Chương 56 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hai người dọn dẹp xong văn phòng mà thực tập sinh vẫn chưa thấy đâu, đành ngồi đối diện nhau bên bàn họp mà ngẩn người.

"Tuyết Hà ơi, cái bản kế hoạch này phải viết thế nào đây..." An Nguyệt một tay chống cằm, trên tờ giấy chẳng viết được mấy chữ mà đã lấm tấm mấy vết mực loang.

"Mình cũng chịu." Thương Tuyết Hà cũng lộ rõ vẻ phiền não, "Trước tiên phải xác định được định hướng đã chứ? Chúng ta định quay cái gì?"

"Review ẩm thực? Phối đồ thời trang? Phổ biến kiến thức? Video đập hộp? Hay làm mấy trò lố kiểu hài hước?..."

"Sư phụ ơi con xin người, đừng tụng nữa..." Thương Tuyết Hà nghe mà đầu muốn nổ tung.

"Thôi bỏ đi, mai tính tiếp." An Nguyệt nhanh chóng bỏ cuộc, cô ấy đặt bút xuống, chuyển chủ đề: "Tối nay tan làm đi ăn chung không?"

"Ăn gì?"

"Ừm..." An Nguyệt bắt đầu suy nghĩ xem tối nay ăn gì.

Chưa đợi cô ấy nghĩ ra kết quả, cửa kính văn phòng đã vang lên tiếng gõ.

Cả hai cùng quay đầu lại, đứng ở cửa là một chàng trai cao ráo, gương mặt trẻ măng lạ lẫm.

An Nguyệt đoán ngay là thực tập sinh của mình đã đến, mắt cô ấy sáng lên, lập tức ngồi thẳng lưng, bày ra dáng vẻ của bậc tiền bối.

"Chào mọi người, em là Kha Chính Dương, đến thực tập ạ!" Chàng trai lên tiếng, tay vẫn còn ôm đống đồ dùng văn phòng vừa mới nhận.

Người mới đến thì đương nhiên phải sắp xếp chỗ ngồi. Văn phòng có hai dãy bàn làm việc, An Nguyệt và Thương Tuyết Hà mỗi người ngồi một vị trí cạnh cửa sổ.

An Nguyệt liếc nhìn các vị trí trống rồi bảo: "Em cứ ngồi cùng dãy với chị đi, tự chọn một chỗ rồi ngồi xuống."

Kha Chính Dương nhanh thoăn thoắt đã thu xếp xong chỗ ngồi của mình. Thấy hai người kia đang ngồi bên bàn họp không biết đang viết lách gì, cậu bèn tiến lại gần.

"Có việc gì cần em làm không ạ?"

"Hiện tại thì chưa." An Nguyệt ra hiệu cho cậu ngồi xuống, "Em có biết chúng ta làm về mảng gì không?"

Kha Chính Dương gật đầu: "Bên nhân sự có nói sơ qua, hình như là... vận hành truyền thông cá nhân ạ?"

"Giờ vẫn chưa bắt đầu vận hành đâu." An Nguyệt đánh giá cậu một lượt từ trên xuống dưới, "Tụi chị là nhóm mới thành lập, vẫn chưa nghĩ ra định hướng quay video, em có ý kiến gì đóng góp không? Hoặc là em có tài lẻ gì không?"

"Hát hò có tính không ạ?" Kha Chính Dương gãi đầu, "Hồi đại học em từng đạt giải Nhì cuộc thi Tiếng hát sinh viên."

"!" An Nguyệt lập tức khoác vai Kha Chính Dương, nhìn sang Thương Tuyết Hà: "Mình có ý tưởng rồi!"

Vừa nghe đối phương mở miệng là Thương Tuyết Hà đã biết cô nàng đang tính toán gì. Cô một tay chống má, nhìn hai người đối diện: "Cover nhạc à?"

"Cậu nhìn ngoại hình này, khí chất này của đệ tử mình xem!" An Nguyệt vỗ mạnh lên vai Kha Chính Dương hai cái, "Chắc chắn sẽ nổi!"

"Ờ thì..." Thương Tuyết Hà định nói gì đó thì cửa lại vang lên tiếng gõ.

"Xin chào, em là thực tập sinh mới đến ạ." Giọng nữ trong trẻo khiến cả ba cùng quay đầu nhìn lại.

Khoảng cách hơi xa, Thương Tuyết Hà chỉ lướt nhìn qua một lượt. Biết đây là người mới do mình dẫn dắt, cô liền nói: "Em tìm chỗ ngồi đi, dọn dẹp xong thì qua đây chúng ta họp nhóm một chút."

Cuộc đối thoại tẻ nhạt của hai người giờ đây quân số đã tăng gấp đôi, bầu không khí cũng khác hẳn, Thương Tuyết Hà bắt đầu thấy có động lực hơn.

Đợi Điền Duyệt Hân ngồi vào chỗ, cô đứng dậy đi tới phía đầu bàn họp.

"Đầu tiên, chào mừng hai thành viên mới gia nhập nhóm chúng ta!" Thương Tuyết Hà nói xong liền vỗ tay bẹp bẹp dẫn đầu, rồi thuận thế bảo: "Chúng ta làm màn giới thiệu bản thân đơn giản trước nhé."

Nói xong Thương Tuyết Hà bỗng ngẩn ra. Câu thoại này làm cô nhớ đến Tư Dao, nàng cũng rất thích túm người ta lại bắt giới thiệu bản thân, mỹ danh là để nhanh chóng làm quen với cộng sự.

Trước đây cô luôn tìm cách né tránh việc phát biểu, càng không bao giờ chủ động dẫn dắt, giờ thấy ba cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía mình, cô càng cảm thấy đây chính là "di chứng" mà Tư Dao để lại trên người mình.

Nhưng mà... xét tình hình hiện tại thì đây cũng không phải chuyện xấu, dù sao cũng cần có một người cầm trịch.

Nghĩ vậy, Thương Tuyết Hà khẽ hắng giọng, nghiêm túc nói: "Vậy tôi bắt đầu trước nhé. Tôi tên là Thương Tuyết Hà, nhóm chúng ta hiện tại vẫn chưa phân công cụ thể, mọi người cứ nói xem mình có kỹ năng gì liên quan đến mảng truyền thông hay quay phim không rồi chúng ta sẽ xem xét phân bổ công việc sau."

Cô dừng lại một chút rồi nói thêm: "Hát hò nhảy múa thì tôi chịu rồi nhưng Photoshop, viết nội dung hay hậu cần thì tôi cân được."

Thương Tuyết Hà nói xong thì đến lượt An Nguyệt. Bắt cô nàng đứng trước mặt mọi người nói chuyện, dù chỉ có vài người, cô ấy vẫn thấy hơi ngượng, thế là cô ấy cứ ngồi tại chỗ mà nói: "Tôi là An Nguyệt, kỹ năng có thể dùng được là... trước đây tôi từng dựng video mừng sinh nhật cho bạn nhưng không chuyên sâu lắm, liệu có ổn không? Nếu được thì tôi phụ trách hậu kỳ nhé."

Thương Tuyết Hà nhún vai: "Đừng lo, mảng này chúng ta đều là 'gà mờ' như nhau cả thôi."

Tiếp theo đến lượt Kha Chính Dương.

Cậu vừa đứng dậy, mọi người ngước nhìn lên mới thấy cậu cao thật. Vừa mở miệng đã là một bài giới thiệu bản thân chuẩn mẫu: "Chào mọi người! Em tên là Kha Chính Dương, tốt nghiệp Đại học Điện lực, cao 1m83, thích chơi bóng rổ, sở thích tay trái là ca hát. Nếu cần quay video cover thì em có thể đảm nhận, còn những việc khác..."

Kha Chính Dương nhìn ba người còn lại, cả nhóm có mỗi mình cậu là nam: "Em có sức khỏe, có thể giúp bê vác máy móc! Cả thay bình nước nữa ạ!"

Nhắc đến máy móc, Thương Tuyết Hà mới sực nhớ ra ai sẽ là thợ quay phim cũng là một vấn đề.

Đang mải suy nghĩ thì Điền Duyệt Hân bắt đầu lên tiếng.

"Em tên là Điền Duyệt Hân, tốt nghiệp khoa Tài chính đại học X..." Khi nói chuyện, cô ấy luôn nhìn chằm chằm vào Thương Tuyết Hà, tiếc là đối phương còn đang mải suy nghĩ nên ánh mắt không hề dừng lại trên người cô ấy.

"... Sở thích cá nhân là nhiếp ảnh, nếu vị trí quay phim còn trống thì em có thể đảm nhận ạ."

Điền Duyệt Hân nói xong, An Nguyệt nhìn Thương Tuyết Hà cười nói: "Tuyết Hà ơi, Duyệt Hân đúng là đàn em khóa dưới của cậu này, chỉ là hai người khác chuyên ngành thôi."

Thương Tuyết Hà lẩm nhẩm cái tên Điền Duyệt Hân trong lòng, càng đọc càng thấy quen rồi cô chạm phải ánh mắt của Điền Duyệt Hân.

Điền Duyệt Hân trông giống như một cô em gái nhà bên, mái tóc xõa mềm mại trên vai, mang lại cảm giác yên tĩnh, ngoan ngoãn. Gương mặt ấy càng nhìn càng thấy thân thuộc.

"Hình như chị đã gặp em ở đâu rồi..." Thương Tuyết Hà chăm chú nhận diện, đột nhiên "A" lên một tiếng, trợn tròn mắt chỉ vào Điền Duyệt Hân thốt lên: "Nam Nam!?"

Học sinh mà Thương Tuyết Hà từng làm gia sư trước đây có tên ở nhà là Nao Nao. Vì mẹ cô bé cứ gọi tên đó suốt nên Thương Tuyết Hà cũng gọi theo cho tiện.

Gọi "Nam Nam" nhiều quá, thành ra tên thật là gì cô lại chẳng có ấn tượng mấy. Chỉ đến khoảnh khắc vừa rồi, hình ảnh của Điền Duyệt Hân mới trùng khớp với cô bé Nam Nam năm nào khiến cô sực nhớ ra.

"Chị ơi, cuối cùng chị cũng nhớ ra em rồi." Vẻ mặt căng thẳng của Điền Duyệt Hân hoàn toàn giãn ra, cô ấy nhìn Thương Tuyết Hà cười híp mắt: "Em cứ tưởng chị quên em rồi chứ."

"Ơ?" Hai người còn lại ngơ ngác.

Thương Tuyết Hà nhanh chóng giải thích: "Nam... Duyệt Hân là học sinh cũ tôi từng dạy gia sư, con gái lớn lên thay đổi nhiều quá nên lúc đầu tôi không nhận ra, ha ha ha..."

"Trùng hợp thế sao!? Đúng là duyên phận đặc biệt rồi!" An Nguyệt cười nói, "Vậy tối nay tan làm bốn đứa mình đi ăn chung đi! Vừa để chúc mừng hai người tái ngộ, vừa để ăn mừng nhóm mình thành lập luôn!"

"Tuyệt quá ạ!" Hai người mới hưởng ứng nhiệt tình.

Sau khi chốt định hướng thử nghiệm đầu tiên là video cover/parody, Thương Tuyết Hà ngồi vào chỗ mở Word gõ lạch cạch, viết bản kế hoạch cho Phó giám đốc Tư của bọn họ.

Góc dưới bên phải màn hình, biểu tượng WeChat bỗng nhảy lên, Thương Tuyết Hà di chuột tới.

[Tư Dao]: Ăn kẹo chưa?

Thương Tuyết Hà nhìn mấy món ăn vặt đặt trên bàn, liền thấy ngay cây kẹo m*t hình gấu Brown.

Kể từ sau khi cô thực hiện lời hứa đưa kẹo sữa Thỏ Trắng cho ai đó theo định kỳ, người nọ cũng thỉnh thoảng lại "tiếp tế" cho cô. Có khi là đưa trực tiếp nhưng phần lớn là kẹp vào bìa hồ sơ giống như cách cô hay làm.

Giống như một trò trao đổi quà cáp, một niềm vui nho nhỏ chỉ thuộc về riêng hai người.

Cô bóc vỏ kẹo m*t ngậm vào miệng, hương vị nguyên bản đậm đà lan tỏa nơi đầu lưỡi.

[Thương Tuyết Hà]: Ăn rồi, ngọt lắm.

[Tư Dao]: Vẫn còn vị khác nữa đấy.

[Tư Dao]: [Sticker mèo con ló đầu.jpg]

Một lát sau, Tư Dao không đợi cô trả lời mà lại quăng ra một chủ đề khác.

[Tư Dao]: Tan làm đi ăn chung không?

[Thương Tuyết Hà]: Hôm nay người mới đến báo danh rồi, tan làm tụi em phải đi ăn cùng nhau.

[Tư Dao]: [Sticker mèo con thở dài.jpg]

[Tư Dao]: Thấy người mới thế nào?

[Thương Tuyết Hà]: Cũng ổn lắm ạ, trông ai cũng thông minh lanh lợi, chắc là giúp được nhiều việc đây! Lúc nãy tụi em vừa họp phân công xong, giờ em đang viết bản kế hoạch đây.

[Tư Dao]: Cũng có dáng dấp tiền bối đấy chứ.

Gì vậy trời? Thương Tuyết Hà bĩu môi, đang định đấu khẩu với người ở bên kia màn hình.

Bất thình lình, một chiếc cốc được đặt xuống cạnh tay, cô theo bản năng quay đầu lại nhìn "thủ phạm".

Điền Duyệt Hân đứng bên cạnh cô, nụ cười vẫn hiền lành như xưa: "Chị Nguyệt nói đây là cốc của chị. Em thấy chị nói nhiều như vậy chắc là khô họng rồi nên tiện tay rót cho chị ly nước."

Nhắc mới nhớ, Thương Tuyết Hà quả thực có chút khát. Cô cầm lấy thành cốc, cảm nhận được hơi ấm nhè nhẹ: "Cảm ơn em nhé."

"Không có gì đâu ạ." Điền Duyệt Hân dường như thực sự chỉ định đưa nước, cười híp mắt nói xong liền quay về chỗ ngồi của mình.

Vị trí của cô ấy nằm cạnh Thương Tuyết Hà, cách nhau một bàn. Thương Tuyết Hà thầm cảm thấy may mắn vì cô ấy không ngồi ngay sát vách, như vậy chỗ trống ở giữa có thể giúp cô để đồ đạc thoải mái hơn.

Phía đối diện, An Nguyệt và Kha Chính Dương đang cùng xem video để tìm hiểu phong cách cover cũng như xu hướng thịnh hành hiện nay. Hai người bàn bạc rôm rả, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười nói.

Thương Tuyết Hà gõ xong hai trang văn bản dài dằng dặc, khó khăn lắm mới đánh được chữ cuối cùng, cô giơ tay vươn vai một cái thật dài.

"Chị ơi, chị viết xong rồi ạ?" Điền Duyệt Hân nghe thấy tiếng động liền quay sang bắt chuyện.

"Ừ, gửi đi rồi, giờ đợi xem sếp Tư nói sao thôi." Thương Tuyết Hà xoay xoay bả vai đang mỏi nhừ. Thấy Điền Duyệt Hân có vẻ như đang có rất nhiều điều muốn nói, lại sẵn lúc đang rảnh rỗi, cô liền trò chuyện cùng cô ấy.

Gặp lại Điền Duyệt Hân không hề gượng gạo như Thương Tuyết Hà tưởng tượng. Dẫu sao cũng đã qua mấy năm, ai nấy đều đã trưởng thành và chín chắn hơn. Chút tình cảm thích thú thuở ban đầu giờ còn lại được bao nhiêu chứ? Lên đại học gặp được nhiều người ưu tú hơn, tự nhiên mục tiêu sẽ thay đổi thôi.

"Lúc nãy em bảo em học tài chính, sao lại nghĩ đến chuyện vào công ty chị làm thế?" Thương Tuyết Hà thắc mắc. Dù đãi ngộ ở đây có cao hơn mặt bằng chung, nhưng đa số mọi người vẫn sẽ chọn công việc đúng chuyên ngành.

"Em muốn tiếp xúc thêm với nhiều lĩnh vực khác mà." Điền Duyệt Hân trả lời khá mập mờ.

"Ồ." Thương Tuyết Hà gật đầu, "Nhưng chị không ngờ em lại vào đại học X đấy. Chị nhớ trước đây em bảo muốn thi sư phạm mà? Sao lại không đi?"

"Vì chị ở đại học X mà." Điền Duyệt Hân thốt ra không chút do dự.

Nhận thấy sắc mặt Thương Tuyết Hà thoáng cứng đờ, cô ấy mới vội vàng chữa cháy: "Chẳng phải trước đây chị nói môi trường trường chị đẹp lắm sao? Có lần em cùng bạn đi dạo ở đại học X, thấy cảnh quan đúng là rất tuyệt, mà ký túc xá còn có điều hòa nữa! Thế là bọn em đổi nguyện vọng luôn. Với lại giờ làm giáo viên lương cũng đâu có cao."

"..." Thương Tuyết Hà dở khóc dở cười, "Xem ra vấn đề tiền lương đúng là thực tế thật."

"Chúng mình kết bạn WeChat đi chị."

"Được thôi, để chị quét mã em."

Thương Tuyết Hà lấy điện thoại mở WeChat ra quét mã, thuận miệng nói một câu: "Trước đây mình có kết bạn QQ rồi nhỉ."

"Đúng rồi ạ." Điền Duyệt Hân nói, "Lâu lắm rồi em không thấy chị online, gửi tin nhắn cho chị cũng không thấy trả lời."

"Em gửi tin nhắn cho chị á?" Thương Tuyết Hà hơi ngẩn ra, "QQ của chị bị hack từ đời nào rồi, giờ chị chủ yếu dùng WeChat thôi. Sau này cứ liên lạc qua đây nhé."

"Vâng ạ."

"Dì dạo này thế nào? Sức khỏe vẫn tốt chứ?"

"Vẫn tốt ạ." Điền Duyệt Hân gật đầu, chủ động đưa ra lời mời: "Hôm nào nghỉ chị qua nhà em chơi nhé? Mẹ em mà thấy chị chắc chắn sẽ vui lắm, trước đây bà còn hỏi thăm tình hình của chị suốt đấy."

Thương Tuyết Hà nhớ lại hồi đó mình nghỉ việc ở nhà Điền Duyệt Hân, tuy lý do thực sự là vì cô bé nảy sinh tình cảm khiến cô không muốn làm lỡ dở tương lai của em ấy nhưng cái cớ xin nghỉ lúc đó vẫn rất hợp tình hợp lý.

Vì bận học nên không thể tiếp tục làm thêm, mẹ Điền nghe vậy đương nhiên không muốn làm ảnh hưởng đến việc học của cô. Ngày cuối cùng làm gia sư, bà còn quyến luyến không rời, lúc về còn bắt Thương Tuyết Hà cầm theo một phần bánh ngọt tự tay bà làm.

Kể từ đó hai bên không còn liên lạc gì nữa.

Cô cũng không hỏi thăm kết quả học tập hay kỳ thi đại học của Điền Duyệt Hân ra sao, mãi cho đến hôm nay gặp lại sau vài năm xa cách.

Nhìn cô ấy bây giờ có vẻ sống khá tốt, tính cách cũng cởi mở hơn trước nhiều.

"Khi nào có thời gian chị sẽ qua thăm dì."

"Vâng." Điền Duyệt Hân mỉm cười, kín đáo quan sát Thương Tuyết Hà một lượt. Sau khi xác nhận trên người đối phương không có món trang sức đôi nào, cô ấy mới vờ như vô tình hỏi: "Chị ơi, chị có bạn trai chưa?"

Bạn trai à...

Thương Tuyết Hà sờ sờ mũi. Có lẽ người trước mặt này nằm mơ cũng không ngờ được chính em ấy lại là "người thầy" khai sáng xu hướng tính dục cho cô...

"Chị không có bạn trai, còn em?"

"Hiện tại thì chưa, nhưng em nghĩ là sắp có rồi." Điền Duyệt Hân nhìn cô nói: "Chúng em ở bên nhau rất vui vẻ."

"Ồ? Quen nhau ở đại học à?"

"Cũng có thể coi là vậy."

Thấy chưa, Thương Tuyết Hà càng thêm khẳng định sự thích thú của cô bé dành cho mình năm xưa chỉ là bốc đồng nhất thời. May mà lúc đó mình không đầu óc nóng nảy mà đồng ý, nếu không đúng là làm hại người ta rồi.

Nghĩ đến đây, chút khúc mắc trong lòng Thương Tuyết Hà hoàn toàn tan biến, nụ cười càng thêm rạng rỡ.

"Tốt quá, lúc đó nhớ mời bọn chị ăn kẹo mừng nhé!"

"Hai người vẫn còn buôn chuyện đấy à?" Giọng của An Nguyệt bất thình lình xen vào, "Dọn đồ tan làm đi ăn thôi!"

Thương Tuyết Hà nghe vậy liền liếc nhìn đồng hồ ở góc dưới bên phải màn hình, đã 5 giờ 10 phút rồi.

"Cảm giác hôm nay thời gian trôi nhanh thật đấy."

"Đúng vậy."

Mấy người cùng bước ra khỏi văn phòng. Bình thường giờ này mọi người đã về hết từ lâu, nên tiếng nói chuyện cũng có phần thoải mái, không kiêng dè.

Thương Tuyết Hà vừa đi được hai bước, một đôi tay đã khoác lấy cánh tay cô.

Quay đầu lại, cô bắt gặp gương mặt tươi cười rạng rỡ của Điền Duyệt Hân.

"Chị ơi, nhà chị ở đâu thế?"

Đối với hành động thân thiết của Điền Duyệt Hân, Thương Tuyết Hà không hề bài xích, cô thản nhiên trả lời. Dù sao Điền Duyệt Hân cũng là người sắp có bạn trai đến nơi rồi, cô chẳng tự luyến đến mức nghĩ rằng em ấy định làm gì bất chính với mình.

"Hình như em nghe tên khu đó rồi, bình thường chị đi làm bằng tàu điện ngầm ạ?"

"Ừ, tuyến số 3."

Điền Duyệt Hân lộ vẻ ngạc nhiên: "Em cũng đi tuyến số 3 này! Vậy là sau này ngày nào chúng mình cũng có thể cùng nhau đi tàu điện ngầm rồi!"

"Trùng hợp thế sao." Thương Tuyết Hà quá đỗi bất ngờ, cảm thấy chuyện gì cũng trùng hợp đến lạ lùng.

Vừa dứt lời, cô ngẩng đầu lên thì thấy một người đang đứng ở cửa thang máy, nhìn bóng lưng trông vô cùng quen thuộc.

Người đó nghe thấy tiếng nói chuyện liền quay đầu lại nhìn họ.

Ánh mắt Tư Dao lướt qua mọi người, chạm phải ánh mắt của Thương Tuyết Hà, sau đó dừng lại trên cánh tay cô.

Chính xác mà nói, là cánh tay đang bị Điền Duyệt Hân ôm chặt.

Cô bé kia còn tựa cả đầu lên vai cô nữa chứ.

Khổ nỗi, cái cô nàng An Nguyệt vô tâm vô tính còn bồi thêm một nhát đẩy cô vào hố lửa: "Hai đứa này sao cứ như cặp song sinh dính liền thế, không biết còn tưởng đang yêu nhau đấy."