Chương 38 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

"Tuyết Hà, ở đây!" Cố Lương Bình ở phía đối diện đường ra sức vẫy tay với cô, Thương Tuyết Hà thấy vậy cũng vẫy tay đáp lại.

Sau khi xác nhận hai bên không có xe chạy tới, cô mới đi sang phía đối diện.

"Biết em thích uống nên anh đã mua trà sữa cho em này." Cố Lương Bình đưa ly trà sữa đã mua sẵn cho cô. Thương Tuyết Hà bắt xe tới đây cũng hơi khát, nhận lấy cảm ơn rồi bắt đầu uống.

Cố Lương Bình cẩn thận quan sát biểu cảm của cô, ra vẻ huyền bí nói: "Còn mua một thứ tặng em nữa."

"Cái gì vậy?"

Cố Lương Bình như làm ảo thuật lấy ra một bó hướng dương điểm xuyết bằng lá khuynh diệp, trông cách kết hợp rất thanh nhã.

"Tặng em!" Gương mặt Cố Lương Bình vẫn là nụ cười sảng khoái như mọi khi, không nhìn ra chút gì bất thường.

Nhìn thấy hoa, Thương Tuyết Hà càng thêm khẳng định mục đích chuyến này của Cố Lương Bình không đơn giản, "Có phải anh có chuyện gì muốn cầu xin tôi không?"

Nếu anh ta dám bảo cô làm trợ thủ để theo đuổi Tiêu Ấu Di, cô nhất định sẽ quay đầu đi thẳng.

"Không có mà. Tính ra đây là lần đầu tiên chúng ta ở riêng với nhau sau bao lâu xa cách, với tư cách là anh trai tốt của em, muốn tặng em mấy bông hoa không được sao?" Cố Lương Bình nói một cách hiển nhiên, không để lộ sơ hở nào.

Thương Tuyết Hà lúc này mới nhận hoa, còn rất ra dáng "anh em tốt" mà vươn tay khoác vai Cố Lương Bình, cùng đi về phía rạp chiếu phim tư nhân.

Cô cố ý hỏi: "Hôm nay muốn xem phim gì anh đã nghĩ xong chưa?"

"Chưa." Cố Lương Bình dáng người cao, để chiều theo cô chỉ đành hơi khom lưng bước đi, trong lòng vô cùng vui sướng trước sự chủ động tiếp xúc của Thương Tuyết Hà, anh ta cười hỏi: "Em có bộ nào muốn xem không?"

"Có chứ, quá có luôn!" Mấy ngày nay Thương Tuyết Hà đã chuẩn bị kỹ lưỡng, chọn ra một bộ phim cực kỳ thích hợp cho hai người xem, còn cố ý thả mồi: "Có một bộ phim rất hợp với chúng ta, xem xong rồi cùng trao đổi cảm nhận nhé."

Cố Lương Bình mừng rỡ, liên tục đồng ý, trong đầu lại nghĩ đến những bộ phim tình cảm nổi tiếng, thậm chí đã ảo tưởng xong cảnh tượng sau khi xem xong, chỉ hy vọng trong quá trình xem phim có thể có chút tiến triển nhỏ.

Rạp chiếu phim tư nhân họ đến nằm ở một tầng của tòa cao ốc, vừa ra khỏi thang máy đã có nhân viên chuyên trách tiếp đón.

"Chào hai vị khách, xin hỏi hai vị cần loại phòng bao nào ạ? Tiệm chúng em có chủ đề hẹn hò đôi, chủ đề ngẫu nhiên, còn có phong cách Âu sang trọng, Nhật Bản ấm cúng và phong cách ins thanh lịch."

Cố Lương Bình đẩy câu hỏi lại cho lễ tân: "Cô đề xuất cho chúng tôi loại phòng nào thì hợp?"

Lễ tân kín đáo quan sát họ, cuối cùng cười đầy ẩn ý: "Xem chừng hai vị là người yêu của nhau nhỉ? Đúng là trai tài gái sắc, chủ đề hẹn hò đôi rất hợp với hai vị đấy ạ."

"Vậy thì..." Cố Lương Bình đang định đồng ý thì nghe Thương Tuyết Hà nói: "Ơ, cái này thì thôi đi."

Thương Tuyết Hà nhìn ảnh phòng bao trên thực đơn, thấy phòng hẹn hò đôi toàn một màu hồng khiến cô nổi hết da gà, không nhịn được lộ ra vẻ ghét bỏ.

Cô chuyển hướng chỉ vào một tấm hình khác, phong cách phòng bao tông màu trầm, giấy dán tường là phong cảnh sông lớn và núi tuyết, mang lại cảm giác lạnh lùng thanh đạm.

"Cái này trông khá ngầu, lấy cái này đi?" Thương Tuyết Hà quay đầu hỏi ý kiến Cố Lương Bình.

Nụ cười trên mặt chính chủ khựng lại trong chốc lát, rồi gượng cười: "Vậy thì cái này đi."

Buổi hẹn hò đôi mộng mơ trong tưởng tượng vừa bắt đầu Cố Lương Bình đã cảm thấy mình bị vấp một cú đau điếng. Anh ta gượng cười trong lòng, tự an ủi không sao, đợi lát nữa bắt đầu xem phim nhất định có thể gỡ lại một bàn, nắm lấy quyền chủ động!

Nhân viên dẫn họ vào phòng bao, rộng hơn tưởng tượng một chút nhưng cũng chẳng rộng bao nhiêu, ước chừng chỉ khoảng 20 mét vuông, cộng thêm phong cách tông màu trầm của căn phòng khiến cảm quan hơi áp lực.

Tuy nhiên tâm trạng của Thương Tuyết Hà không hề bị ảnh hưởng, đầu tiên cô quét mã gọi một ít đồ ăn vặt và đồ uống, ngay sau đó tìm bộ phim muốn xem rồi bắt đầu phát.

Sàn nhà được thiết kế theo kiểu chiếu tatami, có thể nằm cũng có thể ngồi, Thương Tuyết Hà khoanh chân ngồi trên chiếu chuẩn bị xem phim, thấy Cố Lương Bình vẫn đứng đờ ra ở cửa không nhúc nhích liền vỗ vỗ vị trí bên cạnh: "Đến đây, ngồi đi."

Cố Lương Bình vừa ngồi xuống bên cạnh cô, một tay Thương Tuyết Hà đã đặt lên vai anh ta, vỗ vai một cái rồi gọi: "Người anh em!"

Người... người anh em?

Thấy biểu cảm trên mặt Cố Lương Bình chuyển sang kinh ngạc, Thương Tuyết Hà mới nhận ra mình gọi sai, cô đổi miệng: "Đại ca! Bộ phim này tôi hy vọng anh có thể xem thật kỹ!"

"Được... được thôi..."

Ánh đèn trong phòng tối dần, căn phòng lúc sáng lúc tối theo những cảnh chuyển của bộ phim.

Thương Tuyết Hà bên cạnh cầm xiên nướng ăn ngon lành, Cố Lương Bình tập trung tinh thần xem phim một lát.

Anh ta không nhịn được hỏi: "Sao nữ chính vẫn chưa xuất hiện nhỉ?"

Cho đến hiện tại toàn là phân cảnh của nam chính, nội dung cũng xoay quanh cuộc sống của anh ấy, xung quanh có đủ loại người nhưng không có một ai là phụ nữ.

"Đừng vội, đợi thêm chút nữa."

Lại một lúc nữa trôi qua, nữ chính vẫn không xuất hiện, nam phụ trái lại đã ra sân, hơi đẹp trai.

Sau đó, nam chính và nam phụ lén lút nắm tay dưới gầm bàn, còn sờ đùi nhau.

Cố Lương Bình: "?"

Ngay sau đó, hai người đàn ông to xác ở trong xe tránh né sự chú ý của mọi người mà hôn nhau quên trời đất.

Cố Lương Bình: "??"

Sau đó nữa, trong đêm tuyết lạnh giá, bên ngoài gió lạnh rít gào, trong nhà lửa lò cháy rực, hai người đàn ông cũng đang diễn ra một màn "củi khô bốc lửa".

Cố Lương Bình: "???"

Kết thúc phim, mối quan hệ bí mật của hai người bị vạch trần, nam chính không chịu nổi áp lực thế tục đã tự kết liễu đời mình.

Hình ảnh cuối cùng dừng lại ở cảnh nam phụ quỳ trước mộ, ôm lấy tấm bia đá lạnh lẽo hồi tưởng lại từng chút một những ngày tháng đã trải qua cùng nam chính, những ký ức ngọt ngào mà đau đớn sẽ đi theo anh ấy suốt quãng đời còn lại.

Sau khi xem xong bộ phim, tâm trạng Cố Lương Bình vô cùng phức tạp. Một mặt là vì cái kết quá đỗi bi thương, mặt khác là bởi Thương Tuyết Hà lại chọn xem phim về đồng tính vào đúng lúc này.

Anh ta nhìn Thương Tuyết Hà đang gục trên bàn ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay, đưa tay lay cô tỉnh dậy.

"A, xem xong rồi à?" Thương Tuyết Hà dụi dụi mắt, trên màn hình đang chạy danh sách đoàn làm phim, trong phòng đã sáng đèn trở lại, "Được rồi! Về nhà thôi!"

Lần này Cố Lương Bình im lặng lạ thường. Qua gương chiếu hậu, Thương Tuyết Hà lén quan sát biểu cảm của anh ta. Từ lúc xem xong đến giờ, Cố Lương Bình cứ như người mất hồn, cô thà tin rằng đó là vì anh ta vừa được mở ra cánh cửa của thế giới mới!

Nếu là những gã trai thẳng thông thường thì đã sớm nổi cáu bỏ về rồi, càng không có chuyện ngồi xem hết cả bộ phim.

Xe chạy vào khu chung cư rồi từ từ dừng lại dưới chân tòa nhà. Thương Tuyết Hà không đợi được nữa mà tháo ngay dây an toàn: "Cảm ơn anh đã đưa tôi về nhé."

"Đợi đã!" Ngay khoảnh khắc cô mở cửa định xuống xe, Cố Lương Bình đã vươn tay giữ chặt cánh tay cô lại.

"?" Thương Tuyết Hà chậm rãi ngồi lại vào ghế, "Có chuyện gì vậy?"

"Hôm nay em..." Cố Lương Bình trầm giọng, "Tại sao lại chọn bộ phim này? Hay nói cách khác, tại sao lại cho anh xem loại phim này?"

Thương Tuyết Hà lập tức đứng trên đỉnh cao đạo đức, vặn hỏi: "Loại phim này là loại phim gì? Là đề tài đồng tính nên nó không xứng đáng để người ta xem sao?"

"Anh không có ý đó, chỉ là..." Cố Lương Bình thở dài một tiếng, "Anh không muốn cùng em xem thể loại phim này."

"Vậy anh muốn xem thể loại gì?"

"Thì là..." Cố Lương Bình liệt kê ra vài bộ phim. Thương Tuyết Hà nghe xong liền trưng ra vẻ mặt chê bai như ông lão trên tàu điện ngầm trong lòng. Chẳng phải toàn là phim tình cảm kinh điển sao? Hai người bọn họ xem mấy cái đó làm gì?

Thấy đối phương có vẻ ngơ ngác, Cố Lương Bình nghiến răng, dứt khoát thú nhận: "Anh nghĩ chắc em cũng nhận ra rồi, thật ra anh thích em..."

"Đợi đã!" Thương Tuyết Hà sửng sốt, "Cái quái gì vậy! Hóa ra anh thích tôi à!!!"

Phản ứng này của cô khiến Cố Lương Bình ngẩn người, ngây ngốc đáp: "Đúng vậy..."

Thương Tuyết Hà thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, may mà mục tiêu của anh ta không phải Tiêu Ấu Di. Ngay sau đó, cô đưa tay vỗ mạnh lên vai Cố Lương Bình, nghiêm túc thốt ra câu thoại kinh điển: "Cái đó, tôi luôn coi anh là anh trai."

Cố Lương Bình vội vàng nói: "Anh biết, anh không ngại, chúng ta có thể thử tìm hiểu nhau xem sao!"

"Không phải, giới tính của chúng ta không hợp."

"???"

"Tôi không có hứng thú với đàn ông, thật đấy, anh đừng phí công vô ích trên người tôi nữa."

Thương Tuyết Hà nói xong một cách nghiêm túc, nhân lúc Cố Lương Bình còn đang chết lặng mà nhanh chóng xuống xe chạy mất. Mãi đến khi vào trong thang máy, cô mới bình tâm lại, lấy điện thoại ra gọi cho Thương Triết.

Cố Lương Bình và Thương Triết là anh em tốt, anh ta đã vấp tường chỗ cô, vì mối quan hệ giữa hai người bọn họ, cô vẫn nên nói với Thương Triết một tiếng để anh trai an ủi người anh em tốt kia, tránh để sau này gặp lại thêm phần khó xử.

Cô bày tỏ rõ ràng thái độ với Thương Triết rằng mình không hề thích Cố Lương Bình, hy vọng anh ấy hãy khuyên nhủ để Cố Lương Bình từ bỏ ý định. May mà Thương Triết ở đầu dây bên kia chỉ mắng mỏ cô vài câu chứ không nói gì thêm.

Tuyến tình cảm của Cố Lương Bình đã bị cô thành công b*p ch*t ngay từ trong trứng nước.

Cô không hiểu tại sao ngày hôm qua mình lại mơ thấy những chuyện ở thế giới thực. Đây là lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này cô mơ thấy người thân của mình, giấc mơ đó vẫn là cảnh tượng mà cô không dám nhớ lại trong ký ức.

Kể từ khi rời khỏi nhà hoàn toàn, mỗi lần mơ thấy họ, nội dung chắc chắn sẽ liên quan đến việc công khai xu hướng tính dục. Bố mẹ trong mơ buông lời cay nghiệt với cô, còn muốn cưỡng ép thay đổi xu hướng tính dục của cô, cuối cùng khi giật mình tỉnh giấc, trán cô đầy mồ hôi lạnh.

Mỗi khi nhớ lại chuyện này, ý định muốn ở lại thế giới này của cô lại càng thêm kiên định. Cô vốn chẳng còn mấy vướng bận với thế giới thực.

Mà ở thế giới này...

Có lẽ cũng chỉ còn người ở sau cánh cửa kia mà thôi.

Thương Tuyết Hà tra chìa khóa mở cửa bước vào, trong nhà là mùi thức ăn quen thuộc. Vừa nghĩ đến việc trong ngôi nhà ở thế giới này có người đang đợi mình, khóe môi cô không kìm được mà cong lên.

"Hôm nay có món gì ngon thế nhỉ~" Thương Tuyết Hà lên giọng vui vẻ, bước chân nhẹ nhàng tiến về phía bàn ăn.

Tiêu Ấu Di ngồi bên bàn ăn đã bắt đầu dùng bữa, hai món mặn một món canh, khẩu phần đều dành cho một người.

"Sao cô lại về rồi?" Tiêu Ấu Di thản nhiên nói: "Tôi cứ ngỡ cô sẽ ăn xong mới về nên không nấu phần của cô."

Dù ở rạp phim đã ăn không ít nhưng nhìn thấy Tiêu Ấu Di ăn mảnh, cô lại muốn làm mình làm mẩy một chút: "Tôi đâu có nói là không về ăn cơm, cô lén lút ăn mảnh món ngon sau lưng tôi! Không công bằng! Mặc kệ, tôi cũng muốn ăn!"

Cô lấy một bộ bát đũa, bưng bát không đến xin ăn: "Cô chia cho tôi một miếng cơm đi."

Bát cơm của Tiêu Ấu Di nếu không phải đã vơi đi quá nửa thì cũng đã ăn được vài miếng, trên mặt cơm trắng tinh đã dính chút nước sốt, trong tình huống này mà chia cơm thì thực sự không được vệ sinh cho lắm, nàng theo bản năng né tránh: "Bát này tôi ăn rồi!"

"Nhưng trong nồi hết cơm rồi mà, cô chia cho tôi một miếng đi." Thương mỗ mặt dày mày dạn nói, "Dù sao tôi cũng không chê cô."

Sau đó cô liền thấy trên mặt đối phương hiện rõ vẻ ghét bỏ: "Nhưng tôi chê cô."

Cuối cùng, Thương mỗ vẫn thành công xin được hai miếng cơm.

Có lẽ, hai người cùng ngồi bên bàn ăn mới khiến cô có cảm giác thuộc về một gia đình.