Biên tập: Poem
"Chị thực sự định để chúng em đến nhà chị quay phim sao?"
Thương Tuyết Hà vừa ngồi xuống đã không nhịn được mà lên tiếng. Lúc nãy nhất thời cao hứng, giờ bình tĩnh lại cô mới thấy có gì đó không ổn.
Đến lúc quay phim chắc chắn sẽ phải dùng đến phòng khách và nhà bếp, lỡ như va chạm làm hỏng hóc đồ đạc thì không hay hoặc giả bọn họ nhân lúc chủ nhà vắng mặt mà quay xong lại bày trò mở tiệc tùng, bày bừa bãi khắp nơi thì thật phiền phức.
Cô sẽ không thừa nhận bản thân có chút ích kỷ, không muốn các đồng nghiệp khác đến nhà Tư Dao. Trong số các đồng nghiệp, chỉ có mình cô từng đến đó. Nghĩ đến cảnh người khác ngang nhiên bước vào nhà Tư Dao, dòm ngó lãnh địa riêng tư của nàng, trong lòng cô lại dâng lên một sự chiếm hữu đầy ngang ngạnh.
Tư Dao ngồi xuống chiếc ghế giám đốc, kéo ngăn kéo lấy ra một túi đồ ăn vặt để "tiếp tế" như thường lệ, gương mặt không chút để tâm: "Người khác thì chị sẽ từ chối, nhưng nếu là các em, thì cũng không phải là không thể."
Thấy Thương Tuyết Hà có vẻ ngập ngừng, nàng nói tiếp: "Em có suy nghĩ gì cứ trực tiếp nói với chị, nếu lý do đủ thuyết phục, chị có thể cân nhắc phương án khác."
"Cũng không hẳn là có ý kiến gì..." Hai tay Thương Tuyết Hà vô thức đan vào nhau, "Chỉ là khi đó chúng em đến để quay phim, lỡ như vô tình phát hiện bí mật riêng tư gì của chị thì không tốt lắm..."
"Đã đồng ý thì chắc chắn chị đã tính đến chuyện này." Tư Dao khẽ nhướng mí mắt, nhìn người đối diện: "Có em đi cùng, chị chẳng có gì phải lo lắng cả."
"..." Đã nói đến nước này, Thương Tuyết Hà chẳng còn gì để vặn vẹo, nhưng vẫn không nhịn được mà xác nhận lại lần nữa: "Nếu chị có dù chỉ một chút không tự nguyện, chúng ta có thể đổi địa điểm, không cần phải vì chiều ý em mà nhận lời đâu."
"Chị thừa nhận, ủng hộ công việc của bạn gái là một phần." Tư Dao ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, đây là tư thế làm việc quen thuộc của nàng, "Lý do chính chị cũng đã nói rồi, cái 'nhà' này sau này các em chắc chắn sẽ còn dùng tới nên tuyệt đối không thể là địa điểm thuê, mà phải là nơi có thể phối hợp quay phim bất cứ lúc nào."
"Hiện tại tài khoản video do em chịu trách nhiệm vận hành, về việc quay phim tại nơi ở của chị, chị chỉ chấp nhận đối soát với mình em, trong nhóm các em tự bàn bạc cho kỹ."
Thương Tuyết Hà lờ mờ hiểu được ý của Tư Dao.
Hiện tại phân công trong nhóm rất rõ ràng. An Nguyệt phụ trách hậu kỳ, Điền Duyệt Hân phụ trách quay phim, Kha Chính Dương hỗ trợ quay, chạy vặt kiêm chân sai vặt.
Còn Thương Tuyết Hà, người không biết dựng cũng chẳng biết quay, chỉ có thể phụ trách vận hành tài khoản. Xem chừng có vẻ nhẹ nhàng, chỉ cần động ngón tay tổng hợp dữ liệu nhưng thực tế cô phải nghĩ ý tưởng, viết kịch bản, thu thập tư liệu cùng đủ thứ việc không tên khác.
Nhìn qua thì chỗ nào cũng có thể góp một tay nhưng ngẫm kỹ lại, vận hành mới chính là linh hồn của một tài khoản video.
"Ồ..." Thương Tuyết Hà trầm tư gật đầu, "Em hiểu rồi."
"Chuyện công đã bàn xong." Tư Dao đứng dậy, vòng qua bàn làm việc tiến về phía cô, ngón tay lướt nhẹ trên mặt bàn nhẵn bóng rồi dừng lại bên cạnh cô.
Tư Dao tựa vào cạnh bàn, khoanh tay trước ngực, nhìn xuống Thương Tuyết Hà với vẻ bề trên, sắc mặt thản nhiên: "Giờ thì bàn sang chuyện tư đi."
"!" Thương Tuyết Hà vừa nhìn biểu cảm này đã biết đại sự bất ổn, theo bản năng định bỏ chạy nhưng vừa đứng lên đã bị Tư Dao túm lấy cổ áo sau. Thấy chạy không thoát, cô đành phải quay người đối diện với nàng, vẻ mặt ngoan ngoãn pha chút nịnh nọt, giả ngốc hỏi: "Bàn chuyện gì ạ? Tối nay chúng ta đi hẹn hò sao?"
Tư Dao cười lạnh một tiếng, chiếc mặt nạ giả vờ ngoan ngoãn của Thương Tuyết Hà lập tức nứt ra một khe hở.
Đầu óc cô xoay chuyển cực nhanh, dạo gần đây mình đâu có làm gì có lỗi với Tư Dao nhỉ? Chẳng lẽ vì cuối tuần trước hẹn hò xong không hôn nàng? Hay là tối qua mệt quá nên không nhắn tin chúc ngủ ngon? Hay là lúc nãy ăn cơm xong đi về không đi cùng nàng?
Càng nghĩ càng mịt mờ, trên mặt cô hiện lên một dấu hỏi chấm thật lớn. Tư Dao thấy cô thực sự không nhớ ra nổi mới nhắc nhở: "Thang máy."
"À à à à." Thương Tuyết Hà bừng tỉnh đại ngộ. Buổi trưa thấy Tư Dao không làm khó mình, cô cứ ngỡ chuyện đã qua rồi, không ngờ đây là chiêu tính sổ sau!
"Em và Điền Duyệt Hân thực sự không có gì mà! Em thề đấy!" Cô giơ ba ngón tay lên, không dám chậm trễ một giây nào để bày tỏ lòng trung thành, "Trong thang máy rất tối, cô ấy lại rất sợ bóng tối, em thấy cô ấy thực sự hoảng loạn nên mới ôm để an ủi thôi. Trong lòng người ta chỉ có mỗi chị, sao có thể lăng nhăng với người phụ nữ khác được chứ!!"
Sợ Tư Dao không tin, cô tiếp lời ngay: "Cô ấy cứ run bần bật suốt, em cảm giác không chỉ đơn thuần là sợ tối đâu, có lẽ cô ấy bị chứng sợ không gian kín nhẹ."
"Chị xem, trong tình huống đó, với tư cách là một tiền bối ăn cơm nhiều hơn cô ấy vài năm, em không thể nào khoanh tay đứng nhìn được đúng không!?"
Tư Dao nửa tin nửa ngờ: "Chỉ vậy thôi sao?"
"Còn nữa..." Thương Tuyết Hà càng nói giọng càng nhỏ dần, "Không phải dạo trước cô ấy có tỏ tình với em sao, thời gian này ở công ty hai đứa khá ngượng ngùng nên nhân tiện cũng có nói qua về chuyện tình cảm..."
Cô khai ra hết sạch sành sanh, chính xác đến mức đối phương đã nói gì, mình đã đáp lại ra sao, không hề giấu giếm.
Đợi cô nói xong, vẻ mặt căng thẳng của Tư Dao mới dần giãn ra. Nàng khẽ thở phào, một tay chống lên mặt bàn, cúi đầu nhìn cô: "Còn có tâm trạng đi an ủi người khác, bản thân em không biết sợ à?"
"Không sợ!" Thương Tuyết Hà ngẩng đầu đầy kiêu hãnh đáp ngay tắp lự, nhưng vừa chạm phải ánh mắt dò xét của Tư Dao, cái đầu lại rụt về. Cô nhìn chằm chằm mặt bàn, giọng điệu cực kỳ nhát cáng: "Được rồi... thực ra là có hơi sợ."
Ngay sau đó, cô lí nhí: "Không có ai để em làm nũng, thì đương nhiên phải tỏ ra kiên cường rồi..."
Tư Dao hỏi: "Vậy còn chj thì sao?"
Câu hỏi này rơi vào thinh lặng hồi lâu không có lời đáp.
Thương Tuyết Hà vân vê đầu ngón tay, nghe câu hỏi này chỉ im lặng trong vài giây ngắn ngủi, rồi bất chợt đứng dậy, khẽ cúi đầu tựa vào vai nàng.
Tư Dao ôm lấy cô, một tay nhẹ nhàng vỗ về trên lưng, dịu dàng nói: "Ngoan."
Thương Tuyết Hà cẩn trọng hỏi nhỏ: "Vậy chị hết giận chưa?"
"Em có giận không?" Tư Dao hỏi ngược lại.
"..." Cô chăm chú suy nghĩ một hồi, Tư Dao dường như chẳng hề lộ ra vẻ gì là đang giận dữ. Từ đầu đến cuối, nàng bình thản hỏi han và kiên nhẫn nghe cô giải thích ngọn ngành.
Càng nghĩ lại càng thấy sai sai, cô liền thốt lên: "Không đúng! Sao chị lại không giận chứ? Em vừa mới ở riêng với cô gái khác đấy! Em còn ôm cô ấy nữa! Trước đó cô ấy còn tỏ tình với em! Chẳng lẽ chị không biết ghen là gì sao?"
Thế nhưng, một câu nói của cô người yêu đã chặn đứng mọi lời định thốt ra sau đó.
"Sự tin tưởng chính là nền tảng để hai người ở bên nhau."
Ngòi nổ vừa châm đã tắt ngóm, cô ngồi phịch xuống ghế, chẳng khác nào quả bóng bị xì hơi: "Được rồi, chị nói đúng."
"Tuy nhiên..." Tư Dao kéo dài âm cuối, đưa một tay nâng cằm Thương Tuyết Hà lên, khẽ dùng lực buộc cô phải ngẩng đầu nhìn mình, "Chị vẫn không hy vọng hai người quá thân thiết."
Vừa nghe thấy vế sau, có kẻ lại bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu. Cô đứng bật dậy lần nữa, ép người kia vào cạnh bàn làm việc sau lưng, cười hì hì nói: "Hóa ra chị vẫn ghen mà. Ái chà chà, em đã bảo rồi, sếp Tư của chúng ta đâu phải thánh nhân đạt đến độ lục căn thanh tịnh..."
Lời còn chưa dứt, cô đã bị Tư Dao dùng một nụ hôn khóa chặt đôi môi, cốt để cái "đuôi thỏ" đang đắc ý của ai kia khỏi vểnh lên tận trời.
Bị hôn đến mức đầu óc mụ mẫm, Thương Tuyết Hà liếc nhìn cách bài trí xung quanh, mơ hồ nhớ ra vị Phó giám đốc Tư nào đó từng tuyên bố mình là người "công tư phân minh", cho dù hiện tại đang là giờ nghỉ trưa...
·
"Tôi quên lấy điện thoại rồi! Mọi người đi trước đi!"
Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến giờ tan tầm, Thương Tuyết Hà cùng mấy người vừa đi tới cửa thang máy, đang bàn bạc xem ngày mai quay chụp thế nào thì đột nhiên nghe thấy Điền Duyệt Hân kêu lên một tiếng, dứt lời liền vội vã chạy ngược trở lại.
"Chậc." An Nguyệt quay đầu nói ngay: "Hai thầy trò các người đúng là y hệt nhau, đứa sáng quên điện thoại, đứa chiều quên điện thoại. Lát nữa thang máy không trục trặc tiếp đấy chứ?"
"Phì!" Thương Tuyết Hà vội mắng át đi, "Cái đồ miệng quạ đen nhà cậu! Một ngày không nói được câu nào tử tế à, lát nữa mà xảy ra chuyện thật thì đừng có bám lấy mình! Đi mà ôm đồ đệ cậu ấy!"
Hai người vừa đấu khẩu vừa bước vào thang máy. Sau khi mấy chuyến đầu đông đúc qua đi, bên trong đã vắng người hơn hẳn.
"Này, mình nghe nói gần đây mới mở một tiệm lẩu buffet, có muốn đi ăn chung không?"
"Không đi." Tư Dao phải tăng ca, lát nữa mới tan làm, Thương Tuyết Hà còn đang tính đợi nàng xuống để đi hẹn hò, lẽ nào lại đi ăn với người khác.
"Xì, mình thấy cậu dạo này cứ hễ tan làm là mất hút, không chừng là đi hẹn hò thật rồi." An Nguyệt lẩm bẩm, "Cậu không đi thì mình đi với Chính Dương."
Cậu chàng bên cạnh vội đáp lời: "Hì hì, tốt quá ạ."
Thang máy xuống đến tầng một, nghe tiếng An Nguyệt và Kha Chính Dương cười đùa trêu chọc nhau, cả nhóm vừa đi ra đến sảnh lớn thì nhìn thấy một cô gái đang đứng đó, dường như đang đợi người.
Cô gái nọ trông khá tri thức và thanh tú, dáng người cao gầy buộc tóc đuôi ngựa, đeo ba lô nhìn rất sạch sẽ lịch sự. Vì thấy mặt lạ nên Thương Tuyết Hà vô thức liếc nhìn thêm một cái.
Vừa khéo lúc cô nhìn sang, cô gái kia rõ ràng cũng đã thấy cô, bốn mắt chạm nhau đầy bất ngờ.
Chẳng hiểu sao, cô lại cảm thấy người lạ mặt chưa từng gặp gỡ này dường như có một sự thù địch khó tả đối với mình. Sau khi chạm mắt, ánh nhìn của đối phương đột ngột trở nên cảnh giác hơn hẳn, lúc đi ngang qua cô, sống lưng người đó còn căng cứng lại.
Thương Tuyết Hà: "?"
Cô ngơ ngác đầy đầu, không hiểu mình đã đắc tội gì mà khiến người lạ này có ác cảm lớn đến thế.
"Tôi đi mua cốc nước, hai người đi trước đi." Thương Tuyết Hà vẫy tay với hai người kia rồi quay người bước vào quán cà phê.
Trong lúc chờ pha chế, cô theo thói quen ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ để ngắm cảnh. Cô gái kia vẫn đứng ở cửa, xem chừng người cần đợi vẫn chưa xuống.
Cô thầm suy nghĩ xem mình đã từng gặp người này ở đâu chưa, hay có làm gì đắc tội người ta không, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra đáp án.
Cho đến khi cô nhìn thấy người mà cô gái kia đang đợi xuất hiện.
Điền Duyệt Hân từ bên trong đi ra, nói với cô gái nọ vài câu. Gương mặt hai người không hề lộ vẻ vui mừng, ngược lại có chút nặng nề, sau đó cùng sóng vai đi ra ngoài.
Thương Tuyết Hà: "?"
Giờ thì cô hiểu rồi. Cô gái kia chắc hẳn là người bạn đang cãi nhau với Điền Duyệt Hân mà cô ấy đã kể. Và có lẽ người bạn đó đã nhận ra cô, cũng biết chuyện giữa cô và Điền Duyệt Hân, hèn chi lại thù địch với cô đến vậy.
Thương Tuyết Hà sờ sờ mũi, vẫn cảm thấy hơi oan ức, mình đã làm gì đâu cơ chứ.
Mười phút sau, thấy người trong tòa nhà đã về gần hết, Thương Tuyết Hà cầm một ly Flat White (*) đi lên lầu.
Từ thang máy bước ra đến phòng phó giám đốc, ly Flat White trên tay đã vơi đi một phần ba. Cô gõ cửa hai tiếng rồi mở ra, thò nửa cái đầu vào như kẻ trộm.
Tư Dao đang đứng trước cửa sổ nghe điện thoại, thấy người tới là nàng liền vẫy tay ra hiệu cho cô vào, đồng thời tiếp tục trao đổi với đầu dây bên kia.
Thương Tuyết Hà nghe ra đó là cuộc gọi công việc, dường như là từ phía trụ sở chính gọi tới. Cô vừa ngồi xuống, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc khi làm việc của Tư Dao, trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ tinh quái.
Ánh mắt cô lóe lên tia ranh mãnh, cô đứng dậy vòng ra sau lưng ôm chầm lấy Tư Dao. Cơ thể Tư Dao khựng lại một chút, nhưng khi biết là cô thì nhanh chóng thả lỏng.
Trong văn phòng yên tĩnh đến mức Thương Tuyết Hà có thể nghe thấy tiếng nói từ đầu dây bên kia. Người nọ đang báo cáo công việc, Tư Dao lặng lẽ lắng nghe, đợi đối phương nói xong mới lên tiếng: "Tôi rõ rồi, quý tới..."
Giọng nói của Tư Dao đột ngột ngừng bặt, hơi thở nghẹn lại. Ai kia đang vùi đầu vào hõm cổ nàng, cố ý thổi một hơi nhẹ, rồi lại dùng chóp mũi cọ xát vào làn da nàng.
"..." Tư Dao trấn tĩnh lại, tiếp tục nói: "Quý tới..."
Ai kia há miệng, khẽ cắn lên làn da trắng ngần mịn màng trước mắt. Bàn tay cầm điện thoại của Tư Dao run lên, đại não trong phút chốc trống rỗng, quên bẵng mất mình định nói điều gì.
Nàng đưa tay đẩy đầu Thương Tuyết Hà ra, đợi đến khi giãn ra một khoảng cách an toàn mới nói: "Bản kế hoạch cho quý tới... ừm."
Bị cấm hôn, họ Thương kia bắt đầu nảy sinh ý kiến. Cô há miệng nhẹ nhàng cắn lấy đầu ngón tay đang đặt bên môi mình, rồi dùng đầu lưỡi l**m nhẹ một cái.
Vừa mới uống đồ lạnh xong nên đầu lưỡi vẫn còn vương hơi giá, cảm giác ẩm ướt lành lạnh truyền đến từ đầu ngón tay khiến Tư Dao khựng lại lần nữa. Động tác của nàng trì trệ trong chốc lát, nhưng rất nhanh sau đó, ngón tay ấy đã xông thẳng vào khoang miệng đối phương, đầu ngón tay ấn lên lưỡi cô.
Lần này đến lượt Thương Tuyết Hà ngẩn người. Cô không ngờ Tư Dao đột nhiên lại làm vậy. Sự ngỡ ngàng này đã giúp Tư Dao nhanh chóng dặn dò nốt những việc còn lại và kết thúc cuộc điện thoại.
Mất đi quân bài để trêu chọc, Thương Tuyết Hà lập tức lùi lại hai bước, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, nhìn nàng cười ngây ngô: "Hì, hì hì..."
Tư Dao đặt điện thoại xuống, gương mặt hiện lên nụ cười như có như không, hỏi: "Chơi vui không?"
"Cái... cái gì cơ, sao em chẳng hiểu chị đang nói gì hết vậy hì hì hì..."
Nàng tiến lên một bước, Thương Tuyết Hà lại lùi một bước, lùi mãi cho đến khi chạm vào ghế sofa không còn đường lui mới chịu nhận sai: "Chị... chị đừng qua đây mà a a a a!!! Em sai rồi!"
Tư Dao vờ như không nghe thấy, bước thẳng đến trước mặt Thương Tuyết Hà, thành công ép cô vào giữa mình và ghế sofa. Nàng đưa một tay bóp nhẹ cằm cô, cúi người trao một nụ hôn.
Hôn nhau đã trở thành một thói quen, ngay khi đối phương áp sát, Thương Tuyết Hà đã biết mình nên phản ứng thế nào. Thế nhưng lần này, chưa đợi cô kịp đáp lại, Tư Dao đã buông cô ra, bước chân nhẹ nhàng vòng qua phía sau rồi ngồi xuống sofa.
Nụ hôn không đến như mong đợi, giống như có một chú mèo nhỏ đang cào gãi trong lòng khiến trái tim Thương Tuyết Hà ngứa ngáy không thôi.
Cô nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh Tư Dao, vẻ mặt ngoan ngoãn nhận lỗi: "Em sai rồi, từ nay em không thừa lúc chị đang làm việc mà quấy rối nữa đâu."
"Ngồi xích ra kia chút." Tư Dao nói, "Vừa bảo người ta đừng qua đây, giờ chính mình lại dính sát vào thế này."
"Em không đấy!" Họ Thương kia bắt đầu giở thói ăn vạ, "Em là một đóa hoa kiều diễm, em không thể rời xa chị được, không có chị tưới tắm em sẽ héo úa mất thôi! Chị chắc chắn không nỡ để em héo tàn đúng không hu hu hu."
"Vậy thì em cứ héo đi." Tư Dao thản nhiên đáp, thậm chí còn cầm ly Flat White trên bàn lên nhấp một ngụm.
"Sao chị có thể như thế chứ! Ăn sạch sành sanh người ta xong liền lật mặt không nhận người quen hu hu hu, đây là hành vi của gái tồi, chị..."
"Đợi đã." Tư Dao đành phải cắt ngang cơn "lên đồng" đậm chất Quỳnh Dao của cô, vừa bất lực vừa buồn cười: "Chị 'ăn sạch sành sanh' em từ bao giờ thế?"
Thương Tuyết Hà há hốc miệng, cố tình tỏ vẻ hung dữ: "Đừng có đánh trống lảng!"
"Được rồi." Tư Dao bình thản nói, "Chị chỉ muốn bảo với em là mấy ngày tới chị phải đi công tác."
"Ồ, đi công tác thôi mà, cái gì?!!! Đi??? Công??? Tác???"
Thương Tuyết Hà trợn tròn mắt, đi công tác chẳng phải đồng nghĩa với việc không được gặp nhau sao.
Năm phút sau...
Tư Dao nhìn Thương Tuyết Hà đang thu mình trong góc sofa. Tư thế này đã duy trì được hai phút rồi, ngay cả cái bóng lưng cũng tỏa ra sự buồn bã ủ rũ. Nàng buồn cười hỏi: "Em rúc vào đấy làm gì?"
"Đóa hoa kiều diễm tự kỷ rồi."
Chú thích:
* Flat White: Flat White là một nghệ thuật cân bằng giữa vị espresso đậm đà và sự mượt mà của sữa tươi. Không giống như Cappuccino với lớp bọt dày xốp hay Latte với lượng sữa lớn làm nhạt bớt vị cà phê, Flat White tập trung vào cấu trúc microfoam (bọt sữa siêu mịn). Những bọt khí này nhỏ đến mức mắt thường khó thấy, tạo nên một lớp sữa lỏng nhưng sánh như kem, hòa quyện đồng nhất vào lớp crema của espresso thay vì tách lớp rõ rệt.
Khi thưởng thức một ly Flat White, bạn sẽ cảm nhận được hương vị cà phê mạnh mẽ ngay từ ngụm đầu tiên, tiếp nối là hậu vị béo ngậy, êm ái của sữa nóng được đánh chuẩn nhiệt độ (thường từ 55-62°C). Đây là thức uống dành cho những người sành sỏi, muốn tận hưởng trọn vẹn đặc tính của hạt cà phê nhưng vẫn yêu thích sự mềm mại của sữa tươi.
Tác giả có lời muốn nói:
Tục ngữ có câu rất hay: Tiểu biệt thắng tân hôn ~Tân~Hôn~