Biên tập: Poem
"A~~~ Lần đầu tiên được trốn việc đường đường chính chính ngay trong giờ làm, cảm giác này đúng là phê vãi chưởng!"
Bốn người vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty, An Nguyệt đã không kìm được mà hú hét một câu, niềm vui sướng hiện rõ mồn một trên mặt.
"Cậu tưởng chúng ta đi chơi thật đấy à." Thương Tuyết Hà xách một chiếc túi hành lý, bên trong đựng đạo cụ dùng để quay phim, những người còn lại cũng lỉnh kỉnh mang theo ít nhiều dụng cụ.
"Sợ gì chứ." An Nguyệt chẳng mảy may để tâm, "Nữ ma đầu đi công tác rồi, chúng ta cứ thong thả mà quay. Với lại có cả một ngày trời, mình không tin là không quay xong."
Cả nhóm vừa ra khỏi bốt bảo vệ thì dừng bước, Kha Chính Dương đang vác thiết bị trên vai không nhịn được hỏi: "Nhà sếp Tư ở đâu thế ạ? Chúng ta mang nhiều đồ thế này, hay là bắt taxi qua đó nhé?"
"Ở khu Sunac City." Thương Tuyết Hà cũng dừng lại, "Chúng ta đi bộ qua."
"Sunac City? Nghe tên quen tai thế nhỉ, hình như ngay gần đây thôi." An Nguyệt ngẫm nghĩ một lát, rồi chỉ tay về phía sau lưng công ty, "Khu này chỗ nào ăn ngon mình rành lắm chứ khu dân cư thì chịu chết, có phải ở đằng kia không?"
Điền Duyệt Hân lại chỉ sang một hướng khác, "Hình như ở đằng kia, trước đây em đi xe buýt có đi ngang qua."
"Không phải, ở đằng kia cơ." Kha Chính Dương nhảy bổ ra chỉ một hướng khác nữa.
Thương Tuyết Hà vừa cạn lời vừa buồn cười, không nhịn được lên tiếng: "Ba cái người này, mỗi người chỉ một hướng, mà chẳng ai có đáp án đúng cả." Cô chỉ tay sang phía đối diện con đường, nói: "Ở bên kia kìa."
"Ồ ồ ồ." An Nguyệt làm ra vẻ tỉnh ngộ, "Qua đó có xa không?"
"Băng qua đường rồi đi đường tắt, tầm mười phút thôi." Thương Tuyết Hà dẫn họ đi về phía đèn xanh đèn đỏ, tự giác đảm nhận vai trò dẫn đoàn.
Mấy người vừa đi vừa tán gẫu, Kha Chính Dương trêu một câu: "Chị ơi, thấy chị có vẻ rành đường quá nhỉ, bộ chị đến đây rồi à?"
"..." Thương Tuyết Hà suýt nữa thì cắn vào lưỡi, cô cười gượng hai tiếng, đáp: "Cũng không hẳn là rành, trước đây có đến vài lần với bạn, cô ấy dẫn chị đi."
Cô tuyệt đối sẽ không nói ra sự thật.
"Này, mọi người đoán xem nhà nữ ma đầu trông thế nào?" An Nguyệt tò mò, "Liệu có giống con người cô ấy không, kiểu phong cách 'lãnh cảm' ấy."
Thương Tuyết Hà nghe có người bảo Tư Dao "lãnh cảm" thì thấy buồn cười vô cùng. Nếu không quen biết Tư Dao, có lẽ cô cũng sẽ có ấn tượng như vậy, nhưng thực tế sếp Tư lại chẳng hề như thế.
Cô thuận miệng hỏi một câu: "Phong cách lãnh cảm là kiểu gì?"
"Thì là..." An Nguyệt ngẫm nghĩ, "Lấy tông đen làm chủ đạo? Vừa đẩy cửa vào là một luồng áp lực ập thẳng vào mặt, nói chung chắc chắn không phải kiểu công chúa hường phấn bánh bèo đâu."
"... Cái cậu đang nói là phong cách u tối rồi."
Điền Duyệt Hân không kìm được tiếp lời: "May mà sếp Tư đi công tác, chứ nếu cô ấy mà đứng bên cạnh giám sát, nghĩ thôi đã thấy run rồi."
"Đúng đúng đúng." Kha Chính Dương cực kỳ đồng cảm, "Cứ thấy sếp Tư là em lại liên tưởng đến thầy giám thị."
"Đúng là tư tưởng điển hình của mấy đứa con nít." Thương Tuyết Hà cười nhạo cậu chàng, sau đó lại dặn dò: "Dù sếp Tư không có nhà, chúng ta cũng phải giữ kẽ, đừng có lục lọi đồ đạc của người ta." Khi nói câu này, cô có bảy phần nghiêm túc, ba phần hờ hững.
"Chúng ta cũng chỉ dùng phòng bếp với phòng khách thôi mà, lúc xong xuôi dọn dẹp lại là được, cảnh phòng ngủ chắc chưa cần vội 'mở khóa' đâu nhỉ." An Nguyệt nói, "Nhưng mà... mọi người bảo liệu có khi nào chúng ta vô tình thấy thứ gì không nên thấy không?"
Điền Duyệt Hân không hiểu mô tê gì, liền hỏi ngay: "Thứ gì là thứ không nên thấy?"
"Chao ôi, mình đã bảo Duyệt Hân nhà mình vẫn còn ngây thơ quá mà." An Nguyệt cười hì hì, nụ cười đó trong mắt Thương Tuyết Hà trông cực kỳ bỉ ổi, "Thì là... ví dụ như 'đồ chơi' nhỏ xinh gì đó chẳng hạn."
Nghe là biết đầu óc An Nguyệt lại đầy rẫy "phế thải vàng khè" rồi, Thương Tuyết Hà đảo mắt một vòng lên tận trời xanh, "Cô ấy làm sao mà có mấy thứ đó được, cậu thu cái tư tưởng đồi trụy đó lại hộ cái, mình cậu chơi thôi đừng có lôi kéo người khác."
"Cái này khó nói lắm nha, người ta chẳng bảo phụ nữ ba mươi tuổi như sói như hổ là gì..."
"Về cái chuyện 'ba mươi như sói' này, chị phải giải thích cho cưng một chút. Đó là vì đàn ông sau ba mươi tuổi khả năng phương diện nào đó bị giảm sút, đối mặt với nhu cầu bình thường của phụ nữ bắt đầu cảm thấy lực bất tòng tâm nên mới khiến phụ nữ trông như 'sói' thôi, chứ không phải lỗi của phái đẹp đâu nhé." Thương Tuyết Hà trưng ra vẻ mặt nghiêm túc giải thích.
Nghe chủ đề của mấy chị em, cậu chàng thanh niên đỏ bừng mặt, lí nhí nói: "Mọi người có quên là ở đây vẫn còn một đấng nam nhi không đấy."
Thương Tuyết Hà quay sang trêu chọc Kha Chính Dương, cô nhướng mày cười với cậu: "Là đồng chí nam duy nhất ở đây, em thấy lời chị vừa nói có lý không? Mau phổ cập kiến thức cho sư phụ em đi kìa."
"Em không biết đâu." Kha Chính Dương lắp bắp, "Em, em còn chưa có bạn gái nữa là."
"Í~~~" An Nguyệt cười ngặt nghẽo, tiếp tục trêu cậu: "Nhóc con, không lẽ em... 'không làm ăn' gì được à!"
Hai chữ "không được" đối với bất kỳ người đàn ông nào cũng là một sự đả kích không hề nhẹ. Cậu chàng đỏ mặt lườm An Nguyệt một cái, hiếm hoi lắm mới bật lại một câu: "Chị cứ thử đi rồi biết em có 'được' hay không!"
Câu nói này thành công khiến An Nguyệt ngẩn người, nhất thời không biết đáp lại thế nào. Thương Tuyết Hà và Điền Duyệt Hân đứng bên cạnh xem kịch thì cười không ngậm được miệng.
Trước đây không phải không có đồng nghiệp nam kể chuyện tiếu lâm trong văn phòng, nhưng lần nào động đến An Nguyệt cũng đều bị cô ấy mắng cho cứng họng. Thương Tuyết Hà chưa bao giờ thấy An Nguyệt bị á khẩu như lúc này.
Đi bộ tầm mười phút, cả nhóm đã đến dưới lầu căn hộ của Tư Dao. An Nguyệt ngước nhìn tòa nhà cao chọc trời trước mặt, không khỏi cảm thán một câu đúng là giàu thật.
Thương Tuyết Hà đến nhà Tư Dao tính ra cũng phải tám, chín lần rồi, cô quen thuộc đến mức vào thang máy chẳng cần nhìn bảng số, một phát ấn trúng ngay tầng 36 không sai một li.
"Nhà cô ấy cao thật đấy." An Nguyệt thốt lên, Thương Tuyết Hà thuận miệng tiếp lời: "Tầm nhìn đẹp lắm."
Dứt lời, cô liền cảm nhận được không khí trong thang máy như ngưng đọng lại. Thương Tuyết Hà quay đầu sang, thấy ba người còn lại đều đang đồng loạt nhìn mình chằm chằm. Điền Duyệt Hân lên tiếng hỏi: "Chị từng đến đây rồi à?"
Chợt nhận ra mình vừa lỡ lời, cô lập tức "chữa cháy": "Tầng ba mươi sáu cao thế này, nhìn xuống dưới đầu người cứ như kiến ấy, phong cảnh không đẹp sao được?"
An Nguyệt gật đầu: "Cũng đúng."
Thấy đã lừa phỉnh qua chuyện thành công, Thương Tuyết Hà thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thang máy dừng ở tầng ba mươi sáu, Thương Tuyết Hà dẫn họ đi về phía cánh cửa nằm sâu bên trong cùng.
Đứng trước cửa, cô theo thói quen đưa tay quét qua màn hình điện tử, bàn phím ẩn lập tức hiện ra.
Vừa nhập xong con số thứ ba của mật mã, Thương Tuyết Hà mới sực tỉnh: Lần này mình dẫn theo người khác tới mà! Đại não xoay chuyển cực nhanh, giây tiếp theo cô tùy tiện nhấn đại một con số, bảng điều khiển phát ra tiếng "tít" báo lỗi mật mã.
"Ha... ha... ha... Khóa điện tử nhà sếp Tư giống hệt nhà tôi, theo thói quen cứ thế bấm mật mã, kết quả là không mở được." Thương Tuyết Hà cười gượng, móc chìa khóa Tư Dao đưa cho từ trong túi ra để mở cửa.
"Em đã bảo mà," Kha Chính Dương cười ha hả, "Sếp Tư sao có thể yên tâm giao mật mã khóa điện tử cho chúng ta chứ, không sợ sau này chúng ta biến nhà cô ấy thành căn cứ địa chắc."
"Cũng phải xem chúng ta có lá gan đó không đã."
Mấy người vừa nói vừa cười bước vào nhà. Thương Tuyết Hà lại theo thói quen lấy dép lê từ tủ giày ra, dép dùng một lần được đặt ngay cạnh đôi dép của cô nhưng không hiểu đầu óc mụ mẫm hay tay run thế nào, cô lại cầm đúng đôi dép riêng của mình.
Tiếng "cạch" vang lên khi đôi dép được đặt xuống đất. Trong chớp mắt, Thương Tuyết Hà kịp phản ứng, lập tức thốt lên: "Oa! Dép lê của sếp Tư hóa ra lại giống hệt của mình luôn!"
Ba người còn lại: "..."
Cuối cùng, Thương Tuyết Hà đành cùng họ xỏ dép dùng một lần, đi phía sau mà không nhịn được đưa tay che mắt.
Đúng là sơ hở chồng chất.
Sau khi vào phòng khách, Kha Chính Dương lấy chân máy ra chuẩn bị làm việc, hai người còn lại thì như "Bà Lưu vào Đại Quan Viên", bắt đầu ngắm nghía khắp lượt không gian trong nhà.
An Nguyệt chỉ vào bậu cửa sổ rộng, kinh ngạc nói: "Chỗ này tuyệt đối không thể bỏ qua, phải tận dụng triệt để! Còn cả ban công bên ngoài nữa, giờ nắng quá, chiều tối chúng ta có thể quay cảnh hoàng hôn, chắc chắn sẽ đẹp mê hồn."
Quay vlog thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có ăn, uống, ngủ, nội dung cơ bản đều tương tự nhau, muốn sáng tạo đột phá là điều không thể nên với môi trường tốt thế này, họ dự định sẽ đánh mạnh vào chất lượng hình ảnh.
"Duyệt Hân, chúng ta phải quay sao cho thật duy mỹ, giống như đang xem phim điện ảnh ấy, đăng lên chắc chắn sẽ bùng nổ!"
"Được."
"Mọi thứ đã sẵn sàng, vậy giờ chúng ta bắt đầu quay thôi!"
"..."
Lời vừa dứt, cả căn phòng bỗng chìm vào tĩnh lặng...
Một lúc sau, Thương Tuyết Hà mới lên tiếng: "... Hình như chúng ta thiếu một nhân vật chính."
"Hay thật, đúng kiểu chuẩn bị nấu cơm mới phát hiện ra chưa có gạo!"
Ba người họ nhìn nhau, An Nguyệt đột ngột nói: "Tôi không biết nấu ăn!"
Hai người kia đồng thanh: "Em cũng khô1ng biết!"
"Mọi người đừng nhìn tôi!" Thương Tuyết Hà lập tức lùi lại một bước, "Trước đó tôi đã đóng vai quần chúng rồi!"
"Quần chúng cũng có thể lên vai chính mà! Với lại nữ chính vẫn chưa chốt, giờ vẫn còn kịp!"
Họ thừa hiểu với tư cách là thành viên nòng cốt của nhóm, kiểu gì cũng phải có một người đứng ra "hiến thân". Nhưng hai người kia chỉ muốn yên tĩnh làm tốt công việc chuyên môn, nên đồng lòng nhất trí đẩy Thương Tuyết Hà xuống hố.
An Nguyệt nắm lấy tay cô, bắt đầu nịnh nọt: "Cậu nhìn đôi tay búp măng này xem, lên hình chắc chắn rất đẹp, quay cảnh nấu ăn sẽ cực kỳ thoát tục. Hơn nữa bộ đồ hôm nay cậu mặc rất hợp với chủ đề, quan trọng nhất là cậu sắc nước hương trời, chim sa cá lặn, đàn ông thấy thì điên đảo, đàn bà thấy thì lặng thinh, tuyệt đối là nữ chính xuất sắc nhất của chúng ta!"
"..." Thương Tuyết Hà không nói gì, vẻ mặt đầy cảnh giác, rõ ràng là không tin mấy lời bốc phét này.
Điền Duyệt Hân tung ra mồi nhử: "Em sẽ chụp miễn phí cho chị một bộ ảnh nghệ thuật."
"!!!" An Nguyệt lập tức ghen tị, "Em còn chẳng thèm chụp cho chị!" Nói xong liền nhận được cái nháy mắt ra hiệu của Điền Duyệt Hân, cô nàng hiểu ý ngay, lập tức xoay nòng súng về phía Thương Tuyết Hà: "Cậu xem, Duyệt Hân đã đồng ý chụp ảnh cho cậu rồi đó. Chẳng phải trước đây cậu nói muốn chụp ảnh nghệ thuật sao? Đồng ý ngay lúc này là tiết kiệm được cả nghìn tệ đấy! Cơ hội tốt thế này, cậu không động lòng sao?!"
Ánh mắt Thương Tuyết Hà bắt đầu dao động, nhưng vẫn im lặng.
Điền Duyệt Hân bồi thêm: "Có thể dẫn theo người yêu chụp cùng, em chụp cho hai người một bộ ảnh 'giường chiếu'."
Cô ấy nghiến răng, "Chỉnh sửa kỹ càng 28 tấm!"
Thương Tuyết Hà lập tức nắm chặt tay cô nàng, thần sắc kiên định: "Chị quay!"
An Nguyệt sửng sốt: "Vãi thật, lòng tự trọng của cậu đâu rồi???"
Thương mỗ cười toe toét: "Vì ảnh riêng tư của người yêu mình, tự trọng là cái thá gì."
Có được chút lợi lộc nên vui vẻ nhận lời, Thương Tuyết Hà nghĩ đến những tấm ảnh riêng tư của Tư Dao trong tương lai mà làm việc càng thêm hăng hái. Cộng thêm sự phối hợp ăn ý của cả nhóm, sau khi quay bổ sung vài cảnh, họ đã hoàn tất mọi công việc khi trời vừa sập tối.
"Cuối cùng cũng xong." Kha Chính Dương ôm bụng, vẻ mặt vô cùng khẩn cấp, "Em phải đi vệ sinh, bàng quang sắp nổ tung rồi."
Thương Tuyết Hà đang ngồi hóng gió ở ban công nghe vậy, liền vươn cổ gọi với vào: "Nhà vệ sinh ở bên trái cửa vào ấy!"
"Sao cậu rành thế?" An Nguyệt ngạc nhiên, "Hình như nãy giờ chưa thấy cậu đi vệ sinh lần nào mà."
"..." Thương Tuyết Hà tức khắc toát mồ hôi hột, "Mình đi rồi mà, cậu không thấy sao?"
"Có hả?" An Nguyệt gãi đầu, dường như đang cố nhớ lại xem lời này có thật hay không. Thương Tuyết Hà thừa thắng xông lên lừa phỉnh: "Có chứ, lúc cậu và Duyệt Hân đang xem lại tư liệu đã quay ấy, chắc tại cậu mải xem video quá nên không để ý thôi."
"Chắc là vậy."
An Nguyệt không hỏi thêm nữa, cảm thấy khát nên đứng dậy vào phòng khách lấy nước uống. Ngoài ban công chỉ còn lại Thương Tuyết Hà và Điền Duyệt Hân ngồi đối diện nhau trên ghế bành.
Điền Duyệt Hân một tay chống cằm, nhìn Thương Tuyết Hà không chớp mắt, dáng vẻ như đang suy tư điều gì.
"..." Thương Tuyết Hà sờ lên mặt, bị nhìn đến mức sởn gai ốc, nhịn không được hỏi: "Mặt chị dính gì à? Sao em cứ nhìn chị mãi thế."
Điền Duyệt Hân lắc đầu.
Vài giây sau, câu nói của cô nàng khiến tim Thương Tuyết Hà hẫng mất một nhịp, trái tim nhỏ bé trong phút chốc vọt lên tận cổ họng.
"Khi muốn che giấu điều gì đó, hãy nhớ kỹ một điều: Nói dài nói dai thành ra nói dại."
Tác giả có lời muốn nói:
Thỏ con có phải là nên thấy may mắn vì hai cái người kia đều là lũ ngốc không nhỉ? ∑( ̄* ̄)