Chương 80 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Kết thúc bữa tiệc, bốn người cùng rời khỏi nhà hàng.

Thương Tuyết Hà nhìn Tư Dao rồi lại nhìn sang Trần Tử Hinh, hỏi: "Tử Hinh, cậu về bằng gì thế?"

"Mình đi bộ về." Trần Tử Hinh đáp, "Chỉ có hai trạm xe thôi, coi như đi dạo cho tiêu cơm luôn."

Tư Dao không yên tâm, liền nói: "Để chúng tôi tiễn em nhé."

"Hai người đâu có tiện đường." Vệ Bạch Tuyên lên tiếng, sau đó hỏi địa chỉ nhà Trần Tử Hinh. Sau khi biết địa chỉ, nàng ấy liền nhận luôn nhiệm vụ đưa người về nhà.

Bốn người chia tay nhau tại cổng trung tâm thương mại.

"Vậy chúng ta về bằng cách nào đây?" Tư Dao nhìn sang bên kia đường, dù cách một khoảng khá xa nhưng nàng vẫn có thể nhìn thấy tòa chung cư nơi mình ở.

"Gần thế này, hay là đi bộ đi?" Thương Tuyết Hà đề nghị, "Em ăn hơi no quá."

Thế là hai người cùng tản bộ về nhà, sẵn tiện dạo phố luôn.

Nghĩ đến sợi dây chuyền Vệ Bạch Tuyên tặng cho Trần Tử Hinh, Thương Tuyết Hà vẫn cảm thấy không thoải mái lắm, bèn nói: "Mới gặp lần đầu mà chị Bạch Tuyên đã tặng món quà quý giá như vậy, liệu có ổn không?"

Tư Dao mỉm cười: "Em thấy nó quý giá, nhưng trong mắt cô ấy thì chẳng đáng là bao."

"Tất nhiên, ý chị không phải nói về giá cả." Nàng giải thích tiếp: "Em không hiểu cô ấy đâu, Bạch Tuyên làm gì cũng chỉ hứng thú được ba phút thôi. Rất nhiều thứ cô ấy hăm hở mua về nhà, cuối cùng để bám bụi là chuyện thường tình."

"Đối với cô ấy, những thứ không còn hứng thú nữa thì chẳng đáng một xu. Cho nên chị nghĩ, đem tặng người khác khi được cô ấy đồng ý cũng là một lựa chọn tốt."

Thương Tuyết Hà gật đầu: "Nói trắng ra là có tiền nên tùy hứng."

Tư Dao không phản bác, trái lại còn cười đáp: "Em nói đúng đấy."

Trong lúc trò chuyện, chiếc điện thoại trong túi bỗng rung chuông. Thương Tuyết Hà lấy ra xem, là yêu cầu gọi thoại từ bên môi giới bất động sản.

Cô vô cùng thắc mắc tại sao môi giới lại gọi vào giờ này, suy nghĩ một lát rồi mới bắt máy.

Họ dừng lại dưới một tán cây bên đường. Xung quanh không có người qua lại, không gian rất yên tĩnh, nội dung cuộc đối thoại tự nhiên lọt vào tai Tư Dao.

"Chào cô, tôi đang có một căn hộ một phòng ngủ vừa trống, giá cả cũng hợp lý, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của cô. Không biết bây giờ cô có tiện đi xem nhà không?"

"Bây giờ ạ?" Thương Tuyết Hà theo bản năng nhìn đồng hồ, tám giờ tối, cũng không phải quá muộn. "Nhà ở đâu vậy anh?"

Địa chỉ căn hộ mà người môi giới báo lại ngay gần chỗ họ. Sau một thoáng do dự, Thương Tuyết Hà đã nhận lời.

Khi họ đi bộ đến dưới tòa chung cư, người môi giới vẫn đang trên đường tới.

Đợi vài phút, anh ta cưỡi chiếc xe điện nhỏ xuất hiện, cầm chìa khóa dẫn hai người lên lầu xem phòng.

Thấy có hai người cùng đến, trong thang máy, anh ta thuận miệng hỏi một câu: "Hai cô ở chung ạ?"

"Không phải." Thương Tuyết Hà vội xua tay, "Cô ấy đi xem cùng tôi thôi."

"Ồ ồ, vậy căn đó một người ở là vừa đẹp."

Căn hộ nằm ở tầng bốn. Khi đẩy cửa bước vào, bên trong vẫn còn là một đống hỗn độn do người thuê trước để lại. Người môi giới gãi đầu, hơi ngượng ngùng nói: "Người trước vừa dọn đi nên tôi chưa kịp dọn dẹp. Nếu cô chốt thuê thì tôi sẽ thuê người lau dọn sạch sẽ cho cô."

Không gian căn hộ không lớn lắm, nhỏ hơn chỗ Thương Tuyết Hà đang ở một chút, lại không có ban công, nhưng ưu điểm là giá rẻ hơn so với các căn khác xung quanh, nhìn chung tỷ lệ giá cả trên chất lượng là khá cao.

"Tầm giá này là hời lắm rồi đấy!" Người môi giới nói, "Tôi cũng thấy cô thành tâm muốn thuê nên vừa có hàng là báo cô ngay. Đợi tôi đăng lên thì đảm bảo khối người đến xem, cô mà chần chừ là đến mai có khi người ta thuê mất rồi."

Căn nhà này tuy chưa thực sự ưng ý nhưng bị người môi giới thúc giục, Thương Tuyết Hà cuống lên chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, liền hỏi: "Vậy là đặt cọc một tháng trả một tháng, hay cọc hai trả một? Thuê ngắn hạn nửa năm hay phải ký một năm ạ?"

Hỏi đến mức này chứng tỏ ý định thuê đã rất rõ ràng. Thấy đơn hàng sắp thành công đến nơi, người môi giới mừng rỡ, lập tức đáp: "Tiền cọc thì..."

Mới thốt ra được hai chữ, Tư Dao – người nãy giờ vẫn im lặng bỗng nhiên lên tiếng: "Không có ban công, không tiện phơi quần áo."

"Tiện mà, tiện mà!" Người môi giới đi tới bên cửa sổ, đẩy cửa ra: "Ở đây có dây treo, rất tiện lợi!"

"Thế còn phơi chăn thì sao? Một sợi dây không chịu nổi sức nặng của một chiếc chăn bông mùa đông đâu."

"Tầng thượng là sân thượng chung, có thể phơi trên đó."

Tư Dao lắc đầu: "Không ổn." Ngừng một chút, nàng tiếp tục: "Thiết kế nhà bếp cũng không được, kiểu không gian mở thế này sẽ khiến cả căn phòng ám mùi dầu mỡ."

"Còn nữa..."

Tư Dao liên tục chỉ ra vài vấn đề, khiến người môi giới bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, thậm chí còn nghi không biết nàng có phải là "nằm vùng" do đối thủ phái đến phá đám hay không.

Thấy khách hàng mục tiêu đã giảm hẳn hứng thú, trước khi đối phương kịp mở lời từ chối, anh ta đành tự tìm bậc thang cho mình đi xuống: "Hay là hai cô cứ cân nhắc thêm xem sao."

Rời khỏi cổng chung cư, Thương Tuyết Hà – người vừa thất bại trong việc xem nhà lần thứ n thở dài thườn thượt, gương mặt đầy vẻ ưu sầu.

Tư Dao nhìn cô, bỗng nhiên hỏi: "Chỗ chị không tốt sao?"

Thương Tuyết Hà nhất thời chưa kịp nảy số, ngơ ngác hỏi lại: "Ý chị là sao?"

Tư Dao nói ngắn gọn, súc tích: "Dọn qua ở cùng chị đi."

"..." Thương Tuyết Hà bỗng bật cười thành tiếng, "Hóa ra ý chị là vậy, hèn gì nãy giờ chị cứ đứng đó bới lông tìm vết."

Tối hôm đó, Thương Tuyết Hà không hề do dự dù chỉ nửa giây, lập tức thu dọn hành lý, bắt đầu cuộc sống sống chung với Tư Dao.

Thế nhưng cô đã quên mất một chuyện chí mạng.

·

Lại là một buổi hội thảo, bốn người trong nhóm ngồi quanh bàn họp, thảo luận về nội dung quay phim cho kỳ tới.

Vlog đăng lần trước phản hồi rất tốt, đa số bình luận đều yêu cầu hướng dẫn nấu ăn. Mấy người bàn bạc một hồi, liền chốt xong nội dung video cho kỳ sau.

Đã liên quan đến ẩm thực thì dĩ nhiên cần phải có nhà bếp.

"Vậy Tuyết Hà, cậu đi thương lượng với sếp Tư một chút đi, bảo cô ấy cho chúng ta mượn nhà để quay video lần nữa."

Nghe An Nguyệt nói vậy, Thương Tuyết Hà buột miệng định đồng ý, nhưng vừa thốt ra chữ "Được" thì cô bỗng khựng lại.

Không ổn! Hai người họ đang sống chung, ngộ nhỡ mấy người này đến nhà rồi phát hiện ra dấu vết gì thì tiêu đời!

"Em thấy giờ chúng ta có thể thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát được rồi đấy." Kha Chính Dương trêu chọc, "Lần trước chị ấy đã chủ động cho mượn nhà để quay phim, lần này kết quả chẳng cần đoán cũng biết, sếp Tư chắc chắn sẽ ủng hộ công việc của chúng ta thôi."

"Chuyện đó chưa chắc đâu." Thương Tuyết Hà vội vàng lên tiếng, không quên tiêm cho họ một mũi tiêm phòng hờ: "Biết đâu nhà cô ấy đang có việc không tiện thì sao? Phải hỏi mới biết được."

An Nguyệt giục: "Vậy giờ cậu đi hỏi luôn đi, để bọn mình còn biết đường sắp xếp công việc."

Thương Tuyết Hà vội vã nhận lời. Cô nhất định phải đi hỏi ngay lập tức, ngộ nhỡ chậm chân để người khác đi hỏi rồi Phó giám đốc Tư hào phóng đồng ý thì biết tính sao.

Dứt lời, cô không dám chậm trễ thêm giây nào, lập tức đi thẳng về phía văn phòng của Tư Dao.

Đứng trước cửa, cô gõ nhẹ hai tiếng nhưng bên trong không có tiếng đáp lại, dù đèn vẫn đang sáng.

Suy nghĩ một lát, cô thử mở cửa rồi ngó đầu nhìn vào trong.

Quả nhiên Tư Dao không có ở đó, có lẽ là tạm thời ra ngoài, không biết lúc nào mới quay lại. Thương Tuyết Hà không đợi trong văn phòng mà định bụng lát nữa sẽ ghé lại sau, rồi xoay người đi về phía nhà vệ sinh.

Vừa đi đến cửa nhà vệ sinh, cô đã nghe thấy tiếng trò chuyện văng vẳng bên trong. Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân của cô, âm thanh đó đột ngột im bặt.

"Là cô à." Một đồng nghiệp thấy người bước vào là Thương Tuyết Hà thì khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thương Tuyết Hà lộ vẻ khó hiểu, cạn lời đáp: "Sao thế, các chị trốn trong nhà vệ sinh làm chuyện gì khuất tất hay sao mà sợ có người tới vậy?"

Cô đồng nghiệp này vốn nổi tiếng là kẻ lẻo mép, chỗ nào có thị phi là chỗ đó có mặt, điển hình của loại người làm việc thì chẳng ra sao nhưng hóng hớt thì hạng nhất. Thương Tuyết Hà vốn chẳng ưa gì hạng người này, nhưng vì nể tình đồng nghiệp nên chỉ đành làm bộ làm tịch ngoài mặt.

Cô liếc nhìn về phía các buồng vệ sinh, ngoại trừ cánh cửa trong cùng đang khép hờ, các buồng khác đều mở toang. Trong không gian lý tưởng chỉ có hai người bọn họ thế này, chẳng cần đoán cũng biết chắc chắn là đang bàn tán chuyện thiên hạ.

Thương Tuyết Hà đứng trước bồn rửa tay, hai cô đồng nghiệp kia thong thả rửa tay xong lại lấy mỹ phẩm ra dặm lại lớp trang điểm, cái miệng lại bắt đầu hoạt động.

"Tuyết Hà này, các cô giờ chuyển sang văn phòng khác, làm việc dưới trướng mụ phù thủy già đó chắc là thảm lắm nhỉ?"

Mụ phù thủy già?

Động tác rửa tay của Thương Tuyết Hà khựng lại. Cô thừa sức đoán được "mụ phù thủy già" trong miệng họ là đang ám chỉ ai, bèn ngước mắt nhìn đối phương qua gương.

Cái người này tuổi đời mới ngoài đôi mươi mà mặt mũi trông như đã ngoài ba mươi, chẳng hiểu lấy đâu ra tự tin mà thốt ra ba chữ "mụ phù thủy già" đó nữa.

Cô lạnh lùng cười thầm trong lòng, ngoài mặt vẫn hờ hững đáp: "Cũng vậy thôi, vẫn ổn mà."

"Bọn tôi thì không ổn chút nào."

Cô đồng nghiệp kia chép miệng: "Lúc nãy họp lại lôi bọn tôi ra mắng một trận tơi bời. Tôi nghi mụ ta bị tiền mãn kinh sớm, hoặc là đến kỳ kinh nguyệt nên hỏa khí mới bốc lên ngùn ngụt như thế."

Kẻ còn lại cũng cùng một giuộc, hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt: "Tôi thấy mụ ta mãn kinh luôn rồi thì có. Thiếu hơi đàn ông nên nội tiết tố mới bị rối loạn đấy."

"Ba mươi tuổi rồi còn độc thân, sau này chắc chắn là loại ế sưng ế xỉa, tôi đoán chẳng có người đàn ông nào dám rước cái loại bà cô già đó đâu."

Họ càng nói càng hăng, không hề nhận ra Thương Tuyết Hà đang nghiến răng ken két, ánh mắt tràn đầy vẻ âm u.

Tiếng nước chảy đột ngột dừng lại, Thương Tuyết Hà xoay người tựa vào bồn rửa, nhìn hai người họ nở một nụ cười "thân thiện".

Cô cười híp mắt nói: "Vẫn còn ở công ty mà đã dám nói xấu lãnh đạo, không sợ có ngày bị đuổi việc sao?"

Mặc dù lúc này cô cực kỳ muốn vả mấy chục cái vào cái bản mặt to oạch của hai kẻ này.

"Sợ cái gì." Cô đồng nghiệp kia chẳng chút sợ hãi mà đảo mắt một vòng, cậy trong nhà vệ sinh chỉ có ba người bọn họ nên nói tiếp: "Tôi có chỉ đích danh ai đâu, nếu mụ ta tự vơ vào mình thì tôi cũng chịu thôi."

Cô đồng nghiệp còn lại vẫn chưa yên tâm, hỏi: "Cô sẽ không đi mách lẻo đấy chứ?"

"Làm sao mà thế được." Thương Tuyết Hà cười ha hả, "Chỉ có kẻ tiểu nhân mới đi mách lẻo thôi."

Cô dĩ nhiên sẽ không mách lẻo, cô chỉ định "thổi gió bên gối" thôi.

"Vậy thì tốt." Cô đồng nghiệp kia cười rộ lên, "Cái phòng ban này của chúng ta mà có người chống lưng cho mụ phù thủy già đó mới là lạ đấy, suốt ngày trưng ra cái bộ mặt lạnh như tiền, dự án làm không xong là lại lôi chúng ta ra trút giận."

"Nhưng mà này." Thương Tuyết Hà bày ra vẻ mặt chân thành hết mức, bắt đầu nói hươu nói vượn: "Tôi nghe người ta đồn là phòng mình sắp cắt giảm nhân sự đấy, các cô ăn nói nên cẩn thận một chút thì hơn. Trên đời này không có bức tường nào là không lọt gió đâu."

"Hả?! Thật hay giả vậy?!" Hai người kia tức khắc hoảng loạn, "Không thể nào chứ?! Tôi có nghe ai nói gì đâu."

"Tôi cũng chỉ nghe loáng thoáng vậy thôi." Thương Tuyết Hà nhún vai, che giấu tia sóng ngầm trong mắt, mỉm cười: "Giữ cái miệng cho kín vào, đừng để đến lúc xảy ra chuyện lại chẳng biết vì sao."

Hai người kia bị Thương Tuyết Hà dọa cho một vố, trong đầu chỉ còn nghĩ đến chuyện bị sa thải, nhất thời hồn xiêu phách lạc, lúc bước ra khỏi nhà vệ sinh mà mặt cắt không còn giọt máu.

Xác nhận hai người kia đã đi xa, Thương Tuyết Hà mới từ từ thu lại nụ cười. Cô quay lại tiếp tục rửa tay, nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm đầy phẫn nộ: "Hai mụ đàn bà lắm chuyện, suốt ngày chỉ biết lải nhải nhức cả đầu, có ngày bị người ta trùm bao tải đánh cho một trận dưới sảnh công ty cũng chẳng biết tại sao đâu."

"Không trút được cơn giận này tôi không mang họ Thương nữa. Bà đây về nhà sẽ thổi gió bên gối ngay lập tức, cho hai người các người cùng cuốn gói cút xéo. Công ty nuôi miếng xá xíu còn tốt hơn nuôi hạng người như các người." Cảm thấy vẫn chưa hả giận, Thương Tuyết Hà mắng thêm một câu: "Đúng là đồ vừa xấu vừa xa, đã xấu còn hay đóng vai ác."

Cô vừa mắng vừa nhấn thêm ít nước rửa tay, hai bàn tay chà xát qua lại, hận không thể coi đó là mặt của hai kẻ kia mà vò cho một trận tơi bời.

"Em mà chà nữa là tróc da đấy." Một giọng nói quen thuộc mang theo ý trêu chọc vang lên bên cạnh. Cô quay đầu lại thì thấy Tư Dao đang một tay tựa vào bệ đá, nghiêng người nhìn mình, trên mặt là biểu cảm vừa bất lực vừa buồn cười.

"!!!" Thương Tuyết Hà trợn tròn mắt, lùi lại một bước: "Chị đến từ lúc nào thế?!"

Tư Dao chỉ tay về phía buồng vệ sinh: "Chắc là trước khi em vào."

Thương Tuyết Hà giật bắn mình. Nếu đã vậy, chắc chắn nàng đã nghe thấy toàn bộ những lời của hai người đàn bà chết tiệt kia. Sắc mặt cô trắng bệch, trông còn căng thẳng hơn cả chính chủ.

"Vậy chị..." Cô vừa định lên tiếng, Tư Dao đã đưa ngón trỏ đặt cách môi cô khoảng hai phân, ra hiệu cho cô giữ im lặng, rồi nói tiếp: "Đến văn phòng của chị."

Hai người trước sau bước vào văn phòng.

Vừa đóng cửa lại, Thương Tuyết Hà đã vội vàng ôm chầm lấy Tư Dao, ánh mắt tràn đầy vẻ lo lắng: "Chị không sao chứ?!"

"Chị thì có chuyện gì được?" Tư Dao buồn cười đáp, "Em ôm chặt quá đấy."

"À... ừm..." Thương Tuyết Hà vội buông tay, lùi lại nửa bước, "Những lời họ nói..."

"So với những lời đó, phản ứng của em làm chị bất ngờ hơn đấy." Tư Dao cong ngón trỏ nhẹ nhàng gãi lên chóp mũi cô, khóe môi nhếch lên nửa đùa nửa thật: "Chị cứ ngỡ em sẽ xông lên túm tóc họ cơ."

"..." Thương Tuyết Hà bĩu môi, "Chị tưởng em không muốn chắc? Em hận không thể vả cho họ mấy cái bạt tai để xem sau này họ còn dám lắm chuyện thế nữa không." Cô càng nói giọng càng nhỏ dần: "Nhưng nếu em thực sự động thủ với họ, người khó xử nhất sẽ là chị. Với lại, họ cũng không đáng để em phải ra tay..."

"Em nói đúng, họ không đáng." Tư Dao khẽ cúi đầu, nhẹ nhàng cọ chóp mũi mình vào mũi cô, đây là một cử chỉ cực kỳ thân mật giữa hai người.

"Nhưng chị thì đáng." Thương Tuyết Hà lẩm bẩm: "Hay là em cứ trùm bao tải đánh bọn họ một trận đi nhỉ... Mấy chiêu boxing học lỏm được chắc là cũng có chỗ dùng đấy..."

"Em thật là." Tư Dao dở khóc dở cười, nàng nhéo má Thương Tuyết Hà một cái: "Suy nghĩ đừng nguy hiểm thế chứ. Yên tâm đi, chiều nay em sẽ không còn thấy họ nữa đâu."

"Hả?" Thương Tuyết Hà chưa kịp phản ứng.

Tư Dao chớp mắt, làm bộ ngây thơ: "Chẳng phải chính em đã nói với họ là sắp 'cắt giảm nhân sự' đó sao?"

Hiểu ra ý tứ trong lời nói đó, Thương Tuyết Hà bỗng bật cười thành tiếng, tâm trạng lập tức trở nên sảng khoái.

Cô nhìn Tư Dao, thốt ra một câu đúng chuẩn phong cách meme:

"Chị ngầu quá đi, em thích chết mất!"

Tác giả có lời muốn nói:

Thật không ngờ là mọi người đều đã tự tưởng tượng ra luôn cả cặp đôi phụ rồi cơ đấy... OTZ

Nói thật lòng thì mình còn chưa nghĩ kỹ xem có nên viết về họ không nữa. Cảm giác bộ truyện nào cũng có cặp đôi phụ, mà hầu hết lại còn là kiểu "nội bộ tiêu thụ" giữa hội chị em bạn dì với nhau nữa chứ _(:з」∠)_