Chương 59 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Thương Tuyết Hà giật mình bởi giọng nói quen thuộc này. Cô quay đầu lại thì thấy Trần Tử Hinh đang đứng ngay cửa, hai người chỉ cách nhau vài mét.

Trần Tử Hinh bước vào: "Cậu bảo hôm nay nhóm đi ăn liên hoan mà?" Vừa nói, cô ấy vừa nghiêng đầu nhìn người đang ngồi phía trong quầy bar. Vì mải nhìn người đẹp nên cô ấy không để ý Thương Tuyết Hà còn có bạn đi cùng.

Khi nhận ra điều đó, Trần Tử Hinh cảm thấy hơi ngại ngùng.

"Ăn xong rồi." Thương Tuyết Hà vô thức liếc nhìn Tư Dao, gương mặt hiện rõ vẻ lúng túng: "Đây là... của mình."

Cô định giới thiệu là cấp trên để cái người "vô tư quá hóa vô tâm" này biết đường mà giữ kẽ.

Nào ngờ lời còn chưa dứt, Tư Dao đã đặt một tay lên vai cô, tiếp lời: "Tôi là bạn của Tuyết Hà."

"Cô đi một mình à?" Tư Dao mỉm cười mời mọc, "Có muốn ngồi xuống ăn cùng không?"

Trần Tử Hinh vốn định sang tiệm bên cạnh gọi một suất đơn, nay gặp người quen, lại thấy tò mò về người bạn mới bên cạnh bạn mình nên liền ngồi xuống cạnh Thương Tuyết Hà.

"Tôi tên Tư Dao, nên xưng hô thế nào đây?" Tư Dao vừa nói vừa đẩy mấy món trước mặt sang, gương mặt nở nụ cười dịu dàng, phóng khoáng.

Trần Tử Hinh thấy ngại nên gọi thêm vài phần sushi rồi mới quay sang nói với Tư Dao: "Tôi là Trần Tử Hinh. Hình như đây là lần đầu tôi gặp cô, hai người mới quen nhau à?"

Tư Dao vẻ mặt đầy bí ẩn: "Phải, mà cũng không phải."

Trần Tử Hinh cười ha hả: "Tôi còn tưởng cô là cô nàng đàn em khóa dưới 'tình cũ không rủ cũng về' mà Tuyết Hà hay kể chứ, nhưng nhìn khí chất của cô thì chẳng giống chút nào!"

"..." Thương Tuyết Hà ngồi thẳng lưng giữa hai người, cảm thấy mình chẳng khác nào một công cụ làm nền, chẳng cần cô phải khơi mào câu chuyện. Vừa nghe thấy hai chữ "đàn em", Thương Tuyết Hà nhạy bén quay sang nháy mắt ra hiệu cho Trần Tử Hinh đừng có nói lung tung.

Tiếc thay đối phương chẳng hề hiểu ý, còn ngơ ngác hỏi: "Mắt cậu bị sao à? Khó chịu sao?"

"Tuyết Hà vừa bảo bị lông mi chọc vào mắt, tôi đang định xem giúp cô ấy đây." Tư Dao cười nói xong liền đưa tay xoay mặt Thương Tuyết Hà lại, lòng bàn tay áp vào má, dùng ngón cái và ngón trỏ vạch nhẹ mí mắt cô.

Giữ nguyên tư thế đó, nàng nhìn lướt qua Thương Tuyết Hà rồi nói với Trần Tử Hinh: "Cô vừa nhắc đến đàn em, là thực tập sinh cô ấy đang hướng dẫn à?"

"Đúng rồi, cô cũng biết à? Xem ra quan hệ giữa hai người tốt thật đấy. Chiều nay Tuyết Hà còn kể, cô đàn em đó hẹn cuối tuần này mời cô ấy sang nhà chơi, chà chà..."

Chết tiệt, đây chẳng phải là "gài bẫy thẩm vấn" sao! Thương Tuyết Hà định vùng vẫy, nhưng bị Tư Dao lườm cho một cái sắc lẹm, thế là đành ngồi im thin thít.

Thương Tuyết Hà hoàn toàn bất lực, chỉ biết trơ mắt nhìn "con cáo già nghìn năm" kia từng bước dẫn dắt người đồng đội ngây ngô của mình vào chủ đề mà nàng hứng thú. Quan trọng là Trần Tử Hinh còn tỏ vẻ như gặp được tri kỷ, hận không thể quen biết sớm hơn!

"Nói vậy là hồi trước lúc cô đàn em kia tỏ tình, Tuyết Hà cũng từng do dự định đồng ý rồi cơ à?" Trần Tử Hinh nhìn Thương Tuyết Hà cười: "Nào, chính chủ ở đây rồi. Phỏng vấn cậu chút nhé, giờ gặp lại cô em ấy, cậu có hối hận vì ngày xưa không ở bên người ta không?"

Thương Tuyết Hà: "..." [Gương mặt gượng cười.jpg]

*Mình đang rất hối hận vì đã không khâu cái miệng rộng của cậu lại đây.*

Tư Dao mắt vẫn chứa đầy "dao găm", mỉm cười hỏi cô: "Có không?"

"..." Thương Tuyết Hà cười gượng gạo, bản năng sinh tồn trỗi dậy khiến cô phải nhấn mạnh ba lần: "Không có, không có, không có!"

"Cũng đúng." Trần Tử Hinh cười cười, nhớ lại chuyện Thương Tuyết Hà từng đau khổ vì thất tình trước đó, biểu cảm cũng thu liễm lại đôi chút: "Chắc giờ trong lòng Tuyết Hà đã có người khác rồi."

Lạy hai người, tha cho đời sống tình cảm của tôi đi! Thương Tuyết Hà muốn khóc mà không ra nước mắt, chỉ biết cười trừ cho qua chuyện.

Thương Tuyết Hà hối hận rồi, uống nhiều trà sữa quá giờ đang rất muốn đi vệ sinh nhưng cô sợ mình vừa đi khỏi thì bao nhiêu "bí mật thầm kín" sẽ bị khui sạch trước mặt Tư Dao.

Mãi đến khi không nhịn nổi nữa, cô mới lên tiếng: "Ăn cũng hòm hòm rồi, chúng ta về thôi?"

Trần Tử Hinh nhìn đồng hồ: "Trời đất, 9 giờ rồi à! Chuồn thôi chuồn thôi, mai còn phải đi làm nữa!"

Trần Tử Hinh định thanh toán nhưng Tư Dao đã trả hết cả rồi khiến cô ấy cảm thấy rất ngại. Cô ấy liền kết bạn WeChat với Tư Dao, thầm nghĩ lần sau nhất định phải mời lại.

"Vậy tôi ra ga tàu điện ngầm, hai người có đi cùng không?"

"Cậu đi trước đi." Thương Tuyết Hà lắc đầu, "Mình phải đi vệ sinh đã."

"Được rồi, bái bai." Trần Tử Hinh vẫy tay chào rồi quay người rời đi.

Thấy Trần Tử Hinh đã đi khuất, Thương Tuyết Hà chẳng kịp để tâm đến Tư Dao, lập tức quay người rảo bước thật nhanh về phía nhà vệ sinh.

May mà nhà vệ sinh đang trống, cô vừa bước vào buồng, định quay lại đóng cửa thì một bóng người lách vào theo.

"???"

Tư Dao chống một tay bên tai cô, nhìn cô với nụ cười nửa miệng.

Thương Tuyết Hà cảm thấy biểu cảm này của Tư Dao còn khiến cô căng thẳng hơn cả việc đang buồn đi vệ sinh. Cô nuốt nước bọt, ngơ ngác hỏi: "Chị... chị làm gì vậy?"

"Em thấy sao?" Tư Dao vẫn giữ nguyên nụ cười đầy ẩn ý đó.

Cô vô thức muốn lùi lại để né tránh nhưng sau lưng đã chạm vào vách ngăn, không còn đường lui.

"Em từng nói cô ấy là học sinh em dạy kèm, hai người chỉ là quan hệ tiền bối - hậu bối nhưng em không hề nói với chị rằng em từng có ý định đồng ý lời tỏ tình của cô ấy."

"Chị đau lòng rồi đấy." Tư Dao thẳng thừng nói, đáy mắt hiện lên vẻ cô độc, "Em từng nghĩ đến việc cho cô ấy cơ hội, nhưng lại chưa từng cân nhắc đến chị."

"..." Thương Tuyết Hà nhìn nàng, cơ thể đang căng cứng bỗng chốc thả lỏng, cô chậm rãi thở hắt ra một hơi: "Chị nói em chưa từng cân nhắc đến chị, vậy chúng ta bây giờ đang làm gì đây?"

"Tư Dao, chị có yêu em không?" Thương Tuyết Hà hỏi dồn ngay sau đó.

Tư Dao sững người, không lập tức trả lời cô.

Thương Tuyết Hà cũng chẳng cần nàng phải trả lời.

"Thích thì có thể dễ dàng nói ra cửa miệng, nhưng yêu là khi dựa trên nền tảng của sự yêu thích, người ta nảy sinh một cảm giác sâu sắc hơn là muốn cùng đối phương đi hết cuộc đời, để dù sau này có phải trải qua bao nhiêu sóng gió, vẫn có thể kiên định nắm tay nhau bước tiếp."

"Dù bây giờ nói đến chuyện yêu đương thì vẫn còn quá sớm, nhưng em vẫn hy vọng cả hai chúng ta đều có thể suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này."

"Được, chị biết rồi." Tư Dao đáp lời với vẻ mặt đầy trịnh trọng, nàng v**t v* gò má rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô.

...

Thương Tuyết Hà từ nhà vệ sinh đi ra, Tư Dao đã đứng đợi sẵn ở hành lang, vừa thấy cô xuất hiện, nụ cười trên môi nàng lập tức rạng rỡ.

"Giờ mình về nhé? Em có muốn mua gì không?" Giọng điệu Tư Dao vẫn như thường lệ, không hề lộ ra chút khác lạ nào.

"Muộn thế này rồi, không mua gì nữa đâu." Cô bước tới, vừa vào đến tầm tay, Tư Dao đã chủ động vươn ra, đan chặt lấy lòng bàn tay cô không sai một li.

Hai người cùng bước ra ngoài. Trước đó, lòng Thương Tuyết Hà vẫn còn thấp thỏm, cô sợ những lời mình vừa nói sẽ khiến bầu không khí giữa cả hai trở nên nặng nề nhưng may sao điều đó đã không xảy ra.

"Đúng rồi." Thương Tuyết Hà sực nhớ đến công việc, "Bản kế hoạch chị xem chưa? Có chỗ nào cần sửa không?"

"Bây giờ là giờ nghỉ, đừng bàn chuyện công việc với chị, ít nhất là khi chúng ta đang hẹn hò thì đừng nhắc đến chủ đề này." Tư Dao nói, "Tuy nhiên, câu hỏi này chị vẫn có thể trả lời em."

"Không có vấn đề gì cả, các em cứ mạnh dạn mà làm, vấp ngã nhiều mới nhanh trưởng thành được."

"..." Thương Tuyết Hà khẽ giật khóe miệng, "Nhất thời em chẳng biết Phó giám đốc Tư đang ủng hộ hay là đang kháy đểu tụi em nữa."

Sau đó, cả hai trực tiếp lái xe về nhà. Trước khi Thương Tuyết Hà kịp mở cửa xuống xe, Tư Dao đã giữ chặt lấy cổ tay cô.

"?" Thương Tuyết Hà quay đầu lại, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.

Tư Dao cười híp mắt: "Chị đưa em về nhà an toàn thế này, chẳng lẽ không nên có chút phần thưởng nào sao?"

Thương Tuyết Hà tạm gác ý định mở cửa, ngồi lại ngay ngắn trên ghế, quay sang nhìn nàng hỏi: "Chị muốn gì nào?"

"Ừm..." Tư Dao suy nghĩ một lát rồi lại nở nụ cười, "Hôn chị một cái đi."

Thương Tuyết Hà giật mình, nhìn đối phương từ trên xuống dưới một lượt, lắp bắp: "Hôn... hôn chỗ nào?"

Tư Dao khẽ hếch cằm: "Em muốn hôn chỗ nào thì hôn chỗ đó."

"Ồ..."

Cô cân nhắc một chút, chậm rãi ghé sát lại gần. Sau một khoảnh khắc lặng lẽ nhìn nhau, cô đặt một nụ hôn dịu dàng lên đuôi mắt nàng.

...

"Chà, sao tự dưng lại chơi chọc len thế này?"

Thương Tuyết Hà tranh thủ lúc rảnh rỗi trong giờ làm việc để mở gói bưu kiện vừa nhận được, lấy ra bộ nguyên liệu DIY chọc len. Thấy mới lạ nên cô bắt đầu hí hoáy nghịch ngợm.

"Thấy vui thì làm thôi."

Dĩ nhiên cô không thể nói là định làm để tặng người ta rồi.

Thương Tuyết Hà nhìn món đồ trang trí nhỏ xinh trên bàn, nhớ lại món quà Tư Dao tặng mình trong lần đầu đi ăn, cô cũng muốn tặng lại nàng một món quà nhỏ gì đó.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có quà tự tay mình làm mới thể hiện được tâm ý. Thế là sau khi cân nhắc nhiều phía, cô đã mua bộ nguyên liệu chọc len này. Thành phẩm sẽ là một chú thỏ con vô cùng đáng yêu, Thương Tuyết Hà cũng đã chấm nó ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Điền Duyệt Hân ghé sát lại: "Con thỏ này dễ thương quá đi mất."

"Đúng không!" Được người khác đồng tình với gu thẩm mỹ của mình, Thương Tuyết Hà càng thêm vui vẻ.

"Chị ơi, nếu chị làm xong mà không ưng ý thì có thể tặng cho em được không?" Điền Duyệt Hân lấn tới.

Thương Tuyết Hà cũng lo tay chân mình vụng về làm hỏng nên đúng là đã mua hai bộ để dự phòng. Thế nhưng, dù có làm hỏng đem vứt đi chăng nữa cô cũng không thể tặng cho người khác được, lỡ như người nhận quà thật sự nhìn thấy thì họ sẽ nghĩ sao?

Vì vậy, cô mỉm cười, khéo léo từ chối: "Để xem đã nhé, chắc tay nghề chị không đến nỗi tệ đâu ha."

Cũng may là Điền Duyệt Hân không tiếp tục gặng hỏi vấn đề đó nữa.

"Trưa nay mình xuống dưới ăn không chị? Mấy ngày nay gọi đồ về văn phòng em ăn hơi ngán rồi."

Thương Tuyết Hà nghĩ bụng cô bé này mới đến còn lạ nước lạ cái, mình có thể giới thiệu cho cô ấy vài quán ăn dưới lầu, cộng thêm việc đúng là ăn đồ đặt ngoài cũng đã chán nên cô gật đầu đồng ý.

Điền Duyệt Hân tỏ ra rất vui vẻ, cười híp mắt đáp lời rồi hài lòng tiếp tục làm việc.

Thương Tuyết Hà tiện miệng hỏi hai người ngồi đối diện: "Trưa nay hai người có xuống dưới ăn không?"

Kết quả là họ đều thấy trời nắng nóng quá nên không muốn xuống, chỉ có hai cô đi thôi.

Vừa đến giờ nghỉ trưa, Điền Duyệt Hân đã vội vàng tắt màn hình máy tính, giục: "Chị ơi, đi ăn thôi."

"Ơ, được rồi." Thương Tuyết Hà đặt công việc đang dở tay xuống, cầm điện thoại đứng dậy.

Vừa bước ra khỏi văn phòng, cánh cửa ở phía đối diện cũng mở ra.

Thương Tuyết Hà chạm mặt Tư Dao, Điền Duyệt Hân nhanh nhảu chào một tiếng ngọt xớt: "Chào Phó giám đốc Tư ạ."

Tư Dao chỉ ừ một tiếng coi như đáp lại.

Hai người sóng đôi đi về phía thang máy, Thương Tuyết Hà nghe tiếng bước chân của Tư Dao phía sau mà tâm trí đã bay tận phương nào, đối với những lời Điền Duyệt Hân nói cô cũng chỉ nghe tai này lọt tai kia.

"Chị ơi~ chị chẳng nghe em nói gì cả!" Điền Duyệt Hân nũng nịu, thuận tay nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên người của cô, nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương.

"Không có, không có, chị nghe mà! Em bảo không muốn ăn cơm thì mình đi ăn mì nhé!" Thương Tuyết Hà vội vàng nói. Khoác tay thì thôi đi, nhưng hành động nắm tay này quá mức thân mật, không phù hợp với mối quan hệ của họ. Cô giả vờ cầm điện thoại để thoát khỏi cái nắm tay của cô bé, âm thầm giãn ra một khoảng cách nhất định.

Trong lòng cô toát mồ hôi hột, ai kia vốn đặc biệt nhạy cảm với những vấn đề liên quan đến Điền Duyệt Hân, cô rất lo lắng cho tâm trạng của Tư Dao.

Điều tồi tệ hơn là lần này Phó giám đốc Tư không đi chung thang máy thường với họ mà đi thẳng vào thang máy VIP, suốt cả quá trình không thèm liếc nhìn họ lấy một cái.

Thương Tuyết Hà sầu đến thối ruột, ăn cơm cũng chẳng thấy ngon lành gì. Cô dùng đũa gẩy gẩy sợi mì, tay kia thành thục mở điện thoại, bấm vào khung chat với Tư Dao.

Cô chọn một cái meme mèo con với vẻ mặt cực kỳ nịnh nọt.

[Thương Tuyết Hà]: Tối nay cái đó hả? .jpg