Chương 45 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Người đang ngủ say bắt đầu trở nên không yên giấc, ngón tay khẽ co lại, Tư Dao lập tức cảm nhận được một chút khác lạ, theo bản năng nắm lấy bàn tay ấy.

Nàng chỉnh lại quần áo của mình cho ngay ngắn, che chắn kín kẽ rồi lại thấy quần áo của Thương Tuyết Hà vì tư thế ngủ không đoan chính mà bị kéo cao lên, để lộ phần lớn tấm lưng. Nàng vô thức kéo vạt áo của đối phương xuống, hành động này đã thành công làm người bên cạnh tỉnh giấc.

Thương Tuyết Hà lờ mờ tỉnh dậy, đập vào mắt là cảnh Tiêu Ấu Di đang nắm lấy vạt áo mình, còn vùng eo thì lành lạnh. Cô chớp chớp mắt: "Cô đang làm gì thế?"

"Sợ cô bị cảm lạnh." Tư Dao thành thật đáp, kéo hẳn áo của cô xuống: "Cô định dậy chưa? Susan vẫn còn ở trong nhà đấy, để cô ấy thấy bộ dạng ngủ nghê không ra thể thống gì của cô thì hình tượng tiêu tan hết."

"Đúng rồi!" Thương Tuyết Hà giật mình ngồi bật dậy, liếc nhìn đồng hồ treo tường: "Mau dậy thôi! Mười một giờ rồi!"

Trước khi mở cửa ra ngoài, Thương Tuyết Hà còn đặc biệt thay bộ đồ khác, tút tát lại một chút, kết quả là người ta đã về từ lâu rồi.

"Uổng công mình còn ăn diện một phen, phí cả biểu cảm." Thương Tuyết Hà ngồi phịch xuống sofa, nằm ườn ra đó.

"Cũng không hoàn toàn lãng phí đâu." Tiêu Ấu Di thắt tạp dề, tiện tay vén lại mái tóc dài: "Lát nữa cũng phải ra ngoài mà."

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Thương Tuyết Hà là biết ngay người này lại quên rồi, nàng bất đắc dĩ nhắc nhở: "Không phải cô nói hôm nay hẹn Triệu Y đi ăn sao?"

"Phải rồi! Suýt chút nữa thì quên mất." Thương Tuyết Hà lập tức ngồi dậy: "Giờ cô định nấu đồ ăn à?"

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, cô bước tới cởi chiếc tạp dề nàng vừa thắt xong ra: "Đừng nấu nữa! Chúng ta ra ngoài ăn gì đó đi."

"Bây giờ luôn sao?"

"Đúng vậy!"

"... Cô đợi tôi dặm lại lớp trang điểm chút."

Thương Tuyết Hà cảm thấy lạ lẫm, từ bao giờ mà thấy người này ra ngoài lại trịnh trọng như thế, còn chưa đi đã lo dặm phấn rồi?

Cô đợi khoảng mười phút, Tiêu Ấu Di từ trong phòng bước ra với diện mạo hoàn toàn mới. Nàng đặc biệt thay một bộ đồ khác, đuôi mắt còn dặm chút phấn mắt lấp lánh, trông càng thêm tinh xảo.

Thương Tuyết Hà đi vòng quanh đánh giá nàng một lượt: "Bạn Tiêu này, hôm nay cô ăn diện tâm huyết quá nhỉ."

Tiêu Ấu Di thuận theo lời cô, nửa đùa nửa thật nói: "Sẽ không làm cô mất mặt chứ?"

"Nở mày nở mặt quá đi chứ!" Cô phải khiến cái đồ độc thân như Triệu Y kia ghen tị đến chết mới thôi!

Thời gian hẹn với Triệu Y là ba giờ, trước đó vẫn còn dư dả thời gian, hai người ăn nhẹ một chút rồi đi xem phim để giết thời gian.

Thương Tuyết Hà vui vẻ vào rạp, lúc ra ngoài tâm trạng lại có chút chùng xuống, cô rầu rĩ nói: "Tại sao nam nữ chính cuối cùng lại không ở bên nhau chứ... Rõ ràng họ yêu nhau sâu đậm như vậy mà..."

"Họ có những theo đuổi riêng, nhiều khi muốn đạt được một thứ gì đó thì buộc phải từ bỏ thứ khác."

"Nhưng không thể ở bên nhau thì tiếc quá."

"Câu chuyện cũng chỉ là câu chuyện thôi, đừng buồn nữa." Tiêu Ấu Di mỉm cười an ủi cô: "Nếu ngoài đời thực có sự lựa chọn, tôi nhất định sẽ chọn cô."

Thương Tuyết Hà được an ủi, cười ha hả: "Thế chẳng phải thành kẻ lụy tình rồi sao."

"Nếu biết rằng từ bỏ nhất định sẽ hối hận, thì làm một kẻ lụy tình vui vẻ cũng chẳng sao cả."

Đang nói chuyện thì Triệu Y gọi điện báo sắp đến nhà hàng, hai người không còn chìm đắm trong bộ phim nữa mà vội vàng đi tới điểm hẹn.

Khi đến nơi, Triệu Y đã ngồi vào chỗ, họ tìm thấy cô ấy ở một vị trí trong góc.

"Ngại quá, trên đường hơi kẹt xe." Thương Tuyết Hà đưa ra lý do đi trễ kinh điển.

"Không sao, ngồi đi." Triệu Y tỏ vẻ tùy ý, ra hiệu cho hai người ngồi xuống.

Triệu Y chọn vị trí ghế băng, phía đối diện còn trống, Thương Tuyết Hà theo thói quen định ngồi đối diện cùng với Tiêu Ấu Di.

Nhưng ngay khi Tiêu Ấu Di vừa ngồi xuống, Triệu Y đã chộp lấy cánh tay Thương Tuyết Hà, cười nói: "Ngồi đây này."

Thương Tuyết Hà nhìn Tiêu Ấu Di, bất đắc dĩ đành phải ngồi cùng phía với Triệu Y.

Sau khi gọi món, Thương Tuyết Hà lo lắng Triệu Y ăn nói không kiêng nể sẽ khiến Tiêu Ấu Di khó xử nên cứ nơm nớp lo sợ suốt.

"Ấu Di, nghe Tuyết Hà nói trước đây cô làm việc ở quán bar." Triệu Y mỉm cười nói: "Sao cô lại nghĩ đến chuyện làm việc ở đó vậy?"

Vừa vào đã là câu hỏi chí mạng rồi! Thương Tuyết Hà đang định ra mặt hòa giải thì nghe Tiêu Ấu Di đáp: "Vì thiếu tiền, lương làm thêm ở quán bar khá cao."

Câu trả lời thành thật của Tiêu Ấu Di khiến Triệu Y ngẩn người ra, đến mức những chủ đề chuẩn bị sẵn đều không còn đất diễn.

Thương Tuyết Hà lén lút kéo áo Triệu Y dưới gầm bàn, sau lưng Tiêu Ấu Di làm vẻ mặt hung dữ, ra hiệu cho cô nàng đừng có nói bậy.

Triệu Y ngoan ngoãn được một lúc.

Đợi đến khi món ăn được dọn lên, cô nàng lại bắt đầu rục rịch.

"Tuyết Hà, mình nhớ cậu thích ăn nhất là món vịt quay giòn bì này, nào, cho cậu cái đùi vịt, cẩn thận nóng nhé~"

Giọng điệu nũng nịu giả tạo của Triệu Y khiến Thương Tuyết Hà bị sặc, chỉ muốn lấy cái đùi vịt chặn họng cô nàng lại. Chưa kịp hành động thì Triệu Y đã rút khăn giấy, đích thân lau miệng cho cô.

"Cậu đừng vội mà~ Còn nhiều món lắm, cậu muốn ăn gì mình gắp cho là được, đừng kích động thế chứ~"

Thương Tuyết Hà theo bản năng nhìn sắc mặt Tiêu Ấu Di, đối phương quả thực rất bình thản nhấp một ngụm trà, mắt cũng chẳng thèm ngước lên, hoàn toàn không bị họ làm ảnh hưởng.

Cô đành từ bỏ kháng cự, mặc kệ Triệu Y "ân cần" gắp thức ăn cho mình, chu đáo cứ như thể họ mới là một đôi vậy.

Từ đầu đến cuối, Tiêu Ấu Di không hề nhíu mày lấy một cái, dường như chẳng hề bận tâm đến những hành động thân mật của họ.

Thương Tuyết Hà không kìm được mà suy nghĩ lung tung, có phải Tiêu Ấu Di căn bản không hề quan tâm cô làm gì với người khác hay không? Ngay cả chuyện chỗ ngồi lúc đầu nàng cũng không hề lên tiếng, chẳng lẽ người để tâm từ đầu đến cuối chỉ có một mình mình thôi sao?

Càng nghĩ càng thấy uất ức, Thương Tuyết Hà đứng dậy: "Tôi đi vệ sinh một lát."

Triệu Y nhếch môi cười, một tay chống cằm nhìn người đối diện: "Có vẻ như cô chẳng để tâm chút nào nhỉ."

"Không phải không để tâm." Tư Dao thong thả lau khóe miệng, "Tôi biết cô muốn làm gì."

"Vậy cô có biết tôi đang nghĩ gì không?" Nụ cười của Triệu Y càng sâu hơn, "Nếu cô vì tiền, chi bằng ở bên tôi đi. Tuy tôi không giàu bằng cô ấy, nhưng nuôi một cô bạn gái thì vẫn dư dả chán. Tôi rất rộng rãi với bạn gái mình, cô muốn mua gì cũng OK hết nha~"

Tư Dao cũng mỉm cười, kín đáo đáp trả: "Không biết Tuyết Hà nghe được những lời này của cô thì sẽ có cảm tưởng gì."

"Nếu chỉ là giúp cô ấy thanh lý một kẻ hám tiền, chắc cô ấy sẽ cảm ơn tôi thôi." Triệu Y xoa xoa cằm, "Chỉ là không biết cô có phải loại người đó không."

"Chẳng có ai là không yêu tiền cả." Tư Dao, người đã từng trải qua bao sóng gió, bình thản đáp: "Chỉ là trên người cô ấy có thứ còn thu hút tôi hơn cả tiền bạc."

"Nói vậy là cô thật lòng thích cô ấy sao?" Triệu Y cười giễu, "Nhưng hai người không cùng một thế giới."

Câu nói này chạm đúng vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của Tư Dao, nàng nhíu mày, vẻ mặt trầm xuống đầy nghiêm túc: "Tôi sẽ vì cô ấy mà từ bỏ thế giới của mình."

"Điều đó rất khó, nhưng cô ấy xứng đáng."

Nàng giống như đang trả lời Triệu Y nhưng thâm tâm lại hiểu rõ hơn ai hết, nàng đang tự thuyết phục chính mình.

Thương Tuyết Hà từ nhà vệ sinh trở về đã điều chỉnh lại tâm trạng. Bữa cơm cũng dần đi đến hồi kết, vốn tưởng có thể về nhà nằm nghỉ, không ngờ Triệu Y lại đề nghị đi uống một ly.

"Tôi bao, nể mặt chứ?" Triệu Y nhìn Tiêu Ấu Di hỏi.

Kết quả không cần nói cũng biết.

Triệu Y lái xe đưa họ đi. Thương Tuyết Hà cứ ngỡ Triệu Y sẽ đưa đến quán bar mà cô ấy từng khen rất tốt, không ngờ nơi họ đến lại chính là quán bar mà Tiêu Ấu Di từng làm việc.

"Triệu Y!" Thương Tuyết Hà nổi giận, kéo người sang một bên với tư thế sẵn sàng cãi nhau một trận lôi đình.

"Yên nào!" Triệu Y xua tay, "Giúp cậu thử lòng người thôi mà. Cậu không muốn xem cô ấy khi quay lại quán bar cũ, gặp lại đồng nghiệp xưa thì sẽ có biểu hiện thế nào sao?"

"Cậu là đang giúp mình thử lòng, hay là không tin tưởng cô ấy?" Thương Tuyết Hà có thể hiểu được một "thiên kim thật sự" như Triệu Y đã gặp qua vô số kẻ hám tiền nên nhìn ai cũng ra loại người đó. Thế nhưng duy chỉ có Tiêu Ấu Di là cô không muốn bị bạn thân mình hiểu lầm.

"Nếu cậu đã kiên quyết như vậy, mình sẽ khiến cậu phải tâm phục khẩu phục." Cô khựng lại một chút rồi bồi thêm một câu: "Ấu Di của mình là tốt nhất thế gian."

Kẻ độc thân như Triệu Y trợn trắng mắt, không nhịn được chửi một câu: "Mẹ kiếp, đúng là đồ khoe ân ái."

Họ đến quán bar vào lúc chập tối, bên trong chưa có mấy khách. Triệu Y vung tay mở một bàn VIP.

Rất nhanh đã có người nhận ra Tiêu Ấu Di.

"Ồ, chẳng phải Ấu Di đây sao." Quản lý tiến đến chào hỏi, "Lâu rồi không liên lạc nhỉ, dạo này thế nào rồi?"

Tiêu Ấu Di mỉm cười: "Cũng tốt ạ."

"Vậy thì tốt. Từ hồi em đi, doanh thu của chúng tôi sụt giảm hẳn một thời gian đấy." Quản lý cười ha hả, không dấu vết quan sát một lượt, "Đang định bảo nếu công việc không thuận lợi thì em cứ quay lại, giờ xem ra là anh lo hão rồi."

"Vậy không làm phiền mọi người nữa. Lát nữa tôi bảo Tiểu Mai mang rượu lên, mọi người cứ tự nhiên."

Triệu Y lập tức lên tiếng: "Chúng tôi ít người uống rượu mất vui, anh tiện thể gọi mấy em gái tửu lượng tốt qua đây uống cùng cho xôm."

"Triệu Y, mình nói cho cậu biết, mình chỉ uống Coca thôi, lần này cậu đừng hòng chuốc say mình." Thương Tuyết Hà nói xong lại bổ sung: "Ấu Di cũng uống Coca với mình!"

"??? Thế hóa ra chỉ có mình mình uống rượu thôi à??"

"Ai bảo cậu đòi đến đây!"

"Hay thật, đúng là chưa gì cánh tay đã hướng ra ngoài, bênh người yêu chằm chặp rồi."

"Lêu lêu!"

Đợi một lát, trong bàn VIP xuất hiện năm sáu cô nàng tiếp rượu.

Thương Tuyết Hà lần đầu thấy cảnh tượng này, dù trước đây cũng từng thấy qua nhưng khi đó cô đâu phải là người trong cuộc! Nhìn cô nàng tiếp rượu vừa ngồi xuống bên cạnh, b* ng*c đã nảy lên một cái thật mạnh.

Lần đầu tiên cô cảm thấy mình bị "say ngực".

Theo bản năng, cô nhích người sang bên cạnh, ngồi sát vào Tiêu Ấu Di mới thấy an tâm đôi chút.

Tình hình của Tiêu Ấu Di cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, oái oăm thay, cô nàng tiếp rượu ngồi cạnh nàng lại chính là đồng nghiệp từng không ưa nàng trước đây.

Cô đồng nghiệp kia thấy nàng đi cùng người khác đến, liền muốn mỉa mai: "Ấu Di, tôi nghe người ta nói sau khi nghỉ việc cô tìm được một công việc béo bở lắm nha~ Tôi thật là ngưỡng mộ cô quá đi, tuổi trẻ thế này đã kiếm được nhiều tiền như vậy, lại chẳng phải chịu khổ cực gì."

"Cái gì cũng có giá của nó, nỗ lực và thu hoạch luôn tỉ lệ thuận với nhau." Tiêu Ấu Di liếc nhìn người đó, mỉm cười đáp: "Giống như cô vậy, làm việc thực tế cũng chẳng có gì phải xấu hổ cả."

Người kia nghe ra ẩn ý trong lời nói, sắc mặt lập tức trở nên khó coi nhưng ngại vì đối phương đang là khách nên không thể trở mặt.

Cô ta quay sang nói với Thương Tuyết Hà: "Thương tiểu thư, cô có biết Ấu Di giỏi giang lắm không? Lúc trước làm việc ở quán bar chúng tôi, bao nhiêu công tử nhà giàu tranh nhau đòi đặt lịch cô ấy đấy."

"Vậy sao?" Thương Tuyết Hà giả vờ ngạc nhiên: "Ấu Di của chúng ta hóa ra lợi hại như vậy sao! Xem ra là tôi có mắt không tròng, không nhận ra mình đang giữ một kho báu rồi!"

"..."

Sau ba tuần rượu, khách khứa dần đông lên, các cô nàng tiếp rượu cũng quay về làm việc của mình.

Thương Tuyết Hà uống nhiều Coca quá nên không nhịn nổi nữa: "Mình đi vệ sinh một lát!"

Trong bàn VIP lại chỉ còn lại Triệu Y và Tiêu Ấu Di.

Triệu Y lắc lư chất lỏng trong ly, nở một nụ cười giễu cợt: "Vừa rồi bọn họ cứ mỉa mai cô suốt, chẳng lẽ cô không thấy giận sao?"

"Không cần thiết phải để người khác khống chế cảm xúc của mình."

"Nhưng trong lòng cô chắc hẳn vẫn thấy không cam tâm chứ? Rõ ràng mình chẳng làm gì sai, vậy mà họ lại vì đố kỵ mà đâm chọc sau lưng. Quán bar này là tài sản của Thương thị, chỉ cần cô mở miệng một tiếng là có thể đuổi việc bọn họ, đến lý do cũng chẳng cần cô phải nhọc công nghĩ tới."

"Cô có trả thù một người vốn chẳng quan trọng gì với mình không?"

"Tôi thì không, nhưng Tuyết Hà thì có."

Thương Tuyết Hà vừa bước vào buồng vệ sinh thì nghe thấy có người cũng tiến vào, hai người đó đang đứng rửa tay ở bồn rửa mặt.

Mọi chuyện vẫn rất bình thường, cho đến khi nội dung cuộc trò chuyện của họ nhắc đến người mà cô quen biết.

"Chị Mai, chị chẳng việc gì phải chấp loại người đó cho chuốc giận vào thân."

Người được gọi là chị Mai đáp lại: "Tôi mà thèm giận à? Loại như nó cũng xứng để tôi phải giận sao? Kiếm được chút tiền thì giỏi lắm chắc, còn bày đặt quay về đây khoe khoang, sợ người ta không biết mình được đại gia bao nuôi làm bồ nhí hay sao."

"Cũng không hẳn là như vậy đâu..."

"Tôi nói sai chỗ nào à? Cô nhìn đồ nó mặc trên người xem, từ trên xuống dưới có món nào giống hàng vỉa hè như ngày xưa không? Còn hai người phụ nữ kia cũng ngốc thật, Tiêu Ấu Di là cái loại bán thân từ quán bar đi ra thì có năng lực gì chứ, chẳng biết cô ta là hạng người gì mà còn giúp cô ta nói đỡ, không biết đã dùng cách gì để quyến rũ được họ nữa."

Tiếng nước chảy đột ngột dừng lại.

Chị Mai rút một tờ giấy, tiếp tục nói: "Để tôi nói cho cô biết, trước đây nó chỉ giả vờ thanh cao thôi, giờ bám được người giàu rồi thì cũng lộ mặt chuột cả, đúng là hạng đàn bà đào mỏ."

Thương Tuyết Hà nghe mà cơn giận xông thẳng lên tận đỉnh đầu. Cô sa sầm mặt mày bước ra khỏi buồng vệ sinh nhưng người vừa nói chuyện đã đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi hành lang, cô liền nhìn thấy ả đàn bà miệng lưỡi thế gian kia đang cười nói hớn hở với một vị khách. Thương Tuyết Hà đi thẳng tới, giật phắt ly rượu trong tay vị khách nọ, không chút do dự hắt thẳng vào mặt cô ta.

"A!!" Người nọ không ngờ mình đột nhiên bị tấn công, theo bản năng hét to một tiếng.

"Đầu óc đã tỉnh táo lại chưa?" Thương Tuyết Hà lạnh lùng nói, "Đã dám nói xấu sau lưng người khác thì đừng có sợ bị người ta nghe thấy."

"Có chuyện gì vậy!" Nghe thấy tiếng động, quản lý tưởng có người đến phá quán, vội vàng gọi mấy nhân viên bảo vệ tới, những vị khách đang uống rượu cũng vây lại hóng hớt.

"Hình như là Tuyết Hà!" Triệu Y liếc mắt một cái, tinh mắt nhận ra một trong hai người là người quen.

Tiêu Ấu Di lập tức đặt ly rượu xuống rồi chạy tới. Quả nhiên, người đứng ở trung tâm vòng xoáy là Thương Tuyết Hà, còn người kia chính là kẻ vừa mỉa mai nàng lúc nãy.

Chưa đợi nàng kịp hỏi han, đã nghe thấy người đàn bà kia gào lên: "Cô có tiền thì giỏi lắm sao! Có tiền là có quyền nhục mạ người khác như vậy à?!"

"Cô không có tiền thì có quyền nhục mạ người khác chắc?" Chân mày Thương Tuyết Hà dựng ngược lên, "Cô yếu thế thì cô có lý à?"

"Thương tiểu thư bớt giận, đừng nóng nảy." Quản lý cười xòa nịnh nọt, rồi quay sang quát mắng người đàn bà kia: "Cô ăn nói với Thương tiểu thư kiểu gì đấy? Mau xin lỗi người ta đi!"

"Dám làm mà không dám để người ta nói à?!" Ả bán rượu bướng bỉnh cãi lại, "Bảo tôi xin lỗi á, nằm mơ đi! Cùng lắm thì bà đây không làm nữa!"

"Cô!" Thương Tuyết Hà chưa từng thấy ai mặt dày vô liêm sỉ đến thế, vừa định tiến lên thì bị Tiêu Ấu Di cản lại, đối phương lắc đầu ra hiệu bảo cô đừng bốc đồng.

Trong lúc quản lý còn đang lúng túng không biết xử lý ra sao, Triệu Y bước ra, nói với đám đông đang vây xem: "Nhìn cái gì mà nhìn, các người rảnh rỗi lắm sao?!"

Dưới sự can thiệp của bảo vệ, đám đông tản ra như ong vỡ tổ.

"Cô, xin lỗi cô ấy ngay." Triệu Y chỉ tay vào Tiêu Ấu Di, nói với ả bán rượu: "Đừng tưởng tôi không biết cái tâm tư nhỏ nhen đó của cô, chẳng qua là đố kỵ vì người ta sống tốt hơn mình thôi. Chỉ có những kẻ lòng dạ dơ bẩn mới đi phủ nhận thành công của người khác."

Biết loại người này đã thốt ra được câu "không làm nữa" thì chắc chắn sẽ không dễ dàng xin lỗi, Triệu Y lạnh lùng nói tiếp: "Cô cũng có thể chọn cách quay lưng đi ngay bây giờ. Nhưng tôi dám đảm bảo, cô sẽ không thể kiếm nổi một miếng cơm ở cái thành phố này đâu."

Quản lý vội vàng ra giảng hòa, ả bán rượu mới miễn cưỡng nói lời xin lỗi. Thương Tuyết Hà vẫn muốn làm tới cùng nhưng Tiêu Ấu Di đã kéo vạt áo cô, lôi cô đi ra ngoài.

Thương Tuyết Hà đứng bên lề đường, mặt mày hầm hầm đá mạnh vào một viên đá nhỏ, nghe thấy Tiêu Ấu Di nói với Triệu Y: "Xin lỗi nhé, hôm nay vì chuyện của tôi mà làm mọi người mất vui."

Tiêu Ấu Di từ chối lời đề nghị đưa về của Triệu Y, vẫy một chiếc taxi để đi về.

Trong xe, bầu không khí lạnh lẽo đến cực điểm.

Thương Tuyết Hà khoanh tay trước ngực nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt vô cùng khó coi. Cô vẫn còn rất giận, giận ả bán rượu kia ăn nói không kiêng nể, lại giận chính mình đã không có hành động thực tế nào để trút giận thay cho Tiêu Ấu Di.

Tư Dao nhìn cô, qua cửa kính xe nàng có thể thấy rõ biểu cảm của Thương Tuyết Hà. Nàng muốn nói gì đó nhưng vì đang ở trên xe nên đành thôi.

Bầu không khí cứ thế căng thẳng cho đến khi taxi đến điểm dừng.

Hai người xuống xe, người trước người sau đi lên lầu. Sau khi về đến nhà, họ ngồi đối diện nhau trên ghế sofa ở phòng khách.

Thương Tuyết Hà đã bình tĩnh lại đôi chút, cô hít một hơi thật sâu, lên tiếng trước để phủ đầu: "Tôi biết, cô lại định nói tôi không chín chắn chứ gì."

Nhưng Tư Dao lại nói về một chủ đề hoàn toàn không liên quan: "Không biết tôi đã 'qua cửa' chỗ bạn của cô chưa?"

"..." Câu nói này thành công khiến Thương Tuyết Hà ngẩn người, cô không ngờ đối phương lại đột ngột nhắc đến chuyện này.

Tư Dao khẽ thở hắt ra một hơi, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Thương Tuyết Hà. Nhìn hành động vừa rồi của Thương Tuyết Hà, không khó để đoán được ả bán rượu kia đã nói những gì mới khiến cô tức giận đến thế.

Ngoài việc thêu dệt về nàng bị Thương Tuyết Hà nghe thấy ra, thì chẳng còn khả năng nào khác.

Nàng đặt một bàn tay lên mu bàn tay của Thương Tuyết Hà, rồi khép lòng bàn tay lại, chậm rãi bao bọc lấy bàn tay đang siết chặt thành nắm đấm của cô.

"Tôi biết có rất nhiều người bàn tán sau lưng mình, trong đó không thiếu những từ ngữ khó nghe." Tư Dao khẽ nói, "Đối với tôi, lời họ nói chẳng hề hấn gì, tôi cũng thấy không cần thiết phải để tâm đến những kẻ yếu thế, thời gian sẽ trừng phạt họ."

"Dù là vậy." Tư Dao khựng lại một chút, nghiêng đầu nhìn cô: "Nhưng có người không cần hỏi nguyên do mà đứng ra bảo vệ tôi, tôi thực sự rất vui."

"Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, có lẽ chẳng còn ai đối xử tốt với tôi như cô, để tâm đến những điều tôi thích hay ghét, chẳng quản bản thân ướt đẫm để che mưa cho tôi, lại còn quan tâm yêu thương người nhà của tôi như chính người thân của mình."

"Tôi thích một người như cô, hay nói đúng hơn là thích một người toàn tâm toàn ý, trong lòng trong mắt chỉ có mỗi mình tôi."

Tư Dao cúi người ôm lấy cô, "Cô không chín chắn, đó là sự thật. Nhưng cũng chính vì sự không chín chắn ấy, cô mới bất chấp lý lẽ mà đứng ra bảo vệ tôi, dùng cách thức của riêng mình để che chở cho tôi."

"Tôi từng nói, sau này tôi sẽ ở bên cạnh nhắc nhở cô cho đến khi cô có thể tự mình gánh vác mọi chuyện." Tư Dao không kìm được mà siết chặt vòng tay, "Giờ đây tôi muốn ở bên cô, cho dù cô đã trở thành một người trưởng thành chín chắn, tôi vẫn hy vọng có thể mãi mãi bên cô."

Tư Dao chưa bao giờ nói với ai nhiều lời như vậy cùng một lúc, đây cũng là lần đầu tiên nàng trao đi chân tâm. Cảm nhận được người trong lòng đang run rẩy nhè nhẹ, nhìn lại thì quả nhiên đôi mắt của "chú thỏ nhỏ" đã đỏ hoe.

"Ấu Di..." Khóe môi Thương Tuyết Hà run rẩy, có thể thấy cô đang vô cùng cảm động trước lời tỏ tình chân thành này, cô khẽ dùng lực, nhào vào lòng đối phương.

Hai người ôm chặt lấy nhau, Tư Dao hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra một luồng trọc khí.

"Tuyết Hà." Nàng nhìn Thương Tuyết Hà, nghiêm túc nói: "Tôi có một chuyện nhất định phải thú nhận với cô."

[Độ hảo cảm của Thương Tuyết Hà +N, hiện đã đạt đến giới hạn tối đa]

Thông báo hệ thống đột ngột vang lên khiến Tư Dao cảm thấy hơi buồn cười. Nghĩ lại mục đích ban đầu khi tiếp cận cô là để tích đầy điểm chán ghét nhằm trở về thế giới hiện thực, giờ thì hay rồi, độ hảo cảm trực tiếp bùng nổ.

Nàng hiểu rõ tâm ý của Thương Tuyết Hà, nhưng lựa chọn Thương Tuyết Hà cũng đồng nghĩa với việc nàng phải từ bỏ điều gì đó. Đúng như lời nàng đã nói với Triệu Y, cô xứng đáng.

"Chuyện gì vậy?" Thương Tuyết Hà nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Tôi..." Nàng vừa mở miệng đã cảm thấy cổ họng nặng trĩu, giống như có thứ gì đó cố ý chặn đứng những lời nàng muốn nói ngay tại thanh quản.

"Nếu nhất thời cô chưa nghĩ ra nên nói thế nào thì đừng nói nữa." Thương Tuyết Hà tưởng nàng có nỗi khổ tâm khó nói nên mới ấp úng, bèn ghé sát lại hôn nhẹ lên môi nàng, rồi mới bảo: "Chúng ta còn cả cuộc đời dài đằng đẵng phía trước, cô cứ từ từ kể cho tôi nghe."

Nhìn nụ cười rạng rỡ của Thương Tuyết Hà, Tư Dao càng thêm kiên định với quyết tâm nói ra sự thật. Chỉ khi nàng hoàn toàn ngả bài với Thương Tuyết Hà, nàng mới có thể dựa theo cơ chế của hệ thống mà ở lại thế giới này mãi mãi.

Dẫu cho lời này nói ra xác suất cao là Thương Tuyết Hà sẽ bị dọa sợ, nàng vẫn cắn môi, giữ chặt vai đối phương, gằn từng chữ một: "Tôi không thuộc về thế giới này. Mục đích ban đầu khi tiếp cận cô cũng chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ để trở về cuộc sống trước kia, nhưng tôi muốn vì cô mà ở lại."

"Tôi không phải là Tiêu Ấu Di." Đầu óc ẩn hiện một cơn đau nhức, Tư Dao nghiến răng nói tiếp: "Tôi là..."

Lời còn chưa dứt, trước mắt nàng đã lóe lên một luồng ánh sáng trắng mãnh liệt rồi hoàn toàn mất đi ý thức.

Trước khi chìm vào hôn mê, nàng kịp nhìn thấy gương mặt đầy kinh ngạc của Thương Tuyết Hà.

Tít.

Tít.

Tít.

Lại là âm thanh từng xuất hiện trong giấc mơ ấy, mùi thuốc sát trùng nồng nặc khiến Tư Dao nhíu mày.

Nàng chậm rãi mở mắt, đập vào mắt là trần nhà trắng toát. Đây là đâu?

Nàng muốn gọi cái tên ấy ra, nhưng cổ họng khô khốc, đầu đau như búa bổ.

"Tư Dao, con tỉnh rồi!" Hiện ra trong tầm mắt là một gương mặt vô cùng quen thuộc, người mẹ ngay lập tức bật khóc nức nở: "Cuối cùng con cũng tỉnh rồi!"

Nàng nghe thấy tiếng mẹ gọi bác sĩ trong cơn hoảng loạn, ánh mắt nàng đờ đẫn nhìn chằm chằm lên trần nhà. Tiếng máy móc kêu tít tít, những giọng nói lo âu, tiếng bước chân dồn dập, tất cả đều đang k*ch th*ch màng nhĩ của nàng.

Cơ thể nặng trĩu, nhưng trái tim nàng lại trở nên lạnh lẽo tột cùng trong nháy mắt, cái lạnh ấy càn quét khắp tứ chi bách hài.

Hai hàng lệ nóng lăn dài từ khóe mắt, cuối cùng thấm đẫm vào trong gối.

Tác giả có lời muốn nói:

Cuối cùng cũng viết đến tình tiết mà mình mong đợi nhất rồi ovo

Hệ thống đã nói rõ quy tắc ngay từ lúc bắt đầu: Muốn quay về thế giới hiện thực thì phải tích lũy đủ điểm Thiện cảm và điểm Chán ghét. Nếu tiết lộ bí mật về việc mình là "người xuyên không" thì sẽ vĩnh viễn không thể quay trở về thế giới hiện thực được nữa.