Chương 67 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Tư Dao giật mìnhnhanh chóng nắm lấy tay Thương Tuyết Hà để kiểm tra kỹ vết thương, lo lắng hỏi: "Kẹp vào đâu rồi?"

"Ở đây..." Thương Tuyết Hà chỉ vào phía ngoài ngón trỏ, không chảy máu, chỉ thấy hơi ửng đỏ ẩn hiện.

"Đừng làm nữa." Tư Dao dùng đầu ngón tay xoa xoa, lòng đau xót khôn nguôi, nhíu mày nói: "Chúng ta ăn món khác."

"Không được!" Thương Tuyết Hà lập tức không giả vờ nữa, "Vừa nãy bị kẹp thì rất đau, giờ đã hết đau rồi!"

"Em đừng có gượng ép." Tư Dao kiên quyết.

"Em..." Cô theo bản năng định phủ nhận, nhưng rồi lại gạt đi ý nghĩ đó, giơ tay ghé sát vào mặt đối phương, cười nói: "Chị thổi phù phù cho em một cái là hết đau ngay thôi~"

Tư Dao không nhịn được bật cười, "Có phải bị bỏng đâu, chỉ thổi thôi thì có tác dụng gì."

Thương Tuyết Hà được đằng chân lân đằng đầu: "Vậy chị hôn một cái nữa đi, là hồi máu sống lại ngay!"

Thấy cô có thể trêu chọc như vậy, Tư Dao chắc chắn là không sao thật, bèn gạt bàn tay kia ra, "Mau xử lý cho xong đi, trên tay toàn mùi tanh."

Nghe câu này, Thương Tuyết Hà theo bản năng ngửi ngửi tay mình, quả nhiên rất tanh, cô vô thức nhíu mày lộ ra vẻ mặt chê bai.

Sau khúc nhạc đệm nhỏ, hai người tiếp tục xử lý tôm hùm đất.

Tốn không ít thời gian, bên ngoài đã là buổi chiều, ánh nắng chói chang đã dịu đi nhiều, hai người trong nhà xử lý xong tôm hùm đất và rửa qua lượt nước cuối cùng.

Vì quá tanh, Thương Tuyết Hà cố tình dùng nước rửa bát để rửa tay, rửa sạch mùi tanh, đến khi ngửi thấy mùi nước rửa bát thanh mát mới thôi.

Tư Dao đã lau khô tay, liếc nhìn tay cô, hỏi: "Còn đau không?"

"Đã hết đau từ sớm rồi." Cô vô tư vung vẩy tay, lòng bàn tay đột nhiên bị ai đó nắm lấy.

Tư Dao kéo tay cô lại, xem xét kỹ chỗ vừa bị kẹp, xác nhận vết đỏ đã biến mất thì đôi mày vô thức nhíu lại mới giãn ra.

"Em đã bảo mà..." Thương Tuyết Hà lời chưa nói hết đã khựng lại.

Nửa giây trước, Tư Dao đã hôn lên tay cô, chính xác là ngón trỏ vừa bị kẹp.

"..." Dẫu là Thương Tuyết Hà, đối mặt với hành động ấm áp như vậy cũng thấy ngượng ngùng, vành tai trong nháy mắt ửng lên sắc hồng, cô vô thức muốn rụt ngón tay lại.

Nhưng lòng bàn tay lại bị Tư Dao nắm chặt trong tay.

"Ra ngoài xem phim đi." Tư Dao nói.

Thương Tuyết Hà muốn chuẩn bị xong nguyên liệu rồi mới ra, nhưng hiện tại không khí quá tốt, cô không nỡ từ chối, bèn cùng Tư Dao rời khỏi nhà bếp.

Trong phòng khách đang bật điều hòa, đối lập với ánh nắng bên ngoài, nơi đây giống như một nơi trú ẩn khiến tâm trạng con người ta sảng khoái.

Thương Tuyết Hà ngồi xuống sofa, nhìn Tư Dao đi vào phòng ngủ, không biết đang lục tìm thứ gì, phát ra vài tiếng động.

Một lát sau, Tư Dao đi ra, trên tay ôm một đống đồ, trút hết đống đó lên bàn trà.

Khi nhìn rõ là thứ gì, Thương Tuyết Hà kinh ngạc, buồn cười nói: "Không ngờ chị giấu nhiều đồ ngon ở nhà thế này, hóa ra chị cũng thèm ăn vặt nhỉ?"

Trên bàn chất đầy que cay, khoai tây chiên, thịt bò khô, thanh socola và đủ loại đồ ăn vặt khác, có vài thứ cô còn thấy rất quen mắt, thường xuyên xuất hiện trong danh sách "tiếp tế" của Phó giám đốc Tư.

Trước đây cô đã rất tò mò hằng ngày Tư Dao làm thế nào để thay đổi đủ kiểu trao đổi kẹo Thỏ Trắng với mình, dù sao trông nàng cũng không giống người thích ăn những món vặt này.

"Chị không ăn mấy thứ này." Tư Dao ngồi xuống bên cạnh cô, "Đều mua cho em đấy, trong phòng vẫn còn rất nhiều."

"Cái này..." Thương Tuyết Hà tặc lưỡi, "Nhiều thế này thì ăn đến bao giờ..."

"Không sao, em cứ ăn từ từ, ăn không hết có thể mang về." Tư Dao vừa nói vừa cầm lấy một gói que cay nhỏ, "Chẳng phải các em đều thích ăn mấy thứ này sao?"

Thương Tuyết Hà cầm lên nhìn một cái, là thạch nưa cay, buồn cười hỏi: "Chị biết rồi à?"

Cô không nhớ mình đã từng nói thích ăn đồ que cay bao giờ, mức độ yêu thích của cô với que cay cũng bình thường, chỉ thỉnh thoảng mới ăn một lần ở văn phòng.

"Hôm nọ vào văn phòng các em, mùi que cay mãi không tan hết." Tư Dao lắc đầu, có thể thấy là rất bất lực rồi.

Thương Tuyết Hà cười gượng hai tiếng, thầm nghĩ sau này tốt nhất đừng ăn những thứ có mùi rõ rệt như vậy ở văn phòng nữa, "Nói cũng lạ, hồi đi học thì ăn que cay không biết chán, ra đi làm rồi lại không mặn mà lắm, hình như những thứ khác cũng vậy, ăn thế nào cũng không thấy được hương vị như xưa."

"Mấy loại đồ ăn vặt như que cay chị chưa từng ăn bao giờ." Tư Dao nói, "Chị nhớ rất lâu về trước, khi que cay mới thịnh hành, nhìn qua túi bao bì trong suốt có thể thấy lớp dầu dày cộm nên không dám ăn."

"Vậy chị có muốn nếm thử cái này không? Là một thương hiệu lâu đời rồi, so với các loại que cay khác thì sẽ vệ sinh hơn một chút." Thương Tuyết Hà mỉm cười đề nghị, nhưng lại bị từ chối.

Cô định xé ra tự ăn, nhưng vừa định xé thì nhớ ra, mùi que cay hơi nồng, hơn nữa bộ dạng ăn xong dính đầy dầu đỏ trên miệng thực sự không được nhã nhặn cho lắm, cô liếc nhìn Tư Dao đang ngồi ngay ngắn trên sofa điều chỉnh tivi, lẳng lặng đặt gói que cay trở lại.

"Xem phim điện ảnh hay truyền hình? Gần đây phim điện ảnh mới ra không có mấy bộ." Tư Dao hỏi.

"Ấy, đợi đã!" Thương Tuyết Hà chỉ vào trang bìa trang chủ vừa bị lướt qua, "Bộ phim truyền hình mới ra này em nghe An Nguyệt nói là khá ngọt ngào đấy."

Tư Dao lại chuyển giao diện quay lại, tấm ảnh bìa đôi nam nữ chính chiếm một nửa trang chủ, "Vậy thì xem cái này."

Nàng vừa nói vừa nhấn vào phần chi tiết, lời vừa dứt, màn hình lớn hiện ra thông báo phim này dành riêng cho hội viên VIP.

Ý tứ rất rõ ràng, phải nạp tiền.

"..." Thương Tuyết Hà hơi ngượng ngùng, "Chúng ta đổi bộ khác đi, vẫn đang cập nhật mà đã bắt đầu thu phí rồi, đồ rác rưởi."

"Xem cái khác cũng vậy thôi." Tư Dao nhấn nút "Mở thẻ hội viên", lẩm bẩm: "Lâu quá không bật tivi, hội viên hết hạn cả rồi."

Thương Tuyết Hà đang định nói có thể xem miễn phí, vừa định bảo nàng đừng tốn tiền thì đã nghe "tít" một tiếng.

Tư Dao đã quét mã QR được phóng to trên màn hình, một giây sau nhập vân tay thanh toán.

Ngay sau đó màn hình hiển thị mở thành công hội viên năm, đang chuyển trang.

"..." Thương Tuyết Hà tặc lưỡi, hoàn hồn lại liền nói: "Chị có xem TV đâu mà nạp tiền làm gì? Lại còn mở một phát cả năm, phí quá."

Tư Dao ngả người ra sau, tựa vào lưng ghế: "Em có thể xem mà."

"Nhưng em cũng chỉ qua đây hôm nay thôi." Thương Tuyết Hà bẻ ngón tay tính cho nàng nghe, "Cho dù cuối tuần nào em cũng đến, một tháng nhiều nhất cũng chỉ tám ngày, còn chưa chắc sẽ xem TV. Mua hội viên vẫn không đáng. Quan trọng là miễn phí mà chẳng có ưu đãi gì! Với lại hội viên TV với điện thoại còn không liên thông."

Cô lải nhải không ngừng, nếu Trần Tử Hinh có mặt chắc đã chê cô dài dòng nhưng Tư Dao lại hứng thú nhìn cô.

Đợi Thương Tuyết Hà nói xong, nàng mới chậm rãi lên tiếng: "Lần đầu hẹn hò ở nhà, chúng ta định dành thời gian cho gói xem phim à?"

"... Thôi được." Đang lúc tình cảm mặn nồng mà nói chuyện thực tế thế này quả thật quá mất hứng, Thương Tuyết Hà tự giác bỏ qua đề tài. Cô lấy một hộp bánh que chocolate trên bàn, ngồi sát bên nàng cùng xem phim truyền hình.

Vừa mở hộp, cô liếc nhìn hương vị, kinh ngạc "Ơ" một tiếng: "Cái này là nhân rượu à? Trước giờ chưa thấy, mới ra sao?"

"Không biết, nhưng bán chạy lắm. Chị thấy vị này còn đúng một hộp nên lấy luôn. Em thử xem có ngon không."

Thương Tuyết Hà xé gói nhỏ bên trong, ngậm một que vào miệng, vừa cắn vừa ăn, giọng hơi lúng búng: "Ăn cũng chẳng có gì đặc biệt, vẫn là vị chocolate thôi."

Phần que chocolate lộ ra ngoài theo động tác nhai của cô càng lúc càng ngắn, đến khi chỉ còn chừng một đốt ngón tay.

"Ngon không?" Tư Dao hỏi.

Thương Tuyết Hà dừng nhai, nuốt miếng chocolate trong miệng, dường như đang suy nghĩ xem vị nhân rượu mới này ngon hơn matcha hay không.

"Hơi ngọt, lại hơi khô." Cô nói.

Chỉ thấy Tư Dao nhìn cô đầy ẩn ý, "Ồ~" một tiếng, rất nhanh nghiêng người tới, nhân lúc Thương Tuyết Hà chưa kịp phản ứng đã ngậm lấy nửa đoạn chocolate còn lại.

Bộ phim đã chiếu xong phần mở đầu, bắt đầu vang lên nhạc chủ đề.

Đó là một giọng hát nữ, giọng rất ngọt, nhưng Thương Tuyết Hà lúc này đã không còn tâm trí để nghe lời bài hát.

Bị Tư Dao trêu như vậy, Thương Tuyết Hà đâu có chịu lép vế, lập tức tranh giành que chocolate với nàng.

Hai người giằng co, chẳng ai nhường ai. Ban đầu chỉ thấy ăn chocolate hơi khô cổ, giờ thì càng khô hơn.

Cuối cùng cũng không biết là Tư Dao ăn mất hay cô tự ăn, chỉ biết trong miệng cả hai đều là vị chocolate đậm đà, ngọt ngào xong lại phảng phất chút chát.

Thương Tuyết Hà vạn lần không ngờ que chocolate còn có thể chơi kiểu này. Cô lau khóe miệng, nhìn Tư Dao đầy ẩn ý: "Muốn thêm một que nữa không?"

Nội dung phim là gì, họ chẳng xem được cảnh nào. Trên bàn chỉ còn lại những vỏ rỗng.

Hai người đã sớm mất hứng thú với TV. Thương Tuyết Hà gối đầu lên đùi Tư Dao, ngửa mặt nhìn nàng, lại không nhịn được đưa tay cào nhẹ dưới cằm nàng như đang vuốt mèo.

Tư Dao bắt lấy bàn tay nghịch ngợm ấy, bật cười: "Em coi chị là mèo à?"

"Không hề, chị chỗ nào giống mèo, chẳng giống chút nào."

"Vậy là gì?"

Thương Tuyết Hà đáp: "Cừu khoác da sói."

Cô nói đúng sự thật. Ai mà ngờ được, Phó giám đốc Tư tác phong quyết đoán ở công ty, khi bỏ đi vẻ sắc bén lại trông như một cô gái nhỏ dịu dàng ở nhà, tóc xõa trên vai, ngay cả độ cong cũng mềm mại hơn thường ngày.

Tư Dao bật cười, nhéo má cô một cái coi như trừng phạt: "Chẳng phải nói muốn xem phim sao?"

Thương Tuyết Hà nhìn nàng chăm chú, buột miệng: "Phim làm sao đẹp bằng chị."

"Em đấy, giờ sao nói năng khéo thế."

"Đó gọi là lời từ trái tim."

Thương Tuyết Hà đang nói thì điện thoại chợt reo, là tin nhắn của Trần Tử Hinh. Xem ra cô ấy đang thăm dò xem tiến triển của họ thế nào, liệu có bị tính sổ sau không.

"Tử Hinh bình thường ranh ma lắm, chị làm sao thuyết phục được cô ấy giúp mình?" Thương Tuyết Hà vô cùng khó hiểu. Cho dù Tư Dao dùng sắc đẹp cũng không đến mức giúp tới vậy chứ.

"À, chị nói sẽ giúp cô ấy tìm bạn trai." Tư Dao bình thản đáp. Đó là sự thật, mà cũng không hoàn toàn là sự thật.

"Cái gì?!" Thương Tuyết Hà bật dậy như cá chép hóa rồng, "Con nhỏ đó vì một thằng đàn ông mà bán đứng em sao?! Không được, em phải tìm cô ấy!"

Chưa kịp bấm gọi, Tư Dao đã ôm lấy cô, kéo người vào lòng, từng chữ rõ ràng nâng lên thành vấn đề lớn: "Bán. Đứng? Hóa ra em là vì 'bị bán đứng' mới ở bên chị."

Giọng nàng trầm thấp, bình thản mà lộ ra chút nguy hiểm, khiến Thương Tuyết Hà lập tức cảnh giác.

"Không phải, không có, em nói bừa thôi!" Cô vội vàng cầu xin tha thứ, nhưng đối phương chẳng để ý, đứng dậy khỏi sofa. Cô lẽo đẽo theo tới tận cửa phòng ngủ.

Tư Dao quay đầu nói với cô: "Không được vào."

Rồi trước mắt Thương Tuyết Hà chỉ còn cánh cửa khép chặt, muốn khóc mà không có nước mắt. Rõ ràng đang nói chuyện Trần Tử Hinh, sao lại thành họa dẫn về mình thế này?

Không được! Thương Tuyết Hà lập tức gọi điện cho nguồn cơn của mọi tội lỗi. Vừa bắt máy đã xối xả trách móc:

"Trần Tử Hinh à Trần Tử Hinh! Không ngờ cậu là loại trọng sắc khinh bạn!"

Ở đầu bên kia, Trần Tử Hinh thổi thổi bộ móng vừa làm, vẻ mặt thư thái: "Xem ra hai người ở bên nhau rồi nhỉ~ Không thì cậu đâu có cái giọng đầy sinh khí như thế."

"Nhờ phúc của cậu, một phút trước cô ấy còn giận mình! Cửa cũng không cho vào rồi, cậu %#¥@#¥¥%!"

"Ôi dào, có gì đâu. Bạn gái mà không giận thì còn là bạn gái sao. Mình dạy cậu một chiêu, đảm bảo cô ấy không giận nữa."

Tư Dao chỉ vào phòng thay bộ đồ ở nhà thoải mái hơn, thậm chí còn quên mất trước khi vào phòng họ đang nói chuyện gì. Ai ngờ thay xong vừa mở cửa, đã nghe tiếng Thương Tuyết Hà gào khóc thảm thiết.

Chỉ thấy người đứng trên sofa, tay cầm một tờ giấy, trên đó lờ mờ thấy hai chữ "bàn phím" viết bằng son môi. Cô "bốp" một cái ném tờ giấy xuống đệm sofa rồi "bịch" một tiếng quỳ lên trên.

Thương Tuyết Hà ngồi quỳ ngay ngắn, thành khẩn nhận lỗi: "Em sai rồi."

Địa vị trong gia đình, liếc mắt là rõ.