Chương 75 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

"Bao giờ chị mới về ạ..."

Vừa kết nối video, nhìn thấy gương mặt Tư Dao, nỗi nhớ nhung bỗng trào dâng như sóng cuộn. Khi thốt ra câu nói ấy, Thương Tuyết Hà vô thức bĩu môi, trông chẳng khác nào một đứa trẻ đang chịu đầy uất ức.

Ở đầu dây bên kia, Tư Dao bật cười trêu chọc: "Xem kìa, thỏ con nhà mình uất ức đến thế kia à, ai bắt nạt em đấy?"

"Chị chứ ai." Thương Tuyết Hà xị mặt, lại thở dài một tiếng: "Chị bảo đi ba bốn ngày là về, thế mà xem giờ đã bao lâu rồi."

Vừa mới bên nhau chưa được bao lâu đã phải chia cách, Thương Tuyết Hà cuối cùng cũng thấu hiểu nỗi lòng của những cặp đôi yêu xa, mỗi ngày chỉ có thể trò chuyện qua màn hình, để duy trì được tình cảm thật chẳng dễ dàng gì.

Nỗi nhớ chẳng vì nhìn thấy nhau qua video mà vơi đi phân nửa, lúc này đây nếu Tư Dao đứng trước mặt, cô chỉ muốn nhào tới treo người lên nàng, một khắc cũng không rời.

Tư Dao nhíu mày cười khổ, rõ ràng cũng cảm thấy bất lực trước công việc: "Chị cũng không ngờ nhiều việc đến thế, chị sẽ cố gắng xong sớm để về với em."

"Thôi, đừng thế." Thương Tuyết Hà nén một hơi rồi khẽ thở ra, nhìn sâu vào mắt nàng qua màn hình: "Công việc quan trọng hơn, chị cứ xử lý xong xuôi mọi chuyện rồi hãy về, em đợi chị."

"..." Tư Dao thoáng ngẩn người, rồi sau đó chậm rãi nở một nụ cười rạng rỡ: "Sao chị cảm thấy em trưởng thành hơn nhiều rồi nhỉ."

"Lêu lêu!" Thương Tuyết Hà làm mặt quỷ với màn hình.

"Ở công ty thế nào? Công việc vẫn thuận lợi chứ?"

"Cũng ổn ạ, gần đây em lại nghĩ ra một kịch bản mới, đang định lôi kéo quản lý vào quay cùng." Thương Tuyết Hà hì hì cười nói.

Dữ liệu của vlog đăng hai ngày trước khá tốt. Ban đầu Thương Tuyết Hà định nhờ Tư Dao hỗ trợ quảng bá, nhưng chưa kịp mở lời thì ngay ngày thứ hai sau khi đăng, vlog đã bất ngờ lên trang chủ của trang web.

Dù chỉ là quảng bá ngẫu nhiên nhưng lượng truy cập mang lại vô cùng ấn tượng, lượt thích và bình luận tăng vọt, kéo theo lượt xem của các video cũ cũng tăng theo không ít.

Niềm vui bất ngờ này giống như một viên thuốc an thần, như muốn nói với họ rằng chỉ cần duy trì phong độ ổn định, mục tiêu chắc chắn sẽ hoàn thành.

Tư Dao không vì cưng chiều mà dung túng cho cô đặc quyền, nàng biết các đồng nghiệp đồng ý phối hợp quay phim đều dựa trên tinh thần tự nguyện, liền mỉm cười khích lệ: "Vậy em cố gắng mà 'lôi kéo' anh ta cho tốt nhé."

"Thế chị xem em có cơ hội 'lôi kéo' chị không?" Thương Tuyết Hà ướm lời.

Tư Dao nhướng mày: "Định tính kế lên cả người chị cơ à?"

"Ai bảo sếp Tư nhà mình người đẹp giọng ngọt, lại còn là 'nóc nhan sắc' của công ty chứ. Nếu chị mà xuất hiện, lượt xem của tụi em chắc chắn sẽ bùng nổ cho xem!"

"Để sau hẵng hay." Tư Dao không từ chối thẳng thừng, thái độ khá mập mờ.

"Tuân lệnh." Với cô, việc Tư Dao không trực tiếp từ chối đã là kết quả tốt nhất rồi. Cô tự nhiên chuyển chủ đề: "Mai là thứ Sáu rồi, tối mai em sang nhà Duyệt Hân ăn cơm nhé."

Tư Dao lại nhướng mày, không nói gì.

Cô vội vàng giải thích thêm: "Là dì Điền bảo em sang ăn cơm, dì biết tụi em làm chung công ty nên bảo em qua nhà chơi. Em nghĩ cũng nhiều năm không gặp, hồi trước lúc em làm gia sư dì cũng chăm sóc em nhiều nên đã đồng ý rồi."

Nói đoạn, cô giơ ba ngón tay lên thề thốt: "Em hứa ăn xong là về ngay, không trì hoãn một phút nào đâu!"

"..." Tư Dao bỗng bật cười thành tiếng: "Chị đã hỏi đâu, có cần phải giải thích rõ ràng thế không?"

"Cần chứ!" Thương Tuyết Hà đáp lại: "Chị hỏi hay không là việc của chị, còn nói cho chị yên tâm là việc của em!"

"Em làm chị rất yên tâm." Tư Dao dịu dàng nói.

Hai người lại tán gẫu thêm vài chuyện khác. Thương Tuyết Hà nhìn thấy quầng thâm không giấu nổi dưới mắt Tư Dao, biết nàng thời gian này đi công tác chắc chắn rất mệt nên không quấy rầy thêm, giục nàng đi ngủ sớm.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Thương Tuyết Hà vươn vai một cái thật dài, rồi tựa vào lan can ban công ngắm nhìn cảnh vật một lát.

Nơi này của cô không giống căn hộ của Tư Dao có thể ngắm nhìn ánh đèn muôn nhà lung linh và ánh neon rực rỡ, cô chỉ thấy vài thanh niên ngồi tụ tập đánh bài tán gẫu trước cửa tiệm tiện lợi dưới lầu và những chiếc xe đi đêm về muộn đang lượn lờ tìm chỗ đỗ.

Thấp thoáng đâu đó còn nghe thấy tiếng một bà mẹ nhà dưới đang gào thét vì tức giận khi dạy con học bài, ngước mắt lên là thấy gia đình tòa nhà đối diện đang quây quần xem tivi trong phòng khách.

Trước đây, mỗi khi vào giờ này cô đều cảm thấy cô đơn lạ thường, dường như cả thế giới này ai cũng có người bầu bạn, chỉ riêng mình cô đứng ngoài quan sát hạnh phúc của người khác, chẳng thể trở thành người trong cuộc.

Nhưng giờ đây...

Tư Dao gửi tới một tin nhắn, là hình dán một chú thỏ ôm củ cà rốt chúc ngủ ngon.

Cô cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Đêm nay lặng gió, đứng lâu một lúc bắt đầu thấy hơi nóng, Thương Tuyết Hà quay người trở vào phòng.

Dưới làn hơi máy lạnh, cô mở điện thoại định giết thời gian, thế nhưng...

"A~ ông xã~~ ưm~~~~!"

"..." Gương mặt Thương Tuyết Hà cứng đờ, đôi vợ chồng nhà bên lại bắt đầu rồi.

"Sướng không! To không!" Cô nghe thấy tiếng người đàn ông thở hổn hển, sau đó là một tiếng "chát" vang lên.

"A~ đau quá đi mất~!"

"Vãi thật, hai vợ chồng nhà này chơi lớn thế..." Đoán chừng cái tát vừa rồi giáng vào đâu, Thương Tuyết Hà chỉ thấy mặt nóng bừng, từ bỏ ý định ngồi phòng khách nghịch điện thoại, xỏ dép lê, tắt đèn chạy biến vào phòng ngủ.

Chẳng còn tâm trí đâu mà xem điện thoại, Thương Tuyết Hà đặt máy xuống bắt đầu vỗ về giấc ngủ, nhưng nhắm mắt lại là đầu óc lại vô thức tái hiện những âm thanh vừa nghe thấy.

Mãi mới xua đuổi được những thanh âm đó đi để chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm.

Trong phòng yên tĩnh lạ thường, Thương Tuyết Hà nằm ngửa trên giường, nhịp thở đều đặn, ngủ rất say.

Thế nhưng người trong mộng lại chẳng hề điềm tĩnh, thậm chí còn có phần rạo rực không yên.

"Bé cưng à~ Chị về rồi đây."

Sau mấy ngày xa cách, bạn gái cuối cùng cũng trở về khiến Thương Tuyết Hà vui mừng khôn xiết. Thế nhưng, dường như bạn gái của cô hôm nay có chút gì đó khác lạ.

Tư Dao ngồi lên đùi cô, hai tay vòng qua cổ, ghé sát vào tai Thương Tuyết Hà. Hơi thở cố ý phả lên vành tai, nàng cất giọng trầm thấp, chậm rãi: "Có nhớ chị không?"

Trong lúc trò chuyện, đôi môi mềm mại tựa như vô tình mà chạm khẽ vào tai khiến Thương Tuyết Hà rùng mình nổi hết da gà, trong lòng ngứa ngáy không thôi.

Cô cố giữ bình tĩnh, đáp: "Nhớ."

"Chỉ nhớ thôi sao?" Tư Dao một tay nâng cằm cô lên, hơi dùng lực bắt cô phải ngước nhìn mình, ánh mắt ấy như muốn xoáy sâu vào tận đáy mắt cô: "Không muốn hôn chị à?"

"Muốn."

Thương Tuyết Hà toại nguyện hôn lên môi nàng.

Nụ hôn ấy kéo dài đầy triền miên, nồng cháy, mãi đến khi Thương Tuyết Hà cảm thấy dưỡng khí sắp cạn kiệt mới chịu buông ra.

Nhưng người trong lòng vẫn chưa thấy thỏa mãn, cơ thể mềm mại càng áp sát vào cô hơn, hận không thể hòa làm một, lại hỏi: "Không muốn làm gì đó với chị sao?"

Trái tim nhỏ bé của Thương Tuyết Hà đập loạn nhịp, cô chớp chớp mắt, đối diện với một Tư Dao ánh mắt tràn đầy tình ý, cô bỗng thấy khô cổ họng.

"Mình đang nằm mơ sao..." Cô ngẩn ngơ lẩm bẩm, "Sao hôm nay chị lại chủ động như hồ ly tinh thế này..."

"Cứ coi như em đang nằm mơ đi." Tư Dao cười đầy yêu mị, còn quyến rũ hơn cả hồ ly tinh. Nàng đan chặt mười ngón tay vào tay đối phương, nói: "Trong mơ mà em cũng không dám sao?"

Thương Tuyết Hà hít một hơi lạnh, đã đến nước này rồi, còn gì mà cô không dám nữa?!

Cô bật dậy, đè người kia xuống nệm, bắt đầu thực hiện những điều mà mình đã khao khát bấy lâu trong lòng.

"Có to không! Có sướng không!"

Nói xong, chính cô cũng sững sờ.

Thương Tuyết Hà giật mình ngồi bật dậy trên giường. Cảnh tượng mờ ám vừa rồi tan biến như làn sương khói trong nháy mắt. Trước mắt cô là một màn đen kịt, chỉ có ánh trăng yếu ớt hắt vào từ bậu cửa sổ.

Nhận ra mình vừa trải qua một giấc mộng xuân, Thương Tuyết Hà vừa thẹn vừa bực.

"Mẹ kiếp, mình phải chuyển nhà thôi!"

Bị di chứng từ "đời sống về đêm" của cặp đôi nhà bên hành hạ, nửa đêm về sáng Thương Tuyết Hà ngủ không ngon giấc. Mãi đến khi trời hửng sáng cô mới mơ màng chợp mắt được một chút, để rồi vài tiếng sau phải đi làm với đôi mắt thâm quầng.

An Nguyệt nhìn thấy cô thì giật mình, sau đó cười trêu: "Tối qua cậu đi ăn trộm đấy à? Quầng thâm mắt che không nổi luôn kìa. Khoan đã, hôm nay cậu không trang điểm à?"

"Ra khỏi nhà gấp quá, không kịp." Thương Tuyết Hà vò đầu bứt tai, tâm trạng chẳng mấy vui vẻ. Chẳng biết là cô đang bực vì căn phòng cách âm kém, hay vì giấc mơ đêm qua đang dở dang thì bị đánh thức.

"Chẳng giống cậu chút nào. Không phải bình thường dù gấp đến mấy cậu cũng phải dặm tí phấn nền sao?"

Thương Tuyết Hà lấy gương ra soi, miễn cưỡng tô chút son môi, chẳng mấy để tâm đáp: "Văn phòng có mấy mống chúng ta, mình trang điểm cho ai xem chứ. Cứ tạm bợ thế này đi, dù sao mai cũng được nghỉ rồi."

Khi có Tư Dao ở đây, cô còn có động lực trang điểm xinh đẹp đi làm. Giờ người ta đi công tác rồi, lười biếng một chút cũng là chuyện thường tình, cô tự an ủi mình như vậy.

"Này." Điền Duyệt Hân bỗng xoay ghế lại hỏi: "Chẳng phải tan làm chị định qua nhà em ăn cơm sao?" Cô ấy đánh mắt nhìn Thương Tuyết Hà một lượt từ trên xuống dưới: "Dù để thế này đi luôn cũng không vấn đề gì."

"!" Thương Tuyết Hà lúc này mới sực nhớ ra: "Đúng rồi! Không được, chị vẫn phải trang điểm! Đã bao nhiêu năm không gặp dì Điền rồi, phải ăn diện một chút mới được!"

Cô hỏi mượn mỹ phẩm của hai người kia, nhưng hai cô nàng này còn lười hơn cả cô, chỉ mượn được một hộp phấn nước và chì kẻ mày.

Mà hộp phấn nước đó lại còn là nhãn hiệu mà cô từng dùng bị dị ứng.

Chuyện trang điểm cứ thế bị cô lải nhải mãi đến tận bữa trưa vẫn chưa đâu vào đâu. Sau khi mấy người ăn xong tại quán cơm dưới lầu, Điền Duyệt Hân cười nói: "Hay là cứ thế mà đi đi, chỉ là đi ăn bữa cơm thôi mà, không cần trịnh trọng quá đâu."

Mẹ của Điền Duyệt Hân là một đại mỹ nhân. Hồi trước khi còn làm gia sư, để để lại ấn tượng tốt với người dì xinh đẹp ấy, lần nào trước khi ra cửa cô cũng đặc biệt chải chuốt kỹ càng.

Là một quý cô thành thị tinh tế, Thương Tuyết Hà tuyệt đối không cho phép mình xuất hiện trước mặt dì đẹp với vẻ ngoài tùy tiện như thế này!

"Mọi người lên trước đi, tôi đi mua ít đồ!"

Cô tìm bừa một cái cớ chào hỏi rồi chạy biến đi mất. Thời gian đi về nhà quá lâu nên cô không tính tới, nhìn quanh một lượt thì nhà của Tư Dao là lựa chọn tối ưu nhất.

Trước đây cô từng thấy trên bàn trang điểm của Tư Dao có rất nhiều mỹ phẩm, loại cô biết cũng có mà loại chưa thấy bao giờ cũng nhiều vô kể.

Trên đường đi, cô nhắn tin báo cho Tư Dao một tiếng. Bên kia chắc đang bận nên không trả lời ngay.

Mãi đến khi cô đi tới dưới chân tòa chung cư, Tư Dao mới gọi điện trực tiếp tới.

Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã lên tiếng: "Là ai mà có thể khiến em phải huy động lực lượng, cố tình quay về trang điểm thế?"

"Sáng nay đi gấp quá không kịp làm gì, tối nay chẳng phải đi ăn cơm ở nhà Điền Duyệt Hân sao. Nghĩ là bao nhiêu năm rồi chưa gặp dì Điền nên em muốn chú ý hình tượng một chút." Thương Tuyết Hà thành thật đáp.

"Ngủ quên à?" Tư Dao nhanh chóng hỏi vặn lại, "Hay là tối qua ngủ không ngon?"

"Ờ..." Động tác của Thương Tuyết Hà khựng lại. Người trong mộng đêm qua giờ đang ở ngay bên tai, chỉ cần nghĩ đến thôi là giấc mơ mờ ám ấy lại hiện về, thật là muốn mạng mà.

Cô vội vàng cười trừ để lảng sang chuyện khác. Cô vừa đi vừa nói, duy trì cuộc gọi với Tư Dao.

Mãi cho đến khi về tới nhà Tư Dao, rửa mặt xong xuôi và ngồi trước bàn trang điểm để bắt đầu mục đích chính của chuyến đi này.

Cô bật loa ngoài điện thoại, nhìn quanh bàn một lượt rồi hỏi: "Bông tẩy trang để đâu chị? Trên bàn không thấy."

Tư Dao đáp: "Trong ngăn kéo bên tay phải ấy, loại đóng hộp."

"À à, thấy rồi." Cô sờ tay vào ngăn kéo bên phải kéo ra, liếc mắt thấy ngay hộp bông tẩy trang bên trong. Sau khi lấy ra, cô định bụng đóng ngăn kéo lại.

Thế nhưng, một vật nằm sâu trong ngăn kéo đã thu hút sự chú ý của cô. Đó là một vật hình que, toàn thân màu hồng nhạt, có hai nút bấm, phần đầu là kim loại bạc phẳng.

Nhớ lại chủ đề "đồ chơi" mà An Nguyệt nói lúc trước, cộng thêm việc giấc mơ đêm qua khiến cô bồn chồn cả ngày, lại thêm những tình tiết miêu tả về một số vật dụng trong tiểu thuyết, cô không dám nhìn kỹ, cũng chẳng kịp suy nghĩ thêm mà lập tức nghĩ xiên xẹo ngay.

Trong đầu hiện lên đủ loại suy đoán, cuối cùng cô không nhịn được mà thốt lên: "Cái đó... em thấy trong ngăn kéo của chị có..."

"Hửm?"

"Thấy một cái..."

"Dài dài... còn hơi to nữa..."

Miêu tả vật này, chẳng hiểu sao Thương Tuyết Hà lại cảm thấy khó mở lời, lời chưa nói hết mà mặt đã đỏ bừng lên.

"Ồ, em nói cái đó à." Tư Dao đã hiểu cô đang miêu tả thứ gì.

Ngay sau đó liền hỏi: "Em muốn dùng không?"

"????" Thương Tuyết Hà ngẩn người, theo bản năng thốt lên: "Thứ này mà cũng dùng chung được sao??"

"Lần nào dùng xong chị cũng rửa sạch rồi mà." Tư Dao thản nhiên nói, "Giờ em dùng thử luôn cũng được đấy."

"Cái này... không, không ổn lắm đâu..."

"Có gì mà không ổn?" Giọng Tư Dao lộ rõ vẻ thắc mắc, "Cái máy massage mặt này dùng tốt lắm mà."

"..."

Nghe thấy ba chữ "máy massage mặt", Thương Tuyết Hà ngẩng đầu nhìn vào gương, nở một nụ cười lịch sự nhưng không kém phần gượng gạo.

Mình nhất định phải chuyển nhà!

Tác giả có lời muốn nói:

Đúng là thảm thật sự, đã có bạn gái rồi mà còn bị ép phải nghe âm thanh nhạy cảm rồi còn bị mộng xuân nữa chứ [Mặt chó].