Chương 5 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

"Ấu Di, đây là tiền lương em tạm ứng trước, tiêu xài tiết kiệm một chút nhé."

"Cảm ơn quản lý." Tư Dao vê nhẹ góc phong bì định nhận lấy nhưng đầu bên kia lại bị quản lý cố ý nắm chặt, nàng ngước mắt nhìn ông ta.

Gương mặt đầy mỡ của quản lý, ánh mắt không che giấu dò xét nàng từ trên xuống dưới, cười đầy ẩn ý: "Em gấp gáp ứng lương như vậy là có chuyện gì cần kíp sao? Nói cho tôi biết, biết đâu tôi có thể giúp em."

"..." Đầu kia của phong bì vẫn không hề có ý định buông ra. Tư Dao nén sự ghê tởm trong lòng, trên mặt không lộ chút cảm xúc nào, mỉm cười nói: "Quản lý, anh cũng biết rồi đấy. Phụ nữ tiêu tiền chẳng qua cũng là để đầu tư cho bản thân thôi." Vừa nói nàng vừa không để lộ dấu vết kéo giãn khoảng cách giữa hai người, "Cũng muộn rồi, bạn trai em tới đón, em xin phép về trước."

"Em có bạn trai rồi sao?" Biểu cảm trên mặt quản lý cứng lại, nụ cười thu về. Ông ta nhớ rõ lúc phỏng vấn từng nghe nói tình trạng tình cảm của nàng là độc thân.

Tư Dao nhân lúc quản lý sững người liền rút phong bì về, hàm ý nói: "Bọn em mới quen nhau không lâu, có khi anh cũng từng gặp rồi."

Câu nói này khiến quản lý hoàn toàn mất hứng thú với nàng. Mức tiêu dùng của quán bar này không hề thấp, người đến đây phần lớn đều là kẻ có tiền. Đã là người ông ta từng gặp, vậy chỉ có thể là phụ nữ của vị khách nào đó.

Khi nói những lời này, Tư Dao không hề lo bị lộ. Nàng làm thêm ở quán bar này gần nửa tháng, khách tỏ ý với nàng nhiều vô kể, quản lý chỉ sẽ cho rằng nàng đã theo một cậu ấm nào đó không thể đụng vào. Sau này cũng sẽ giữ chừng mực hơn với nàng.

Trở về phòng nghỉ, Tư Dao thay đồ xong chuẩn bị về, một đồng nghiệp hỏi nàng: "Ấu Di, có đi ăn khuya cùng bọn tôi không?"

"Không đâu." Tư Dao cười cười, "Trong nhà có chút việc, tôi về trước."

"Vậy thôi." Đồng nghiệp cũng cười đáp.

Đợi Tư Dao vừa rời khỏi phòng nghỉ, mấy người kia liền buông lời than phiền: "Xì, không đi thì thôi, kiếm cớ làm gì. Xem thường ai thế không biết."

"Cô còn chưa thấy à, hôm nay Trần thiếu gia mở cho cô ta chai rượu đắt nhất đấy! Giờ này không biết đi 'làm thêm' gì rồi~~"

"Ha ha ha ha~~~cô xấu tính thật đấy."

Tư Dao nhớ ra mình quên tai nghe, quay lại thì vừa hay nghe thấy những lời đó. Nàng mặt không cảm xúc buông tay nắm cửa, xoay người rời đi.

Đối với những lời chua chát mỉa mai ấy, Tư Dao không hề cảm thấy bất ngờ, thậm chí có thể nói là đã quen rồi. Giữa nàng và họ chẳng có thù oán gì, chỉ là thành tích của nàng hơn hẳn họ, những người còn lại tự nhiên sẽ tụ lại với nhau để châm chọc nàng.

Đó là "quy tắc ngầm" sẽ xảy ra ở bất kỳ thế giới nào.

"Chào cô, giường số 17 thanh toán viện phí." Số tiền lương vừa cầm trên tay còn chưa kịp ấm, chớp mắt đã nộp hết cho bệnh viện, thứ còn lại trong tay chỉ là một tờ hóa đơn thu tiền.

Tư Dao đứng trước quầy thu phí, nhìn tờ giấy trong tay khẽ thở dài một hơi, lùi lại mấy bước rồi ngồi xuống chiếc ghế sắt trong khu vực y tế.

Nàng không biết vì sao mình lại đến thế giới xa lạ này, ký ức cuối cùng chỉ là một mảng đỏ rực cùng tiếng la hét của những người xa lạ.

Khi tỉnh lại lần nữa, tất cả mọi thứ xung quanh đều xa lạ.

Nàng bị gán cho một cái tên ở thế giới này là "Tiêu Ấu Di", còn kèm theo một hệ thống chẳng hiểu từ đâu chui ra.

Hệ thống nói với nàng rằng, muốn quay về thì phải hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ; nếu nói cho người khác biết mình là người xuyên qua đồng nghĩa với nhiệm vụ thất bại.

Nàng không biết điểm cuối của nhiệm vụ là gì, cũng chỉ có thể tuần tự làm theo chỉ dẫn của hệ thống. Hiện tại đang tiến hành nhiệm vụ đầu tiên, chăm sóc "người thân" xuất viện.

Tình cảnh thực tế của Tiêu Ấu Di còn tệ hơn nàng tưởng rất nhiều. Không có công việc ổn định, không có tiền tiết kiệm, từ nhỏ cha mẹ đã ly hôn, cô ấy sống cùng người bà đã lớn tuổi. Không lâu trước đây bà bị ngã phải nhập viện, tiền thuốc men tuy không đến mức con số trên trời nhưng đối với một Tiêu Ấu Di hoàn toàn tay trắng thì lại là gánh nặng rất lớn.

Để nhanh chóng gom đủ tiền viện phí, Tư Dao đành chọn công việc làm thêm ở quán bar kiểu "kiếm tiền nhanh" lại còn có thể ứng lương trước, đồng thời tiếp tục tìm kiếm một công việc toàn thời gian phù hợp.

Nhưng thực tế khiến nàng đau đầu gấp đôi. Tiêu Ấu Di đã bỏ học từ thời cấp ba, không có bằng cấp thì căn bản không thể vào được công ty tốt. Cho dù Tư Dao có lý lịch huy hoàng và kinh nghiệm phong phú, cũng không có đất dụng võ.

Nàng vào nhà vệ sinh rửa mặt một lần, để bản thân trông không quá tiều tụy. Nước lạnh tạt lên mặt khiến nàng tỉnh táo hơn không ít.

Ngẩng đầu nhìn mình trong gương, ưu thế duy nhất của Tiêu Ấu Di, đại khái cũng chỉ còn lại gương mặt này. Nếu không thì đã chẳng có vô số công tử nhà giàu mở cả chai rượu đắt tiền chỉ để đổi lấy một nụ cười của mỹ nhân.

Giọt nước theo gò má trượt xuống cằm rồi nhỏ vào bồn rửa, hàng mi dài cong dính nước trông càng thêm đáng thương. Gương mặt thanh thuần này giống hệt Tư Dao khi còn chưa trưởng thành.

Khẽ khựng lại...

Chiếc điện thoại trong túi vang lên.

Là tin nhắn của một vị khách từng mở rượu cho nàng, mời nàng đi ăn khuya.

Nhìn dòng chữ trên màn hình, trong mắt Tư Dao lóe lên một tia giễu cợt, đôi tay quen thuộc gõ phím trả lời.

Những người này đối với nàng chẳng khác nào mấy đứa nhóc chưa ráo mùi sữa, nàng luôn có thể từ chối khiến đối phương cam tâm tình nguyện.

"Bà ơi, đây là trái cây cháu mua cho bà." Khi đẩy cửa phòng bệnh bước vào, nàng là Tiêu Ấu Di.

Người bà của Tiêu Ấu Di trên giường bệnh hoàn toàn khác xa bà của nàng. Bà của Tư Dao bất kể lúc nào cũng là một quý bà đoan trang tao nhã, tóc bạc giống như dấu ấn của năm tháng; chứ không phải một bà lão phải đeo kính lão để nhìn đồ vật, đi đứng khom lưng như thế này.

Trong mắt Tư Dao, đây chẳng qua chỉ là một NPC do hệ thống thiết lập, chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ để trở về thế giới thực mà nàng buộc phải đóng vai cháu gái.

"Ấu Di đến rồi à." Nghe thấy giọng nàng, bà lập tức nở nụ cười, những nếp nhăn hiện rõ trước mắt.

Tư Dao đi vào trong, giường bệnh bên cạnh đã trống, "Cháu vừa hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ nói mấy ngày nữa bà có thể xuất viện."

"Được." Nghe nói có thể xuất viện, bà cười càng vui hơn, đưa tay nắm lấy cổ tay Tư Dao.

"..." Tư Dao cảm nhận được bàn tay khô gầy, già nua ấy. Nghe bà thở dài rồi nói tiếp: "Là bà liên lụy cháu rồi, lần này tốn không ít tiền phải không..."

Tư Dao dịu giọng an ủi: "Bà ơi, đừng nói vậy, sức khỏe của bà quan trọng hơn bất cứ thứ gì."

Bà lão rất dễ dỗ, Tư Dao nhanh chóng chuyển đề tài, rửa sạch hoa quả mua về rồi đưa cho bà.

Bà lão lôi từ trong ngăn kéo ra con dao gọt hoa quả, tay thoăn thoắt gọt ra một dải vỏ táo dài liền mạch, vừa làm vừa lẩm bẩm mong sớm được xuất viện, tiền nằm viện quá đắt.

Rất nhanh, một quả táo đã được gọt sạch vỏ xuất hiện trước mắt hai người. Tư Dao nhìn bà cắt táo thành từng miếng, còn tưởng bà thích ăn miếng nhỏ.

Cho đến khi bà lão vê một miếng táo, cười hiền hậu đưa về phía Tư Dao.

"..." Tư Dao theo bản năng nhìn miếng táo đó, phần thịt táo trắng trẻo tạo nên sự đối lập rõ rệt với bàn tay nhăn nheo.

Trước khi gọt táo bà không rửa tay, trong tiềm thức Tư Dao muốn từ chối.

"Ấu Di, chẳng phải cháu thích ăn táo nhất sao? Hồi nhỏ còn hay đòi bà gọt vỏ cho cháu nữa."

"Ờm..." Tư Dao mím môi. Nụ cười của bà lão rất hiền từ, có thể thấy rõ là vui từ tận đáy lòng, lời từ chối đã lên đến miệng lại không nỡ nói ra.

"Cảm ơn bà."

Thấy cháu gái ăn rồi, bà lão mới nhặt vỏ táo lên ăn. Đây là thói quen của hai bà cháu suốt nhiều năm qua.

Nhưng Tư Dao không thể hiểu được hành động như vậy, phải khuyên nhủ rất lâu mới khiến bà chịu bỏ ý định ăn vỏ táo.

Hai ngày sau...

Khi đẩy bà lão ra khỏi cổng lớn bệnh viện, Tư Dao thở phào một hơi thật mạnh trong lòng. Xem ra nhiệm vụ đầu tiên đã hoàn thành, nàng không biết nhiệm vụ tiếp theo sẽ là gì.

Hệ thống từ sau khi giao nhiệm vụ liền không xuất hiện nữa, công việc toàn thời gian cũng không có tiến triển. Nàng không muốn cứ mãi làm thêm ở quán bar, mỗi ngày phải đối phó với đám yêu ma quỷ quái khiến nàng mệt mỏi nhưng lại không tìm được cơ hội để phá vỡ cục diện.

Ting!

[Hệ thống]: Ký chủ, nhiệm vụ hiện tại của bạn đã hoàn thành, tiếp theo phát hành nhiệm vụ mới.

Tư Dao chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng một chút, nàng lắc lắc đầu. Khi mở mắt ra lần nữa, cảnh tượng trước mắt đã có chút thay đổi.

Trên đỉnh đầu bà lão xuất hiện thêm hai thanh giống như thanh tiến độ, một cái ghi "100%", phía dưới là một thanh màu xám, sau đó lại nhanh chóng biến mất.

[Hệ thống]: Những gì bạn vừa thấy là độ hảo cảm và giá trị chán ghét. Hiện tại đã mở quyền tra cứu, sau này bạn có thể tra cứu độ hảo cảm và độ chán ghét của các nhân vật liên quan đối với bạn.

[Hệ thống]: Nhiệm vụ mới, làm quen với Đinh Hồng Viễn, đồng thời nâng độ hảo cảm lên 10.

[Tư Dao]: Đinh Hồng Viễn là ai?

[Hệ thống]: Đinh Hồng Viễn là nam chính của thế giới này. Chỉ cần bạn tăng độ hảo cảm của hắn lên 100% hoặc độ chán ghét của Thương Tuyết Hà đạt 100%, bạn sẽ có thể trở về thế giới hiện thực.

[Tư Dao]: ... Thương Tuyết Hà là ai?

[Hệ thống]: Thương Tuyết Hà là nữ chính.

"..." Tư Dao trầm mặc.

Dù nàng không đọc tiểu thuyết, nhưng cũng biết trong truyện thì nam chính và nữ chính sẽ ở bên nhau. Nhân vật như nàng, hơn phân nửa là kiểu nữ phụ bia đỡ đạn vừa xuất hiện đã bị nữ chính nghiền ép.

Bây giờ nhiệm vụ lại còn yêu cầu phải cày đầy độ hảo cảm của Đinh Hồng Viễn, chẳng phải là biết rõ người ta đã có người yêu vẫn chen chân làm kẻ thứ ba sao?

Nhưng trong thực tế, Tư Dao không có quyền lựa chọn. Nàng chỉ có thể làm theo nhiệm vụ, phải tăng đầy độ hảo cảm của Đinh Hồng Viễn thì mới có thể sớm quay về thế giới hiện thực. Nàng không muốn ở lại một thế giới hư cấu để chơi trò gia đình giả tạo này.

Bất kể dùng thủ đoạn gì, nàng nhất định phải trở về.