Chương 76 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Thương Tuyết Hà trang điểm thật lộng lẫy, lúc bước vào văn phòng, cô cảm thấy thần thái của mình như cao thêm cả mét tám.

An Nguyệt thấy bộ dạng điệu đà của cô liền trêu chọc: "Hóa ra giờ nghỉ trưa cậu đi trang điểm đấy à."

"Đúng thế." Thương Tuyết Hà nháy mắt với cô bạn, những hạt nhũ lấp lánh theo từng cử động của đôi mắt trông cực kỳ nổi bật. "Màu mắt này của mình đẹp không?"

"Đẹp thật đấy!" An Nguyệt lộ rõ vẻ hứng thú, "Cứ lấp la lấp lánh ấy, hiệu gì thế? Mình cũng muốn mua một bảng."

"Mình không rõ, mình mang theo đây này, cậu tự tra xem." Cô lấy bảng phấn mắt đó từ trong túi xách ra.

Thu hoạch lớn nhất ngày hôm nay chính là bảng phấn mắt này. Sau khi dùng xong, Thương Tuyết Hà cực kỳ ưng ý cái chất nhũ lấp lánh mà không hề tạo cảm giác phô trương của nó. Tư Dao nghe xong liền tặng luôn bảng phấn mắt này cho cô.

Nàng bảo mua về mới dùng một lần, thấy không hợp nên bỏ không, Thương Tuyết Hà nghe là đồ cũ không dùng đến nên cũng chẳng khách sáo mà nhận lấy.

An Nguyệt cầm bảng phấn mắt, lấy điện thoại ra bắt đầu tìm tòi, một lúc sau bỗng thốt lên kinh ngạc.

Thương Tuyết Hà ngẩng đầu: "Lại sao thế?"

"Mình tra được thương hiệu này rồi, trên Taobao có bán, nhưng phải mua qua trung gian." An Nguyệt trả lại bảng phấn mắt cho cô, thái độ bỗng dưng trầm hẳn xuống.

Cô thuận miệng đáp: "Thế thì cậu mua đi."

"Trời đất ơi, một bảng này gần cả nghìn tệ đấy, còn đắt hơn cả lọ kem nền của mình nữa! Thôi bỏ đi, không cần đâu."

"?" Thương Tuyết Hà sững sờ.

Thật chẳng biết nên nói là mắt nhìn của mình tốt hay sao nữa, mà lại "tiện tay" cầm nhầm ngay một món đồ đắt đỏ đến thế.

"Sao vậy, cái này là người yêu tặng cậu à?"

"Không phải..." Thương Tuyết Hà vô thức nói dối, "Là một người bạn thân tặng tớ."

"Ồ."

Lát sau, Thương Tuyết Hà ướm hỏi: "Vậy mình có nên mua gì đó tặng lại không nhỉ?"

"Tặng chứ." Ánh mắt An Nguyệt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính, "Bạn bè tặng thì chịu rồi, một bảng phấn mắt đắt thế này, nợ ân tình chắc chắn phải trả."

Thương Tuyết Hà buồn cười nói: "Nghe cậu nói thế, chẳng lẽ người yêu tặng thì không cần trả chắc?"

"Trả chứ, lấy thân đền đáp là được rồi." An Nguyệt cười ha hả, "Bạn trai tặng đồ cho bạn gái là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà, cùng lắm thì buổi tối 'thưởng' cho người ta một trận là xong."

"... Đồ sắc nữ."

***

Buổi tối sau khi tan làm, Thương Tuyết Hà cùng Điền Duyệt Hân đi tàu điện ngầm.

Nhà họ Điền cách công ty vài trạm tàu điện, sau khi xuống tàu thì bắt thêm hai chặng xe buýt, đi bộ một đoạn nữa là tới.

Vừa xuống trạm xe buýt, ngay bên cạnh là một trung tâm thương mại, biển hiệu rất bắt mắt nhưng vì đã lâu đời nên trông có phần cũ kỹ.

Thương Tuyết Hà nhìn tấm biển hiệu treo trên tường, bùi ngùi cảm thán: "Trung tâm thương mại này vẫn còn trụ lại được cơ à."

Điền Duyệt Hân liếc nhìn một cái: "Ừ." Nói rồi cô ấy định đi thẳng về nhà, nhưng lại bị Thương Tuyết Hà túm chặt lấy, cô ấy quay đầu lại với vẻ mặt đầy thắc mắc.

"Chị muốn đi mua ít đồ."

Ngoại trừ những ngày làm gia sư trước đây thì lần này coi như là chính thức đến thăm nhà, lại còn vì mẹ Điền đặc biệt mời cơm, nên với nguyên tắc không thể thất lễ, Thương Tuyết Hà đã chọn vài loại trái cây tươi theo mùa.

Điền Duyệt Hân cứ ngỡ cô mua mang về nhà ăn, đến khi nghe là quà biếu, cô ấy vừa ngạc nhiên vừa ngăn Thương Tuyết Hà lại khi cô định đi cân hoa quả. Cô ấy nói: "Không cần mua mấy thứ này đâu, người đến là được rồi, có phải lần đầu chị đến nhà em đâu."

"Khác chứ." Thương Tuyết Hà đáp. Cô không rõ thói quen đến thăm nhà của người khác thế nào, nhưng gia đình cô luôn có lệ mua chút hoa quả mang theo. Trước đây khi đến thăm nhà bạn bè cô cũng từng gặp tình huống tương tự, họ đều tỏ ra ngạc nhiên y như Điền Duyệt Hân vậy.

Điền Duyệt Hân gãi đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Nhưng bạn bè em đến nhà có ai mua đồ gì đâu, chị thật sự không cần mua đâu mà."

Thương Tuyết Hà không nghe theo ý kiến của Điền Duyệt Hân, vẫn xách một túi hoa quả cùng cô ấy về nhà.

Cô có ấn tượng cực tốt với mẹ Điền. Kể từ khi rời khỏi nhà, trong suốt mấy năm chiến tranh lạnh, chỉ có mẹ Điền mới đem lại cho cô cảm giác tương đồng với mẹ ruột mình.

Chỉ có điều, khác với tính cách mạnh mẽ của mẹ cô, mẹ Điền có tính tình ôn hòa, nói năng cũng dịu dàng, điểm này Điền Duyệt Hân giống mẹ như đúc.

"Tiểu Hà đến rồi đấy à." Mẹ Điền vừa mở cửa đã thấy Thương Tuyết Hà, dù biết cô sẽ đến nhưng khi nhìn thấy cô, bà vẫn lộ vẻ ngạc nhiên và nhiệt tình. Bà đỡ lấy túi hoa quả trên tay Thương Tuyết Hà, mỉm cười nói: "Đến chơi là quý rồi, còn mua nhiều đồ thế này làm gì."

Thương Tuyết Hà toe toét cười với mẹ Điền, nói vài câu ngọt xớt khiến người lớn càng thêm vui vẻ.

Mẹ Điền đón hai người vào nhà, rồi nói với con gái: "Hân Hân, Tiểu Niệm đến rồi đấy con."

"Dạ?" Điền Duyệt Hân tỏ ra rất bất ngờ, rõ ràng là không biết "Tiểu Niệm" trong lời mẹ mình hôm nay sẽ tới, cô ấy nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sao cậu ấy lại tới nhỉ, cũng chẳng nói gì với mình cả..."

"Đến thì cũng đến rồi, vừa hay hôm nay mẹ mua nhiều thức ăn, bố con lại đi công tác, các con ăn nhiều vào nhé." Mẹ Điền cười nói với Thương Tuyết Hà: "Tiểu Hà, con cứ coi đây như nhà mình, đừng khách sáo, dì vào bếp xem nồi canh trên bếp đã."

"Vâng thưa dì!" Thương Tuyết Hà cười rất ngọt ngào với mẹ Điền. Cô nhìn bà đi vào trong, tranh thủ lúc thay dép đi trong nhà liền nhỏ giọng hỏi Điền Duyệt Hân: "Tiểu Niệm là ai thế? Họ hàng nhà em à?"

"Không phải." Điền Duyệt Hân cúi người thay giày, nói: "Là bạn học em quen trong câu lạc bộ hồi đại học."

"Ồ ồ." Thương Tuyết Hà cũng không để tâm lắm, cùng Điền Duyệt Hân thay dép xong, cả hai cùng bước vào trong.

Đi qua dãy hành lang là phòng khách, cách bài trí vẫn y hệt trong ký ức, chỉ là trên ghế sofa có thêm một người.

Nhìn từ phía sau thì đó là một cô gái, đang chăm chú xem chương trình thế giới động vật trên tivi. Thương Tuyết Hà thầm nghĩ, dù sao cũng đều là con gái với nhau, chắc là sẽ dễ chuyện trò thôi.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc người kia nghe tiếng động quay đầu lại, bốn mắt chạm nhau, cô gái ấy sững sờ.

Gương mặt đó khiến cô cảm thấy có chút quen thuộc. Sau một hồi suy nghĩ, cô mới nhớ ra đó chính là người mình từng gặp thoáng qua dưới lầu công ty hôm nọ. Lúc ấy cô còn lấy làm lạ, không hiểu sao một người lạ mặt chưa từng quen biết lại tỏ thái độ thù địch với mình như vậy.

Chẳng hiểu thế nào, cô bỗng cảm thấy bầu không khí trở nên gượng gạo một cách đầy bí ẩn.

Với vai trò là người kết nối, Điền Duyệt Hân chủ động phá vỡ sự ngượng ngùng, giới thiệu với Thương Tuyết Hà: "Chị, để em giới thiệu một chút, đây là bạn em, Khương Niệm."

Rồi lại quay sang nói với Khương Niệm: "Đây là chị Thương Tuyết Hà mà mình từng kể với cậu, đàn chị khóa trên của tụi mình đấy."

Thương Tuyết Hà cố gắng tỏ ra bình thường, cô nở nụ cười niềm nở nói với Khương Niệm: "Chào em, chào em, lần đầu gặp mặt."

"Chúng ta không phải lần đầu gặp đâu." Khương Niệm đáp lại không chút nhiệt tình, ngược lại còn lạnh lùng với vẻ thù địch khá rõ rệt: "Lần trước tôi đã gặp chị dưới lầu công ty rồi."

Thương Tuyết Hà: "..." Câu này thì chịu, không biết tiếp lời sao luôn.

Ba người ngồi xuống ghế sofa. Khương Niệm ngồi chiếc sofa lớn nhất, Thương Tuyết Hà chủ động chọn chiếc sofa đơn. Cô giả vờ xem tivi, nhưng tai lại dỏng lên nghe tiếng Điền Duyệt Hân cố tình hạ thấp giọng: "Sao cậu lại tới đây? Sao không nói trước với mình một tiếng?"

Khương Niệm không hề nể nang, dùng âm lượng bình thường đáp lại: "Mấy tấm ảnh chụp cho dì mấy hôm trước rửa xong rồi, mình mang qua đưa cho dì."

"Chẳng phải mai tụi mình gặp nhau sao? Sao cậu không tiện tay đưa cho mình vào ngày mai luôn?"

"Mình muốn đưa hôm nay không được à?"

Thương Tuyết Hà nghe vậy không hiểu sao lại thấy buồn cười, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Tiếng cười khẽ này lập tức thu hút sự chú ý của hai người kia, cô chỉ đành ho khan một tiếng để lấy lại vẻ mặt bình thản, vội vàng nói: "À thì... hai đứa cứ tự nhiên trò chuyện đi, đừng để ý chị, chị xem tivi là được rồi."

Điền Duyệt Hân cười gượng gạo, chẳng cần đoán cũng biết Thương Tuyết Hà đã nghe thấy hết sạch: "Tụi em đang nói chuyện ảnh ọt ấy mà. Khương Niệm là nhiếp ảnh gia, kỹ năng quay phim của em cũng là học từ cậu ấy đấy ạ." Cô chủ động dẫn dắt chủ đề sang Khương Niệm, mưu đồ kéo cô bạn hòa nhập vào cuộc trò chuyện.

"Ồ ồ ồ." Thương Tuyết Hà rất biết cách hưởng ứng: "Hèn gì video em quay đẹp thế, hóa ra bên cạnh có hẳn một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp."

Khương Niệm: "..."

Người thứ ba không buồn tiếp lời, cảm nhận được bầu không khí đang nguội lạnh đi trông thấy, Thương Tuyết Hà vội tìm một chủ đề khác: "Hai hôm trước em hứa chụp ảnh cho chị, định khi nào thì chụp thế?"

"Sao cũng được, xem khi nào chị có thời gian và muốn chụp thôi."

"..."

Không khí chẳng thể nào khuấy động lên nổi, hai người nhìn nhau, rất ăn ý mà chọn cách im lặng xem tivi.

Thương Tuyết Hà lấy điện thoại ra nhắn tin than vãn với Tư Dao.

[Thương Tuyết Hà]: Em đang ở nhà Điền Duyệt Hân thì đụng mặt bạn của cô ấy. Chẳng hiểu sao cô bạn đó có vẻ thù hằn em lắm QAQ *Kèm theo một sticker mèo con khóc lóc.*

Một lúc sau, Tư Dao trả lời.

[Tư Dao]: Em có đắc tội gì người ta không đấy?

[Thương Tuyết Hà]: Oan uổng quá mà! Ngoài lần này ra thì chỉ có lần gặp dưới lầu công ty thôi, lúc đó em còn chẳng biết cô ấy là ai nữa là!

[Tư Dao]: Không có sự thù địch nào là không có lý do cả.

[Thương Tuyết Hà]: Đáng lẽ em nên ở dưới gầm xe chứ không phải ở trong xe. Đời không như là mơ, mèo con thở dài.jpg

Mẹ Điền bưng một đĩa trái cây đã gọt sẵn lên, nhiệt tình mời mọc, Thương Tuyết Hà vội vàng vâng dạ đáp lời.

Đĩa trái cây đặt ngay chính giữa bàn trà, trước mặt Khương Niệm. Cô chỉ liếc nhìn một cái chứ không dám ăn, cũng chẳng thiết tha gì.

Điền Duyệt Hân không hiểu sao hôm nay thái độ của Khương Niệm lại bất thường đến vậy. Nhưng nghĩ đến việc Thương Tuyết Hà là người mình đưa tới, cũng là khách do mẹ mời, cô ấy giữ đúng nguyên tắc không được thất lễ với khách mà chủ động tiếp đãi Thương Tuyết Hà.

Cô ấy đứng dậy, dùng chiếc nĩa nhỏ dùng một lần xiên một miếng dưa hấu đưa đến trước mặt Thương Tuyết Hà, cười híp mắt nói: "Chị, ăn dưa hấu đi ạ."

Trái cây đã đưa đến tận mắt, Thương Tuyết Hà không thể không nhận. Cô đón lấy rồi nói lời cảm ơn, ăn xong miếng dưa liền cầm khư khư chiếc nĩa trong tay.

Điền Duyệt Hân thấy cô lại im lìm, trông có vẻ rất gò bó, đành đẩy cả đĩa trái cây đến trước mặt Thương Tuyết Hà: "Chị muốn ăn gì cứ tự nhiên, đừng khách sáo."

"Được... được..." Chẳng hiểu sao, Thương Tuyết Hà cảm thấy có một ánh mắt sắc lẹm đang phóng về phía mình, nhưng lại không tìm thấy nguồn cơn. Khương Niệm vẫn giữ tư thế ngồi ngay ngắn, chỉ là không xem tivi nữa mà đang cầm điện thoại hí hoáy gì đó.

Khó khăn lắm mới cầm cự được đến giờ cơm tối. Thương Tuyết Hà định bụng ăn xong sẽ chuồn ngay, nhưng cơm nước xong xuôi, mẹ Điền lại càng nhiệt tình mời họ ở lại ngồi chơi thêm chút nữa.

Thương Tuyết Hà không từ chối nổi, đành tạm thời từ bỏ ý định "tẩu thoát".

"Dì biết có dì ở đây thì mấy đứa trẻ các con khó trò chuyện. Thế này đi, Hân Hân, con dẫn các bạn vào phòng mình mà chơi game hay đánh bài gì đó." Mẹ Điền không quên dặn dò: "Phải tiếp đãi khách cho chu đáo đấy, biết chưa?"

Thế là ba người ngồi trong phòng Điền Duyệt Hân, mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn nhau.

Không có tiếng tivi làm nền, bầu không khí càng thêm phần gượng gạo.

Thương Tuyết Hà nhếch mép cười gượng, vội tìm một cái cớ: "Cái đó... chị đi vệ sinh một chút."

Bước ra khỏi phòng, cô thở phào nhẹ nhõm. Chẳng biết hai cô nàng này cãi nhau hay sao mà ai nấy đều kỳ lạ, thôi thì cứ để thời gian cho họ tự giải quyết với nhau thì hơn.

Thương Tuyết Hà nán lại trong nhà vệ sinh một lúc lâu, đợi thấy hòm hòm mới đi ra.

Đi đến trước phòng Điền Duyệt Hân, đang định gõ cửa thì cô thấp thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong, hình như đang cãi nhau, mà nội dung còn liên quan đến mình.

Nhận ra tín hiệu này, Thương Tuyết Hà lập tức dựng đôi "tai thỏ" cảnh giác, áp sát vào cánh cửa để nghe ngóng động tĩnh bên trong.

"Thích người ta bao nhiêu năm, bị từ chối rồi còn mặt dày bám lấy, Điền Duyệt Hân, cậu không biết xấu hổ à?" Giọng của Khương Niệm không còn vẻ trầm tĩnh như lúc ở phòng khách, ngược lại câu nào câu nấy đều đầy gai góc.

"Mình đã nói rồi, bây giờ tụi mình chỉ là bạn bè. Chị ấy có đối tượng hẹn hò rồi, chẳng lẽ mình lại đi làm bé ba chắc?! Khương Niệm, cậu nói năng có thể bớt khó nghe đi được không?"

"Bạn bè cái nỗi gì, mình thấy cậu là muốn làm lốp dự phòng thì có!" Giọng Khương Niệm cao lên một tông: "Mình đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi mà cậu cứ để ngoài tai. Cậu muốn hoàn toàn buông bỏ chị ta thì phải tránh xa chị ta ra! Ngày ngày nhìn một người mình cầu mà không được, cậu không thấy khổ sở à?"

Thương Tuyết Hà run bắn người, không dám nghe tiếp những lời sau đó nữa. Chẳng cần vào phòng cũng biết bên trong nồng nặc mùi thuốc súng, là tâm điểm của cơn bão, cô nào dám xông vào.

Cô vội vàng tìm một cái cớ có việc gấp phải đi ngay để chào tạm biệt mẹ Điền. Mẹ Điền còn muốn giữ lại, Thương Tuyết Hà cuống quýt: "Dì ơi con có việc gấp thật ạ! Hôm nào rảnh con lại sang chơi nhé! Cảm ơn dì, chào dì ạ! Dì nhớ nói giúp con một tiếng với Duyệt Hân nhé!"

Nói xong, cô liền "vắt chân lên cổ" mà chuồn khỏi nhà họ Điền, chỉ sợ chậm trễ một chút là khói lửa trong phòng sẽ lan ra thiêu cháy cả mình.

"Hú hồn, hú hồn." Xuống đến dưới lầu, Thương Tuyết Hà vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ ngực. Cô quay đầu nhìn ô cửa sổ phòng Điền Duyệt Hân trên lầu, cuối cùng cũng đã hiểu tại sao Khương Niệm lại thù địch với mình như vậy.

Xe công nghệ còn vài phút nữa mới tới, cô buồn chán đá mấy viên sỏi dưới đất, trong đầu vẫn vang vọng nội dung cuộc tranh cãi vừa nghe được ở cửa.

Cô không khỏi cảm thán tính cách Điền Duyệt Hân vẫn còn quá mềm yếu. Nếu là người khác mỉa mai mình như vậy, bất kể là bạn bè thân thiết hay quan hệ gì, cứ tống khứ đi trước rồi tính, làm gì có chuyện để đối phương tiếp tục "nhảy múa" trên nỗi đau của mình như thế.

Đang mải suy nghĩ, cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Vừa quay đầu lại thì cửa chung cư cũng bị người bên trong đẩy ra.

Hô, người bước xuống chẳng phải là Khương Niệm đó sao.

Cô nàng cúi gầm mặt, trông có vẻ tâm trạng đang rất tồi tệ. Nghĩ đến những lời lẽ không kiêng nể mà cô ấy vừa nói với Điền Duyệt Hân, Thương Tuyết Hà bỗng thấy khoái chí.

Chẳng kịp suy nghĩ, cô thốt ra một câu: "Hê, bị đuổi ra ngoài rồi à!"

Tác giả có lời muốn nói:

Vợ gặp nguy rồi, mau về đi thôi!

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!