Biên tập: Poem
Trần Tử Hinh lại nháy mắt ra hiệu với Tư Dao. Nhận được tín hiệu, Tư Dao đành cắn răng nói dối:
"... Chị hơi choáng."
"Vậy... vậy em ở lại." Khi nói câu này, tim Thương Tuyết Hà đập nhanh hơn một chút. Nhưng nghĩ kỹ lại thì có gì phải căng thẳng đâu, cũng đâu phải lần đầu ngủ chung.
...
Cửa thang máy khép lại, Thương Tuyết Hà quay sang cười với Tư Dao, trêu:
"Em phát hiện chị lúc nào cũng có cách khiến người khác không thể từ chối. Đây là nghệ thuật ngôn từ trong truyền thuyết à? Hay là... tâm~ cơ?"
Tư Dao khẽ chạm vào chóp mũi cô:
"Tâm cơ chị chỉ dùng với em thôi."
Hai người quay lại nhà. Thương Tuyết Hà vươn vai thật dài:
"Lăn lộn cả ngày rồi, mệt quá. Tối nay em ngủ đâu?"
"Phòng chị. Ngủ cùng chị." Tư Dao nói rất tự nhiên.
"..." Động tác vươn vai của Thương Tuyết Hà khựng lại. Cô từ từ quay đầu nhìn Tư Dao:
"Không phải có hai phòng sao..."
"Phòng kia là phòng làm việc, em không biết à?" Tư Dao nói như lẽ đương nhiên.
...
"Thế nào, hối hận rồi?" Tư Dao hờ hững nói, "Giờ chạy theo Tử Hinh vẫn còn kịp."
"Ha." Thương Tuyết Hà cười khan để tự lấy can đảm, "Em hối hận cái gì chứ? Có mỹ nhân như chị ở bên cạnh là em lời to rồi đó!"
"Thật sao?" Tư Dao cười như không cười, "Hi vọng có người tối nay ngủ đừng đè lên bụng chị nữa, đau lắm đấy."
"!" Thương Tuyết Hà giật thót. Cô cảm thấy nhất định phải rửa oan cho mình. Con người có quán tính mà! Thương Tuyết Hà ở thế giới kia ngủ không yên không có nghĩa là cô cũng ngủ xấu như vậy.
"Em ngủ ngoan lắm nhé! Nếu có không an phận thì chắc chắn là Thương Tuyết Hà trước kia ngủ xấu thôi!"
"Ồ~" Tư Dao nhướng mày, không tỏ ý kiến.
Quyết định ở lại quá đột ngột, Thương Tuyết Hà chỉ mang mỗi người đến, càng không nói tới quần áo thay. Cô đành theo Tư Dao vào phòng ngủ lấy đồ.
Đây là lần đầu tiên cô bước vào phòng ngủ của nàng, nhìn thấy toàn bộ không gian.
Phòng rất gọn gàng, gọn đến mức chăn trên giường cũng được gấp vuông vức. Sạch sẽ, nhưng lại thiếu một chút hơi thở sinh hoạt.
Sát tường là một giá sách, bên trong xếp ngay ngắn đủ loại sách. Bên cạnh là bàn trang điểm bày đầy chai lọ; có vài món cô biết là hàng hiệu đắt đến vô lý, cũng có những nhãn mác cô không nhận ra là ngôn ngữ nước nào.
Trong không khí còn phảng phất mùi nước hoa quen thuộc trên người Tư Dao. Thương Tuyết Hà bỗng có ảo giác như cả người mình đang chìm trong vòng tay nàng. Một môi Tr**ng X* lạ mà lại khiến cô cảm thấy yên tâm lạ thường.
"Em mặc bộ này đi, chị mới mua chưa lâu, chưa mặc lần nào." Tư Dao lấy từ tủ ra một bộ đồ ngủ đưa cho cô.
Thương Tuyết Hà nhận lấy, chỉ có hai món quần áo gấp gọn gàng.
Thiếu một món cực kỳ quan trọng.
Cô do dự giữa việc miễn cưỡng mặc tạm thêm nửa ngày, hay mở lời mượn nàng một cái.
Cô biết đó là đồ rất riêng tư. Nhưng với mối quan hệ hiện tại... cho dù là nàng đã mặc rồi, cô cũng có thể chấp nhận.
Vấn đề là... mở miệng thế nào.
Tư Dao nào biết trong đầu người này đang diễn ra cả một vở kịch. Đưa đồ ngủ xong, nàng chợt nhớ ra điều gì đó, liền ngồi xổm xuống mở ngăn kéo dưới cùng.
Lục tìm một lúc, nàng lấy ra một món đồ được đựng trong túi đựng bán trong suốt.
Qua lớp túi mờ, Thương Tuyết Hà nhìn rõ bên trong là gì. Động tác đưa tay nhận lấy khẽ run run, trong mắt còn thoáng hiện vài phần... thành kính.
Thái độ kỳ lạ ấy khiến Tư Dao tưởng cô chê, liền giải thích: "Cái này chị chưa mặc, còn mới. Vốn định lần sau đi công tác mang theo."
Thương Tuyết Hà: "..."
Cô còn tưởng là...
Trong một giây, tâm trạng cô bình tĩnh hẳn.
Cô cầm quần áo vào phòng tắm. Vừa mở cửa buồng tắm đã phát hiện bên trong còn có một bồn tắm lớn, đủ rộng.
"Em muốn ngâm bồn không?" Tư Dao hỏi bên cạnh, "Bồn được vệ sinh định kỳ, trên kệ có muối tắm."
"Không ngâm." Thương Tuyết Hà nhìn chiếc bồn có thể chứa hai người, cười hì hì, vô thức nói ra suy nghĩ trong lòng, "Bồn này lớn ghê, hợp để hai người cùng ngâm."
Tư Dao nâng mí mắt, thuận theo lời cô: "Vậy có muốn cùng ngâm không?"
Câu hỏi này lập tức kéo Thương Tuyết Hà ra khỏi mộng tưởng. Cô vội xua tay: "Hiện, hiện tại không được! Để sau hãy cùng ngâm!!"
Cô không muốn chảy máu mũi đầy bồn đâu.
Tư Dao chỉ hướng dẫn sơ qua cách dùng vòi nước rồi đi ra ngoài.
Thương Tuyết Hà tắm vòi sen. Tâm trạng cực tốt, vừa tắm vừa khe khẽ hát. Tắm xong, cô lau khô người.
Bất chợt liếc thấy lọ sữa dưỡng thể trên kệ. Cô theo bản năng ngửi thử mùi sữa tắm để lại hương thơm nhàn nhạt trên người mình.
Cô do dự một giây, rồi bóp một ít sữa dưỡng thể thoa khắp người, lại cúi xuống ngửi thử, lộ ra vẻ hài lòng.
Bước ra khỏi phòng tắm, cô định đi hỏi Tư Dao xin bàn chải đánh răng thì thấy trên bồn rửa từ lúc nào đã có sẵn một chiếc bàn chải mới, cùng tuýp kem đánh răng vừa mua trưa nay.
"..." Thương Tuyết Hà đỏ bừng mặt.
Không biết nàng vào lúc nào. Chắc hẳn đã nghe cô hát mấy bài lạc tông kia rồi. Nghĩ đến thôi đã xấu hổ.
Khi cô bước ra, Tư Dao đang ngồi trên sofa xem bộ phim tình cảm thần tượng buổi chiều. Nam nữ chính trên màn hình đang hôn nhau say đắm. Thấy cô ra, nàng quay đầu cười trêu:
"Hát hay lắm mà~"
"Chị còn trêu em." Thương Tuyết Hà bĩu môi, ngồi xuống bên cạnh.
Tư Dao lập tức ôm cô vào lòng, cúi đầu hít sâu mùi hương trên người cô.
"Ngửi thấy mùi quen thuộc trên người em... cảm giác thật kỳ diệu."
Thương Tuyết Hà cũng cười: "Kỳ diệu hơn chắc là việc lúc này em đang ở đây."
Tư Dao khựng lại một chút, gật đầu, đặt cằm lên vai cô, khẽ nói: "Có em ở đây, chị cảm thấy mình không còn một mình nữa."
Câu nói ấy khiến Thương Tuyết Hà vô cùng đồng cảm.
Rất nhiều lần tan làm về nhà, đối diện căn phòng trống rỗng, cô luôn có cảm giác cô đơn khó tả. Rất muốn có ai đó ở bên cạnh, nhưng lại không muốn nói với bạn bè về sự cô đơn ấy.
Rửa mặt xong, da cô hơi căng. Cô ngồi trước bàn trang điểm, nghe Tư Dao giới thiệu cách dùng từng loại mỹ phẩm.
Nghe một lúc mà đầu óc quay cuồng, cô không nhịn được than: "Chị thật sự có quá nhiều đồ dưỡng da..."
Tư Dao liếc cô: "Bây giờ em còn trẻ nên mới dám nói thế. Đợi đến tuổi chị rồi sẽ có cảm giác khủng hoảng."
Biết mình lỡ lời, Thương Tuyết Hà cười hì hì: "Đợi đến tuổi chị, chị chắc chắn cũng sẽ không chê em chưa đủ chín chắn, đúng không?"
Một câu nói khiến vẻ mặt nghiêm túc của Tư Dao xuất hiện vết nứt. Nàng bật cười: "Chị có chê em đâu."
"Vâng vâng." Thương Tuyết Hà liên tục hôn chụt chụt lên mặt nàng mấy cái, "Kiếp trước em tích đức kiểu gì mà nhặt được một báu vật lớn như chị nhỉ!"
Hiện tại, chuyện khác cô không dám nói, nhưng dỗ sếp Tư thì tuyệt đối có bài bản.
...
Trước mười hai giờ, hai người sau khi tắm xong cùng nằm trên giường.
Đèn trong phòng ngủ đã tắt hẳn, chỉ còn ánh trăng xuyên qua khung cửa chưa kéo rèm, chiếu vào phòng, lờ mờ thấy được đường nét.
Thương Tuyết Hà nằm thẳng trên giường. Đúng như cô đoán, cô căng thẳng đến mức không ngủ được, mở to mắt đếm cừu.
Đếm đến hơn tám trăm con thì người bên cạnh trở mình, quay về phía cô. Thương Tuyết Hà lập tức căng thẳng đến mức người cứng đờ hơn.
Thính giác trở nên cực kỳ nhạy bén. Cô nghe rõ tiếng hít thở của Tư Dao, đều đặn và bình ổn, còn cô thì gần như không dám thở mạnh.
"Không ngủ được à?" Giọng Tư Dao bất ngờ vang lên bên tai.
"Có... một chút ạ..."
Một bàn tay đặt lên bụng cô, Tư Dao vòng tay ôm lấy eo cô, dịch sát lại, giọng lười biếng:
"Có cần chị kể chuyện trước khi ngủ cho em không?"
"Chị kể đi."
"Ngày xửa ngày xưa, trong rừng có một con thỏ trắng đơn thuần lại đáng yêu..."
Nghe đến "thỏ trắng", Thương Tuyết Hà cảm thấy có gì đó không ổn.
"Con thỏ đó rất nhát gan, chỉ cần dọa một cái là co giật rồi ngất xỉu. Lại còn chậm chạp, chọc một cái mới nhảy hai bước..."
Thương Tuyết Hà: "?"
"Sau đó, con thỏ trắng gặp một con vật khác trong rừng."
"Con gì vậy chị?"
"Con thỏ bị con vật đó dọa chết, hết chuyện."
"???" Thương Tuyết Hà ngơ ngác. "Sao thỏ lại chết ạ?"
Tư Dao nghiêm túc nói: "Vì thỏ vốn nhát gan, có không ít trường hợp thỏ nuôi trong nhà bị dọa chết."
Thương Tuyết Hà suy nghĩ hồi lâu về câu chuyện kỳ quái đó, mãi mới phản ứng lại: "Chị... không phải đang nói em đó chứ?"
Tư Dao khẽ cười. Nàng chống tay nửa người, đỡ đầu nhìn cô: "Em chẳng phải cứ chối mình là thỏ sao?"
Dưới ánh trăng mờ ảo, Thương Tuyết Hà thấy Tư Dao đang cười. Mái tóc dài buông lơi trên vai, phần lớn rơi xuống giường, dây váy ngủ trễ xuống cánh tay.
Một sợi dây trong lòng cô bỗng đứt phụt. Cô đưa tay ấn Tư Dao xuống đệm, bắt chước tiếng sói:
"Áo ô!"
Sau đó, nhịp thở của Tư Dao trở nên rối loạn.
...
Có lẽ vì lần đầu ở lại nhà Tư Dao nên không quen, Thương Tuyết Hà tỉnh giấc lúc chưa đến chín giờ sáng.
Cô nhìn trần nhà chớp chớp mắt, dần dần tỉnh táo lại. Sờ lên bộ đồ ngủ trên người, vẫn còn nguyên vẹn.
Người bên cạnh cũng đã tỉnh. Một cánh tay mịn màng như ngọc vòng qua vai cô, đặt trước ngực. Giọng nói khàn khàn buổi sáng vang lên:
"Dậy sớm vậy sao?"
"Ừm... nhưng em không muốn rời giường chút nào."
"Vậy ngủ thêm đi." Tư Dao híp mắt nói, có vẻ vẫn chưa ngủ đủ.
Thương Tuyết Hà lưu luyến hơi ấm ấy, dứt khoát nằm trên giường lướt điện thoại. Tư Dao từ phía sau ôm cô như ôm gấu bông, hô hấp đều đặn.
"Đã mười một giờ rồi." Thương Tuyết Hà bắt đầu thấy đói, nhỏ giọng hỏi: "Chị muốn ăn gì?"
Tư Dao ngồi dậy, vuốt tóc, thần sắc lười biếng: "Ra ngoài ăn hay ở nhà nấu? Chiều đi xem phim nhé."
Ánh sáng ban ngày khiến những dấu hôn nhàn nhạt trên cổ nàng hiện rõ.
Thương Tuyết Hà đỏ bừng mặt. Tối qua cô không khống chế lực, cứ hôn rồi cắn lung tung để tỏ ra mình "mạnh mẽ". Bây giờ nhìn thành quả mà chỉ muốn chui xuống đất.
"Cái đó... em xin lỗi..."
Tư Dao cúi đầu nhìn một cái rồi bật cười. Nàng chống tay lên giường, nghiêng người lại gần cô, kéo tay cô xuống:
"Chỉ xin lỗi vậy thôi sao?"
"N-nếu không thì chị muốn sao..."
"Để chị hôn lại."
"Ồ... được ạ..."
Tư Dao tiến sát hơn, hai chân vắt qua ngồi lên đùi cô, một tay nâng cằm cô lên.
Đúng lúc đó...
Kính coong!
Tư Dao dừng lại, ngồi thẳng dậy: "Chắc là người của ban quản lý. Em ra mở cửa giúp chị nhé. Nếu là bảo trì định kỳ thì bảo họ hôm khác đến."
Nàng khựng lại một chút: "Chị chưa thay đồ, không tiện."
Thương Tuyết Hà lập tức bật dậy: "Để em đi!"
Cô chỉnh lại mái tóc rối, mở cửa với ý định khéo léo tiễn người ta đi.
Nhưng người đứng ngoài cửa khiến cô hóa đá.
Không phải ban quản lý.
"Surprise!" Người phụ nữ ngoài cửa dang rộng tay, nở nụ cười rạng rỡ: "Tớ đi công tác về, mang đặc sản qua cho cậu đây!"
Tác giả có lời muốn nói:
Hay thật đấy, cánh cửa tủ bị người ta dỡ đi luôn rồi [Mặt chó].