ đâu, chỉ đành u uất thở dài một tiếng.

"Hơi lạnh rồi, mình về thôi." Nàng nói, "Ngày mai hãy xốc lại tinh thần đi làm! Kỳ nghỉ lễ đang vẫy gọi chúng ta!"

Tư Dao gật đầu, nói: "Bố mẹ chồng cũng đang vẫy gọi em đấy."

"Này..."

Đi dạo về đến gần nhà, họ trực tiếp đi bộ vào sảnh chung cư. Đang đợi thang máy thì Thương Tuyết Hà nhận được cuộc gọi thoại từ chị họ.

Cô nhìn ảnh đại diện của chị họ trên màn hình, lẩm bẩm: "Đêm hôm thế này chị họ gọi điện cho mình làm gì không biết..."

Miệng nói vậy, nhưng tay cô vẫn nhấn nghe.

"Chị họ ạ?"

Đầu dây bên kia, chị họ mở lời cực kỳ dứt khoát: "Kỳ nghỉ này em thực sự không định về sao?"

"Vâng." Cô ngẩn người, theo bản năng tìm cớ, "Dạo này em bận lắm, không về được đâu."

"Chị không biết rốt cuộc em đang bận cái gì." Giọng chị họ đột nhiên trở nên kích động, "Bận đến mấy thì có quan trọng bằng người nhà không?!"

"Em rốt cuộc có trái tim không hả? Bố em sắp phải phẫu thuật rồi mà em vẫn còn tâm trí lo cho công việc của em à!"

Tác giả có lời muốn nói:

Sếp Tư: Bố mẹ chồng em đang vẫy tay chào em kìa.

Thỏ con: Bố mẹ chồng chị cũng đang vẫy tay chào chị kìa.