Biên tập: Poem
"Nếu không phiền, em có thể ở cùng phòng với tôi."
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, Thương Tuyết Hà quay người lại liền thấy Tư Dao đang đứng đó, tay khẽ vẫy vẫy chiếc thẻ phòng màu đen.
Phiền ư? Trong từ điển của cô làm gì có hai chữ đó!
Vừa định gật đầu đồng ý, cô chợt nhớ ra vẫn còn những người khác ở đây. Thương Tuyết Hà ngoảnh đầu nhìn mấy người bạn đồng nghiệp, ngoại trừ Điền Duyệt Hân ra, những người còn lại đều ném về phía cô những ánh nhìn đầy vẻ cảm thông với các mức độ khác nhau.
Cô nhìn Tư Dao, nhe răng cười lộ ra một biểu cảm cực kỳ thụ sủng nhược kinh: "Dạ được ạ."
Sau khi phát xong thẻ phòng, quản lý lại dặn dò: "Bây giờ mọi người lên lầu cất hành lý đi, nửa tiếng sau tập trung tại đại sảnh, tuyệt đối đừng ai đến muộn đấy."
"Phòng của tụi mình ở tầng 17, mọi người ở tầng mấy vậy?" Thương Tuyết Hà liếc nhìn thẻ phòng trong tay Tư Dao, nhận ra thẻ của nàng có màu sắc khác hẳn với mọi người. Thẻ của những người khác đều là màu vàng, còn của nàng lại là màu đen.
"Tụi mình đều ở tầng 16 hết nè." Mấy người kia đối chiếu số phòng xong đều tỏ ra kinh ngạc, "Mình còn đang tính ở cùng tầng để buổi tối còn qua lại thăm thú nhau nữa chứ."
"Khác tầng cũng có thể sang chơi được mà." Thương Tuyết Hà thuận miệng đáp lời. Chỉ thấy mấy người kia nhìn nhìn sếp Tư đang đứng đợi ở cửa thang máy rồi chỉ cười cười chứ không nói gì thêm.
Lên đến tầng 17, Thương Tuyết Hà ngạc nhiên phát hiện tầng này chỉ có hai người bọn họ, cô liền buột miệng hỏi: "Sao tầng này chỉ có mỗi hai chúng ta vậy?"
"Chị không biết." Tư Dao thản nhiên đáp, "Người phụ trách chính của hoạt động lần này không phải chị."
"Thế thì càng tốt, chúng ta có thể tận hưởng thế giới hai người rồi."
Thương Tuyết Hà cười hì hì nắm lấy tay Tư Dao đi về phía phòng của mình, đế giày giẫm lên lớp thảm dày êm ái không phát ra một tiếng động nào.
Cô nhìn ánh sáng trắng hắt vào từ khung cửa sổ phía cuối hành lang, bất chợt nảy ra ý nghĩ quái chiêu rồi hỏi một câu: "Chị nói xem, hiệu quả cách âm của khách sạn này thế nào?"
Bước chân của Tư Dao khựng lại, khóe môi bỗng chốc nhếch lên một đường cong đầy ẩn ý: "Em muốn thử một chút không?"
"..." Thương Tuyết Hà rùng mình một cái, lúng túng nói: "Chúng ta... chúng ta mau về phòng thôi..."
Tìm đúng số phòng rồi quẹt thẻ bước vào, đập vào mắt là phòng khách theo phong cách châu Âu sang trọng. Rèm voan che bớt ánh nắng chói chang bên ngoài, trong không khí thoang thoảng mùi nước tẩy rửa sạch sẽ.
"Oa, phòng khách này rộng thật đấy, lại còn là phòng suite nữa!" Thương Tuyết Hà tỏ ra vô cùng ngạc nhiên. Trước đây đi teambuilding đừng nói là phòng suite, có phòng đôi là tốt lắm rồi, loại phòng đẳng cấp thế này cô có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Tư Dao đặt hành lý xuống, thay một bộ đồ thể thao trước, đôi giày cao gót cũng được đổi thành giày bệt giản dị.
Thương Tuyết Hà nhìn nàng từ đầu đến chân một lượt: "Bộ dạng này của chị đang mách bảo em rằng, hoạt động ngày hôm nay chắc chắn có biến."
"Khá khen cho em, lại thông minh lên không ít rồi đấy." Tư Dao cười trêu chọc cô, đưa tay định vén mái tóc dài lại thì mới nhớ ra mình chưa lấy dây buộc tóc.
"Để em giúp chị." Thương Tuyết Hà tiến lại gần, đón lấy làn tóc của nàng, dùng ngón tay thay lược chải vuốt lại cho gọn gàng, rồi dùng chiếc chun buộc tóc trên cổ tay mình buộc lên cho nàng: "Không ngờ nha, chị buộc tóc lên trông cũng xinh lắm đấy."
Tư Dao dùng chính lời của cô để đáp lại: "Miệng ngọt thế này, chắc chắn là có biến rồi."
"Được rồi mà." Thương Tuyết Hà bĩu môi, cúi người tì cằm lên vai nàng, vẻ mặt đầy nịnh nọt: "Sếp Tư, tiết lộ cho em chút đi mà, teambuilding lần này có hoạt động gì thế?"
"Yên tâm đi, chắc chắn không bắt các em đi huấn luyện dã ngoại đâu."
Xem chừng nàng không định nói rồi, Thương Tuyết Hà thở dài từ bỏ ý định dò hỏi thông tin. Bản thân cô vốn đã mặc một bộ đồ thường ngày thoải mái nên không cần thay, chỉ buộc lại mái tóc dài vướng víu rồi cả hai cùng nhau xuống lầu.
Khi họ xuống đến đại sảnh, đã có vài người đang đợi ở khu vực nghỉ ngơi. Nhóm của Điền Duyệt Hân cũng vừa mới ngồi xuống. Thấy Tư Dao đi tìm quản lý để bàn bạc công việc, cô liền đi về phía Điền Duyệt Hân.
Ghế sofa đã ngồi kín chỗ, cô đành phải ngồi lên tay vịn sofa, hơi cúi đầu nhìn họ: "Đang tám chuyện gì thế?"
"Mình vừa nghe bọn họ nói." Giai Giai vẻ mặt đầy thần bí kéo Thương Tuyết Hà lại bảo: "Lát nữa chúng ta có thi đấu đấy."
"Hả?" Thương Tuyết Hà ngơ ngác, cô đã bảo mà! Cái kiểu công ty hay tổ chức huấn luyện dã ngoại thì teambuilding làm sao mà nhẹ nhàng cho được!
Hèn chi Tư Dao lại thay quần áo, may mà mình cũng nhanh trí, mặc sẵn một bộ đồ thuận tiện cho việc vận động.
"Có giải thưởng đấy!"
"!" Nghe thấy có quà, mắt cô sáng rực lên: "Quà gì thế!?"
"Không biết!"
"..."
Thấy mọi người đã đông đủ, quản lý vỗ tay ra hiệu cho họ tập trung lại. Sau khi tập hợp cũng không nói gì nhiều, anh ta dẫn mọi người đi ra phía ngoài khách sạn.
Trước cổng khách sạn có đặt một tấm biển chỉ dẫn, bên trái là hướng công viên rừng quốc gia, bên phải là hướng đường mòn ven núi. Quản lý dứt khoát chọn bên phải.
Khu nghỉ dưỡng được xây dựng tựa lưng vào núi nên nhiệt độ có phần thấp hơn, hai bên đường lại trồng đầy cây xanh, đi dưới bóng râm cũng không cảm thấy quá nóng.
Thương Tuyết Hà đi cùng nhóm bạn, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai người phía trước. Tư Dao và quản lý đi song hàng, dáng vẻ vừa đi vừa nói cười vui vẻ khiến cô ghen đến mức muốn "nổ tung" cả người.
Giai Giai thốt lên một câu: "Này, mọi người có thấy sếp Tư với quản lý trông cũng có chút tướng phu thê không?"
Lệ Quyên phụ họa: "Nhìn thế này đúng là khá xứng đôi, quản lý hình như mới ngoài hai mươi thôi nhỉ, bỏ qua cái tính lải nhải như bà cô của anh ta thì trông cũng khá là đẹp trai đấy chứ."
"..." Thương Tuyết Hà đảo mắt một vòng trắng dã.
"Chúng ta xem cho vui thôi." Điền Duyệt Hân cười nói: "Sếp Tư có đối tượng rồi."
Giai Giai buột miệng hỏi: "Có phải cái người lái chiếc Mercedes G-Class không? Hôm đi ăn chị còn chẳng dám hỏi."
Lái cái con khỉ ấy, Thương Tuyết Hà thầm mắng trong lòng.
"Em không biết nha." Điền Duyệt Hân đẩy quả bóng trách nhiệm sang cho Thương Tuyết Hà: "Chắc chị của em biết nhỉ? Bình thường hai người tiếp xúc công việc nhiều, lần này lại còn 'khéo' ở chung một phòng nữa, quan hệ chắc là tốt lắm đúng không?"
"Cũng tạm ổn ạ." Cô chớp lấy thời cơ để gỡ gạc lại hình tượng cho mình, "Người yêu của sếp Tư trông còn thuận mắt hơn quản lý nhiều, vừa tháo vát, chăm chỉ, lại còn chu đáo, dịu dàng, thông minh và sáng suốt nữa. Tìm đâu ra người ưu tú như thế chứ, cũng chỉ có sếp Tư mới may mắn nhặt được bảo bối vậy thôi."
"Nghe cậu mô tả thì giống kiểu chàng trai trẻ ấm áp nhỉ, Tuyết Hà thấy người ta chưa?" An Nguyệt vừa dứt lời, Lệ Quyên bồi thêm một câu: "Tình chị em à?"
Giai Giai trêu chọc: "Tình chị em tốt mà, chỉ cần bảo dưỡng nhan sắc cho khéo thì thiếu gì em trai theo."
"Đúng vậy, đúng vậy, gái hơn ba tuổi ôm cả khối vàng mà." Điền Duyệt Hân vẻ mặt ngây thơ vô số tội, với tư cách là người biết rõ nội tình, cô nàng hòa nhập vào chủ đề một cách hoàn hảo.
Những câu hỏi này Thương Tuyết Hà đều không đáp lại, chỉ cười hì hì đầy đắc ý, cái bộ dạng đó trông khá giống biểu cảm nhe răng của chú chuột Jerry trong phim Tom và Jerry.
Họ đi bộ khoảng mười phút thì thấy một bãi đất trống đỗ đầy xe điện, một con đường ván gỗ men theo lối nhỏ giữa rừng kéo dài lên phía trên, sát bên đường ván là làn đường dành cho xe cơ giới được đổ bê tông.
Quản lý dẫn họ đến đình nghỉ mát thì dừng lại, hắng giọng một cái rồi bắt đầu nói: "Đã ra ngoài chơi thì cũng phải kết hợp giữa nghỉ ngơi và vận động. Bình thường chúng ta ngồi văn phòng cả ngày rồi, giờ đi chơi đương nhiên phải vận động nhiều một chút."
"Muốn chúng tôi leo núi thì cứ nói thẳng ra đi!" Một đồng nghiệp bên dưới lên tiếng, "Dù sao cũng phải để chúng tôi nghỉ ngơi một lát rồi mới leo chứ."
"Các bạn đợi được nhưng phòng ốc không đợi được đâu." Quản lý cười nói, "Mọi người không muốn biết phần thưởng là gì sao?"
Sau khi úp mở đủ kiểu, quản lý mới công bố: "Người đầu tiên lên đến đỉnh núi sẽ được nâng cấp phòng miễn phí lên hạng phòng Suite suối khoáng, loại có bồn ngâm suối khoáng riêng biệt đấy nhé~ Không cần phải xuống bể tắm công cộng dưới lầu chen chúc với người khác đâu."
"!!!" Thương Tuyết Hà lập tức đứng thẳng người, tim đập loạn nhịp vì phấn khích! Đến khu nghỉ dưỡng suối khoáng mà không tắm suối khoáng thì còn ra thể thống gì, mà cô cũng chẳng muốn xuống bể tắm lớn chen chúc với người ta.
Một mặt, cô không muốn để kẻ khác nhìn thấy cảnh tượng rung động lòng người khi bạn gái mình vừa tắm xong, tránh thu hút một lũ ruồi nhặng vây quanh; mặt khác... cô vẫn rất hứng thú với việc tắm đôi.
"Không bắt buộc tham gia nhé~~ Cho các bạn năm phút suy nghĩ, lát nữa tôi và sếp Tư sẽ ngồi xe lên đó đợi mọi người. Bữa tối sẽ là tiệc buffet nướng trên đỉnh núi." Quản lý nói xong liền đi thuê xe điện.
Thương Tuyết Hà nghe họ bàn tán, người thì hứng thú với phòng suite, người lại chẳng muốn hành xác, nói qua nói lại mãi vẫn chưa quyết định được.
"Tuyết Hà ơi~" An Nguyệt nhìn Tư Dao cách đó không xa, "Cậu đi hỏi sếp Tư xem, có thể tham gia cá nhân không? Hay nhất định phải hai người cùng leo lên?"
Về câu hỏi này, câu trả lời của sếp Tư là: "Có thể tham gia cá nhân."
"!!" Ánh mắt Thương Tuyết Hà sáng rực lên. Không đợi cô kịp mở lời, Tư Dao đã nhận ra ý đồ của cô, liền hỏi: "... Em định tham gia đấy à?"
"Đúng thế!" Cô cười hì hì nói, "Chị đợi em mang cái hạng nhất về cho chị nhé! Chúng ta đổi sang phòng suite để tận hưởng bồn suối khoáng riêng biệt một phen!"
"Không cần đâu." Tư Dao giữ chặt cánh tay cô, "Em không cần tham gia, chúng ta..."
Thương Tuyết Hà đâu còn màng đến chuyện khác, dứt khoát nói: "Không được! Chị đừng có coi thường em! Sức khỏe em tốt lắm đấy! Ba cái ngọn núi nhỏ này bõ bèn gì, chị cứ ở trên đỉnh núi đợi em!"
"..." Tư Dao nhìn bóng lưng chú thỏ nào đó đang tung tăng chạy về báo danh mà lặng thinh.
Thôi kệ, để cô vận động một chút cũng tốt.
Bất ngờ thay, số người tham gia không nhiều lắm. Ngoài cô và Điền Duyệt Hân ra, các đồng nghiệp nữ khác đều không muốn hành xác, số còn lại đều là mấy anh thanh niên trai tráng.
"Mình thấy gã kia chắc chắn là đối thủ nặng ký đấy." Thương Tuyết Hà lén chỉ vào một đồng nghiệp có thân hình hộ pháp, "Đó là mục tiêu cần phải đánh bại của chúng ta."
Kết quả là đến lưng chừng núi, anh chàng hộ pháp kia leo không nổi nữa, đành phải cầu cứu trong nhóm chat nhờ người xuống đón.
Khi chỉ còn lại một phần ba quãng đường, Điền Duyệt Hân mệt đến thở không ra hơi, xua tay bảo: "Mình... mình không xong rồi... Cậu cố lên..."
"Đừng mà..." Cứ thế lao lên nãy giờ không nghỉ, Thương Tuyết Hà cũng mệt đứt hơi, cô vịn vào lan can để th* d*c, "Chúng ta hiện tại... hiện tại đang dẫn đầu rồi, cậu không thể bỏ cuộc như thế được!"
Điền Duyệt Hân vẫn xua tay. Hai người nghỉ tại chỗ một lát, bỗng một đồng nghiệp nhỏ thó với bước chân nhẹ tênh lướt qua họ, chẳng hề lộ ra vẻ gì là mệt mỏi.
"???" Thương Tuyết Hà bật dậy khỏi tảng đá, "Thế này mà không ai quản à!!"
Vị trí quán quân sắp đến tay bỗng dưng xuất hiện một kẻ "hớt tay trên", Thương Tuyết Hà không màng nghỉ ngơi, vội vàng đuổi theo.
Nhưng cô giống như đã cháy hết năng lượng, leo thêm một đoạn là cảm thấy hai chân như đeo chì, cơ thể mệt rã rời. Cô tựa vào thân cây nghỉ một lát, lúc này đã chẳng còn thấy bóng dáng người đồng nghiệp kia đâu nữa.
Điền Duyệt Hân nhanh chóng được quản lý đón lên, lúc đi ngang qua còn hỏi: "Chị ơi, hay là chị lên cùng bọn em đi? Em đoán là anh kia đến nơi rồi đấy."
"Không được!" Thương Tuyết Hà dứt khoát từ chối, "Chưa đến đích là vẫn còn hy vọng! Với lại, chị đã lỡ khoe khoang là sẽ lấy hạng nhất rồi!"
Hoàng hôn buông xuống, Thương Tuyết Hà nhìn những đám mây ráng đỏ rực rỡ trên bầu trời, chớp chớp mắt, giờ không phải lúc để thưởng thức cảnh đẹp.
Cô nghỉ ngơi đôi chút rồi vịn lan can tiếp tục bước lên. Đôi chân vừa mới hồi lại giờ lại mềm nhũn, đi được hai bước là run cầm cập.
Lại có xe đi xuống, cô không biết đồng nghiệp nào lại bỏ cuộc nữa. Xe đã đi đi về về mấy lượt rồi, ước chừng mọi người cũng đã lên gần hết.
Chiếc xe tham quan quay đầu ở bãi đỗ phía trước không xa nhưng không vội rời đi.
Rất nhanh sau đó, một người bước xuống xe. Cô thấy Tư Dao đang chạy bộ về phía mình.
"Sao chị lại tới đây?" Thấy Tư Dao ở đây, Thương Tuyết Hà cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh, "Em chưa có bỏ cuộc mà."
"Đã có người lên đến đỉnh núi rồi." Tư Dao đỡ lấy cô, "Chị đón em lên."
"Hả..." Thương Tuyết Hà, người vốn đang dựa vào cái danh hạng nhất để duy trì hơi tàn, giờ như quả bóng xì hơi, chân mềm nhũn ngồi bệt xuống bậc thang. Cô nhìn con đường ván gỗ quanh co phía dưới, ảo não nói: "Thua rồi..."
Tư Dao nhấc chân cô lên, xoa bóp để thả lỏng cơ bắp, tránh tình trạng đau nhức sau khi vận động mạnh. Nghe thấy vậy, nàng nghiêng đầu nhìn cô: "Lấy hạng nhất đối với em quan trọng đến thế sao?"
Thương Tuyết Hà nhíu mày. Trong cuộc đời mình, cô chưa bao giờ giành được hạng nhất, làm gì cũng chỉ ở mức trung bình. Từ lâu cô đã từ bỏ ý định tranh giành vị trí đầu bảng, nhưng vị trí hạng nhất lần này đối với cô lại mang một ý nghĩa khác.
"Em đã hứa với chị rồi mà." Cô mím môi, "Nếu có thể, em muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho chị."
"Nhưng em vô dụng quá, làm gì cũng không lấy được hạng nhất, lần này hùng hồn tuyên bố rồi cũng bị vả mặt đau đớn."
Cô cúi đầu, dáng vẻ nhíu mày trông thật yếu lòng.
Tư Dao nâng lấy khuôn mặt cô, ghé sát lại đặt một nụ hôn lên khóe môi.
"Làm người đứng đầu trong lòng chị, vị trí này bộ vẫn chưa đủ sức nặng sao?"