Chương 60 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Gửi đi một cái meme mà mãi đến lúc Thương Tuyết Hà ăn xong vẫn không thấy đối phương hồi âm khiến cô đứng ngồi không yên, chỉ hận không thể gọi điện giải thích ngay lập tức.

Nhưng Điền Duyệt Hân vẫn đang ở ngay bên cạnh.

"Chị ơi, có muốn mua trà sữa mang về không? Tờ rơi ghi là mới khai trương nên đang có chương trình mua một tặng một đấy."

Ngặt nỗi Điền Duyệt Hân dường như chưa có ý định quay lại công ty ngay, cô nàng vừa nói vừa vẫy vẫy tờ rơi nhận được trên đường.

"Thôi khỏi đi." Thương Tuyết Hà liếc nhìn cái nắng gay gắt ngoài trời, "Ngoài kia nóng lắm, hay là đặt giao hàng tận nơi đi."

Điền Duyệt Hân lộ vẻ hơi thất vọng nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm, hai người rời khỏi quán rồi đi thẳng về công ty.

Vừa mới tới văn phòng, Thương Tuyết Hà đã không thể ngồi yên được nữa, cô giả vờ ra ngoài đi vệ sinh.

Thấy hành lang không có ai, cô đi thẳng tới cửa sổ phía cuối đường, mượn cớ ngắm phong cảnh để liếc nhìn sang cửa sổ văn phòng của Tư Dao.

Rèm sáo đã khép lại, không nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng thấy đèn không bật, cô đoán Tư Dao vẫn chưa quay về.

Suy nghĩ một lát, cô đẩy cánh cửa nặng nề của lối thoát hiểm ra.

Kẽo kẹt!

Cánh cửa này đẩy ra rất tốn sức, tiếng động lại lớn, bình thường hiếm có ai mở nên thỉnh thoảng mấy người muốn lười biếng làm việc thường trốn vào đây nghịch điện thoại.

Thương Tuyết Hà đẩy cánh cửa thứ hai, thò nửa cái đầu vào thăm dò, xác nhận bên trong không có ai mới lách người chui vào.

Dù cầu thang thoát hiểm ít khi được sử dụng nhưng vẫn thường xuyên có nhân viên vệ sinh quét dọn nên rất sạch sẽ. Thương Tuyết Hà tùy ý lau qua lớp gạch men rồi ngồi xuống bậc thang.

Sau khi chắc chắn trên dưới không có ai, cô mới tìm số của Tư Dao trong danh sách liên lạc gần đây rồi nhấn gọi.

Thời gian chờ kết nối khiến cô vô cùng thấp thỏm. Cô không biết Tư Dao sẽ nói gì, cũng không biết ý nghĩa của việc mình gọi điện cho nàng là gì.

Chỉ đơn giản là muốn nghe giọng nói của nàng, phán đoán tâm trạng của nàng để bản thân được an lòng.

Tiếng chuông reo vài hồi thì cuộc gọi được kết nối.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy, đầu óc Thương Tuyết Hà bỗng trống rỗng, đột nhiên chẳng biết phải nói gì. Cô há miệng định gọi tên Tư Dao, nhưng lại sợ "tai vách mạch dừng" nên đành thôi.

"Sao thế?" Giọng của Tư Dao truyền đến từ điện thoại, rất bình thản, không nghe ra chút cảm xúc nào.

"Ừm..." Cô mím môi, nhỏ giọng nói: "Em gửi tin nhắn cho chị sao chị không trả lời thế..."

"Chị đang lái xe, định bụng lát nữa mới hồi âm cho em."

Thương Tuyết Hà nghe vậy liền giật mình ngồi thẳng lưng: "Thế em không làm phiền chị nữa! Chị lái xe cẩn thận nhé!"

Nói đoạn cô định nhấn ngắt cuộc gọi, nhưng nhanh chóng nghe thấy đầu dây bên kia vội vàng thốt lên: "Đừng cúp!"

"Chị có đeo tai nghe." Tư Dao nhanh chóng giải thích.

Thương Tuyết Hà lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi lại xuống bậc thang. Nghe thấy đối phương hỏi: "Có phải em có chuyện gì muốn nói không? Bình thường em hiếm khi gọi điện cho chị."

"Cũng không có chuyện gì to tát đâu..." Vẻ mặt Thương Tuyết Hà lúng túng, bàn tay còn lại vô thức vân vê ngón tay, "Chỉ là lúc trưa tan làm thấy chị có vẻ không ổn lắm..."

Sau đó, cô nghe thấy Tư Dao khẽ cười một tiếng ngắn ngủi.

"Ý em là việc chị đi một mình mà không chào em một tiếng à?" Tư Dao dừng lại một chút, "Đó là vì chị đang vội đi ra ngoài, thang máy đó chạy nhanh hơn."

"... Ồ." Thương Tuyết Hà lập tức bình tâm trở lại, hóa ra lo lắng bấy lâu nay chỉ là một sự hiểu lầm tai hại sao?!

Tư Dao lại cười: "Có phải em tưởng chị thấy em với cô em khóa dưới tình tứ với nhau nên mới giận dỗi không thèm đếm xỉa đến em, thế là mới hớt hải gọi điện cho chị không?"

"Xì, em chỉ là nhất thời hứng lên gọi điện hỏi chị ăn trưa chưa thôi, không được à?"

"Tất nhiên là được."

Bầu không khí rơi vào im lặng, Thương Tuyết Hà nhìn màn hình, vẫn đang trong cuộc gọi.

Hồi lâu sau, sau khi đã chuẩn bị tâm lý xong, cô mới nhỏ giọng: "Được rồi, em thật sự đã tưởng chị giận..."

"Làm sao có thể chứ." Tư Dao cười khẽ, cô dường như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ mắt cong mày ngài, khóe môi nhếch lên của Tư Dao lúc này, "Lần này biểu hiện khá lắm, hy vọng em tiếp tục phát huy."

"Có điều..." Tư Dao kéo dài giọng như cố ý trêu chọc cô, đợi đến khi khơi gợi đủ sự tò mò mới nói: "Chị đến công ty lâu như vậy rồi mà chúng ta vẫn chưa từng ăn trưa cùng nhau lần nào."

"..." Thương Tuyết Hà giật giật khóe miệng, "Làm ơn đi, chị mà xuất hiện ở mấy quán ăn nhỏ dưới lầu công ty thì sẽ dọa chúng em không dám vào ăn luôn đấy, vả lại để người khác nhìn thấy cũng không hay."

"... Chúng ta có phải đang làm chuyện gì mờ ám đâu." Tư Dao cực kỳ cạn lời, "Vậy ý em là chỉ cần không gặp người quen là được chứ gì."

"Hừm~" Thương Tuyết Hà nhướng mày, "Đừng đi xa quá nhé, nghỉ trưa của tụi em cũng chỉ có hai tiếng thôi."

"Được, địa điểm để chị quyết định, mai chị gửi địa chỉ cho em."

"Ơ ơ ơ??" Thương Tuyết Hà thốt lên kinh ngạc, "Quyết định luôn rồi á??"

Đối phương dùng giọng điệu của "sếp Tư" lên tiếng: "Em có ý kiến gì sao?"

"Không, không dám..."

"Ngoan lắm."

Hai người còn định tán gẫu thêm vài chủ đề khác thì Thương Tuyết Hà đột nhiên nghe thấy tiếng "kẽo kẹt", cửa thoát hiểm đã bị ai đó mở ra.

Sau đó là tiếng đóng cửa, tiếp đến là tiếng bước chân đi vài bước, rồi cánh cửa thứ hai được đẩy ra.

Khoảnh khắc Thương Tuyết Hà bốn mắt nhìn nhau với người đồng nghiệp quen biết, cô lập tức cảm thấy vô cùng chột dạ.

"Cậu cũng ở đây à." Người đồng nghiệp nhìn cô có chút ngạc nhiên.

Thương Tuyết Hà lắp bắp đáp lại một tiếng, nhanh chóng chào tạm biệt Tư Dao ở đầu dây bên kia rồi kết thúc cuộc gọi.

Người đồng nghiệp ngồi xuống bậc thang phía dưới, cười nói: "Cậu gọi điện cho ai mà lén lén lút lút thế, thoát ế rồi à?"

"Không phải đâu." Cô siết chặt điện thoại, cười gượng gạo: "Thì là... đi với người nhà thôi."

Sau đó, cô lấy cớ có việc rồi nhanh chóng đẩy cửa đi vào.

Thoát thân thành công, Thương Tuyết Hà thở phào nhẹ nhõm. Cô tựa lưng vào bức tường ốp gạch men, giơ điện thoại lên nhìn màn hình.

Hai chữ "Tư Dao" sáng choang trên đó đủ để khiến cô cảm thấy chột dạ.

Cô nhìn chằm chằm cái tên "Tư Dao" hồi lâu, bỗng nhiên thẳng lưng dậy. Để tên thật đúng là có nguy cơ bị lộ, vậy thì đổi biệt danh chẳng phải là xong sao?!

"..." Cô đưa một tay xoa cằm, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ngón cái lướt nhanh trên bàn phím.

Xóa chữ "Tư Dao" đi, nhập vào ba chữ.

Trăng dưới biển (*).

...

Thương Tuyết Hà mong chờ cả ngày, không biết Phó giám đốc Tư sẽ hẹn cô ăn trưa ở đâu.

Cô từng nghĩ đến những nơi khoa trương nhất như nhà hàng riêng tư có độ bảo mật cực cao, hoặc tệ lắm cũng là một nhà hàng nào đó hơi xa một chút.

Nào ngờ...

Cô nhìn chằm chằm cái tên nhà hàng mà Tư Dao gửi tới, rơi vào trầm tư.

Nhà hàng này cô biết, đúng là đáp ứng tiêu chuẩn "khoảng cách gần", gần đến mức chỉ cách có vài trăm mét.

Chẳng phải chính là nhà hàng Quảng Đông với phong cách trang nhã nằm trong quảng trường Hòa Thiên đối diện công ty đó sao.

Cô hơi lo lắng, nhưng rất nhanh sau đó Tư Dao đã gửi tới một tin nhắn.

[Tư Dao]: Chị đi gọi món trước, em tan làm thì qua đây.

Ồ, cô nhớ ra rồi, sáng nay Tư Dao có việc ra ngoài.

Dân văn phòng cơ bản sẽ không đến quảng trường Hòa Thiên ăn trưa vào ngày làm việc, bởi vì ăn ở những nhà hàng đó không phải kiểu bữa tối đơn giản tiện lợi xong xuôi trong nửa tiếng, chỉ riêng thời gian chờ lên món thôi đã mất kha khá rồi.

Nghĩ đến đây, Thương Tuyết Hà nhanh chóng đồng ý.

Cô vừa đóng khung chat lại, trong văn phòng đã vang lên chủ đề thảo luận trưa nay ăn gì như thường lệ.

An Nguyệt: "Trưa nay mọi người định ăn gì? Mấy món cơm văn phòng ở quán kia tôi với Chính Dương ăn phát ngán rồi."

Điền Duyệt Hân nhanh nhảu nói: "Quán mì hôm qua chúng ta ăn cũng được đấy, có muốn thử không?"

"À..." An Nguyệt còn đang cân nhắc, Thương Tuyết Hà lập tức chớp thời cơ nói: "Trưa nay tôi không ăn cùng mọi người đâu."

An Nguyệt thuận miệng hỏi: "Cậu đi đâu à?"

"Mình..." Thương Tuyết Hà nghĩ ngợi, "Mình đi mua ít đồ."

"Mua gì mà phải đi buổi trưa, trời nắng nôi thế này." An Nguyệt đề nghị, "Hay là trưa nay cậu ăn cùng bọn mình đi, tối tan làm chúng ta cùng đi trung tâm thương mại?"

"Lâu rồi em cũng chưa đi mua sắm, em đi cùng được không?" Điền Duyệt Hân cười nói.

"Được chứ, càng đông càng vui mà."

"..." Khóe môi Thương Tuyết Hà giật giật, đột nhiên hối hận vì đã tìm cái cớ này. Thấy họ đã bắt đầu bàn đến chuyện mua gì, cô cảm thấy bồn chồn, phiền lòng nói: "Thôi mà, trưa nay tôi không đi với mọi người được đâu, có việc thật mà."

"Hô~~~" An Nguyệt nhướng mày, vẻ mặt đầy ý vị xấu xa: "Biết ngay là không đơn giản thế mà. Cậu đấy nhé, không lẽ là... thoát ế rồi?"

An Nguyệt vừa dứt lời, ánh mắt Điền Duyệt Hân theo phản xạ tự nhiên liền phóng tới.

"Không phải người yêu!" Điểm này Thương Tuyết Hà vẫn rất tự tin để phản bác, "Cậu cứ suốt ngày hóng hớt thế không biết!"

"Chứ sao, giờ văn phòng chỉ có bốn người chúng ta, mình rảnh đến mức sắp mọc rêu rồi đây này."

"Cậu lo mà nghĩ xem video của chúng ta nên đăng lên nền tảng nào đi, chiều nay là chính thức bắt tay vào làm rồi đấy."

"Suỵt!" An Nguyệt lập tức cúi đầu nghiên cứu điện thoại, "Không tán dóc nữa!"

Một lát sau, cô ấy không quên nhắc nhở: "Chính Dương, cậu đặt cơm thì đặt hộ tôi một suất luôn nhé!"

Không có bạn đồng hành, Điền Duyệt Hân cũng đành phải đặt đồ ăn ngoài cùng họ.

Thương Tuyết Hà thầm thở phào trong lòng, may mà chủ đề này đã tạm thời lấp l**m qua được.

Năm phút trước giờ nghỉ trưa, Thương Tuyết Hà lấy hộp phấn nước từ trong túi ra, soi gương dặm lại lớp trang điểm thật kỹ, cũng không quên tô lại son môi.

Động tác này của cô đều thu hết vào tầm mắt Điền Duyệt Hân, cô nàng nửa đùa nửa thật nói: "Chị ơi, chị đi 'mua đồ' thôi mà cũng long trọng thế ạ? Không biết còn tưởng chị đi hẹn hò đấy."

"..." Thương Tuyết Hà suýt thì sặc nước miếng, vội vàng rút tờ giấy ăn lau đi vệt son lem, cười gượng vài tiếng chứ không đáp lại.

Vừa đúng giờ, Thương Tuyết Hà chào hỏi một tiếng rồi không chậm trễ một giây nào, bước vội ra ngoài.

"Haiz..." An Nguyệt nhìn theo bóng lưng cô thở dài, "Cứ thế kia mà còn bảo là chưa có người yêu."

Kha Chính Dương hớn hở phụ họa: "Dù chưa yêu thì chắc cũng sắp rồi, có khi chúng ta sắp được ăn kẹo mừng rồi đấy nhỉ?"

"Tôi cũng nghĩ thế, đến lúc đó tôi phải ăn loại socola đắt nhất mới được!"

Nghe hai người đối diện trêu chọc, sắc mặt Điền Duyệt Hân khó coi không tả nổi, đầu ngón tay siết chặt cây bút đến mức trắng bệch.

...

Thương Tuyết Hà bắt kịp chuyến thang máy đầu tiên của giờ tan tầm, cơ bản không gặp mấy gương mặt quen thuộc khiến sự lo lắng của cô giảm đi quá nửa.

Cô đến quảng trường Hòa Thiên với tốc độ nhanh nhất. Buổi trưa ngày thường không đông đúc như buổi tối, nhiều nhà hàng khá vắng vẻ.

Cô lên tầng ba tìm đến quán ăn Quảng Đông đó, dưới sự dẫn dắt của nhân viên phục vụ đi tới vị trí trong cùng.

Trước khi ngồi xuống, cô kín đáo liếc nhìn xung quanh, không có thực khách nào khác, vị trí cũng rất kín đáo, thích hợp để trò chuyện.

Bộ đồ dùng trên bàn của cô đã được khử trùng và bày sẵn, Thương Tuyết Hà vừa ngước mắt lên là có thể nhìn thấy người đối diện.

Có lẽ vì có việc ra ngoài nên hôm nay Tư Dao mặc một bộ đồ công sở, chiếc khuy trên cùng của áo sơ mi trắng không cài, thấp thoáng thấy sợi dây chuyền rực rỡ trên cổ.

Thời gian lên món cũng được căn chỉnh rất chuẩn, các món ăn vẫn còn bốc khói nghi ngút.

"Đợi lâu chưa?"

"Đợi em bao lâu cũng không tính là lâu." Tư Dao vừa nói vừa rút một tờ khăn giấy, ngước mắt nhìn cô: "Em đổ nhiều mồ hôi quá, chẳng phải đã bảo em không cần vội vàng chạy tới sao."

"Em sợ chị đợi lâu." Thương Tuyết Hà định đưa tay nhận lấy tờ giấy, nhưng đối phương đã lướt qua tay cô, trực tiếp lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô.

Bữa trưa ngày làm việc đối với Thương Tuyết Hà thường gắn liền với những từ như "tạm bợ", "qua loa", nếu gặp lúc bận rộn thì đúng là "loạn cào cào".

Chưa bao giờ như trưa nay, cô có thể thong dong thưởng thức một bữa ăn tinh tế, quan trọng hơn là chỉ cần ngước mắt lên là thấy cô gái toát ra sức hút trưởng thành trong từng cử chỉ kia, dường như hương vị món ăn cũng trở nên thơm ngon hơn hẳn.

Ăn xong vẫn chưa đến mười hai giờ rưỡi, hai người tản bộ quay về công ty.

Vì đang là giờ nghỉ trưa nên văn phòng đã tắt đèn, hành lang trông có vẻ tối hơn.

Thương Tuyết Hà nhìn qua lớp kính vào trong phòng làm việc, rất nhiều đồng nghiệp ăn xong đã gục xuống bàn chợp mắt, ghế sofa nhỏ cũng có người nằm, một số đồng nghiệp còn mua giường xếp để ở văn phòng nằm ngủ cho thoải mái.

Thương Tuyết Hà vốn cũng định mua một chiếc giường xếp, nhưng văn phòng chỉ có bấy nhiêu diện tích, ai cũng để thì không còn chỗ trống nữa nên đành thôi.

Nhưng văn phòng mới hiện tại chỉ có bốn người bọn họ, sofa đã có người nằm, Thương Tuyết Hà đang cân nhắc xem có nên mua một chiếc giường xếp mang đến để không.

Đi đến cửa văn phòng, thấy bên trong cũng đã tắt đèn, chắc mọi người đã bắt đầu ngủ trưa.

Cô hạ thấp giọng nói với Tư Dao: "Vậy em vào ngủ trưa trước đây."

Tư Dao không đáp lại ngay, chỉ nhìn hành lang vắng lặng không một bóng người, yên tĩnh đến mức không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào.

Ngay khoảnh khắc Thương Tuyết Hà quay người định đi vào, Tư Dao nắm lấy tay cô, đồng thời sải bước nhanh về phía văn phòng của mình, động tác mở cửa dứt khoát như đã định sẵn.

Đến khi Thương Tuyết Hà kịp phản ứng thì người đã ở trong văn phòng của Tư Dao, cửa cũng đã khóa trái.

"???"

Chú thích:

* Hải Đế Nguyệt (海底月): Trăng dưới biển.

Được trích từ câu nói nổi tiếng trong văn học Trung Quốc: "Hải thượng nguyệt thị thiên thượng nguyệt, nhãn tiền nhân thị tâm thượng nhân" (Trăng dưới biển là trăng trên trời, người trước mắt là người trong tim). Tuy nhiên, vế sau thường là "Hải đế nguyệt lao bất trước, tâm thượng nhân bất khả cập"(Trăng đáy biển không thể vớt được, người trong tim không thể chạm tới).

Thương Tuyết Hà dùng tên này làm biệt danh cho Tư Dao để ám chỉ Tư Dao là người cô thầm yêu, là "người trong mộng" vừa lung linh vừa xa vời, đồng thời cũng để che giấu mối quan hệ này với đồng nghiệp.

Tác giả có lời muốn nói:

Chương tiếp theo! Chú thỏ sắp tung ra toàn bộ sức mạnh của mình!! (Chống tay vào hông)