Chương 71 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hôm nay Thương Tuyết Hà đến sớm, lúc đẩy cửa bước vào văn phòng, đèn bên trong vẫn chưa bật.

Cứ ngỡ mình chắc chắn là người đến đầu tiên, nhưng mới đi được vài bước, cô đã thấy trong phòng có người đến trước, đang cúi đầu xem điện thoại.

Khi nhận ra đó là ai, gương mặt Thương Tuyết Hà lại một lần nữa hiện lên vẻ gượng gạo. Kể từ sau hôm từ chối Điền Duyệt Hân, mỗi lần chạm mặt cô bé ở văn phòng, trong lòng cô luôn dâng lên một cảm giác khó xử khó lòng xua tan.

Dù Điền Duyệt Hân không biểu lộ cảm xúc gì quá rõ ràng, nhưng qua việc cô bé giảm bớt tần suất trò chuyện riêng với Thương Tuyết Hà, cũng như những cử chỉ né tránh ánh mắt, có thể thấy cô nàng vẫn còn rất để tâm chuyện bị mình khước từ.

Nhưng dù sao đi nữa, họ vẫn làm việc chung một văn phòng. Sau một tuần liên tục cập nhật video theo phong cách mới, tài khoản của nhóm cuối cùng cũng có khởi sắc. Xét trên góc độ công việc, cô không thể ngó lơ thành viên trong nhóm mình.

"Sớm thế." Khi đi ngang qua chỗ ngồi của Điền Duyệt Hân, cô cất lời chào với giọng điệu nhẹ nhàng như thường lệ.

Điền Duyệt Hân dường như mới nhận ra sự hiện diện của cô, ngẩng đầu lên rồi lại nhanh chóng cúi xuống: "Chào buổi sáng."

Thương Tuyết Hà vừa mở máy tính, chẳng kịp ăn sáng đã vội vàng truy cập vào hệ thống quản trị của các trang video để thống kê số liệu.

"Mọi người đến rồi sao không bật đèn thế?" Kèm theo tiếng của An Nguyệt là ánh đèn nhấp nháy vài cái, cả văn phòng bừng sáng hẳn lên.

"Mình quên mất." Thương Tuyết Hà trả lời qua loa cho xong chuyện rồi lại tiếp tục công việc thống kê.

An Nguyệt không về chỗ ngồi ngay, cô ấy biết hôm nay Thương Tuyết Hà phải làm báo cáo số liệu nên đi vòng ra sau lưng để xem màn hình: "Dạo này số liệu thế nào? Hôm nay họp liệu có bị mắng tiếp không đây..."

"Nếu so với tuần trước... thì chắc chắn là có tiến bộ, nhưng so với mục tiêu thì vẫn còn kém một khoảng xa lắm." Thương Tuyết Hà chỉ vào những con số trên màn hình: "Cậu xem, lượt xem trên mấy trang này khá ổn, nhưng lượng người theo dõi lại không tăng kịp. Mình tính sơ qua thì tỉ lệ lượt thích và lượt theo dõi là 50:1."

"Thế còn Kuaishou, Douyin và Bilibili thì sao? Hai tập gần đây bình luận khá nhiều mà, đều phá mốc một trăm rồi, lượng người theo dõi cũng tăng hơn hai nghìn đấy thôi."

Thương Tuyết Hà bất lực: "Nhưng người ta không chịu nhấn thích, toàn là hội 'lần sau nhất định' thôi. Với lại hiện tại mới có vài nghìn người theo dõi, đâu có tính là nhiều."

"Lạ thật đấy." An Nguyệt gãi đầu: "Cứ như bị chia làm hai phe ấy, bên thì tăng lượt xem, bên thì tăng người theo dõi. Chẳng lẽ đến lúc nộp báo cáo mục tiêu, chúng ta lại phải ghi lẻ tẻ bảy tám chín mười cái trang web thế này à, trông nhếch nhác quá."

"Rốt cuộc là tại sao nhỉ?" Thương Tuyết Hà cũng vô cùng thắc mắc.

"Do đối tượng người xem của mỗi trang khác nhau." Điền Duyệt Hân bỗng lên tiếng.

Thương Tuyết Hà bừng tỉnh hiểu ra, cô vỗ bàn một cái rầm rồi hỏi: "Kha Chính Dương sao vẫn chưa đến nhỉ?! Đợi cậu ấy đến chúng ta họp brainstorm một trận!"

Mười phút sau, Kha Chính Dương vừa gặm bánh mì vừa bước vào văn phòng sát giờ làm việc. Vừa vào cửa, cậu đã thấy ba người đang ngồi ở bàn họp đồng loạt nhìn chằm chằm về phía mình.

Tức thì miếng bánh mì trong miệng chẳng còn thấy ngon lành gì nữa, cậu chẳng kịp đặt túi xách xuống đã rảo bước đi tới: "Đến rồi, đến rồi, em đến rồi đây, có gì cần sai bảo tiểu đệ không ạ?"

Thương Tuyết Hà chủ trì cuộc họp, cô dùng bút laser chỉ vào mấy trang web đăng tải video trên màn hình chiếu, bên dưới là bảng liệt kê tình hình số liệu tính đến thời điểm hiện tại.

"Chúng ta hiện đang đăng video trên tổng cộng mười một trang web, từ số 1 đến số 11. Số liệu mỗi trang mỗi khác, có cao có thấp. Hiện tại tôi dự định sẽ loại bỏ vài trang, chỉ giữ lại ba trang để đăng video, ngoài ra chúng ta sẽ thảo luận xem tập tới quay cái gì."

An Nguyệt lập tức lên tiếng: "Loại số 3, 5, 7, 9, 1 đi! Lượng người dùng mấy trang này cũng ổn, nhưng cơ bản toàn là người lớn tuổi, có khoảng cách thế hệ. Mình thấy có mấy bình luận còn vào hỏi mấy từ lóng là gì nữa kìa."

Đã có mục tiêu sàng lọc, cả nhóm nhanh chóng loại bỏ những trang web không hiệu quả, kết thúc chủ đề này.

"Tập tới chúng ta quay vlog nhé?" An Nguyệt đang xem bình luận của video đăng hôm thứ Sáu tuần trước: "Có một bình luận rất hot nói là muốn xem cuộc sống thường ngày."

Tài khoản video họ vận hành, sau vài lần thử nghiệm, dựa trên lượt xem đã quyết định chọn quay series về chốn công sở. Họ tận dụng bối cảnh có sẵn, mời các đồng nghiệp đóng vai quần chúng với nhiều thân phận khác nhau, dùng những cú "quay xe" để đạt được mục đích hài hước một cách nghiêm túc.

Kha Chính Dương cười nói: "Chúng ta quay thế còn chưa đủ 'thường ngày' sao?"

An Nguyệt cạn lời, dở khóc dở cười lườm cậu một cái: "Ví dụ như cảnh cậu trợ lý nhỏ bị chèn ép đi bán bánh tráng nướng trong văn phòng à? Hay là cảnh nịnh bợ sếp?"

"Haiz, mấy cái đó chẳng phải đều là diễn tiểu phẩm sao..."

"Cho nên chúng ta cần xây dựng một hình tượng." Thương Tuyết Hà đột nhiên nói: "Không nhất thiết phải cao sang quyền quý, nhưng cần sự tinh tế. Bilibili, Kuaishou và Douyin mà chúng ta giữ lại hiện là những nền tảng có lượng truy cập lớn nhất, tập trung rất nhiều người trẻ. Chẳng phải hiện nay đang rộ lên rất nhiều blogger kể chuyện qua vlog sao? Nếu nội dung quay khiến người ta cảm thấy thoải mái, tìm thấy cảm giác thuộc về giữa thành phố nhịp sống hối hả này thì chắc chắn sẽ thu hút thêm fan mới, lượt thích cũng theo đó mà tăng lên."

"Vậy chủ đề sẽ là 'Một ngày của tôi' nhỉ." An Nguyệt nói: "Cái này mình xem nhiều lắm rồi, chắc chắn phải có một cảnh: Người sáng tạo nội dung thức dậy vào buổi sáng, kéo rèm cửa để ánh nắng tràn vào phòng, ôi... thật là một ngày tuyệt đẹp."

Điền Duyệt Hân tiếp lời ngay sau đó: "Mở tủ lạnh, lấy ra những nguyên liệu tươi ngon, nấu một bữa trưa thịnh soạn, nhất định phải có salad trái cây. Sau khi nấu xong, chiếc laptop đang chiếu phim chắc chắn sẽ xuất hiện trong khung hình, người sáng tạo nội dung vừa xem phim vừa thưởng thức bữa ăn."

Kha Chính Dương cũng tham gia vào trò nối chữ kể chuyện: "Buổi chiều, người sáng tạo nội dung ngồi trên sofa đọc sách, trên bàn trà nhất định phải có trái cây trà chiều. Sau đó chuyển cảnh đến buổi tối, lại nấu một bữa tối tinh xảo."

"..." Khóe môi Thương Tuyết Hà giật giật: "Đây là một ngày của người làm thuê, hay là một ngày của blogger ẩm thực vậy?"

"Cái này gọi là có thực mới vực được đạo." An Nguyệt lý giải: "Đã là quay video thì tất nhiên phải làm sao cho đẹp chứ, chẳng lẽ lại có người quay cảnh mình ở nhà gãi chân nghịch điện thoại cả ngày thật sao?"

Thương Tuyết Hà không nói lại được họ, đành phải xuôi theo mà gia nhập phe cánh. Sau khi ghi chép xong vào sổ tay, cô khép lại rồi nói: "Vậy cứ theo hướng này mà quay nhé. Nhưng vấn đề là, quay ở đâu bây giờ? Không thể dựng một bối cảnh ngay tại công ty được."

"Hay là thuê một căn homestay đi?" Điền Duyệt Hân đề xuất, "Trước đây em từng ở homestay với bạn, bài trí không khác gì nhà ở bình thường, môi trường rất tốt, ánh sáng đẹp lại có nhiều loại phòng để lựa chọn."

"Hay quá, hay quá!" Được trốn việc thì An Nguyệt vui mừng khôn xiết, "Hay là chúng ta xin ra ngoài cả ngày đi! Quay xong video thì mở tiệc linh đình tại homestay luôn!"

"Vậy cứ tạm quyết định thế nhé, chiều nay họp sẽ hỏi ý kiến sếp Tư sau, cũng phải đợi cô ấy phê duyệt kinh phí mới được, vả lại còn là đi ra ngoài trong giờ làm việc nữa."

An Nguyệt nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, bèn trêu chọc: "Tuyết Hà, mình thấy dạo này cậu làm mấy việc này ngày càng mát tay rồi đấy."

"Hả? Gì cơ?" Cô ngơ ngác.

"Đối phó với sếp Tư ấy." An Nguyệt cười nói, "Trước đây cậu sợ cô ấy muốn chết, dạo này chẳng cần bọn mình đùn đẩy, cậu toàn tự giác chủ động sang báo cáo công việc thôi."

"..." Thương Tuyết Hà chỉ thấy một luồng chột dạ dâng lên, cười gượng: "Ai bảo các cậu đều không dám đi, chẳng lẽ cứ giả vờ làm đà điểu mãi sao, đợi sếp Tư đích thân tới hỏi thì chúng ta tiêu đời."

Khi bận rộn với công việc, thời gian trôi qua rất nhanh. Thương Tuyết Hà dành cả buổi sáng để xem các căn homestay, chọn ra được vài chỗ khá ổn, định bụng chiều nay sẽ đưa cho sếp Tư xem qua.

"Tan làm rồi." An Nguyệt nhắc nhở, "Tuyết Hà xuống ăn cơm thôi, bọn mình đều không đặt đồ ăn ngoài."

"Đợi chút, xong ngay đây."

Thương Tuyết Hà loay hoay với đống tài liệu một lát, đến mười hai giờ mười phút, bốn người họ mới bước ra khỏi văn phòng.

Khi đã qua giờ cao điểm tan tầm, người đợi thang máy cũng thưa dần. Lúc đi tới cửa thang, vừa vặn gặp Tư Dao cũng đang đứng đợi ở đó.

Nghe thấy tiếng nói chuyện, Tư Dao quay đầu nhìn họ.

"Chào sếp Tư ạ." An Nguyệt nghĩ tới việc chiều nay còn có chuyện "cầu cạnh" sếp Tư nên thái độ trở nên nhiệt tình hơn hẳn, "Sếp xuống ăn cơm ạ?"

"Ừm." Ở công ty, sếp Tư luôn giữ dáng vẻ công tư phân minh, nàng khựng lại một chút rồi bỗng nói: "Có muốn đi cùng không, tôi mời các bạn."

Ngay sau đó, nàng thấy ba người kia, ngoại trừ Thương Tuyết Hà đều lộ vẻ mặt như được ban đặc ân, cung kính nhận lời.

Ai đó lén làm khẩu hình với nàng, nàng nhìn ra được, là: "Lấy công làm tư".

Đang nói chuyện thì một tiếng "ting" vang lên, cửa thang máy mở ra, bên trong đã có người của các tầng khác.

Thương Tuyết Hà đang định bước vào thì theo thói quen sờ tay vào túi, sực nhớ ra chưa cầm điện thoại, liền nói ngay: "Tôi đi lấy điện thoại đã! Mọi người xuống trước đi!" Cô quay người bước nhanh, nói thêm: "Không cần đợi tôi đâu!"

Quay lại văn phòng, Thương Tuyết Hà tìm khắp chỗ ngồi vẫn không thấy điện thoại đâu. Lo lắng mọi người phải đợi lâu, cô cuống cuồng cả lên.

Bỗng nhiên một tia sáng lóe qua, cô nhanh chóng dùng máy tính gửi tin nhắn cho Tư Dao, bảo nàng gọi vào máy mình.

Tiếng chuông điện thoại vang lên từ phía bàn họp, cầm được máy, Thương Tuyết Hà nhanh chóng ngắt cuộc gọi và nhắn cho nàng một tin "xuống ngay đây".

Đến khi cô đi tới cửa thang máy mới thấy một người đang đứng bên cửa sổ nghe điện thoại, giọng nói ấy cô vô cùng quen thuộc.

"Anh không cần đến, tôi tự qua, vậy nhé." Giọng Điền Duyệt Hân rất thấp, dường như không muốn để người khác nghe thấy nội dung cuộc gọi, nói xong liền nhanh chóng cúp máy.

Hai người đứng song song ở cửa thang máy chờ đợi, bầu không khí vô hình trung thêm phần gượng gạo.

Cô không biết Điền Duyệt Hân có thấy ngại hay không, chứ riêng cô thì thấy vô cùng lúng túng. Kể từ ngày hôm đó, họ không hề nói chuyện riêng với nhau một cách tử tế, nhiều nhất cũng chỉ là chào hỏi buổi sáng, cũng không còn đi chung tàu điện ngầm về nhà nữa.

Ting!

Cửa thang máy mở ra, bên trong trống không.

Trong không gian chật hẹp, hai người đứng mỗi người một góc. Thương Tuyết Hà mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, chỉ cầu sao cho thang máy chạy thật nhanh để kết thúc bầu không khí ngột ngạt này.

Bảng số nhảy đều đặn.

10!

7 !

5!

Đột nhiên mắt tối sầm lại, buồng thang máy rung lắc dữ dội rồi khựng lại tại chỗ.

"Cái quái gì vậy!" Biến cố bất ngờ khiến tim Thương Tuyết Hà hẫng một nhịp, cô theo bản năng bám chặt vào tay vịn, đứng sát vào góc.

Trong buồng thang tối đen như mực, ngay cả đèn nút bấm cũng tắt ngóm, chỉ còn chuông báo khẩn cấp là còn le lói ánh sáng. May mà sau cú rung lắc, thang máy đã dừng hẳn, không còn động tĩnh gì thêm.

Thương Tuyết Hà trấn tĩnh lại, chậm rãi bước tới nhấn chuông cứu hộ, nhưng nhấn mấy lần vẫn không có phản ứng.

"Em không sao chứ?" Thương Tuyết Hà không xác định được vị trí của Điền Duyệt Hân, chỉ nghe thấy giọng cô ấy run rẩy đáp lại: "Không... không sao..."

Cầu cứu không thành, Thương Tuyết Hà đành lấy điện thoại ra, may mà không đến mức mất sóng như trong phim.

Trong tình huống khẩn cấp, con người ta thường theo bản năng chọn người mình tin cậy nhất để cầu cứu. Cô chẳng màng tới việc Tư Dao còn đang ở cùng đồng nghiệp, lập tức gọi điện cho nàng.

Vừa kết nối, cô liền nói ngắn gọn súc tích: "Bọn em bị kẹt trong thang máy rồi, chuông báo không có tác dụng, chị giúp em báo lại tình hình với. Mọi người cứ đi ăn trưa đi, bọn em không biết bao giờ mới ra được, đừng đợi."

"Sao họ vẫn chưa xuống nhỉ." An Nguyệt nhìn đồng hồ, đã đợi dưới lầu hơn mười phút rồi mà vẫn không thấy bóng dáng ai.

Tư Dao nghe điện thoại xong bước tới, vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Thang máy xảy ra sự cố, họ bị kẹt bên trong rồi. Bây giờ tôi sẽ liên hệ người xử lý, các bạn cứ đi ăn trưa trước đi."

An Nguyệt và Kha Chính Dương không yên tâm nên đi theo Tư Dao từ cầu thang bộ lên tầng bốn, ở đó đã có kỹ sư bảo trì đang xử lý.

Tư Dao lạnh mặt đứng đợi bên ngoài. Quản lý tòa nhà mồ hôi nhễ nhại, không ngừng dùng khăn giấy lau trán, cũng không quên thúc giục kỹ sư: "Sửa nhanh lên chứ, bên trong vẫn còn người đấy!"

Ông ta vừa gắt gỏng với cấp dưới, vừa quay sang nịnh nọt Tư Dao bằng giọng ngọt xớt: "Sếp Tư, thang máy sẽ sửa xong ngay thôi, cô đừng quá lo lắng."

"Sao có thể không lo cho được?! Bên trong là... trợ thủ đắc lực của tôi đấy! Thang máy định kỳ đều có người bảo trì, sao có thể xảy ra sự cố thế này?!"

An Nguyệt và Kha Chính Dương đứng sau lưng nàng, không dám thở mạnh. Họ chưa từng thấy sếp Tư lo lắng đến mức gần như nổi giận thế này bao giờ, áp suất xung quanh như giảm xuống vài độ.

Gã đội trưởng bảo vệ bình thường hay nghênh ngang giờ cũng không dám ho he nửa lời, sợ vừa mở miệng sẽ bị quản lý tòa nhà lôi ra làm bia đỡ đạn.

"Chuyện này... nguyên nhân vẫn đang được điều tra..." Quản lý tòa nhà lại lau mồ hôi, nhưng chợt nghĩ Tư Dao cũng chỉ là một phó giám đốc, chẳng quản được đến đầu mình, bèn nói giọng thoái thác: "Nguyên nhân nhất định sẽ có câu trả lời thỏa đáng cho cô."

"Tự mình tra mình thì tra được cái gì chứ... Từ năm ngoái đến năm nay chẳng hề bảo trì, hỏng hóc là chuyện thường..." Anh thợ kỹ sư lẩm bẩm nhỏ.

Câu này ai có mặt ở đó cũng đều nghe thấy. Sắc mặt quản lý tòa nhà thay đổi tức thì, còn Tư Dao thì sa sầm mặt mày, lạnh lùng nói: "Tôi thấy khỏi cần tra nữa, ông cũng nghỉ việc luôn đi, công ty chúng tôi không thiếu một người như ông."

Quản lý tòa nhà nghe vậy liền cuống lên: "Tôi đang giải quyết vấn đề cho cô đây! Gọi cô một tiếng sếp Tư là nể mặt cô làm việc ở đây, xét về nội dung công việc thì chúng ta chẳng liên quan gì đến nhau, vả lại đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn, cô lấy quyền gì mà bãi nhiệm tôi!"

Ông ta lải nhải không thôi, đại ý là Tư Dao có đi khiếu nại cũng vô ích, việc cấp bách là cứu người ra trước. Tư Dao đang lúc nóng lòng nên nghe phát bực, nàng trừng mắt nhìn ông ta đầy lạnh lẽo: "Câm miệng."

Một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi bị cô trừng mắt đến mức im bặt, há miệng định nói gì đó nhưng không dám. An Nguyệt và Kha Chính Dương nhìn nhau, cả hai đều thấy rõ sự khâm phục trong mắt đối phương.

Đợi gần hai mươi phút, thang máy mới khởi động lại và dừng ở tầng gần nhất.

Cửa thang máy từ từ mở ra!

Tảng đá đè nặng trong lòng Tư Dao cuối cùng cũng được trút bỏ, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong, đôi lông mày nàng không tự chủ được mà nhíu chặt lại.

Trong thang máy, hai người đang ôm chặt lấy nhau, cả hai đều là người nàng vô cùng quen thuộc.

Chính xác mà nói, là Thương Tuyết Hà đang ôm lấy Điền Duyệt Hân.