Biên tập: Poem
"..."
Cả đời này Thương Tuyết Hà chưa bao giờ rơi vào tình cảnh khó xử như lúc này. Cô ngồi trên ghế sofa mà như ngồi trên đống chông, trước ánh mắt của người phụ nữ lạ mặt, cô chỉ thấy da đầu tê dại, ngoài mặt đành phải gượng cười cho qua chuyện.
Người phụ nữ trước mặt, Thương Tuyết Hà có chút ấn tượng, là một trong những người bạn của Tư Dao. Ngày hôm qua, Tư Dao còn cầm ảnh giới thiệu người bạn này với cô.
Để để lại ấn tượng tốt đẹp đầu tiên với bạn của bạn gái, Thương Tuyết Hà đành phải đâm lao phải theo lao, cô cười khan hai tiếng đầy vẻ ngây ngô, rồi cố tìm chủ đề dù đã biết tỏng: "Cái đó... chị là bạn của Tư Dao ạ?"
"Đúng vậy." Người phụ nữ kín đáo quan sát cô, "Em và Tư Dao thân nhau lắm sao? Nếu chị không nhớ nhầm thì đây là lần đầu chị gặp em. Hai người mới quen nhau à? Nhưng mới quen thì cô ấy khó lòng mà để em ngủ lại qua đêm thế này..."
Người phụ nữ vừa mở miệng đã nói liến thoắng không ngừng, hình tượng cao ngạo lạnh lùng ban nãy lập tức sụp đổ.
Nụ cười của Thương Tuyết Hà sắp không duy trì nổi nữa, trong lòng cô thầm gào thét tại sao Tư Dao vẫn chưa chịu ra ngoài.
Ngay lúc cô đang dở khóc dở cười, phía phòng ngủ cuối cùng cũng vang lên tiếng mở cửa. Tư Dao đã thay một bộ đồ mặc nhà bước ra, còn hỏi: "Ban quản lý xử lý xong..."
Lời chưa dứt, nàng đã khựng lại khi nhìn thấy bạn mình, vẻ mặt thoáng chút kinh ngạc: "Chẳng phải cậu vẫn đang đi công tác sao?"
"Thì vừa đi công tác về là mang quà sang cho cậu ngay đây. Nhưng có vẻ tớ đến không đúng lúc lắm nhỉ, nhà cậu có khách quý cơ mà."
Tư Dao chậm rãi bước tới. Giữa hai đầu ghế sofa, nàng chọn ngồi xuống bên cạnh Thương Tuyết Hà.
Nàng đính chính: "Không phải khách."
"Hả?" Người phụ nữ chưa kịp hiểu ra, đang định hỏi vặn lại thì bỗng nhìn rõ vết đỏ trên cổ Tư Dao. Cô ấy trợn tròn mắt như thấy ma, chẳng màng đến dáng ngồi thục nữ mà vội vàng rướn người tới, mắt gần như dán chặt vào cổ Tư Dao.
"Trời đất ơi! Xem tớ thấy cái gì này! Trên cổ cậu thế mà lại có 'dấu dâu tây'! Cậu lén lút thoát kiếp độc thân hồi nào thế hả?!! Trời ơi, 'cây vạn tuế' cuối cùng cũng nở hoa rồi!!! Ôi thần linh ơi, đúng là chuyện nghìn năm có một! Rốt cuộc là gã đàn ông nào lại may mắn đến mức được sếp Tư để mắt tới vậy?"
"..." Biểu cảm của Tư Dao chuyển từ bối rối sang bình thản, cuối cùng đầy bất lực ngắt lời bạn mình: "Vệ Bạch Tuyên, phiền cậu bình tĩnh lại chút đi. Tớ cũng là người bình thường, yêu đương là chuyện hết sức tự nhiên mà."
"Được rồi." Vệ Bạch Tuyên sực nhớ còn có "người ngoài" ở đây, lập tức khôi phục vẻ điềm tĩnh trong một giây, ngồi lại vị trí của mình, định bụng chờ lúc hai người riêng tư sẽ tra hỏi chuyện yêu đương sau: "Cô bé kia là bạn mới của cậu à? Trông trẻ quá, hay là em họ cậu?"
"Đều không phải." Tư Dao quay sang nhìn Thương Tuyết Hà. Vốn dĩ nàng định lát nữa mới giới thiệu bạn bè cho cô, không ngờ lại tình cờ chạm mặt thế này.
Sau một thoáng do dự, nàng nói: "Cô ấy là bạn gái của tớ, Thương Tuyết Hà."
"Ồ, bạn gá..." Vệ Bạch Tuyên bỗng khựng lại, gương mặt dần hiện lên vẻ chấn động tột độ: "Bạn gái?!"
"..." Thương Tuyết Hà cười gượng gạo với Vệ Bạch Tuyên: "Chào chị ạ."
Việc đối mặt với bạn của Tư Dao một cách đột ngột thế này khiến cô rất lúng túng. Họ vừa mới xác nhận quan hệ, đa phần Tư Dao vẫn chưa kịp báo cho bạn bè, nếu lần này nàng muốn nói lấp l**m cho qua chuyện thì cô cũng hoàn toàn thấu hiểu.
Thế nhưng người này lại trực tiếp "công khai" với bạn thân luôn rồi... Cô vô cùng lo lắng về phản ứng của Vệ Bạch Tuyên, tuy xã hội bây giờ đã cởi mở hơn trước nhiều, nhưng những người kỳ thị đồng tính vẫn không hề ít.
Nào ngờ Vệ Bạch Tuyên chỉ im lặng ngồi yên suốt một phút.
Khoảng thời gian đó dài dằng dặc khiến cô cảm thấy bất an vô cùng, bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Quay đầu lại, cô thấy Tư Dao đang mỉm cười với mình, vẫn ấm áp như thuở nào.
Nhìn thấy nụ cười ấy, cô chợt cảm thấy không còn điều gì là không thể đối mặt nữa.
"Alo?! Chị em ơi!" Vệ Bạch Tuyên dường như đã chấp nhận thực tại và tràn đầy sinh lực trở lại. Cô ấy rút điện thoại, mở WeChat, nhấn giữ nút ghi âm, mọi động tác đều lưu loát như nước chảy mây trôi: "Báo cho mọi người một tin sốt dẻo! Cây vạn tuế nở hoa rồi! Tư Dao thoát ế rồi nhé!"
"???" Thương Tuyết Hà ngơ ngác.
Mười phút sau.
Trên bàn trà đã bày biện đầy đủ bộ trà cụ. Thương Tuyết Hà dùng kẹp gắp một chiếc chén trà xinh xắn, linh hoạt xoay chén qua nước sôi để khử trùng, đồng thời thầm quan sát Vệ Bạch Tuyên ở phía đối diện.
"Chị Bạch Tuyên..." Cô ướm lời.
"Sao thế em gái?" Vệ Bạch Tuyên thấy Thương Tuyết Hà có ý muốn trò chuyện liền đặt điện thoại xuống, cười híp mắt nói: "Không ngờ em còn biết pha trà đấy, giới trẻ bây giờ hiếm ai uống trà lắm."
Thương Tuyết Hà mỉm cười, không muốn nhắc đến chuyện gia đình nên gượng gạo chuyển chủ đề: "Em không ngờ chị Bạch Tuyên lại chấp nhận mối quan hệ của tụi em nhanh đến vậy."
"Xì." Vệ Bạch Tuyên cười xòa, "Tư Dao thích đàn ông hay phụ nữ thì liên quan gì đến chị đâu. Yêu đương vốn dĩ là chuyện 'như người uống nước, nóng lạnh tự biết', chỉ cần cô ấy thấy hạnh phúc là được, phận làm bạn như chị chỉ biết chúc phúc thôi."
Vệ Bạch Tuyên có khí chất rất tốt, diện một bộ vest xanh nhạt ôm dáng, tóc búi gọn gàng sau gáy. Kiểu tóc này không hề khiến cô ấy trông già đi chút nào, ngay cả tư thế ngồi xếp bằng trông cũng cực kỳ tao nhã.
"Mà này, hai đứa quen nhau thế nào vậy?"
"Dạ..." Thương Tuyết Hà lược bỏ đoạn gặp gỡ kỳ lạ kia, nói lấp lửng: "Ở công ty ạ... cô ấy là cấp trên của em."
"Ồ~" Vệ Bạch Tuyên nhướng mày, biểu cảm hơi ngạc nhiên: "Vậy áp lực của em chắc là lớn lắm nhỉ?"
Động tác của Thương Tuyết Hà khựng lại, cô kín đáo hỏi: "Sao chị lại nói vậy ạ?"
Vệ Bạch Tuyên mỉm cười: "Vị thế không tương xứng thì rất dễ bị người ta điều ra tiếng vào, bản thân em cũng sẽ không kìm được mà suy nghĩ về khoảng cách giữa mình và Tư Dao."
Thương Tuyết Hà định nói họ vừa mới bên nhau, người trong công ty đều chưa biết, nhưng cô vừa mở miệng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu trước những lời tiếp theo của cô ấy.
"Thật ra ấy mà, đã chọn con đường cùng giới này thì định sẵn là phải có một trái tim thép. Bất kể người ngoài nói gì, cứ là chính mình là được. Điều này còn quan trọng hơn cả khoảng cách giữa hai đứa đấy."
"Em, em sẽ cố gắng ạ!" Vẻ mặt Thương Tuyết Hà đầy kiên định.
Nụ cười của Vệ Bạch Tuyên thêm vài phần trêu chọc, ngay cả ánh mắt cũng thay đổi, cô ấy vô tình lướt nhìn qua chiếc cổ trắng ngần của Thương Tuyết Hà: "Chỉ là chị không ngờ hai đứa lại tiến triển nhanh đến thế... Tư Dao, cô ấy vậy mà lại..."
"Không không không, chị hiểu lầm rồi!!" Vừa nhìn đã biết đối phương đang nghĩ xiên xẹo, Thương Tuyết Hà đỏ mặt xua tay: "Em chỉ đùa giỡn với cô ấy một chút thôi, không có gì hết! Chị đừng hiểu lầm!"
Cô chưa bao giờ nghĩ tới, rõ ràng người mang vết cắn trên cổ không phải mình, vậy mà khi bị nhắc đến, cô lại cảm thấy xấu hổ hơn cả chính chủ.
"Hiểu lầm chuyện gì cơ?" Tư Dao từ trong phòng bước ra, tình cờ nghe được một câu.
"Không, không có gì ạ." Thương Tuyết Hà lộ rõ vẻ mặt như vừa được cứu nguy. Ánh mắt Vệ Bạch Tuyên nhìn cô quá mức ám muội, ám muội đến mức cô bắt đầu nghi ngờ có phải tối qua mình đã lén lút làm chuyện gì thật hay không.
Tư Dao tiếp quản công việc pha trà của Thương Tuyết Hà. Nàng thuần thục châm nước sôi, làn khói trắng lượn lờ quanh đầu ngón tay. Những ngón tay thon dài thanh mảnh ấy, kết hợp với chủ đề vừa rồi, khiến Thương Tuyết Hà không khỏi nghĩ ngợi mông lung.
Vẫn còn khách ở đây, cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, tìm một chủ đề để phá vỡ bầu không khí: "Chị Bạch Tuyên làm công việc gì ạ? Trông chị có vẻ khá bận rộn."
Lúc nãy thấy Vệ Bạch Tuyên trả lời mấy tin nhắn thoại công việc, dáng vẻ đúng chuẩn một người bận rộn.
"À, chị mở một studio truyền thông. Em biết đấy, mấy xưởng nhỏ kiểu này nhiều việc vặt vãnh lắm." Vệ Bạch Tuyên nói một cách nhẹ tênh. Tư Dao ngước mắt nhìn cô bạn một cái, khẽ cười: "Studio của cô ấy đã đào tạo ra vài KOL nổi tiếng và không ít streamer đâu."
Thương Tuyết Hà nghe xong mắt sáng rực lên. Đây chẳng phải là buồn ngủ gặp chiếu manh sao?!
Cô vội hỏi: "Chị ơi! Vậy chị có biết làm cách nào để một kênh video mới nhanh chóng tích lũy được nhân khí không ạ?!"
"Chuyện này đơn giản mà." Vệ Bạch Tuyên nhấp một ngụm trà, thong dong nói: "Bỏ tiền mua quảng cáo trang chủ, có lượt hiển thị tự nhiên sẽ có nhân khí thôi."
"Thế chẳng phải là gian lận sao..." Thương Tuyết Hà cười gượng gạo.
"Không thể nói như vậy được." Vệ Bạch Tuyên tiếp lời: "Mua quảng cáo chỉ là viên gạch gõ cửa thôi, chủ yếu vẫn phải xem nội dung video của em có đủ chất lượng hay không, nếu không thì có cố nâng đỡ cũng vô dụng. Studio của chị có vài streamer ký hợp đồng, nếu chạy quảng cáo mà vẫn không phất lên nổi thì coi như bỏ, cũng chẳng cần thiết phải bồi dưỡng thêm làm gì."
Thương Tuyết Hà cảm thấy rất có lý, gật đầu phụ họa. Nhưng rồi cô mới sực nhớ ra cấp trên trực tiếp của mình đang ngồi ngay bên cạnh, loại đường tắt này đa phần là không khả thi. Hơn nữa kinh phí có hạn, làm xong khâu chuẩn bị tiền kỳ thì lấy đâu ra tiền mua quảng cáo nữa.
Vả lại, Phó giám đốc Tư chắc chắn sẽ không đồng ý.
Cô lén liếc nhìn Tư Dao một cái, chỉ thấy người nọ nâng chén trà, khoan thai thổi nhẹ làn khói trắng đang tản ra, rồi uống cạn chén trà đó.
Động tác tao nhã như thể đang được phát chậm, khiến cô không tự chủ được mà nhìn thêm vài cái.
Nhận ra ánh mắt của mình quá lộ liễu, Thương Tuyết Hà uống một ngụm trà để che đậy, chợt nghe Tư Dao lên tiếng: "Chị có thể cho các em một cơ hội, chỉ mua quảng cáo cho một video duy nhất, phải xem các em tận dụng nó như thế nào."
"..." Ánh mắt Thương Tuyết Hà tức khắc sáng bừng, không nhịn được mà ôm chầm lấy Tư Dao hôn một cái: "Chụt! Biết ngay là sếp Tư sẽ không khoanh tay đứng nhìn mà!"
Tư Dao mỉm cười ôm lấy cô. Vệ Bạch Tuyên ngồi đối diện nhìn cảnh này không khỏi nổi da gà, lộ ra vẻ mặt "ghê tởm", lắc đầu than thở: "Ôi, cái mùi chua khét của tình yêu này."
"Được rồi." Tư Dao xoa đầu Thương Tuyết Hà, cười nói: "Vẫn còn người ở đây mà, chúng ta phải để ý đến cảm nhận của người độc thân chứ."
Lời nói ra vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng lọt vào tai người trong cuộc lại giống như một nhát dao đâm thẳng vào tim.
Vệ Bạch Tuyên đấm ngực giậm chân, hậm hực hừ một tiếng.
"Không thèm tán dóc với hai người nữa, nhân lúc hôm nay rảnh rỗi, chị phải đi giao hàng cho nhà tiếp theo đây." Vệ Bạch Tuyên chống gối đứng dậy, Tư Dao khách sáo giả vờ giữ lại: "Ăn cơm xong rồi hãy đi."
"Được thôi." Nói đoạn, Vệ Bạch Tuyên lại ngồi xuống.
Tư Dao: "..."
Thương Tuyết Hà: "..."
Thấy hai người đồng loạt "hóa đá", Vệ Bạch Tuyên "phụt" một tiếng cười lớn: "Nhìn hai đứa sợ chưa kìa. Chị đây vẫn còn tinh ý lắm nhé, không làm phiền thế giới hai người nữa đâu."
Hai người tiễn Vệ Bạch Tuyên ra đến cửa. Vệ Bạch Tuyên thay giày xong rồi đứng thẳng người: "Chị đi đây." Ánh mắt cô ấy dừng lại trên người Thương Tuyết Hà, rồi lại nhìn sang Tư Dao, dặn dò: "Hy vọng lần tụ tập tới có cơ hội gặp lại cô bạn gái nhỏ của cậu, nhớ giới thiệu chính thức với bọn này nhé, đừng có lúc nào cũng lẻ bóng một mình nữa."
Tư Dao gật đầu. Vệ Bạch Tuyên từ chối để họ tiễn ra ngoài, vẫy vẫy tay rồi mở cửa bước đi.
Căn nhà lại khôi phục vẻ thanh tịnh vốn có.
Hai người ngồi lại trước bàn trà, ngồi xếp bằng đối diện nhau trên đệm lót sàn.
Thương Tuyết Hà uống cạn nước trà trong chén, cười nói: "Nhìn bạn bè của chị, em cuối cùng cũng hiểu thế nào là 'ngưu tầm ngưu, mã tầm mã' rồi."
Tư Dao rót đầy chén trà cho cô, nhướng mày ra hiệu cho cô nói tiếp.
"Trò chuyện với chị Bạch Tuyên cảm thấy rất thoải mái." Cô một tay chống cằm, ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ. Không hề có cảm giác vênh váo tự đắc, coi khinh chúng sinh hay cao vời vợi như những người thành đạt trên phim truyền hình, mà có thể trò chuyện vô cùng hòa hợp.
Điều khiến cô tăng vọt thiện cảm chính là khi nhắc đến mối quan hệ với Tư Dao, điều cô ấy chú ý đầu tiên không phải là sự chênh lệch thân phận, mà là cảm nhận của cô. Điểm này cực kỳ giống Tư Dao.
"Hừ."
Trong phòng khách vang lên một tiếng cười lạnh cực ngắn.
Tiếng cười lạnh mang theo ý vị nguy hiểm này khiến Thương Tuyết Hà lập tức tỉnh táo lại. Cô ngồi thẳng lưng, vội vàng giải thích: "Lời em nói không có ý gì khác đâu! Chỉ đơn thuần là nghe cô ấy nói chuyện rất dễ chịu, vì cô ấy cũng giống như chị, đều thuộc kiểu người biết nghĩ cho người khác, nội dung trò chuyện sẽ không khiến người ta thấy ngượng ngùng."
Tư Dao gằn từng chữ: "Giống. Như. Chị?"
Nhìn biểu cảm này, giải thích chẳng khác nào "càng tô càng đen". Thương Tuyết Hà sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Bản năng sinh tồn mãnh liệt khiến cô lập tức ngồi sát bên cạnh Tư Dao, ôm lấy nàng dùng giọng nịnh nọt dỗ dành: "Ái chà, em không có ý đó mà, em chỉ là... chỉ thấy bạn của chị rất dễ gần thôi. Em hoàn toàn không có ý gì với cô ấy cả, cô ấy có đẹp đến mấy cũng không đẹp bằng bạn gái của em mà."
Nói xong, cô liền hôn mạnh lên mặt Tư Dao mấy cái, tiếng "chụt chụt" liên hồi. Phải tiên hạ thủ vi cường, hôn cho đối phương mụ mẫm đi thì chủ đề này mới qua được!
Tư Dao lau vết nước miếng trên mặt, sắc mặt cuối cùng cũng dịu đi, chủ động đổi chủ đề: "Uống xong chén trà này chúng ta thu dọn trà cụ thôi."
"Ơ?" Thương Tuyết Hà ngạc nhiên: "Lá trà này mới pha vài lần đã đổ đi sao? Lãng phí quá."
Lần này đến lượt Tư Dao ngạc nhiên, nàng kinh ngạc hỏi: "Em biết thưởng trà sao?"
Khi nói câu này, Tư Dao chỉ nghĩ rằng đại đa số giới trẻ hiện nay đều không thích uống trà, người không thích sẽ chê nó chát và nồng. Nhưng Vệ Bạch Tuyên do ảnh hưởng từ môi trường gia đình nên rất thích trà, vì vậy mỗi lần cô ấy đến, Tư Dao đều pha một ấm trà để tiếp đãi.
Với biểu hiện vừa rồi của Thương Tuyết Hà, nàng cứ ngỡ cô nàng chỉ uống để phối hợp cho đúng bầu không khí mà thôi.
"Cũng bình thường ạ." Thương Tuyết Hà bưng chén trà đã nguội bớt lên: "Bố em thích uống, em từ nhỏ đã uống theo nên thành thói quen, chỉ là sau khi đi làm thì ít có dịp uống trà thôi."
Giữa họ hiếm khi nhắc đến chuyện bố mẹ. Tư Dao từng nhắc qua một hai lần, nhưng đây là lần đầu tiên Thương Tuyết Hà nhắc về đấng sinh thành. Bình thường cũng không thấy cô gọi điện cho bố mẹ, mà chủ yếu là gọi cho Trần Tử Hinh.
"Đây là lần đầu tiên chị nghe em nhắc đến người nhà đấy. Nhà em ở xa lắm sao? Nhà chị thì ở ngay thành phố này."
Tư Dao có ý muốn đào sâu chủ đề này để tìm hiểu trước về gia đình bạn gái, nhưng thái độ của Thương Tuyết Hà lại rất bất thường.
"Vâng, rất xa ạ." Giọng cô không lộ chút cảm xúc nào, cúi đầu thu dọn trà cụ, nhanh chóng bồi thêm một câu: "Hơi đói rồi, chúng ta xem trưa nay ăn gì đi?"
Tư Dao nhận ra cô không muốn nói về chủ đề này, ngay cả cách chuyển chủ đề cũng gượng gạo như vậy, đành phải thôi, thuận theo đó mà bàn chuyện bữa trưa.
Thấy chuyển chủ đề thành công, Thương Tuyết Hà mới thở phào nhẹ nhõm. Kể từ sau khi công khai xu hướng tính dục, gia đình luôn là nỗi đau trong lòng cô. Cô không cách nào nói cho Tư Dao biết rằng, mình vì công khai mà trở thành kẻ không nhà để về, những năm qua đều lủi thủi sống một mình.
Lời của biên tập:
Mình dự định full trước Tết nhưng Tết này có vẻ như mình sẽ khá bận nên chắc mình chỉ cố gắng túc tắc mỗi ngày 2 - 3 chương, vip pro thì 5 chương cho mọi người được thôi. Mình còn phải dọn nhà, luyện chữ Hán Nôm, chạy xong 2 bài tập nhóm, soạn xong đề cương nghiên cứu nữa huhu.
Tết này nếu mọi người có nhu cầu xem tarot thì inbox thầm kín cho mình nha, mình xem free luyện trình thui.
Tác giả có lời muốn nói:
Thực ra đêm qua chẳng có chuyện gì xảy ra cả đâu mà, (quần áo vẫn còn mặc chỉnh tề lắm nhé). Sao mọi người lại cứ nghĩ là có chuyện gì được nhỉ? ╮( ̄▽ ̄)╭