Biên tập: Poem
Sau khi gác máy, Thương Tuyết Hà bật đèn pin điện thoại, luồng sáng yếu ớt chỉ đủ soi rọi một khoảng nhỏ trước mắt.
Cô đưa mắt nhìn quanh nhưng không thấy Điền Duyệt Hân đâu. Cúi xuống nhìn kỹ, cô mới thấy cô bé đang ngồi thụp trong góc, hai tay ôm lấy đầu gối, người run cầm cập.
Cũng khó trách, trong không gian kín mít tối om, điều hòa đã ngắt, không khí dần trở nên đục ngầu, việc nảy sinh sợ hãi là điều khó tránh khỏi.
Cô ngồi xổm xuống trước mặt Điền Duyệt Hân, lo lắng hỏi: "Em sợ lắm sao?"
"Em... em không sợ..." Điền Duyệt Hân nấc nghẹn, dáng vẻ ấy nào có giống không sợ. Chỉ vài giây sau, cô bé không kìm nén được nữa, bắt đầu thút thít rồi run rẩy nói: "Chị ơi, em sợ bóng tối lắm... em sợ quá... liệu chúng mình có chết ở đây không..."
"Sao có thể chứ." Thương Tuyết Hà bật cười trấn an, "Chị gọi điện rồi, người ta sẽ sớm đến cứu chúng mình ra thôi, đừng nghĩ quẩn nữa."
Cô nhích lại gần Điền Duyệt Hân, hướng ánh đèn pin xuống mặt sàn: "Nếu em sợ tối thì chị cứ bật đèn pin thế này, có chút ánh sáng chắc em sẽ yên tâm hơn."
"Chị... chị không thấy sợ chút nào sao?"
"Sợ chứ." Thương Tuyết Hà cười đáp: "Nhưng chị tin tưởng những người bên ngoài thang máy, chắc chắn sẽ không sao đâu. Vả lại, sợ hãi cũng chẳng giải quyết được gì, nếu chị cũng sợ hãi như em thì chẳng phải em sẽ càng thấy khó chịu hơn sao?"
"Thế nên em phải tin chị, chúng mình nhất định sẽ ra ngoài an toàn." Thương Tuyết Hà quàng tay qua vai cô bé, vỗ nhẹ đầy vỗ về.
"Em không tin chị đâu, chị đã lừa em một lần rồi." Điền Duyệt Hân nghẹn ngào nói.
"..." Gương mặt Thương Tuyết Hà bỗng khựng lại, "Sao tự dưng lại nhắc chuyện đó..."
Cô thở dài, nghĩ bụng công việc hằng ngày đều phải chạm mặt, cứ để tình trạng gượng gạo này mãi cũng không ổn, chi bằng nhân cơ hội này tháo gỡ nút thắt trong lòng.
"Duyệt Hân, chị không cố ý lừa em." Cô ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Dù em có tin hay không, chị thực sự chưa từng muốn làm tổn thương em. Chính vì không muốn làm em đau lòng nên chị mới nói ra những lời đó. Chị cứ ngỡ em sẽ dần quên chị để yêu một người phù hợp hơn. Nếu sớm biết câu nói đó khiến em day dứt mãi không buông, chị có chết cũng không nói ra."
"Chẳng lẽ... chị chưa từng thích em sao? Dù chỉ là một chút, một chút thôi cũng không có sao..."
"Chị thích em, nhưng luôn là tình cảm dành cho một đứa em gái. Em là học sinh đầu tiên chị dạy kèm nên chị rất trân trọng em, ngay cả khi sau này chúng ta không còn liên lạc." Thương Tuyết Hà im lặng một lát rồi tiếp lời: "Hơn nữa, hiện tại chị đã có đối tượng hẹn hò rồi. Chị vốn không muốn bàn chuyện tình cảm với người khác, nhưng nếu chúng ta cứ giữ trạng thái này thì sớm muộn gì cũng ảnh hưởng đến công việc, chi bằng nói rõ ràng thì hơn."
"Nếu em thực sự cảm thấy khó đối mặt, đợi đến khi hết kỳ thực tập, chị sẽ bàn với quản lý giữ lại kinh nghiệm làm việc tại công ty trong hồ sơ của em, như vậy sẽ tốt cho em khi tìm công việc tiếp theo."
"Công việc này là khó khăn lắm em mới giành được! Em không thể từ bỏ!" Điền Duyệt Hân vội vàng đáp.
"Vậy là đúng rồi." Thương Tuyết Hà mỉm cười, "Có những thứ còn quan trọng hơn cả tình yêu, phải không?"
Điền Duyệt Hân im lặng, lại vùi đầu vào gối, dáng vẻ như đã đồng tình với cách nói của cô.
"Vậy chúng ta giao kèo nhé, dù thế nào cũng không được để ảnh hưởng đến công việc. Mấy ngày nay thái độ của em hơi lạ, làm chị cũng thấy ngại lây..." Giọng Thương Tuyết Hà nhỏ dần.
"Không phải lỗi của chị đâu." Giọng Điền Duyệt Hân càng lúc càng trầm xuống, "... Mấy ngày nay em cãi nhau với bạn, tâm trạng không tốt..."
"Hả?" Thương Tuyết Hà ngơ ngác. Rõ ràng thái độ của Điền Duyệt Hân đối với cô khác hẳn với người khác, vậy mà giờ lại đưa ra lý do này, "Tại sao?"
Điền Duyệt Hân dĩ nhiên không thể nói rằng nguyên nhân cãi nhau là vì người bạn đó biết cô ấy thất tình, mà lại là một mối tình đơn phương kéo dài nhiều năm không có kết quả. Người bạn kia chướng mắt với bộ dạng sống dở chết dở của cô ấy nên đã mắng cô ấy một trận, còn chê bai "ánh trăng sáng" trước mặt cô ấy chẳng ra gì, thế là hai bên bùng nổ tranh cãi.
Nhưng cô ấy lại không đủ can đảm để làm hòa, vừa hy vọng đối phương chủ động tìm mình, lại vừa sợ người đó nói lời đâm chọc, tâm trạng vô cùng mâu thuẫn.
"Không có gì đâu ạ." Điền Duyệt Hân nhìn quanh buồng thang máy chật hẹp, không khí ngày càng ngột ngạt, không gian kín khiến cô ấy cảm thấy nóng bức khó chịu, "Bao giờ chúng mình mới ra ngoài được đây, em thực sự rất sợ bóng tối..."
Dáng vẻ thảm hại của cô bé khơi dậy lòng trắc ẩn trong Thương Tuyết Hà. Cô ôm chặt lấy đối phương, cố gắng truyền đi cảm giác an toàn: "Sắp rồi, nếu sợ thì em cứ nhắm mắt lại, nghĩ về những chuyện vui vẻ đi."
"Chị có thể kể cho em nghe về chị và bạn gái chị không? Em muốn biết người chị thích là người như thế nào."
Nhắc đến bạn gái, Thương Tuyết Hà có thể kể ba ngày ba đêm không nghỉ. Cô giấu nhẹm danh tính của Phó giám đốc Tư, vừa khen ngợi vừa khoe khoang tình cảm một lượt, trong lời nói không giấu nổi niềm hạnh phúc nồng nàn.
Họ không biết đã ở trong thang máy bao lâu, cảm giác như cả một thế kỷ đã trôi qua, nhưng chắc chắn là không dài đến thế.
Đèn thang máy bỗng nhiên sáng trở lại và bắt đầu vận hành. Cả hai định đứng dậy nhưng chân đã tê cứng vì ngồi quá lâu, đành giữ nguyên tư thế co rúm trong góc, định bụng xuống thêm hai tầng nữa mới từ từ đứng lên.
Chẳng ngờ, thang máy chỉ hạ xuống một đoạn ngắn rồi dừng lại ở tầng bốn.
Cửa mở ra, đối diện với mấy cặp mắt bên ngoài, Thương Tuyết Hà ngẩn người.
Trong đó có một ánh nhìn nóng bỏng lạ thường, đến từ Phó giám đốc Tư.
Gần như ngay lập tức, cô như một con thỏ giật mình, vội vàng đẩy Điền Duyệt Hân ra.
Điền Duyệt Hân còn chưa kịp phản ứng: "?"
Theo phản xạ tự nhiên, Thương Tuyết Hà bước ra ngoài, định giải thích với Tư Dao. Nhưng vừa bước khỏi thang máy, các cơ bắp đang tê dại bỗng hoạt động trở lại khiến chân cô khuỵu xuống, đổ nhào về phía trước.
An Nguyệt định tiến lên đỡ lấy cô, nhưng vừa bước chân ra đã thấy Phó giám đốc Tư đã vững vàng đón lấy Thương Tuyết Hà.
An Nguyệt lộ vẻ kinh hãi, không quên thái độ lạnh lùng đến đáng sợ của sếp Tư đối với quản lý tòa nhà vài phút trước, vội nháy mắt ra hiệu cho Thương Tuyết Hà mau chạy đi kẻo bị vạ lây.
Nào ngờ sếp Tư không hề nổi giận, thậm chí thái độ hoàn toàn khác hẳn lúc nãy, dịu dàng hỏi: "Em thấy không khỏe ở đâu?"
"Chân... ngồi xổm lâu quá nên bị tê..." Thương Tuyết Hà lí nhí đáp, "Không còn sức nữa."
Bên cạnh cửa thang máy có một bệ cửa sổ, độ cao vừa đủ để ngồi, bình thường không cho phép ngồi nhưng Tư Dao vẫn dìu cô đến đó nghỉ ngơi.
Nàng bóp nhẹ bắp chân cho cô, hỏi: "Chỗ này à?"
Thương Tuyết Hà rưng rưng gật đầu, đâu còn dáng vẻ điềm tĩnh như lúc ở trong thang máy.
An Nguyệt đỡ Điền Duyệt Hân cũng đang bủn rủn chân tay ngồi xuống bệ cửa, vừa bóp chân cho cô bé vừa lén quan sát từng cử động của hai người kia.
Không ngờ người đồng nghiệp tốt này của mình lại có quan hệ thân thiết với Phó giám đốc Tư đến vậy. Xem ra sau này cô ấy phải năng chạy qua văn phòng phó giám đốc hơn, đi theo sếp Tư chắc chắn sẽ có lợi, biết đâu còn có hy vọng tăng lương!
Sau sự cố này, hứng thú ăn uống giảm đi quá nửa, họ chọn đại một tiệm trà Hồng Kông ngay dưới chân tòa nhà công ty.
Việc xếp chỗ ngồi cũng rất tinh tế. Tư Dao ngồi xuống trước, Kha Chính Dương là nam giới nên dĩ nhiên không chủ động ngồi cùng nàng.
Tiếp đó, An Nguyệt và Điền Duyệt Hân rất ăn ý ngồi cùng phía với Kha Chính Dương. Đi ăn với cấp trên đã đủ căng thẳng rồi, còn ngồi cạnh nhau sao? Không đời nào.
Đến lượt Thương Tuyết Hà, chỉ còn chỗ trống bên cạnh Tư Dao, cô "đành phải" ngồi xuống đó.
Chủ đề câu chuyện dĩ nhiên xoay quanh sự cố thang máy vừa rồi. An Nguyệt khi đã thả lỏng thì cái miệng không còn chốt chặn, trêu chọc hai người: "Hoạn nạn thấy chân tình, không ngờ hai người lại ôm nhau thắm thiết thế, thật là một cảnh tượng đáng mừng."
An Nguyệt vừa dứt lời, Thương Tuyết Hà cảm thấy bàn tay đặt trên đầu gối của mình bị ai đó nắm lấy, ngay sau đó lòng bàn tay bị bóp mạnh một cái.
Có thể cảm nhận được tâm trạng của sếp Tư rồi.
Thương Tuyết Hà ngoài mặt gượng cười, nhưng bàn tay dưới gầm bàn lại nắm ngược lấy tay Tư Dao, khẽ xoa lòng bàn tay nàng như để an ủi, ý đồ lấy lòng hiện rõ mồn một.
Cô lên tiếng giải thích: "Tại Duyệt Hân sợ tối nên mình mới ôm cô ấy thôi, cậu đừng nói lung tung. Nếu cậu sợ tối mình cũng ôm cậu như vậy thôi."
"Thôi xin kiếu." An Nguyệt xua tay, "Mình chẳng muốn bị kẹt trong thang máy đâu."
Khi không khí dần nóng lên, An Nguyệt đánh bạo trêu Tư Dao: "Sếp Tư, lần trước tan làm em thấy dưới lầu có một anh chàng đẹp trai đợi chị, là bạn trai chị ạ?"
Trước đây với những câu hỏi thế này Tư Dao thường chẳng buồn đáp, nhưng giờ thì khác. Nàng thong thả lau khóe miệng, đầy hứng thú trả lời: "Không phải, đó chỉ là bạn tôi thôi."
"Ồ ồ. Vậy sếp Tư đã có bạn trai chưa ạ? Chị xinh đẹp thế này chắc chắn có hàng dài người theo đuổi ấy chứ!"
Tư Dao trả lời lấp lửng: "Tôi đã có đối tượng đang tìm hiểu rồi."
"Ồ~" An Nguyệt ra vẻ đã hiểu.
Kha Chính Dương thấy không khí đang tốt, những dịp thoải mái thế này luôn dễ nói chuyện hơn lúc nghiêm túc, bèn nhân cơ hội đề xuất việc đi quay phim bên ngoài: "Sếp Tư, video kỳ tới chúng em định làm một vlog ghi lại cuộc sống thường ngày."
"Ồ?" Tư Dao nhướng mày, "Ý tưởng hay đấy."
An Nguyệt hiểu ý cậu, lập tức tiếp lời: "Chuyện là thế này, vì là ghi lại cuộc sống thường ngày nên không thể dựng bối cảnh nhà cửa ngay tại công ty được, vì vậy chúng em muốn xin phép ra ngoài quay một ngày."
"Không vấn đề gì." Tư Dao dừng lại một chút, "Các bạn định quay ở đâu?"
"Về vấn đề địa điểm quay, chúng em cũng muốn xin ý kiến chị. Chúng em định thuê một căn homestay để quay. Chị biết đấy, lên hình thì môi trường phải đẹp, chứ chỗ chúng em ở toàn là 'ổ chó' cả, chắc chắn không lên hình được."
Tư Dao ăn một miếng bánh mì nướng, chậm rãi nói: "Vậy các bạn có nghĩ tới việc sau này rất có thể sẽ cần quay cảnh 'nhà' nữa không, lúc đó lại đổi hết homestay này đến homestay khác sao?"
"Chuyện này..." Mấy người nhìn nhau, rõ ràng là chưa tính đến vấn đề này.
"Hay là đến chỗ tôi quay đi." Sếp Tư chủ động đưa ra giải pháp tuyệt vời.
Trong đầu Thương Tuyết Hà lập tức hiện ra căn hộ tinh tế của Tư Dao, ban công rộng rãi, cửa sổ sát đất cực lớn, đúng chuẩn phong cách của giới thượng trung lưu! Đó là lựa chọn chất lượng hơn hẳn homestay. Cô liền vỗ đùi cái đét: "Thế thì còn tốt hơn thuê homestay nhiều!"
Hành động đột ngột làm ba người đối diện giật mình. An Nguyệt buột miệng hỏi: "Tuyết Hà, cậu từng đến nhà sếp Tư rồi à?"
"..." Gương mặt Thương Tuyết Hà cứng đờ, lập tức chữa cháy: "Kh... không phải, ý mình là, chỗ sếp Tư ở chắc chắn không kém gì homestay rồi, vả lại đó mới đúng là cuộc sống tinh tế của dân văn phòng thực thụ! Lại còn tiết kiệm được tiền thuê chỗ, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy mà. Ha... ha... ha ha..."
Tư Dao nhìn bộ dạng đó của cô thì thấy buồn cười, chỉ đành mượn việc ăn uống để che giấu nụ cười của mình.
"Vậy quyết định thế nhé, trước khi quay hãy bảo Tuyết Hà đến tìm tôi lấy chìa khóa."
"Dạ rõ!" An Nguyệt được đà lấn tới, cười hì hì nói: "Sếp Tư chị đồng ý sảng khoái thế, không sợ chúng em làm hỏng đồ đạc trong nhà chị sao?"
"Không sao."
Phó giám đốc Tư thanh lịch nhấp một ngụm trà.
"Cứ để Tuyết Hà đền (đêm) cho tôi là được."
Thương Tuyết Hà: Hả??? Sếp Tư, chị đang nói chữ "đền" nào (đền bù hay đền đáp bằng cả đêm) vậy???
Cô không dám nói, cũng chẳng dám hỏi.
Tác giả có lời muốn nói:
Thế nên cái món nợ dám ôm ấp một người phụ nữ khác ngay trước mặt sếp Tư thì phải tính thế nào đây nhỉ? ∑( ̄* ̄)