Biên tập: Poem
Hiệu đính: Poem
"Cậu thật sự đã nói thế à?!?!" Thương Tuyết Hà kinh hãi thốt lên, "Không uổng công mình xem cậu là chị em tốt, cậu vậy mà lại..."
"Cút đi!" Triệu Y mắng một câu, "Đồ tự luyến nhà cậu!"
Cảm nhận được Triệu Y có xu hướng sắp bùng nổ, Thương Tuyết Hà khẽ ho một tiếng, kéo chủ đề về lại quỹ đạo bình thường: "Được rồi, mình đùa chút thôi mà."
"Mình gọi điện là muốn hỏi cậu, tối qua đã xảy ra chuyện gì? Ấn tượng cuối cùng của mình là đang uống rượu ở quán bar, chuyện sau đó quên sạch sành sanh rồi."
Triệu Y im lặng hồi lâu, rồi hỏi: "Lúc uống rượu cậu đã nói gì, cậu còn nhớ không?"
"Nói gì cơ?" Thương Tuyết Hà ngơ ngác.
"Cậu nói..." Triệu Y hít sâu một hơi, tiếp tục bảo: "Cậu nói cậu thích Tiêu Ấu Di, cầu xin mình giúp cậu theo đuổi cô ấy."
"???" Thương Tuyết Hà hít ngược một hơi khí lạnh, ngay cả chuyện này mà mình cũng nói ra sao?! Gương mặt cô lập tức đỏ như máu, cúi đầu nhìn chằm chằm vào cái chân bàn sắt dưới chân, nhất thời không biết phải tiếp lời thế nào.
"Cho nên tối qua để thử thái độ của cô ấy, mình mới nói là muốn đưa cậu đi thuê phòng! Mình chẳng có hứng thú gì với thân thể của cậu đâu!" Tốt lắm, tròn trịa rồi, Triệu Y thầm thở phào trong lòng.
"Ồ..." Thương Tuyết Hà ngượng ngùng vân vê ngón tay đáp: "Vậy cô ấy có thái độ thế nào..."
"Cũng không có thái độ gì đặc biệt lắm..." Triệu Y khựng lại một chút, "Nhưng đóng cửa lại rồi thì thái độ thế nào mình không biết được."
"... Cậu nói thế này thì cũng như không." Thương Tuyết Hà bĩu môi, chẳng moi được thông tin gì hữu ích, nghĩ bụng lát nữa còn có cuộc họp, chi bằng quay lại làm việc cho xong.
"Ơ kìa cậu gấp cái gì, không phải đang phân tích cho cậu sao." Triệu - chuyên gia tình cảm nửa mùa - FA lâu năm - Y tung ra bộ ba câu hỏi liên tiếp: "Sáng nay cậu thức dậy, ngoài chuyện uống rượu tối qua thì còn nhớ được gì không? Cô ấy có thái độ thế nào, đã nói những gì, cậu khai ra từ đầu chí cuối cho mình."
Thương Tuyết Hà cân nhắc kỹ lưỡng, nghĩ bụng ngoài Triệu Y ra mình cũng chẳng có ai để tâm sự chuyện này bèn dứt khoát như đổ đậu trong ống trúc, kể hết mọi chuyện ra, chính xác đến từng câu Tiêu Ấu Di đã nói và cả nụ cười lạnh lùng kia nữa.
"Cậu không biết đâu, sáng sớm cô ấy đột nhiên cười lạnh với mình, làm mình sợ muốn chết, không biết còn tưởng mình đã làm chuyện gì có lỗi với cô ấy cơ!"
"... Biết đâu cậu làm thật đấy."
"!!! Cậu đừng có dọa mình! Sáng nay mình tỉnh dậy quần áo vẫn chỉnh tề, lưng không mỏi chân không đau, cánh tay còn có thể vác được cả bình nước đây này!"
"..." Sự cạn lời của Triệu Y gần như tràn ra khỏi ống nghe, "Mình không nói cái đó. Mình nói là có thể cô ấy ghen rồi, cậu không nhận ra nụ cười lạnh của cô ấy là sau khi mình nói muốn đưa cậu đi thuê phòng sao! Đồ con sóc đất ngu ngốc này!"
"Nghe cậu nói vậy hình như cũng có lý nhỉ."
"Cô ấy không nói với cậu chuyện vết son môi à?"
Gương mặt Thương Tuyết Hà hiện lên vẻ mờ mịt cực độ: "Vết son môi gì cơ?"
"Tối qua. Mình để lại một vết son trên cổ cậu."
"... Cậu không nói mình cũng chẳng biết, nhưng sáng nay lúc đi tắm cô ấy có bảo mình tắm cho sạch vào."
"Tốt lắm, có thể thấy được, cô ấy chắc chắn là để ý đến cậu!"
Thương Tuyết Hà nén khóe môi đang chực chờ cong lên, hỏi dồn: "Vậy mình nên làm gì bây giờ?"
"Nhất định phải để cô ấy chủ động theo đuổi cậu, nếu cậu chủ động thì sẽ trở nên rất bị động. Lạt mềm buộc chặt cậu biết không? Phải thả thính cô ấy, khiến cô ấy tưởng rằng cậu thích cô ấy, đợi đến lúc cô ấy ngứa ngáy trong lòng thì cậu lại giữ khoảng cách."
"Thả thính thế nào?"
"Chuyện này mà cậu cũng không biết, thôi ngốc chết đi cho rồi." Triệu Y chê bai, "Cậu tự lên mạng mà tra, có đầy phương pháp đấy."
"Ồ..."
Sau khi kết thúc cuộc gọi với Triệu Y, tâm trạng Thương Tuyết Hà bỗng chốc trở nên cởi mở hẳn lên. Dù trong lòng vẫn thấy chiêu "lạt mềm buộc chặt" của Triệu Y có chút không đáng tin cậy, cô vẫn vươn vai đứng dậy khỏi ghế, quay trở về văn phòng.
Cô không ngờ mình lại buôn chuyện với Triệu Y lâu đến thế, mọi người đã tan làm và bắt đầu ăn trưa rồi. Nghĩ đến việc chưa giải quyết xong bữa trưa, cô lập tức chạy lên lầu tìm Tiêu Ấu Di.
Tiêu Ấu Di vẫn đang ở vị trí làm việc, trên bàn cũng không thấy cơm hộp, cô bèn hỏi: "Cô chưa đặt cơm sao? Trưa nay chúng ta ăn gì?"
Đối phương ngẩng đầu lên khỏi màn hình, liếc nhìn cô một cái, thản nhiên nói: "Chưa đặt, không biết cô muốn ăn gì."
"Vậy sao cô không hỏi tôi? Bây giờ đặt cơm thì không kịp nữa rồi."
"Tôi có gõ cửa rồi, tại cô mải gọi điện quá nên không nghe thấy thôi." Tiêu Ấu Di nói chuyện không chút hơi ấm, một vẻ việc công xử theo phép công: "Nếu Tổng giám đốc Thương có bí mật gì cần bàn bạc thì cứ nói trực tiếp với tôi, tôi ra ngoài là được, không cần phải chạy xuống tận dưới kia gọi điện đâu."
Thương Tuyết Hà ghét nhất là ai nói chuyện với mình mà câu nào câu nấy đều đầy gai nhọn. Nếu là ở thế giới thực, thấy thái độ này cô đã sớm trợn mắt, hoặc là phớt lờ, hoặc là đốp chát lại rồi. Nhưng đối phương lại là Tiêu Ấu Di, vả lại đây cũng là lần đầu tiên nàng như vậy.
Cô đảo mắt một vòng, chỉ cảm thấy bản năng sinh tồn cả đời này chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế, vội vàng bước tới: "Không có mà, thật ra là... là mẹ tôi đấy! Bà ấy nghe nói công ty tôi có sân vườn nên rất hứng thú, tôi xuống đó chụp ảnh cho bà ấy xem, sẵn tiện đứng đó buôn chuyện vài câu thôi, không có ý trốn cô đâu!"
Trời ạ, nếu mà nói thật là mình ở dưới lầu cùng Triệu Y "tính kế" nàng thì chắc đầu mình bị lừa đá rồi.
Quả nhiên, lời nói dối thiện ý đã khiến thái độ của Tiêu Ấu Di mềm mỏng hơn: "Tôi không có ý đó. Cô biết sáng nay phải họp mà, mọi người thấy cô đang gọi điện nên không tiện làm phiền, chỉ đành dời sang buổi chiều. Phương án này khách hàng đang cần gấp, cần cô xác nhận."
"Ừm ừm, tôi biết rồi." Thương Tuyết Hà cười híp mắt nói: "Vậy chúng ta đi ăn cơm thôi."
Trên đường đi ăn, Tiêu Ấu Di bỗng nhiên nói một câu: "Cô có biết kiểu người nào sống hạnh phúc nhất không?"
"Người giàu sao?"
"Là một kẻ ngốc vô tâm vô tính."
"Hử? Sao lại nói vậy?"
Tiêu Ấu Di không nói gì nữa.
Đôi khi nàng cũng khá ngưỡng mộ Thương Tuyết Hà. Trong thế giới này, với tư cách là nữ chính, Thương Tuyết Hà chính là con cưng của trời, chẳng có lấy một chuyện phải phiền lòng.
Nhưng còn nàng thì sao? Rốt cuộc nàng cũng không thuộc về thế giới này, biết đâu chừng một ngày nào đó sẽ quay trở về. Thương Tuyết Hà của hiện tại vẫn chưa đủ để trở thành lý do khiến nàng từ bỏ việc quay lại thế giới thực.
Nghĩ đến đây, Tư Dao chủ động nới rộng khoảng cách với Thương Tuyết Hà.
Chỉ là khoảng cách nàng vừa mới tạo ra đã bị Thương Tuyết Hà kéo ngược trở lại: "Vạch kẻ đường này đông người quá, phía đối diện còn có một con chó lớn kìa, cô cẩn thận chút."
Thương Tuyết Hà nắm lấy tay Tiêu Ấu Di một cách đầy tự nhiên, dẫn nàng băng qua đường, miệng còn lẩm bẩm: "Lâu rồi không ăn cơm lươn, dù sao trưa nay cũng không ngủ được, chúng ta đi ăn đồ Nhật đi!"
Thế nhưng, rõ ràng là họ đã đánh giá thấp sức hút của chương trình giảm nửa giá sushi vào ngày thường. Vừa đến cửa tiệm, họ đã được thông báo rằng hôm nay khách rất đông, vị trí vừa mới trống cần phải chờ vài phút để dọn dẹp xong mới có thể vào chỗ.
"Tại sao ngày đi làm mà vẫn đông người thế này nhỉ, họ không phải đi làm sao?" Đứng chờ ở cửa tiệm, Thương Tuyết Hà tỏ vẻ đầy bất lực.
Tiêu Ấu Di chỉ tay vào tấm áp phích dán ở cửa: "Hôm nay ngân hàng XX có chương trình thanh toán giảm nửa giá, hơn nữa khu vực này toàn là các tòa nhà văn phòng, chỉ có mỗi trung tâm thương mại này, dân văn phòng ghé qua ăn cơm là chuyện bình thường."
"Ồ, đây chẳng phải là Tiêu Ấu Di sao?" Trong lúc hai người đang trò chuyện, một giọng nói chen ngang vào.
Cả hai nghe tiếng liền quay đầu lại nhìn. Đứng sau lưng họ là một đôi nam nữ, người phụ nữ trẻ đang thân mật ôm lấy cánh tay của một người đàn ông trung niên, ánh mắt ả ta đang nhìn chằm chằm vào Tiêu Ấu Di không rời.
Tiêu Ấu Di lộ ra vẻ mặt nghi hoặc: "Cô là...?"
Sắc mặt người phụ nữ lập tức thay đổi, nhưng vẫn cố gượng cười, nói giọng mỉa mai châm chọc: "Quả không hổ danh là quán quân doanh số tháng của chúng ta nha, vừa bay lên cành cao hóa phượng hoàng một cái là không còn nhớ đến những kẻ phàm phu tục tử như chúng tôi nữa rồi."
Cái giọng điệu mỉa mai quen thuộc này khiến Tư Dao nhớ ra, đây chính là người đồng nghiệp cũ lúc nàng còn làm thêm ở quán bar, kẻ luôn thích đào bới và cô lập nàng. Nhìn thấy ả ta bây giờ đang ôm một người đàn ông trung niên, mà người đàn ông đó từ trên xuống dưới đều toát ra mùi vị của một "trọc phú" chính hiệu, không khó để đoán ra ả ta mới là kẻ vừa hóa "phượng hoàng".
"Cô có chuyện gì không?"
"Không có gì, chẳng qua hôm nay tình cờ gặp nên chào hỏi cô một tiếng thôi." Người phụ nữ cười khanh khách, liếc nhìn bảng hiệu phía sau: "Nghe các đồng nghiệp khác nói cô cặp được đại gia nên mới nghỉ việc, giờ đến cả đồ Nhật cũng ăn nổi rồi, xem ra không còn là con bé nhà quê lúc trước nữa nhỉ."
Những lời nhục mạ như thế này, Tư Dao đã sớm chẳng còn lạ lẫm gì. Nàng thậm chí còn không thèm nhướng mắt lên nhìn, bởi nàng hiểu rõ rằng sự phớt lờ của mình mới chính là đòn k*ch th*ch lớn nhất dành cho đối phương.
Nàng muốn xử lý lạnh lùng, nhưng không ngờ Thương Tuyết Hà bên cạnh lại không nhịn được nữa. Cô nàng cười hì hì nói: "Ấu Di nhà chúng tôi có phải gái quê hay không thì tôi không biết, nhưng tôi thấy cô chắc chắn là vậy đấy. Nhìn cách phối đồ trên người cô xem, bảo mẫu nhà tôi cũng chẳng thèm mặc như thế."
"Chậc chậc chậc, lại nhìn cái túi này của cô đi, cái logo này mà nhỏ thêm chút nữa thì tôi còn tin là hàng thật. Còn về phần cô..." Thương Tuyết Hà dùng tay quạt quạt gió trước mũi, nhíu mày lộ ra vẻ mặt cực kỳ chê bai, "Cô dùng nước hoa chiết xuất từ tuyến hôi của hồ ly à? Thẩm mỹ cũng độc lạ thật đấy."
"Cô!" Ả ta nghe ra ẩn ý trong lời nói đó thì tức đến nổ đốm mắt, chỉ tay vào mũi định mắng nhiếc nhưng lập tức bị Thương Tuyết Hà ngắt lời: "Cô cái gì mà cô, mẹ cô không dạy cô là đừng có dùng ngón tay chỉ vào người khác à? Sao chẳng có chút giáo dục nào thế. Ồ tôi quên mất, cho dù cô có liều mạng muốn trèo lên cái mác thượng lưu thì trong xương tủy vẫn là hạng hạ lưu thôi."
Lời này khiến gã đàn ông cũng không thể đứng yên được nữa. Gã sa sầm mặt, cảnh cáo cô: "Cô bé, cái miệng sạch sẽ một chút. Mẹ cô không dạy cô phải tôn trọng người khác à?"
"Dạy rồi chứ." Thương Tuyết Hà cười hì hì đáp lại, "Lão già à, ông cũng nói là 'người' rồi đấy. Kẻ cố tình sán lại gần để bị mắng thì có còn là người nữa không?"
Ả ta nghe xong liền tung ra chiêu bài nước mắt, ôm lấy gã đàn ông khóc lóc kể lể. Gã đàn ông nghe thấy mình bị gọi là "lão già", mặt mũi càng không biết giấu vào đâu cho hết nhục.
Trước khi gã đàn ông định ra tay, Thương Tuyết Hà thản nhiên nói: "Lão già, tôi nhắc nhở ông một câu, xung quanh đây đều có camera giám sát, ông chạm vào tôi một cái là tôi kiện cho ông khuynh gia bại sản ngay, vừa hay tôi cũng đang chán chẳng muốn đi làm nữa."
"Cô!" Sắc mặt gã đàn ông tức đến mức tím tái như gan lợn, theo bản năng giơ tay lên nhưng lại cứng nhắc rụt ngón trỏ về, phất tay áo một cái rồi hậm hực nói: "Đúng là đồ hồ đồ, quấy nhiễu vô lý!"
"Lão già, bà thím đi thong thả nhé~~~"
Đúng là hình mẫu của việc định diễu võ dương oai không thành còn bị người ta mỉa mai ngược lại. Đợi hai người kia đi rồi, Thương Tuyết Hà cười đến mức không đứng thẳng nổi, liên tục vỗ đùi: "Buồn cười chết mất, sao lại có người ngu ngốc đến thế cơ chứ..."
"Được rồi, vào đi thôi." Tiêu Ấu Di lại không hề vui vẻ như cô tưởng tượng, nàng kéo Thương Tuyết Hà đi vào trong tiệm.
Sau khi ngồi xuống, không khí vẫn rất trầm mặc. Thương Tuyết Hà vừa gọi món vừa chú ý đến biểu cảm của Tiêu Ấu Di, cơn phấn khích lúc nãy dần tan biến, cô cẩn thận hỏi: "Ấu Di, có phải cô không vui không?"
Tiêu Ấu Di vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó: "Không có gì."
Tin nàng mới là lạ! Thương Tuyết Hà ôm lấy cánh tay nàng lắc tới lắc lui: "Cô chắc chắn là không vui rồi, lúc nãy đi qua đây đâu có như thế này, rốt cuộc là sao vậy chứ."
"Lúc nãy tại sao cô lại làm thế? Rõ ràng không cần để ý đến họ thì họ tự khắc sẽ thôi. Lần trước Từ Bưu đã suýt chút nữa ra tay rồi, may mà có bảo vệ kịp thời ngăn lại, vạn nhất lần này bảo vệ không đến kịp, gã đàn ông đó thực sự động thủ thì phải làm sao?"
Nàng có thể hiểu Thương Tuyết Hà tuổi trẻ nhiệt huyết, trong mắt không chịu được một hạt cát nhưng làm như vậy rõ ràng là không lý trí, cứ tiếp tục như thế sớm muộn gì cũng sẽ phải chịu thiệt thòi.
Thương Tuyết Hà khẳng định chắc nịch: "Ông ta không dám động thủ đâu, nhìn là biết dắt bé ba ra ngoài rồi, ông ta không ngu đến mức để chuyện vỡ lở đến đồn cảnh sát, tự mình phanh phui việc nuôi nhân tình bên ngoài đâu."
"Vấn đề tôi nói không phải là chuyện đó." Tiêu Ấu Di nói nặng lời hơn một chút: "Gặp vấn đề cô có thể bình tĩnh lại một chút được không, đừng có chuyện gì cũng bốc đồng lên như thế, đừng lúc nào cũng chỉ muốn sướng miệng nhất thời, suy nghĩ trưởng thành hơn một chút được không?"
"Thì đã sao chứ? Tôi ấu trĩ đấy, tôi không nghe nổi người khác nói cô như thế!"
Thương Tuyết Hà càng nghĩ càng giận, lập tức chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa, cô đứng phắt dậy khỏi chỗ ngồi: "Cô tự ăn một mình đi!"
Nói xong, cô không thèm quay đầu lại mà bước thẳng ra khỏi tiệm.
Ngồi tại chỗ, Tư Dao chậm rãi thở ra một hơi, mưu cầu tống khứ nỗi u uất trong lòng ra ngoài nhưng vô ích.
Tư Dao một tay chống lên thái dương, nàng quá hiểu rõ, giữa mình và Thương Tuyết Hà tồn tại một vực thẳm về tư duy, đó là thứ không thể vượt qua trong một sớm một chiều.
Tác giả có lời muốn nói:
Ồ hô! (Ồ quao) →_→