Chương 50 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Thương Tuyết Hà ngẩn người, rồi "òa" một tiếng khóc nấc lên.

Nước mắt cứ thế tuôn rơi không cách nào kìm lại được. Tư Dao vốn dĩ vẫn đang rất bình tĩnh, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng này của cô thì chẳng thể nào giữ được vẻ điềm nhiên ấy nữa.

Nàng giữ lấy vai Thương Tuyết Hà, liên tục rút mấy tờ khăn giấy lau nước mắt cho cô, nhưng càng lau lại càng bật cười, đuôi mắt bất giác ửng hồng.

"Lần trước gặp em đang khóc, giờ lại khóc nữa rồi." Tư Dao nhẹ nhàng xoa đầu Thương Tuyết Hà, giọng nói dịu dàng: "Em đúng là một chú thỏ con mít ướt mà."

"Hức..." Thương Tuyết Hà khóc thút thít, "Chị có biết em nhớ chị đến nhường nào không... Em cứ ngỡ mình sẽ không bao giờ được gặp lại chị nữa!"

Cô hơi nén lại cơn nức nở, ngước nhìn Tư Dao: "Ấu Di, thật sự là chị sao? Có phải em vẫn đang nằm mơ không?" Nói đoạn, Thương Tuyết Hà nhíu mày, vẻ mặt đầy đau khổ và buồn bã: "Em chẳng thể phân biệt nổi mình đang mơ hay là chị đã thật sự trở về nữa."

Tư Dao dứt khoát hơi cúi người xuống cho tầm mắt ngang bằng với cô, trán chạm trán, khẽ cọ nhẹ rồi ghé sát hôn lên môi cô một cái.

"Chị đây." Nàng nắm lấy tay Thương Tuyết Hà, siết nhẹ trong lòng bàn tay, "Ngoan nào, không khóc nữa."

Cảm xúc của Thương Tuyết Hà dần bình ổn lại, nước mắt cũng ngừng rơi. Cô đắm đuối nhìn đối phương, không kìm lòng được mà đưa tay chạm vào vết thương nơi thái dương nàng.

Cô không dám dùng lực, chỉ nhẹ nhàng v**t v* miếng băng gạc, ánh mắt tràn đầy vẻ xót xa: "Chỗ này của chị..."

"Không sao đâu." Sợ cô lo lắng, Tư Dao theo bản năng hơi ngửa đầu né tránh cái chạm của cô, nhanh chóng trấn an: "Sắp lành cả rồi, không vấn đề gì đâu."

"Vâng..." Thương Tuyết Hà mím môi, còn rất nhiều điều muốn hỏi, cũng có muôn vàn lời muốn nói, nhưng cuối cùng tất cả đều hóa thành một cái ôm.

Cô ôm chặt lấy Tư Dao, dùng sức như cái đêm hôm ấy. Cô rất sợ chỉ cần mình buông tay, tất cả những điều này sẽ lại tan thành mây khói.

"Ấu Di..." Vừa cất lời cô đã cảm thấy có chút gượng gạo, ngón tay vô thức túm lấy vạt áo Tư Dao, nhìn vào cái tên trên bảng tên pha lê đặt trên bàn: "Em nên gọi chị là gì đây..."

"Tên thật của chị là Tư Dao." Tư Dao khựng lại một chút, "Em muốn gọi thế nào cũng được."

"Vậy em gọi tên thật của chị nhé..." Thương Tuyết Hà định nói tiếp thì tiếng gõ cửa vang lên.

Tiếng động ấy kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Thương Tuyết Hà không quên mình vẫn đang trong giờ làm việc, cô vội vàng lau mặt, sợ bị ai đó nhìn thấy rồi đồn thổi linh tinh gây ảnh hưởng đến Tư Dao.

"Đi làm việc trước đi." Tư Dao mỉm cười với cô, lại xoa nhẹ gò má cô, "Chúng ta còn rất nhiều thời gian mà."

"Vâng!" Thương Tuyết Hà gật đầu thật mạnh, trước khi đi còn không nhịn được mà hôn trộm nàng một cái. Vừa ra khỏi văn phòng, bắt gặp ánh mắt dò xét của đồng nghiệp, cô cúi đầu giả vờ như không có chuyện gì, rảo bước nhanh về chỗ ngồi.

Trở lại vị trí làm việc, Thương Tuyết Hà cảm thấy tâm trạng chưa bao giờ sảng khoái đến thế, mọi sương mù trong lòng như được một bàn tay vô hình gạt đi, đón lấy ánh nắng mặt trời.

Lúc cô quay lại, Lệ Quyên liếc nhìn một cái, thấy mắt cô đỏ hoe rõ ràng là vừa mới khóc nên có chút lo lắng, bèn nhắn tin vào nhóm @ cô.

[Lệ Quyên]: @Thương Tuyết Hà, Cậu khóc đấy à?! Nữ ma đầu không làm gì cậu đấy chứ?!

Giai Giai thấy tin nhắn liền ngẩng đầu nhìn Thương Tuyết Hà ngay lập tức, chỉ thấy người này đang cười toe toét như vừa nhặt được tiền, đối lập hoàn toàn với đôi mắt đỏ hoe kia, trông thật là "chói mắt".

Thương Tuyết Hà gõ phím lạch cạch.

[Thương Tuyết Hà]: Không có, mình khóc vì vui quá thôi! Vui xỉu luôn á!

[Giai Giai]: Mình làm chứng, cô ấy đang cười như con ngốc kìa.

[An Nguyệt]: Chuyện vui gì mà khiến cậu khóc đến nông nỗi này?

Trải nghiệm kỳ diệu giữa cô và Tư Dao định sẵn là không thể kể cho ai nghe, đặc biệt là hiện tại thân phận của Tư Dao rất nhạy cảm, cô càng không thể để lộ ra ngoài.

[Thương Tuyết Hà]: Bí mật nha, hi hi.

[Mọi người]: ...

[Thương Tuyết Hà]: Hôm nay chị đây tâm trạng tốt, mời mọi người uống trà chiều!

Thương Tuyết Hà vung tay đặt trà chiều cho cả hội, lòng phơi phới đến mức đối mặt với những yêu cầu oái oăm của khách hàng cũng thấy thuận mắt lạ thường.

Điện thoại cá nhân rung lên, đồng thời trên danh bạ máy tính hiện lên một vòng tròn đỏ số 1.

*Tư Dao yêu cầu kết bạn với bạn.*

Thương Tuyết Hà hớn hở nhấn đồng ý, cửa sổ chat vừa hiện ra cô đã không đợi được mà gửi tin nhắn cho Tư Dao.

Cô có rất nhiều điều muốn nói với nàng, câu chữ cũng vô cùng trực tiếp.

[Thương Tuyết Hà]: Tan làm chị có rảnh không? Tụi mình đi ăn cơm đi.

Cô vừa gửi tin nhắn đi thì tin nhắn của Trần Tử Hinh cũng tới. Nhìn dòng chữ trên màn hình, Thương Tuyết Hà hít một hơi lạnh, sao cô có thể quên mất việc này cơ chứ!

[Trần Tử Hinh]: Đừng quên vụ tan làm đi ăn chung nha~ Tan làm mình qua đó gọi món đợi cậu trước.

Tối qua đã nhắn tin hẹn với Trần Tử Hinh là tan làm hôm nay đi ăn cùng nhau, giờ gặp được Tư Dao, cô đã quẳng chuyện này ra sau đầu từ lâu rồi.

Thôi xong, tiêu rồi.

Thương Tuyết Hà hơi hối hận vì đã nhắn tin cho Tư Dao quá nhanh, nếu đối phương đồng ý thì cô chỉ còn cách cho Trần Tử Hinh "leo cây" thôi, hy vọng cô ấy sẽ không giận.

Trong lúc chờ đợi, Thương Tuyết Hà thậm chí đã nghĩ sẵn lý do để từ chối buổi hẹn với Trần Tử Hinh, nhưng khi nhìn thấy câu trả lời của Tư Dao, cô bỗng ngẩn người.

[Tư Dao]: Tối nay chị có chút việc cần xử lý, để mai nhé.

Thương Tuyết Hà: "..." Cô không hiểu nổi chuyện gì có thể quan trọng hơn cả việc hai người họ vừa mới trùng phùng.

Nhưng Tư Dao đã nói vậy, Thương Tuyết Hà cũng chẳng thể nói gì thêm, chỉ đành vâng lời, rồi nhắn lại một chữ "OK" cho Trần Tử Hinh.

Trong lòng vẫn không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng.

Đồ ăn giao đến, mấy người trong nhóm nhỏ vừa ăn vừa gửi lời cảm ơn Thương Tuyết Hà vì bữa trà chiều trên nhóm chat.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Thương Tuyết Hà lên tiếng hỏi một câu trong nhóm.

[Thương Tuyết Hà]: Mọi người có biết gì về tình hình cá nhân của Phó giám đốc Tư không?

Cô hiểu rất rõ bối cảnh của Tiêu Ấu Di, nhưng người cô đang đối mặt lúc này là Tư Dao. Ngoài việc xác nhận quan hệ với Tiêu Ấu Di ở thế giới kia ra, cô và Tư Dao chẳng còn mối liên hệ nào khác.

Thậm chí ngay cả Tư Dao bao nhiêu tuổi cô cũng không biết.

[Giai Giai]: Cũng không rõ lắm, hai hôm trước nghe ai đó nói hình như sếp 29 tuổi rồi. Hơi bất ngờ nhỉ, trông sếp trẻ thế mà.

An Nguyệt cũng nhảy vào góp chuyện, bảo Tư Dao bảo dưỡng nhan sắc tốt thật, không biết dùng loại mỹ phẩm gì.

Hai mươi chín à... Thương Tuyết Hà bỗng hiểu ra tại sao Tiêu Ấu Di cứ luôn gọi cô là "nhóc con", còn chê cô chưa trưởng thành. Hồi trước cô cứ nghĩ Tiêu Ấu Di chín chắn sớm, hóa ra là người ta ăn cơm nhiều hơn cô mấy năm, hèn gì chẳng già dặn!

Sau khi mấy người trò chuyện qua lại vài câu, Lệ Quyên đột nhiên buông một câu.

[Lệ Quyên]: Sếp có bạn trai đi xe Mercedes G-Class đấy.

[An Nguyệt]: ???

[Giai Giai]: Đậu xanh, thật á!!

Nụ cười trên mặt Thương Tuyết Hà bỗng cứng đờ, cô vội vàng hỏi thăm tình hình.

[Lệ Quyên]: Chẳng phải hôm qua mình tan làm hơi muộn sao? Thế là nhìn thấy luôn, bạn trai lái xe đến đón sếp, còn mở cửa xe cho sếp nữa, ân cần cực kỳ.

[Lệ Quyên]: Mà bạn trai sếp đẹp trai lắm, chiếc G-Class đó trông ngầu bá cháy! Nhìn qua là biết đại gia rồi!

[Giai Giai]: Đệch, mình vừa tra thử, dòng G-Class này khởi điểm cũng phải mấy triệu tệ, không giàu mới lạ!

[An Nguyệt]: Đây là tình yêu của giới nhà giàu sao? Mình thấy chua quá.

Trong nhóm bàn tán xôn xao, Thương Tuyết Hà chỉ cảm thấy đầu óc mình ong ong. Tư Dao có người yêu rồi? Sao nàng có thể có người yêu được? Rõ ràng lúc đó lời tỏ tình của nàng chân thành đến thế mà.

Nhưng nghĩ lại, người tỏ tình lúc đó là Tiêu Ấu Di, một Tiêu Ấu Di đơn độc trong thế giới truyện. Còn bây giờ là Tư Dao, nghĩ kỹ thì cô chẳng có quyền gì để can thiệp vào cuộc sống của Tư Dao ở thế giới này cả.

Dù họ từng bày tỏ lòng mình với nhau, nhưng đó là chuyện của thế giới trong sách. Ở thế giới này, địa vị của họ đã hoán đổi, nàng không còn là Tiêu Ấu Di của ngày xưa nữa.

Liệu tình cảm có còn vẹn nguyên như cũ?

Tâm trạng Thương Tuyết Hà chùng xuống thấy rõ, cho đến khi Tư Dao gửi tin nhắn tới.

[Tư Dao]: Tối mai chị rảnh, mình hẹn tối mai nhé? Chị đưa em đi ăn món gì ngon ngon.

[Thương Tuyết Hà]: Vâng ạ!

Thương Tuyết Hà lại vui vẻ trở lại, cô đúng là kiểu người dễ thỏa mãn.

Cô định hỏi về chuyện anh bạn trai đi xe G-Class kia, nhưng nghĩ lại, chuyện này không nên hỏi qua mạng, bèn tạm nén nỗi nghi hoặc trong lòng, đợi đến ngày mai gặp mặt trực tiếp rồi tính.

Đến giờ tan tầm, Thương Tuyết Hà cùng mọi người đợi thang máy. Vì người quá đông, họ ngầm hiểu ý nhau không chen chúc vào chuyến đầu tiên. Thấy người đợi thang máy chỉ còn lại mấy người bọn họ, Thương Tuyết Hà quay đầu nhìn quanh, xác nhận không có ai khác.

Cô giả vờ lơ đãng hỏi: "Phó giám đốc Tư tối nào cũng tăng ca à?"

"Hình như thế, trong trí nhớ của mình chưa thấy sếp tan làm cùng lúc với chúng mình bao giờ." Giai Giai khựng lại một chút rồi nói: "Nhưng vừa nãy mình thấy sếp đi thang máy VIP xuống rồi, hôm nay tan làm đúng giờ ghê."

Lệ Quyên phản ứng đầu tiên: "Sao mình không thấy nhỉ?"

"Ai bảo các cậu cứ lề mề, mình vừa ra khỏi cửa là thấy sếp bước vào thang máy luôn."

An Nguyệt cười hi hi: "Chắc lại là bạn trai đến đón rồi, phụ nữ đang yêu có khác~"

"Người ta yêu đương thì liên quan gì đến cậu?" Lệ Quyên vẻ mặt khó hiểu. An Nguyệt "tặc lưỡi" hai cái rồi đáp: "Cậu không biết đâu, yêu vào là tính tình thay đổi hẳn đấy, mình chỉ hy vọng 'nữ ma đầu' đừng có hành hạ chúng mình là được."

"Có lý!" Hai người kia nghe vậy liền chắp tay lại, đồng thanh: "A di đà Phật, cầu xin Phật tổ phù hộ cho hai người họ dài lâu, bạc đầu giai lão, con cháu đầy đàn!"

Nghe nội dung trò chuyện của ba người, Thương Tuyết Hà chẳng thể cười nổi, bàn tay buông thõng bên người vô thức siết chặt.

"Sao mọi người chắc chắn đó là bạn trai cô ấy? Cô ấy chính miệng nói ra à?"

"Làm gì có." Lệ Quyên nói như thể đó là chuyện hiển nhiên, "Tối qua mình tan làm muộn lắm rồi, nếu không phải bạn trai thì ai lại sốt sắng đến đón như thế? Cho dù không phải bạn trai thì chắc chắn cũng là người đang theo đuổi!"

Thương Tuyết Hà suýt thì cười ra nước mắt vì tức, hóa ra toàn là suy đoán thôi sao? Làm cô cứ suy nghĩ vẩn vơ nãy giờ.

Bốn người xuống lầu, vừa ra khỏi cổng công ty thì đúng lúc có một chiếc xe lướt qua, thân xe tuyệt đẹp khiến Thương Tuyết Hà không nhịn được mà nhìn thêm vài cái.

Tiện miệng khen một câu: "Xe này đẹp thật đấy." Nhìn sang logo xe, đúng là đẹp có lý do cả.

Một người trong nhóm thản nhiên nói: "Xe của Phó giám đốc Tư đấy."

"Cùng là người mà số phận khác nhau quá, cũng đều ngoài hai mươi, sao người ta thì lái xe sang làm phó giám đốc, còn tôi chỉ có thể đi xe buýt." An Nguyệt thở dài thườn thượt, tự trách mình không bằng người ta.

"..." Trong lòng Thương Tuyết Hà dâng lên một cảm giác khó tả. Cô vốn tưởng mình và Tư Dao rất gần, nhưng giờ đây dường như lại có một khoảng cách nào đó.

Khi đến nhà hàng đã hẹn, Trần Tử Hinh đã đợi sẵn. Đó là một quán ăn quy mô không lớn nhưng kinh doanh rất tốt.

Thương Tuyết Hà rót một ly trà nhạt nhẽo, vị giác truyền đến thông tin khiến cô chỉ nhấp một ngụm rồi thôi.

Cô quan sát môi trường xung quanh, họ ngồi ở vị trí góc gần máy lạnh, mấy bàn bên cạnh đều đã kín chỗ, bên tai là tiếng ồn ào náo nhiệt của thực khách.

Môi trường ăn uống này hoàn toàn trái ngược với thế giới kia. Ở thế giới đó, Thương Tuyết Hà ra vào những nhà hàng cao cấp, ăn những món mỹ vị do đầu bếp gắn sao Michelin thực hiện, tận hưởng dịch vụ chăm sóc tận tình của hàng vạn người. Cô thậm chí đã quên mất hương vị của những quán ăn bình dân như thế này rồi.

Thế nhưng, cô vẫn rất nhớ hương vị của quán này.

Thương Tuyết Hà cúi đầu nhìn cọng trà nổi trong ly, đây mới là cuộc sống thuộc về cô. Đột nhiên cô cảm thấy may mắn vì cái dạ dày của mình chưa bị nuông chiều đến mức quá kén chọn.

Trần Tử Hinh nhấp một ngụm trà, kín đáo quan sát Thương Tuyết Hà, thấy tâm trạng cô hiện tại khá ổn mới mở lời hỏi câu mà mình luôn thắc mắc.

"Tuyết Hà, mình vẫn luôn tò mò người cậu thích là ai, mình nhớ trước đây cậu chưa từng kể với mình về chuyện tình cảm."

"Cậu muốn biết không?"

Trần Tử Hinh gật đầu, định nói lại thôi, một lúc sau mới bảo: "Tất nhiên nếu cậu không muốn nói thì cũng không sao."

"Là một đồng nghiệp." Mãi một lúc sau Thương Tuyết Hà mới thốt ra một câu như vậy. Cô không biết phải giới thiệu mối quan hệ phức tạp giữa mình và Tư Dao thế nào, chỉ có thể nói cho bạn mình biết mối quan hệ hiện tại.

Trần Tử Hinh tỏ ra rất ngạc nhiên: "Công ty cậu cho phép yêu đương nơi công sở à?"

"Cái này mình không rõ, sao cậu lại hỏi thế?"

"Công ty mình dạo trước có một cặp thành đôi, nhưng không hiểu sao lại chia tay, rồi cãi nhau ầm ĩ ở công ty, sau đó cả hai đều bị đuổi việc. Thế nên nhiều công ty ngầm cấm yêu đương công sở vì sợ ảnh hưởng đến công việc."

"Cái này mình không biết." Thương Tuyết Hà sờ sờ mũi, "Trước đây có thấy một cặp, nhưng ở bộ phận khác, giờ thế nào mình cũng không rõ."

"Nhưng là đồng nghiệp thì cũng còn đỡ, chỉ sợ cậu thích cấp trên thôi."

Tim Thương Tuyết Hà bỗng thắt lại, ngón tay vô thức vân vê khăn trải bàn, cố giữ bình tĩnh hỏi: "Tại sao không thể là cấp trên?"

Trần Tử Hinh cười cười: "Mình nhớ công ty cậu quy mô lớn lắm đúng không? Cho dù là lãnh đạo nhỏ thì ai mà chẳng có nhà có xe? Như chúng mình đây, công việc còn chưa đứng vững gót chân, sao mà dám dây vào."

"Ví dụ nhé, lúc chúng mình dậy sớm chen chúc xe buýt, đi tàu điện ngầm thì các sếp mới vừa ngủ dậy, vẫn còn thong dong vệ sinh cá nhân rồi mới ra khỏi cửa; chúng mình nỗ lực làm việc chỉ vì chút lương bổng để mua mấy thứ đồ lặt vặt, còn người ta đã cầm lương năm đi mua nhà rồi."

"Mức độ tiêu dùng nằm ở đó, sếp mình tặng vợ cái xe mấy trăm triệu mà mắt không thèm chớp, còn một đồng nghiệp nam của mình vì muốn mua cho vợ cái túi xách mà phải tích cóp nửa năm trời, đó chính là khoảng cách giữa người với người."

"Suy cho cùng, năng lực kinh tế không tương xứng thì yêu đương kiểu gì? Nói lùi một bước, cho dù có thể không để tâm đến vấn đề kinh tế nhưng những người ở tầng lớp khác nhau liệu có nói chuyện hợp nhau không? Có câu nói thế nào nhỉ, tôi thích đại dương, nhưng bạn lại nói nơi đó từng có nhiều người chết đuối'."

"Ngoài đời thực làm gì có nhiều Lọ Lem đến thế."

Trần Tử Hinh, từng chữ từng câu đều đâm trúng tim đen.

Tác giả có lời muốn nói:

Đau lòng quá man, nhói lòng thật sự!