Chương 53 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Trước lời ngỏ ý tiến tới mối quan hệ chính thức từ Tư Dao, Thương Tuyết Hà lúc này chỉ cảm thấy bản thân vẫn tay trắng chẳng có gì, không đủ tự tin để đứng cạnh đối phương.

Sau một hồi suy nghĩ, cô chỉ nói: "Cứ để thuận theo tự nhiên không tốt sao?"

Tư Dao liền thuận thế đáp lại: "Vậy thuận theo tự nhiên thì chị có được hôn em không?"

Câu hỏi này khiến Thương Tuyết Hà ngẩn người. Cô vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt chứa đầy ý cười của Tư Dao.

Bất chợt nhớ đến chủ đề "bạn trai đi xe G63" mà mọi người bàn tán, cô lách qua người Tư Dao đi về phía cửa: "Có phải với ai chị cũng trêu ghẹo được như thế không?"

Cô cũng không quên cầm theo món quà mà Tư Dao tặng.

Tư Dao hít sâu hai hơi vào không khí, mỉm cười đuổi theo: "Để chị đoán xem nào, có phải có người đang ghen không nhỉ?"

"Em không có." Thương Tuyết Hà phủ nhận cực nhanh, cô mở cửa bước ra ngoài.

Hành lang không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng hắt vào từ khung cửa sổ phía cuối đường hầm, trông vô cùng mờ ảo.

Tiếng giày cao gót vang lên nhịp nhàng, *cộp, cộp cộp*, Tư Dao thong dong bước theo sau cô.

"Em có thể phủ nhận." Tư Dao ung dung nói, "Bây giờ em hỏi gì chị cũng sẽ thành thật trả lời, nhưng nếu cứ giữ kín trong lòng thì sẽ khó chịu lắm đấy nhé~"

Thương Tuyết Hà dừng bước, quay người nhìn nàng, chẳng hiểu sao lại muốn vặn vẹo một chút, bèn đáp: "Bao gồm cả mật khẩu thanh toán luôn sao?"

Tư Dao nhướng mày, mặc nhiên thừa nhận.

Hai người giằng co một hồi, cuối cùng Thương Tuyết Hà đành chịu thua.

Hôm nay Thương Tuyết Hà cũng đi giày cao gót, khoảng cách chiều cao vốn từ cằm nay đã lên đến ngang mắt, sự tự tin của cô cũng theo đó mà tăng lên không ít.

Cô thu lại vẻ mặt, tiến lên một bước, một tay ép đối phương vào bức tường gạch men lạnh lẽo, hỏi: "Chị có người yêu chưa?"

Tư Dao thành thật đáp: "Quyền quyết định nằm trong tay em."

"..." Thương Tuyết Hà lườm nàng một cái, đã là lúc nào rồi mà còn nói lời bông đùa.

"Thế còn người theo đuổi thì sao?" Cô bực dọc hỏi tiếp.

"..." Ánh mắt Tư Dao hơi né tránh, có chút chột dạ: "Em muốn nghe lời thật lòng chứ?"

Thương Tuyết Hà bóp nhẹ cằm nàng, ép nàng phải đối diện với mình, khí thế áp đảo: "Dĩ nhiên."

"Cũng khá nhiều." Tư Dao còn nghiêm túc nhẩm đếm, "Tháng này đã từ chối ba người rồi."

Tư Dao rành mạch giải thích: "Để tránh em hiểu lầm, chị phải nói trước, bạn là nam giới thì chị có không ít, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức bạn bè. Tất nhiên, bạn là nữ giới thì còn nhiều hơn."

"..." Thương Tuyết Hà buông nàng ra, chợt nhận ra mình không nên hỏi cái vấn đề tự rước lấy khổ này, nghẹn đến mức đau cả dạ dày.

Nhưng may thay, chuyện "bạn trai đi xe G63" chỉ là tin đồn thất thiệt.

Cô quay lưng đi: "Tại sao lại nói với em những chuyện này? Em có hỏi đâu."

Tư Dao đứng sau lưng cô, một bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu cô, giọng nói trầm thấp dịu dàng: "Thế giới của người trưởng thành vì suy tính quá nhiều nên thường rất dễ bỏ lỡ nhau. Chị không muốn chúng ta vì những hiểu lầm không đáng có mà lạc mất đối phương."

Chủ đề này dừng lại tại đó, hai người bước vào thang máy. Thương Tuyết Hà nhìn người bên cạnh qua lớp gương phản chiếu trên cửa, thật sự không nhịn được mà hỏi:

"Chị thực sự đã hai mươi chín tuổi rồi sao?"

Tư Dao mỉm cười: "Trông không giống à?"

"... Không giống." Thương Tuyết Hà cũng thuộc dạng từng gặp gỡ nhiều người, nhưng chưa thấy ai có làn da đẹp đến thế, có lẽ nhan sắc cực phẩm đã giúp nàng ghi điểm lớn ở khoản này.

Đang nói chuyện thì thang máy vang lên tiếng "ting" một cái, Thương Tuyết Hà theo bản năng ngẩng đầu lên, vẫn chưa đến tầng hầm một.

Cửa mở ra, thấy quản lý nhân sự đang đứng bên ngoài, cô lùi vào trong một chút để nhường chỗ.

Sau đó, cô nghe thấy quản lý nhân sự chủ động chào hỏi Tư Dao.

"Phó giám đốc Tư, mấy ngày nay đi làm cô có thích nghi được không?"

"Ừm, cảm ơn anh đã quan tâm." Câu trả lời của Tư Dao ngắn gọn và khách sáo.

"Vậy có gì cần giúp đỡ cô cứ liên hệ qua WeChat với tôi bất cứ lúc nào nhé."

"Được."

"..."

Thang máy trở lại vẻ tĩnh lặng, lần đầu tiên Thương Tuyết Hà nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của vị trưởng phòngc lời ngỏ ý tiến tới mối quan hệ chính thức từ Tư Dao, Thương Tuyết Hà lúc này chỉ cảm thấy bản thân vẫn tay trắng chẳng có gì, không đủ tự tin để đứng cạnh đối phương.

 

Sau một hồi suy nghĩ, cô chỉ nói: "Cứ để thuận theo tự nhiên không tốt sao?"

 

Tư Dao liền thuận thế đáp lại: "Vậy thuận theo tự nhiên thì chị có được hôn em không?"

 

Câu hỏi này khiến Thương Tuyết Hà ngẩn người. Cô vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt chứa đầy ý cười của Tư Dao.

 

Bất chợt nhớ đến chủ đề "bạn trai đi xe G63" mà mọi người bàn tán, cô lách qua người Tư Dao đi về phía cửa: "Có phải với ai chị cũng trêu ghẹo được như thế không?"

 

Cô cũng không quên cầm theo món quà mà Tư Dao tặng.

 

Tư Dao hít sâu hai hơi vào không khí, mỉm cười đuổi theo: "Để chị đoán xem nào, có phải có người đang ghen không nhỉ?"

 

"Em không có." Thương Tuyết Hà phủ nhận cực nhanh, cô mở cửa bước ra ngoài.

 

Hành lang không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng hắt vào từ khung cửa sổ phía cuối đường hầm, trông vô cùng mờ ảo.

 

Tiếng giày cao gót vang lên nhịp nhàng, *cộp, cộp cộp*, Tư Dao thong dong bước theo sau cô.

 

"Em có thể phủ nhận." Tư Dao ung dung nói, "Bây giờ em hỏi gì chị cũng sẽ thành thật trả lời, nhưng nếu cứ giữ kín trong lòng thì sẽ khó chịu lắm đấy nhé~"

 

Thương Tuyết Hà dừng bước, quay người nhìn nàng, chẳng hiểu sao lại muốn vặn vẹo một chút, bèn đáp: "Bao gồm cả mật khẩu thanh toán luôn sao?"

 

Tư Dao nhướng mày, mặc nhiên thừa nhận.

 

Hai người giằng co một hồi, cuối cùng Thương Tuyết Hà đành chịu thua.

 

Hôm nay Thương Tuyết Hà cũng đi giày cao gót, khoảng cách chiều cao vốn từ cằm nay đã lên đến ngang mắt, sự tự tin của cô cũng theo đó mà tăng lên không ít.

 

Cô thu lại vẻ mặt, tiến lên một bước, một tay ép đối phương vào bức tường gạch men lạnh lẽo, hỏi: "Chị có người yêu chưa?"

 

Tư Dao thành thật đáp: "Quyền quyết định nằm trong tay em."

 

"..." Thương Tuyết Hà lườm nàng một cái, đã là lúc nào rồi mà còn nói lời bông đùa.

 

"Thế còn người theo đuổi thì sao?" Cô bực dọc hỏi tiếp.

 

"..." Ánh mắt Tư Dao hơi né tránh, có chút chột dạ: "Em muốn nghe lời thật lòng chứ?"

 

Thương Tuyết Hà bóp nhẹ cằm nàng, ép nàng phải đối diện với mình, khí thế áp đảo: "Dĩ nhiên."

 

"Cũng khá nhiều." Tư Dao còn nghiêm túc nhẩm đếm, "Tháng này đã từ chối ba người rồi."

 

Tư Dao rành mạch giải thích: "Để tránh em hiểu lầm, chị phải nói trước, bạn là nam giới thì chị có không ít, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức bạn bè. Tất nhiên, bạn là nữ giới thì còn nhiều hơn."

 

"..." Thương Tuyết Hà buông nàng ra, chợt nhận ra mình không nên hỏi cái vấn đề tự rước lấy khổ này, nghẹn đến mức đau cả dạ dày.

 

Nhưng may thay, chuyện "bạn trai đi xe G63" chỉ là tin đồn thất thiệt.

 

Cô quay lưng đi: "Tại sao lại nói với em những chuyện này? Em có hỏi đâu."

 

Tư Dao đứng sau lưng cô, một bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu cô, giọng nói trầm thấp dịu dàng: "Thế giới của người trưởng thành vì suy tính quá nhiều nên thường rất dễ bỏ lỡ nhau. Chị không muốn chúng ta vì những hiểu lầm không đáng có mà lạc mất đối phương."

 

Chủ đề này dừng lại tại đó, hai người bước vào thang máy. Thương Tuyết Hà nhìn người bên cạnh qua lớp gương phản chiếu trên cửa, thật sự không nhịn được mà hỏi:

 

"Chị thực sự đã hai mươi chín tuổi rồi sao?"

 

Tư Dao mỉm cười: "Trông không giống à?"

 

"... Không giống." Thương Tuyết Hà cũng thuộc dạng từng gặp gỡ nhiều người, nhưng chưa thấy ai có làn da đẹp đến thế, có lẽ nhan sắc cực phẩm đã giúp nàng ghi điểm lớn ở khoản này.

 

Đang nói chuyện thì thang máy vang lên tiếng "ting" một cái, Thương Tuyết Hà theo bản năng ngẩng đầu lên, vẫn chưa đến tầng hầm một.

 

Cửa mở ra, thấy quản lý nhân sự đang đứng bên ngoài, cô lùi vào trong một chút để nhường chỗ.

 

Sau đó, cô nghe thấy quản lý nhân sự chủ động chào hỏi Tư Dao.

 

"Phó giám đốc Tư, mấy ngày nay đi làm cô có thích nghi được không?"

 

"Ừm, cảm ơn anh đã quan tâm." Câu trả lời của Tư Dao ngắn gọn và khách sáo.

 

"Vậy có gì cần giúp đỡ cô cứ liên hệ qua WeChat với tôi bất cứ lúc nào nhé."

 

"Được."

 

"..."

 

Thang máy trở lại vẻ tĩnh lặng, lần đầu tiên Thương Tuyết Hà nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của vị quản lý nhân sự kia, bỗng cảm thấy có chút buồn cười.

Cũng may quản lý nhân sự ra ở tầng một, không xuống bãi đỗ xe cùng họ.

Thương Tuyết Hà cười trêu nàng: "Không ngờ chị còn có hai bộ mặt, với anh ta lạnh lùng thật đấy."

"Chẳng có ai là thực sự lạnh lùng cả, tùy người mà đối đãi thôi."

Thương Tuyết Hà hớn hở hỏi lại: "Vậy em thuộc loại người nào?"

Tư Dao liếc nhìn cô một cái: "Người trong lòng."

Chết tiệt, cái người phụ nữ này cứ dùng vẻ mặt nghiêm túc để nói lời tình tứ thế này thì ai mà không đổ cho được!

Lần thứ hai nhìn thấy xe của Tư Dao, dù chưa lên xe cô đã không nhịn được mà nhìn thêm mấy cái. Thân xe với những đường nét mượt mà, màu sơn xanh sương mù nhám vô cùng bắt mắt.

Tư Dao mở khóa xe, thấy vẻ mặt đầy hứng thú của Thương Tuyết Hà bèn hỏi: "Muốn lái thử không?"

Nàng nhớ trong sơ yếu lý lịch của Thương Tuyết Hà có ghi kỹ năng lái xe.

"Thôi bỏ đi." Thương Tuyết Hà xua tay lia lịa, "Lâu lắm rồi em không lái, đâm hỏng thì chết!"

Đùa à, xe này chỉ cần xước sơn một tí thôi cũng đi tong cả mấy triệu bạc chứ chẳng chơi! Cô đào đâu ra tiền mà đền.

"Có bảo hiểm mà." Tư Dao đáp, "Chỉ cần người không sao là được."

"Vẫn là thôi đi." Thương Tuyết Hà biết lượng sức mình, cười gượng: "Xe đắt tiền thế này chị đưa em lái em cũng không dám."

"Xe của em em còn để chị lái được." Tư Dao liếc nhìn cô, "Sao chị lại dám?"

Thương Tuyết Hà biết nàng đang ám chỉ chuyện ở thế giới kia, nàng bĩu môi: "Là em nhát gan, được chưa?"

"Hy vọng ở những phương diện khác em đừng nhát như thế." Tư Dao nói xong liền nhìn cô một cái, rồi mở cửa ngồi vào ghế lái.

 "Về phương diện nào?"

Thương Tuyết Hà gãi gãi đầu, mặt đầy vẻ mờ mịt ngồi vào ghế phụ.

"Đi ăn quán vỉa hè thật ạ?" Trên đường đi, Thương Tuyết Hà vẫn phân vân không biết có nên thương lượng lại không. Cô ăn gì cũng được, chỉ sợ Tư Dao phải chịu thiệt thòi.

"Ăn thật."

"Ăn món khác cũng đâu có sao..." Thương Tuyết Hà nói khéo, "Gần đây mới mở một tiệm đồ Nhật, hay là mình đi ăn thử xem?"

"Chị nhớ là em không thích đồ Nhật mà."

Thương Tuyết Hà cứng họng.

Người này chỉ cần mở miệng là biết ngay trong bụng cô đang tính toán gì. Tư Dao vừa buồn cười vừa bất lực nói: "Dù sao cũng đã sống chung với em một thời gian rồi, chị cũng không đến mức thoát tục, không biết đến khói lửa nhân gian như em nghĩ đâu."

Thương Tuyết Hà không cãi lại được, đành phải bật định vị dẫn đường đến quán cá nướng bình dân gần nhà mình.

Chỗ này hơi hẻo lánh một chút, nhưng môi trường vệ sinh tương đối tốt.

Thấy xe rời khỏi trục đường chính, rẽ vào con đường nhỏ vắng vẻ, Tư Dao không nhịn được hỏi: "Hẻo lánh thế này sao em tìm được hay vậy?"

"Vâng, nhà em ở ngay gần đây mà."

"Vậy chẳng phải hằng ngày em đi làm xa lắm sao?"

"Quen rồi ạ, đi tàu điện ngầm cũng chỉ mất nửa tiếng thôi."

"Sao em không thuê chỗ nào gần công ty?"

"..." Thương Tuyết Hà vẻ mặt bất lực, "Vì tiền thuê nhà ở đó đắt lắm ạ."

Cô cứ ngỡ Tư Dao chỉ thuận miệng tìm chủ đề để nói chuyện, ai ngờ Tư Dao lại nương theo đó mà phân tích một cách đầy lý tính: "Có thể cân nhắc ở ghép không? Nửa tiếng đi tàu điện tuy nghe không dài, nhưng đôi khi có tình huống đột xuất như tăng ca, liên hoan công ty mà về muộn, nhà xa quá sẽ tăng mức độ nguy hiểm đấy."

"Đúng là vậy thật... Trước đây em cũng từng ở ghép một lần, nhưng chung đụng không mấy vui vẻ nên vẫn thấy ở một mình tự do tự tại hơn."

Tư Dao gật đầu: "Vậy thì em hãy nỗ lực lên, phấn đấu chuyển đến gần công ty."

"..." Thương Tuyết Hà im lặng, thở dài trong lòng, chỉ cảm thấy câu nói này của đối phương chẳng khác nào kiểu "sao không ăn thịt băm"*.

Tư Dao cảm nhận được cảm xúc của cô, liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu rồi nói tiếp: "Nói với em những điều này là hy vọng em có thể thiết lập cho mình một mục tiêu để tiến về phía trước."

"Con người sống trên đời cần phải có cái đích để hướng tới. Nỗ lực vì mục tiêu của mình, nhìn nó ngày càng gần lại cho đến khi nằm gọn trong tầm tay, đó là một việc mang lại cảm giác thành tựu rất lớn."

"Vậy cái đích của chị là gì?"

Thương Tuyết Hà quay sang nhìn nghiêng khuôn mặt Tư Dao, cô cứ ngỡ đối phương sẽ đưa ra những câu trả lời kiểu như mua nhà hay khởi nghiệp.

"Là không để bản thân ngày mai phải hối hận vì lựa chọn của ngày hôm nay."

Thương Tuyết Hà thu lại ánh mắt, nhìn về phía trước.

"Vậy em cũng sẽ đặt ra một mục tiêu cho mình."

Một mục tiêu mà hiện tại cô cảm thấy vô cùng xa vời.

Màn đêm buông xuống thành phố, những biển hiệu ven đường bắt đầu lên đèn neon rực rỡ. Một chiếc xe hơi màu xanh khói đậu bên lề đường, vì màu sắc độc đáo nên khiến không ít người qua đường phải ngoái nhìn.

Môi trường của quán vỉa hè này tốt hơn hẳn quán trước đó họ từng ăn. Do quy định của quản lý đô thị nên bàn ghế chưa được bày ra ngoài, nhưng có thể thấy rõ sự gọn gàng bên trong lớp cửa kính. Hiện tại trong tiệm chỉ có một cặp đôi trẻ đang dùng bữa.

"Ơ kìa, lâu lắm mới thấy cháu đấy!" Bà chủ quán thấy người quen, nụ cười trên mặt càng thêm niềm nở.

"Vâng ạ, dạo này cháu hơi bận." Thương Tuyết Hà mỉm cười, thậm chí chẳng cần nhìn thực đơn đã gọi liền mấy món: "Cho cháu thêm hai cân tôm hùm đất nữa ạ!"

Sau khi gọi món, Tư Dao quan sát một lượt xung quanh. Ngoại trừ cuốn thực đơn cũ kỹ và bộ bàn ghế đã có dấu vết thời gian thì trang trí bên trong còn rất mới. Nàng nhận xét: "Quán này tốt hơn quán trước nhiều."

"Vì họ mới sửa sang lại mà chị, quán này mở nhiều năm rồi, sạch sẽ lắm."

"Em thường xuyên đến đây à?"

Thương Tuyết Hà nghĩ ngợi rồi đáp: "Nếu bạn bè sắp xếp được thời gian thì một tháng tụi em cũng tới vài lần."

Tư Dao thuận thế hỏi luôn: "Em kể cho chị nghe về bạn bè của em được không?"

"Bạn của em ạ?" Thương Tuyết Hà lập tức nhớ đến Trần Tử Hinh, nhanh chóng đáp: "Người thường xuyên liên lạc thì chỉ có một, những người khác thì quan hệ cũng bình thường thôi ạ."

"Vậy khi nào giới thiệu cho chị làm quen chút nhé?" Tư Dao cười nói, trông không giống như đang đùa vui thuận miệng.

Thương Tuyết Hà nhìn Tư Dao, nếu giới thiệu cho Trần Tử Hinh biết, chắc chắn cô nàng sẽ kinh ngạc đến rớt cằm, không hiểu cô kiếm đâu ra một người bạn kiểu "chị đẹp" giàu sang thế này...

Trần Tử Hinh thuộc phái lý trí, nếu bây giờ để hai người gặp nhau, rồi lại biết sâu hơn về mối quan hệ của họ, e là Tử Hinh sẽ tuôn ra một tràng phân tích thiệt hơn cho cô nghe mất.

"Nếu có cơ hội ạ."

Sợ đối phương hỏi dồn, Thương Tuyết Hà chủ động chuyển sang chủ đề khác.

Cô vốn tưởng khoảng cách tuổi tác rành rành ra đó thì chủ đề giữa mình và Tư Dao sẽ rất ít, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần nếu bí quá thì lôi chuyện công việc ra nói.

Ai ngờ Tư Dao còn biết cách trò chuyện hơn cả lúc còn là Tiêu Ấu Di. Khi không còn lớp vỏ bọc kia, họ có thể thoải mái kể cho nhau nghe về chuyện ngày xưa.

Tư Dao kể về những người và việc nàng gặp phải trong những năm đầu mới đi làm. Thương Tuyết Hà kinh nghiệm làm việc ít ỏi nên kể cho nàng nghe những chuyện thú vị hồi đại học.

"Mẹ của học sinh em dạy kèm nấu ăn ngon cực kỳ luôn, ngon đến mức nhiều lần em cố tình nán lại đến giờ cơm, ăn xong mới chịu về."

Tư Dao rất hưởng ứng, lộ vẻ ngạc nhiên: "Ngon đến thế cơ à?"

"Vâng ạ. Cô ấy là thợ làm bánh, thỉnh thoảng em đi dạy đúng lúc cô ấy nghỉ phép là cô ấy lại làm bánh ngọt cho tụi em ăn. Em dạy có nửa học kỳ mà tăng tận một cân rưỡi luôn... Nghĩ lại chuyện hồi đó thấy bồi hồi thật, con gái cô ấy trông ngoan lắm, học hành cũng chăm chỉ, giảng cái là hiểu ngay."

"Vậy sao em không dạy tiếp?"

"..." Nghĩ đến nguyên nhân, ánh mắt Thương Tuyết Hà hơi né tránh: "Thì, có xảy ra một chút, ừm, chuyện nhỏ thôi ạ."

Tư Dao đầy ẩn ý nói: "Vẻ mặt này của em đang nói với chị rằng đó không phải là 'chuyện nhỏ' đâu."

Thương Tuyết Hà ngượng ngùng, ấp úng đáp: "Thì là, em ấy tỏ tình với em. Dù chỉ là gia sư bán thời gian nhưng em cũng không thể làm hỏng tương lai con em người ta được, em vẫn có đạo đức nghề nghiệp mà."

"Ồ? Vậy sao." Tư Dao nhướng mày, không phủ nhận cũng chẳng khẳng định.

"Thật mà!" Thương Tuyết Hà gật đầu chắc nịch, chủ đề này mới được bỏ qua.

Sau đó họ lại tán gẫu thêm vài chuyện khác. Cả bữa ăn Thương Tuyết Hà cảm thấy rất thư giãn, không cần phải lo lắng nói hớ làm sụp đổ hình tượng thiên kim tiểu thư gây nghi ngờ như trước nữa.

Ăn xong, Tư Dao đưa Thương Tuyết Hà về nhà.

Từ con đường có quán vỉa hè đi ra, rẽ thêm vài trăm mét là đến khu dân cư cô ở. Khu này mang đậm hơi thở cuộc sống, đâu đâu cũng thấy các cửa tiệm, khuyết điểm duy nhất là cực kỳ khó tìm chỗ đậu xe.

Vất vả lắm mới tìm được chỗ đỗ, Thương Tuyết Hà vừa tháo dây an toàn vừa phân vân không biết nên nói gì để kết thúc buổi gặp.

Bỗng nhiên, cô nghe thấy đối phương lên tiếng:

"Không mời chị lên nhà ngồi chơi chút sao?"

Chú thích:

 "Sao không ăn thịt băm" (Hà bất thực nhục mi) là một điển tích về sự thiếu thực tế, không hiểu nỗi khổ của người nghèo. 

Truyện kể lại rằng có một năm kia phát sinh nạn đói, dân chúng không có lương thực để ăn, phải đào rễ cây, ăn vỏ cây, rất nhiều người vì vậy mà chết đói. Tin tức nhanh chóng được tâu lên vua, Tấn Huệ đế ngồi trên ngai cao, nghe xong trình tấu tỏ vẻ rất thắc mắc. Tấn Huệ đế "thiện lương" rất muốn làm chút chuyện cho con dân, trải qua minh tư khổ tưởng, rốt cuộc hắn đề ra một "phương án giải quyết" như sau: Bách tính vô túc mễ sung cơ, hà bất thực nhục mi? (Dân chúng đã đói bụng vì không có gạo ăn, sao lại không ăn cháo thịt?)]

Tác giả có lời muốn nói:

Đúng là ngàn lớp cạm bẫy của sếp Tư mà _(:з」∠)_