Chương 34 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Tiễn Triệu Y rời đi, Tư Dao đóng cửa lại, nửa ôm nửa dìu đưa Thương Tuyết Hà đến ghế sofa.

Ánh mắt Thương Tuyết Hà mơ màng, vừa ngồi xuống đã cảm thấy chỗ nào cũng không thoải mái, cứ loay hoay lột chiếc áo khoác ngoài ra.

Tư Dao vừa bưng ly nước từ trong bếp ra thì thấy Thương Tuyết Hà đang "đại chiến" với khóa kéo áo khoác. Có lẽ do bị kẹt vải, khóa kéo dừng ngay trước ngực không tài nào kéo xuống được, Thương Tuyết Hà nhíu mày, động tác dần trở nên nóng nảy.

"Để tôi." Nàng đi tới, đặt ly nước lên bàn, nửa quỳ xuống giúp cô xử lý khóa kéo.

"Ồ..." Thương Tuyết Hà đáp một tiếng, không động đậy nữa.

Chóp mũi ngửi thấy mùi cồn rõ rệt, nàng không biết Thương Tuyết Hà đã uống bao nhiêu, hay là bị chuốc bao nhiêu, đôi lông mày không nhịn được mà nhíu chặt lại: "Sao cô lại uống nhiều thế này, có biết ngày mai còn phải đi làm không?"

Ý thức Thương Tuyết Hà hỗn loạn, ngơ ngác ngồi trên sofa, cô cúi đầu nhìn biểu cảm trên mặt Tư Dao. Thấy đôi mày nàng nhíu lại, cô liền đưa tay chạm vào đuôi mày, vuốt phẳng những nếp nhăn ấy.

"Cô đừng nhíu mày, không đẹp đâu..." Thương Tuyết Hà lầm bầm.

"Ai bảo cô không chịu yên phận, uống đến say khướt rồi mới về muộn thế này." Tư Dao vừa nói vừa kéo khóa xuống tận cùng, cởi chiếc áo khoác trên người Thương Tuyết Hà ra.

"Vui quá!" Thương Tuyết Hà giơ cao hai tay, làm bộ dạng hớn hở nhưng ánh mắt vẫn không có tiêu cự. Tư Dao bất lực: "Vui cái gì?"

"Y Y nói, muốn giúp mình..."

"Giúp cô cái gì?"

"Ừm... oẹ!" Thương Tuyết Hà chưa nói xong đã đột ngột làm động tác muốn nôn, dọa Tư Dao lập tức vớ lấy cái thùng rác bên cạnh đưa cho cô.

Kết quả người này chỉ ôm thùng rác nôn khan vài tiếng, chẳng nôn ra được gì.

"Trời ạ." Tư Dao thật sự không nhịn được mà mắng một câu. Nếu không phải nể tình Thương Tuyết Hà đã say, nàng hận không thể lôi cô ra dạy cho một bài học đạo đức.

"Huhu, cô mắng tôi..." Ai ngờ cái tên sâu rượu nào đó thính tai đến vậy, ngẩng đầu lên từ thùng rác, đôi mắt rưng rưng đầy vẻ uất ức nhìn nàng, ai không biết còn tưởng cô vừa chịu nỗi oan ức tày trời.

Tư Dao vô cùng bất lực nhưng cũng không thể bỏ mặc cô, đành phải nửa quỳ xuống, lấy cái thùng rác trong lòng Thương Tuyết Hà đặt sang một bên: "Tôi không mắng cô, cô nghe nhầm rồi."

"Cô rõ ràng là mắng tôi!" Thương Tuyết Hà không chịu buông tha, túm lấy vai Tư Dao lắc nhẹ hai cái: "Tôi không còn là cục cưng bé nhỏ của cô nữa, cô không yêu tôi nữa, vậy tôi đi luôn đây!"

Bất lực đến cực điểm, Tư Dao suýt nữa thì bật cười vì tức. Nàng muốn lấy điện thoại ghi lại dáng vẻ lúc này của cô, để ngày mai cho cô xem "hiện trường sụp đổ hình tượng", coi như lời cảnh tỉnh sau này bớt uống rượu lại.

"Yêu yêu, ngoan nào, cô đợi tôi một chút." Tư Dao vỗ vỗ đầu cô, đỡ cô tựa vào lưng ghế rồi nhanh chân chạy về phòng lấy điện thoại.

Cảnh tượng này mà không quay lại thì thật có lỗi với công sức bị giày vò đêm nay.

Tư Dao chỉnh chất lượng quay phim lên 4K siêu nét, quyết không bỏ sót một biểu cảm nào. Thương Tuyết Hà trong khung hình thấy nàng đi tới, lập tức đưa tay về phía nàng: "Mau lại đây cho tôi ôm một cái!"

"Không ôm, cô chưa tắm." Tư Dao từ chối thẳng thừng.

Thương Tuyết Hà lảo đảo, nàng sợ cô ngã lộn nhào từ sofa xuống đất nên đưa tay ra đỡ, ai ngờ tên sâu rượu kia thuận thế ôm chặt lấy tay nàng.

Cô cười ngây ngô với nàng: "Ôm được rồi nhé!"

"..." Tư Dao vô thức nhếch môi, tuy trông cô lúc này hơi ngốc, nhưng nghĩ lại, uống rượu xong đúng là hoàn toàn bộc phát bản tính trẻ con.

Thương Tuyết Hà nhìn vào ống kính đen ngòm, chớp chớp mắt: "Cô đang quay gì thế?"

"Không có gì, chỉ là ghi lại cuộc sống thôi." Tư Dao mặt không đỏ tim không loạn đáp, dù trong lòng rất muốn nói là đang ghi lại khoảnh khắc "nhục nhã" sau khi say của ai đó.

"Nhưng cô đang quay tôi!" Thương Tuyết Hà lúc say chỉ số thông minh vẫn chưa hoàn toàn biến mất: "Chắc chắn cô muốn quay cảnh tôi mất mặt! Không được, không cho cô quay!"

Tư Dao đưa điện thoại ra xa không cho cô cướp được, vừa trêu chọc: "Cô uống nhiều rồi, trẻ ngoan thì giờ này phải đi ngủ thôi."

"Cô mới là trẻ con! Tôi lớn hơn cô!" Thương Tuyết Hà vụt một cái đứng bật dậy khỏi sofa, cao hơn Tư Dao một đoạn, đôi má ửng hồng ra lệnh: "Gọi chị đi! Nếu không thì đưa điện thoại cho tôi!"

"Cướp được rồi hãy nói~" Tư Dao lùi lại một bước, đưa điện thoại ra xa hơn.

Thương Tuyết Hà tức giận gọi: "Triệu Y!"

"..." Biểu cảm trên mặt Tư Dao lập tức thu lại, hóa ra là cô nhận nhầm nàng thành người khác. Ánh mắt nàng trở nên lạnh nhạt: "Cô nhận nhầm người rồi, tôi là Tiêu Ấu Di."

Thương Tuyết Hà nghiêng đầu, dường như muốn tìm lại một chút tỉnh táo từ ý thức mơ hồ, cô nhìn chằm chằm Tư Dao hồi lâu mới nói: "Tôi biết cô là Ấu Di mà."

Nhưng lời này nói ra lúc này chẳng khác nào "mất bò mới lo làm chuồng", Tư Dao tiến lên một bước muốn đỡ cô xuống: "Cô say rồi, về phòng ngủ đi."

Thương Tuyết Hà không theo đà dìu dắt của nàng mà bước xuống, ngược lại còn đổ người về phía trước, cả người tựa vào vai nàng. Cô dùng tay v**t v* lưng Tư Dao, giọng nói mềm mại gọi: "Ấu~ Di~"

Đường nét đôi môi đang mím chặt của Tư Dao hơi giãn ra, Thương Tuyết Hà không nghe thấy tiếng đáp lại, lại gọi thêm tiếng nữa: "Ấu~ Di~"

"Tôi rất... cô..." Giọng Thương Tuyết Hà lí nhí, hai chữ ở giữa Tư Dao nghe không rõ, nàng hơi nghiêng đầu, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "Cái gì?"

Thương Tuyết Hà cũng nghiêng đầu nhìn nàng, hai người ghé sát vào nhau, sát đến mức Tư Dao có thể ngửi thấy hơi thở mang theo mùi rượu của đối phương. Hai người nhìn nhau hồi lâu, ngay khi Tư Dao định hỏi lại lần nữa...

Nàng thấy đối phương cắn cắn môi, giây tiếp theo, đôi môi kiều diễm ướt át kia đã phủ xuống, dán chặt lên môi nàng.

"???" Đôi mắt Tư Dao mở to, đồng tử co rụt lại dữ dội, toàn thân cứng đờ như tượng. Chiếc điện thoại từ tay nàng trượt khỏi tầm với, rơi xuống đất phát ra một tiếng "bộp" nặng nề.

Lần đầu tiên trong đời, Tư Dao cảm thấy da đầu tê dại, tứ chi cứng đờ đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng không biết phải phản ứng ra sao, trái tim đập loạn xạ như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

Có khoảnh khắc nàng tự hỏi liệu mình có đang nằm mơ hay không, nếu không thì làm sao lại xuất hiện tình tiết khiến nàng không kịp trở tay đến thế? Thế nhưng, mùi rượu nồng đậm xộc từ khoang mũi, khoang miệng lên tận đại não cùng với hàng mi khép hờ đang khẽ run rẩy của Thương Tuyết Hà...

Tất cả đều chứng minh nàng không hề nằm mơ. Thương Tuyết Hà vậy mà lại hôn nàng?! Chuyện này là sao? Thương Tuyết Hà rõ ràng là nữ chính của câu chuyện, lại còn dây dưa không dứt với Cố Lương Bình, chẳng lẽ xu hướng tính dục không phải là nam sao? Nhưng tối nay lại lòi đâu ra một Triệu Y nữa? Lẽ nào cô là người song tính?

Đại não Tư Dao xoay chuyển thần tốc, lần đầu tiên nàng nhận thấy chỉ số thông minh của mình không đủ dùng nữa rồi.

Đợi đến khi nàng kịp phản ứng lại, kẻ vừa quậy phá xong đã gục đầu lên vai nàng ngủ say sưa.

Tư Dao thì hoàn toàn mất ngủ.

...

Thương Tuyết Hà, người đã say đến mức đứt đoạn ký ức bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức. Cô ôm lấy vầng trán đang đau âm ỉ, nhìn quanh bốn phía.

Đang ở nhà, quần áo trên người vẫn là bộ của ngày hôm qua. Trong ký ức, hình ảnh cuối cùng là ở quán bar bị Triệu Y ép uống mấy ly rượu, sau đó dường như cô đã mơ một giấc mơ.

Cụ thể là mơ thấy gì thì cô đã quên mất, hình như có liên quan đến đồ ăn ngon. Cô đã ăn một miếng bánh pudding siêu ngon, vừa thơm vừa mềm lại còn mọng nước, chỉ là không biết là của cửa hàng nào.

Cô ôm đầu bước xuống giường định đi tắm, lúc ra khỏi phòng, lạ thay lại không ngửi thấy mùi thơm của bữa sáng. Quay đầu nhìn lại, Tiêu Ấu Di đang ngồi ở phòng khách, không biết đang thẫn thờ chuyện gì.

Ngay cả khi cô đi tới gần, đối phương cũng không nhận ra. Thương Tuyết Hà ngồi xuống bên cạnh nàng: "Cô đang nghĩ gì thế?"

Âm thanh đột ngột xuất hiện làm Tiêu Ấu Di giật mình. Nàng khẽ né người, quay đầu thấy là Thương Tuyết Hà mới hoàn hồn: "Không nghĩ gì cả."

"Ồ." Thương Tuyết Hà xoa xoa thái dương: "Ngại quá, hôm qua tôi uống hơi nhiều, là cô dìu tôi về phòng đúng không? Tôi chẳng còn ấn tượng gì cả."

Tiêu Ấu Di có vẻ nghi hoặc, nhìn cô một lát rồi mới nói: "Chuyện xảy ra hôm qua cô không nhớ gì sao?"

"Ừm..." Thương Tuyết Hà cẩn thận hồi tưởng, thành thật đáp: "Tôi chỉ nhớ sau khi ăn cơm với Triệu Y xong thì đi uống rượu, sau đó tôi say khướt, chuyện phía sau hoàn toàn không nhớ gì. Có điều... hình như tôi đã mơ một giấc mơ... mơ thấy... ăn một miếng pudding siêu ngon, thơm thơm mềm mềm mà còn rất đàn hồi."

Nói đoạn, cô không nhịn được mà chép miệng một cái: "Nhắc đến lại thấy thèm, hay là lát nữa đi làm tiện đường ghé tiệm bánh ngọt mua hai phần ăn thử nhé?"

Cô vừa dứt lời, chẳng hiểu sao dường như thấy biểu cảm hoàn hảo không tì vết của Tiêu Ấu Di xuất hiện một vết nứt, nặn ra một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ vẻ lịch sự.

"Có vấn đề gì sao?" Thương Tuyết Hà gãi đầu: "Chẳng lẽ tối qua tôi say rượu đã làm chuyện gì kỳ quặc? Tối qua là Triệu Y đưa tôi về à?"

Cô nhớ mang máng, hình như Triệu Y đã hứa với cô chuyện gì đó.

"Đúng vậy." Tiêu Ấu Di điều chỉnh lại cảm xúc, rành mạch nói: "Cô ấy bảo, vốn dĩ định đưa cô đi thuê phòng khách sạn nhưng vì cô không mang chứng minh thư nên đành phải đưa cô về đây."

"!!!" Thương Tuyết Hà trợn tròn mắt, hai tay theo bản năng ôm lấy vai mình: "Tôi không còn trong trắng nữa rồi!!!"

"Trời đất ơi!! Thỏ còn biết không ăn cỏ gần hang, sao cô ấy có thể nghĩ ra chuyện hạ lưu như thế chứ!!"

Thương Tuyết Hà vốn định tìm kiếm sự an ủi từ Tiêu Ấu Di, nào ngờ đối phương đột nhiên mím môi, khóe miệng nhếch lên, nhìn cô với một nụ cười lạnh lùng.

"Thế thì cô đúng là một con thỏ không đạt tiêu chuẩn rồi."

"???" Ý gì đây?

Muốn biết, nhưng lại không dám hỏi.

Tiếng chuông báo thức buổi sáng phá vỡ bầu không khí kỳ quái trong phòng khách. Tiêu Ấu Di vuốt lại mái tóc, đứng dậy khỏi ghế sofa: "Tôi đi làm bữa sáng, cô đi tắm rửa đi."

Nói xong, ánh mắt nàng dừng lại nơi xương quai xanh của Thương Tuyết Hà. Dấu son môi mà Triệu Y để lại, theo động tác cổ áo bị bung một chiếc cúc, càng lộ ra rõ rệt.

"Nhớ. Rửa. Cho. Sạch."

"Ồ..." Thương Tuyết Hà ngoan ngoãn đi tắm, sẵn tiện vệ sinh cá nhân.

Mãi cho đến khi tới công ty, Thương Tuyết Hà vẫn luôn hồi tưởng xem tối qua mình rốt cuộc đã làm cái gì. Chẳng lẽ mượn rượu làm càn, thực hiện hành vi bất chính? Nhưng nếu thực sự đã làm gì đó, ước chừng hôm nay Tiêu Ấu Di sẽ không thèm nói chuyện với cô, chứ đừng nói đến chuyện làm bữa sáng như bình thường.

Xem ra muốn biết thì chỉ có thể gọi điện cho Triệu Y để hỏi cho ra lẽ. Chỉ là bọn họ làm chung một văn phòng, rõ ràng gọi điện ở đây không tiện.

Cô nghĩ ra một địa điểm tuyệt hảo, lập tức chộp lấy điện thoại chạy xuống lầu, đẩy cửa thông ra sân vườn đi ra ngoài, cuối cùng không quên đóng chặt cửa lại.

Mọi người trong văn phòng đang bận rộn làm việc, chỉ liếc nhìn cô một cái rồi thu hồi tầm mắt. Thương Tuyết Hà ngồi trên chiếc ghế bành trong vườn, gọi thẳng cho Triệu Y.

Điện thoại vừa kết nối, cô đã hét lên một tiếng: "Này! Đồ gian tặc!"

"Không ngờ mình và cậu quen biết bao nhiêu năm, cậu vậy mà lại thèm khát thân xác của mình!"

Đầu dây bên kia, Triệu Y nghe thấy câu này thì không nhịn được mà đảo mắt một cái thật dài.

"Biết điều chút đi. Cậu lắc lắc cái đầu nhỏ của cậu xem, có phải rượu tối qua vẫn chưa đổ ra hết không?"

"Xì! Ấu Di nói cho mình biết hết rồi! Tối qua cậu định đưa mình đi thuê phòng!"

"Cái đệch!" Triệu Y suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi, trong lòng như có vạn con đệt mẹ mày chạy ào qua: "Cô ấy ngay cả chuyện này cũng nói với cậu luôn?!"

Tác giả có lời muốn nói:

Cô ấy cuối cùng cũng "vùng lên" rồi! Tin vui này phải loan báo cho cả thế giới mới được!