Biên tập: Poem
Hiệu đính: Poem
Thương Tuyết Hà hẹn Triệu Y ra ngoài dĩ nhiên không thể chỉ vì chuyện hủy hôn, cô còn muốn trải nghiệm cuộc sống ở thế giới này, mà Triệu Y tuyệt đối là lựa chọn thích hợp nhất.
"Y Y, lát nữa cậu còn việc gì không?"
"Vốn dĩ tối nay có người rủ đi uống một bữa rượu chơi chơi, nhưng cậu gọi cho mình nên mình đẩy rồi, giờ chỉ còn ngồi đây uống cà phê thôi."
Thương Tuyết Hà đảo mắt một vòng, ở thế giới hiện thực cô chưa từng đến quán bar hay club đêm gì cả, bây giờ cũng không cần lo sáng mai phải dậy sớm đi làm, ngược lại lại khá muốn thử trải nghiệm một chút.
"Vậy chúng ta... đi chứ?"
Ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc, hai người liền đạt được thống nhất.
Ấn tượng của Thương Tuyết Hà về quán bar đại khái là những hình ảnh xa hoa trụy lạc trên TV, vô số nam nữ nhảy múa cuồng nhiệt trong sàn nhảy, ai nấy đều là trai xinh gái đẹp.
Nhưng thực tế là tiếng nhạc chấn động đến nhức tai, làm đầu cô ong ong, chứ đừng nói đến việc ngắm người khác.
Triệu Y dẫn cô đến ngồi ở khu ghế sofa, vòng tròn con nhà giàu rõ ràng ở đâu cũng giống nhau, những người đó lần lượt chào hỏi Thương Tuyết Hà nhưng cô chẳng gọi nổi tên ai, chỉ có thể giả vờ quen biết mà đáp lại.
Nhìn mấy cậu ấm nhà giàu liếc mắt đưa tình với nữ phục vụ mang rượu, thậm chí còn tiện tay sàm sỡ, Thương Tuyết Hà chỉ cảm thấy cảnh này có hơi muốn ói. Sợ nhìn thêm nữa sẽ không nhịn được mà bóp nát đầu chó của "đồng bọn", cô lấy cớ đi nhà vệ sinh rồi rời khỏi ghế.
Thương Tuyết Hà vừa uống mấy loại rượu pha, lúc này chỉ cảm thấy dạ dày như đang bốc cháy. Ở thế giới hiện thực cô có uống rượu nhưng rất ít khi uống quá hai ba loại rượu pha cùng lúc, nên lập tức thấy khó chịu.
Cô cúi người nôn ra một ít trong bồn cầu mới cảm thấy đỡ hơn, ngồi trên bồn cầu nghỉ một lát rồi mới định ra ngoài.
Lại nghe thấy tiếng nói chuyện từ bên ngoài.
"Ê, tối nay tao thấy có khách nhét tiền boa cho cô nhân viên mới tới đó, cả một xấp tiền luôn!"
"Vậy chắc nhiều tiền lắm hả?!"
"Tiếc là cô ta không nhận, chắc thấy nhét tiền vào ngực tổn thương lòng tự trọng, ha ha ha ha."
"Ha ha ha ha ha, có tiền không kiếm là đồ ngu! Đã giả thanh cao thì đến bar làm thêm làm gì chứ, buồn cười thật. Mà nói đi cũng phải nói lại, cô nhân viên mới tới đó trông cũng xinh đấy."
"Xinh thì có ích gì, toàn đồ sửa!"
"..." Thương Tuyết Hà trong buồng vệ sinh nghe mà còn tưởng mình đang ở nhà vệ sinh công ty, cảnh mấy người phụ nữ lén lút nói xấu lãnh đạo sau lưng.
Nghe tiếng nói chuyện dần đi xa, Thương Tuyết Hà cạn lời lắc đầu, đẩy cửa buồng vệ sinh bước ra.
Cùng lúc đó, cửa buồng đối diện cũng bị đẩy ra, một cô gái từ bên trong đi ra, trên mặt không có biểu cảm gì.
Thương Tuyết Hà nhìn thêm hai lần, bởi vì nàng quá xinh đẹp.
Trở lại bàn rượu, Triệu Y đã bị người khác chuốc đến mơ mơ màng màng, tùy tiện tựa vào người nam sinh bên cạnh. Cậu nam sinh đó có lẽ cũng có ý với Triệu Y, thuận thế vòng tay ôm lấy eo cô ấy.
"Y Y." Thương Tuyết Hà ngồi sát qua, không để lộ dấu vết kéo người lại, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt cô ấy, "Mình có chút việc phải về trước, cậu đi cùng mình không?"
Triệu Y gật đầu một cái.
Người bên cạnh nghe nói cô muốn đi, lập tức lên tiếng: "Tuyết Hà, cậu nói xem từ sau khi cậu đính hôn chúng ta đã bao lâu không tụ tập rồi, vừa đến đã đi, chờ đến lúc cậu kết hôn chẳng phải sẽ cắt đứt quan hệ với bọn mình luôn sao."
"Yên tâm đi." Thương Tuyết Hà cười cười, "Mình đá Đinh Hồng Viễn rồi."
"Hả? Tại sao vậy?!" Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc. Phải biết rằng khi xưa đại tiểu thư nhà họ Thương theo đuổi Đinh Hồng Viễn, yêu đến sống chết không rời là chuyện ai cũng biết.
Thương Tuyết Hà đỡ Triệu Y đứng dậy, tiện tay vuốt tóc một cái, "Hắn không xứng với mình."
Trên đường về, Triệu Y tựa vào cửa sổ hứng gió nên tỉnh táo hơn chút, cô ấy dụi dụi mắt, "Tuyết Hà, sao cậu đột nhiên kéo mình đi vậy?"
"Mình thấy lúc nãy cậu uống nhiều, còn ôm Tiểu Ngũ."
"???!" Câu này khiến Triệu Y rùng mình một cái, "Không phải chứ?! Mình ôm anh ta sao?!"
"Ừ. Anh ta còn ôm eo cậu nữa."
Sắc mặt Triệu Y trông như vừa nuốt phải ruồi, ghê tởm không chịu nổi.
Thương Tuyết Hà hiểu cảm giác đó của cô ấy, cho dù là bạn khác giới thân thiết đến đâu cũng không ai muốn có tiếp xúc thân mật như vậy, rất khó chịu.
"Không đúng. Nhưng tại sao cậu lại..."
Thương Tuyết Hà nhìn phong cảnh lướt nhanh ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: "Chẳng phải cậu thích phụ nữ sao."
"!!!!" Triệu Y trừng to mắt, "Sao cậu biết??!!"
"..." Lần này đến lượt Thương Tuyết Hà sững sờ, chẳng lẽ nguyên nữ chính không biết thật sao?!
Não bộ xoay chuyển cực nhanh, trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, Thương Tuyết Hà đưa tay đặt lên vai cô ấy, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Mình cảm thấy cậu có tố chất cong."
"..." Triệu Y lập tức ôm chặt lấy bản thân, dán sát vào cửa xe, trông như gặp phải b**n th**, "Cậu cậu cậu đột nhiên hủy hôn, kh-kh-không phải là vì mình đó chứ?!"
Nhìn đứa nhỏ bị dọa đến mức nói lắp kìa.
Thương Tuyết Hà trợn trắng mắt một cái, vẻ mặt cạn lời, "Thỏ còn không ăn cỏ gần hang."
Triệu Y vỗ vỗ ngực, vậy mà lại thở phào nhẹ nhõm. Sau khi ngẫm lại, cô ấy chọc chọc vai Thương Tuyết Hà, "Tuyết Hà, mình thấy hôm nay cậu rất kỳ lạ."
"Kỳ lạ chỗ nào?"
"Không nói được, cảm giác như hoàn toàn biến thành một người khác."
"Vậy cậu thích mình trước kia hay mình bây giờ?"
Triệu Y nghĩ một chút rồi đáp: "Mình không thích cậu trước kia suốt ngày xoay quanh một người đàn ông, rớt giá lắm."
Thương Tuyết Hà cười cười, "Vậy là thích mình bây giờ rồi."
Đồng thời trong lòng cô khẽ thở dài, sao những người xung quanh đều nhìn ra Đinh Hồng Viễn không phải người tốt, chỉ riêng nguyên nữ chính là không thấy nhỉ? Cũng không biết cái mác yêu đương mù quáng này bao giờ mới xé bỏ được.
Chuyện hủy hôn bên phía anh cả nhà họ Thương vẫn chưa có động tĩnh gì, thế nên khi phải tham dự gia yến, sắp sửa gặp mặt toàn bộ người nhà, Thương Tuyết Hà không hiểu sao lại cảm thấy vô cùng căng thẳng.
Cho dù là ở thế giới hiện thực, sau khi come out rồi bị đuổi khỏi nhà, cô đã rất rất lâu không còn liên lạc với bố mẹ. Đột nhiên có thêm một cặp bố mẹ xa lạ, cô thật sự không biết phải chung sống thế nào.
Tài xế chu đáo mở cửa xe cho cô, Thương Tuyết Hà bước xuống, vừa quay đầu liền thấy phía sau có một chiếc sedan khác dừng lại, từ trên xe bước xuống hai người đàn ông.
Một người ăn mặc nho nhã, đeo kính gọng vàng, trông vừa lịch thiệp vừa ưu nhã. Người còn lại ăn mặc thời thượng, đeo kính râm nhưng vẫn không che được vẻ điển trai.
Trong khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, trong đầu Thương Tuyết Hà bật ra hai cái tên. Còn chưa kịp nghĩ ra là ai, hai người kia đã chủ động chào cô trước.
"Tiểu Tuyết."
"Anh hai, anh ba."
Thương Tuyết Hà không khỏi cảm thán, gen nhà họ Thương đúng là quá tốt.
Đi tới gần hơn, anh hai nhà họ Thương mỉm cười với em gái, đưa tay xoa xoa đầu cô, "Vào trong nhanh đi, bố mẹ với anh cả đều đến rồi."
"Em gái, nghe anh cả nói em muốn hủy hôn?" Trên đường đi, anh ba nhà họ Thương bỗng hỏi một câu.
"Vâng, lý do chắc anh cả cũng nói rồi chứ?"
Anh ba bực tức nói: "Anh đã bảo thằng đó chẳng phải thứ tốt đẹp gì, không nghe lời anh nên chịu thiệt rồi đúng không. Đã thế nó còn dám bắt nạt em gái anh, phải đánh chết nó."
"Chú ba." Anh hai lên tiếng ngăn lại, "Chú bây giờ là nhân vật công chúng, chú ý lời ăn tiếng nói một chút."
Anh hai vẫn cười tươi, chậm rãi nói: "Rõ ràng có cả trăm cách khiến nó đau hơn bị đánh, sao em nhất định phải ra tay vậy? Không văn minh."
Rõ ràng anh hai đang cười, nhưng lại khiến Thương Tuyết Hà có cảm giác sau gáy lạnh toát. Hiển nhiên, vị anh hai trước mặt là kiểu người tuyệt đối không thể chọc vào.
Cô cười gượng, theo chân hai người bước vào khách sạn. Nhân viên phục vụ dẫn bọn họ đến phòng riêng, mỉm cười mở cửa giúp.
Bên trong đang nói chuyện rôm rả thì bỗng chốc im bặt. Nụ cười trên mặt Thương Tuyết Hà cũng nhanh chóng trầm xuống khi nhìn thấy bố mẹ nhà họ Đinh.
"Tiểu Tuyết đến rồi." Mẹ Thương vẫy tay với cô, "Mẹ còn đang nói về con với mẹ chồng tương lai đấy, mau qua đây."
Sau khi ngồi xuống, sắc mặt Thương Tuyết Hà cũng chẳng khá hơn chút nào. Bố mẹ nhà họ Đinh thấy vậy thì sắc mặt càng khó coi, nhất là mẹ Đinh khoanh tay trước ngực, vẻ mặt chẳng che giấu chút nào sự không vừa mắt, hoàn toàn quên mất ai mới là chủ nhân của bữa tiệc tối nay.
Đúng vậy, năm xưa khi nguyên nữ chính đầu óc có vấn đề, mẹ Đinh đã rất không ưa vị tiểu công chúa ngang ngược của nhà họ Thương này, tìm đủ mọi cách bắt nạt cô. Chỉ tiếc là nguyên nữ chính trong mắt chỉ có mỗi trai đểu, đối với bà mẹ chồng tương lai lại càng phí hết tâm tư lấy lòng.
Điều đó càng khiến sự kiêu căng của mẹ Đinh ngày một lớn.
Nhưng Thương Tuyết Hà bây giờ đã không còn là cô con dâu chịu uất ức trước kia nữa. Cô khoác tay mẹ Thương, trước khi bước vào còn nghĩ rằng hai chữ "bố mẹ" sẽ rất khó nói ra, nhưng nhìn thấy sự quan tâm chân thành trong mắt mẹ Thương, cô lại vô thức buột miệng gọi thành tiếng.
Mẹ Thương vỗ vỗ tay con gái, cười nói: "Thông gia tương lai của con còn đang ngồi đây kìa."
Bị điểm danh, mẹ Đinh vô thức ngẩng cao đầu, bày ra vẻ mặt chờ được lấy lòng.
Thương Tuyết Hà nhìn mẹ Đinh, nhớ lại cảnh nguyên nữ chính sau khi gả vào nhà họ Đinh bị bà mẹ chồng độc ác này hành hạ đủ đường, hận không thể coi gương mặt bà ta như gương mặt của Đinh Hồng Viễn mà tát cho mấy cái thật đã tay.
Nhưng tố chất văn minh tôn trọng người già trẻ nhỏ trong lòng khiến cô không làm ra hành động th* t*c đó, chỉ đành nở nụ cười không chạm tới đáy mắt nói:
"Ồ, tôi còn tưởng là ai, bày ra cái mặt thối thế kia không biết còn tưởng vừa hết tang, hóa ra là mẹ chồng tương lai của tôi à."
Khi nói câu này, cô cố ý nhấn mạnh chữ "tương lai". Tương lai nghĩa là vô hạn khả năng, cũng có nghĩa là chuyện gì cũng có thể thay đổi, vị trí bà mẹ chồng này chưa chắc đã ngồi vững.
Lời vừa dứt, bầu không khí trên bàn lập tức đông cứng. Anh ba nhà họ Thương suýt nữa không nhịn được mà bật cười. Anh vốn đã cực kỳ chán ghét cái vẻ tiểu nhân tưởng mình sắp bay lên cành cao hóa phượng hoàng của nhà họ Đinh, chỉ vì em gái nên mới cố nhịn.
Sắc mặt bố mẹ nhà họ Đinh cũng đồng thời biến đổi. Bố Đinh thu lại nụ cười nhưng không nói gì, rõ ràng là không vui. Mẹ Đinh thì không nhịn nổi, trực tiếp nói:
"Thông gia, chị dạy con gái kiểu gì vậy? Tuyết Hà trước đây nói chuyện với trưởng bối đâu có như thế."
"..."
Thương Tuyết Hà mím môi, lỡ miệng nói ra rồi. Bình thường cô có cả đống cơ hội hành bà "mẹ chồng" này, giờ lại lỡ nói toạc ra trước mặt người nhà họ Thương, không biết sẽ bị mắng thế nào.
Đang do dự thì cảm giác bàn tay nắm lấy mình siết chặt hơn. Nụ cười của mẹ Thương càng sâu thêm:
"Trẻ con miệng còn hôi sữa, nói năng không kiêng dè, bà đừng để bụng."
Rõ ràng là thiên vị con gái mình. Mẹ Đinh dù có không hài lòng đến đâu cũng không tiện nổi nóng ngay, chỉ đành nén giận.
Thương Tuyết Hà thật sự không hiểu, đã là gia yến thì mời hai người ngoài họ này tới làm gì.
Rất nhanh sau đó, bố Thương — người vẫn luôn im lặng — lên tiếng.
"Nghe nói Hồng Viễn bị thương rồi?"
Nhà họ Thương chủ động mở đầu câu chuyện, mẹ Đinh lập tức bám theo.
"Hồng Viễn bây giờ vẫn đang nằm viện đấy. Ông bà thông gia nói xem, các cặp trẻ con đùa giỡn thì có kiểu đùa như thế này không? Còn chưa cưới mà Hồng Viễn đã bị thương thành ra thế này, sau này cưới về thì còn ra sao nữa!"
Mẹ Đinh càng nói càng kích động, còn rút khăn giấy lau khóe mắt, nơi vốn chẳng có lấy một giọt nước mắt.
"Ồ, chuyện này tôi đã nói với Tuyết Hà rồi."
Bố Thương ung dung nhấp một ngụm rượu vang đỏ.
"Tôi thấy bà thông gia không hài lòng với Tuyết Hà nhà chúng tôi, mà Tuyết Hà cũng vừa hay muốn tìm duyên khác, vậy thì chuyện hai nhà đến đây thôi."
Trước kia, mẹ Đinh dựa vào việc con trai mình được nguyên nữ chính để ý, còn nhà họ Thương vì thương cô con gái út nên luôn nhịn thái độ kiêu ngạo của nhà họ Đinh. Lần này biết con gái muốn hủy hôn, đương nhiên sẽ không còn nhẫn nhịn như trước nữa.
Bố Đinh luôn giữ im lặng là muốn để vợ đóng vai phản diện, tranh thủ vớt chút lợi ích. Giờ nghe đến chuyện hôn sự hủy bỏ, ông ta lập tức không ngồi yên được.
"Thanh niên yêu đương làm sao tránh khỏi cãi vã, cãi nhau càng l*m t*nh cảm thêm tốt. Với lại Hồng Viễn cũng chỉ bị thương ngoài da, ngày mai là có thể xuất viện rồi."
Nói xong, bố Đinh nhìn sang Thương Tuyết Hà, thái độ không còn cao ngạo như trước.
"Tuyết Hà, về nhà chú sẽ dạy dỗ Hồng Viễn cho đàng hoàng, cháu đừng chấp nhặt với nó."
Mẹ Đinh dường như muốn phản bác chồng, nhưng bị một ánh mắt sắc lạnh liếc qua, lập tức im bặt.
Thương Tuyết Hà cười khẽ một tiếng, không vội không vàng nhấp một ngụm trà. Bố mẹ nhà họ Thương dường như không có ý định xen vào.
Anh ba nhà họ Thương không nhịn được nữa, nói:
"Em gái, không muốn gả thì không gả. Chẳng phải chỉ là đàn ông thôi sao, quay đầu anh giới thiệu cho em một nam người mẫu siêu đẹp."
Anh cả nhà họ Thương nhàn nhạt nói:
"Bên anh có vài người trẻ tuổi ưu tú, tiềm lực rất tốt."
Bố Đinh tiếp tục khuyên nhủ:
"Tuyết Hà, cháu với Hồng Viễn ở bên nhau lâu như vậy rồi, đâu có chuyện gì không vượt qua được."
Lúc này Thương Tuyết Hà mới đưa mắt nhìn bố Đinh. Khác với vẻ ngoài điển trai của con trai, bố Đinh cho người ta cảm giác rất giỏi tính toán. Cô đương nhiên hiểu rõ mục đích ông ta đem con trai ra bán.
"Muốn tôi tha cho hắn cũng được."
Trên gương mặt còn đang do dự của bố Đinh hiện lên một tia mừng rỡ.
"Để hắn làm chó cho tôi sai bảo."