Chương 33 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Chuyện của bà nội Tiêu đã được giải quyết êm đẹp nhờ "sức mạnh đồng tiền", chỉ là Thương Tuyết Hà đã bị Triệu Y thành công "bắt lính".

Thời gian này Thương Tuyết Hà bận rộn việc công ty, vừa khéo Triệu Y cũng đang bận rộn với sản phẩm mới, hai người không có nhiều thời gian liên lạc.

Giờ Triệu Y đã bận xong, Thương Tuyết Hà lại tự mình tìm đến tận cửa, cô ấy đương nhiên phải kéo Thương Tuyết Hà ra ngoài uống vài ly.

Sau khi chốt địa điểm và thời gian gặp mặt với Triệu Y, Thương Tuyết Hà ngẩng đầu khỏi màn hình: "Ấu Di."

Tiêu Ấu Di đang tập trung làm việc nghe thấy có người gọi mình bèn ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt hiện rõ vẻ nghi hoặc.

"Tối nay tan làm tôi có hẹn đi ăn với người ta, cô tự về nhé."

Thời gian riêng tư mấy ngày nay của Thương Tuyết Hà đều dành cho việc xem triển lãm, phía Cố Lương Bình vẫn chưa có tiến triển gì, nghĩ đến đây Tiêu Ấu Di không nhịn được hỏi: "Cố Lương Bình?"

"Không phải đâu." Thương Tuyết Hà xua tay, "Cố Lương Bình tôi hẹn ngày mai, tối nay là với một người bạn, có lẽ sẽ về hơi muộn."

"Được rồi." Tiêu Ấu Di không hỏi han gì thêm, tiếp tục bận rộn với công việc trên tay.

Gần đến giờ tan làm, Thương Tuyết Hà nghĩ sắp gặp Triệu Y nên cần tút tát lại một chút, cô cầm gương soi thử, phát hiện son môi đã bị lem từ lúc nào không hay.

Cô vừa dùng khăn giấy ướt lau sạch lớp son, vừa lục túi tìm thỏi son khác nhưng tìm một vòng vẫn không thấy đâu.

Nhớ kỹ lại thì đại khái là lúc dặm phấn buổi trưa đã để quên trên xe, do dự mãi, cô đành phải mở lời với Tiêu Ấu Di: "Son môi của tôi hình như để trên xe rồi, cô có mang son không? Cho tôi mượn dùng một chút?"

"Có mang." Tiêu Ấu Di khựng lại, ánh mắt lướt qua đôi môi của Thương Tuyết Hà, "Màu tôi đang mang có lẽ không hợp với cô lắm, đỏ quá."

Thương Tuyết Hà tưởng nàng đang khéo léo từ chối nên không ép uổng, đáp: "Được rồi, vậy lát nữa dùng của bạn tôi cũng được."

Cô nhìn gương cẩn thận lau sạch vết son còn sót lại, không để ý Tiêu Ấu Di đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đến khi nhận ra thì đối phương đã đi tới trước bàn làm việc.

Một thỏi son được đưa tới.

Tiêu Ấu Di nói: "Tô mỏng thôi."

"Ồ ồ." Thương Tuyết Hà nhận lấy thỏi son, động tác mở nắp vặn thỏi son ra liền mạch lưu loát.

Hôm nay Thương Tuyết Hà trang điểm rất nhạt, nhìn thấy màu son đỏ thẫm là biết mình đa phần không "cân" nổi màu này.

Cô cẩn thận tô một lớp mỏng, tô xong bặm môi một cái, lại cầm gương soi kỹ.

Vẫn hơi đậm, cô thực sự không hiểu tại sao có những màu son Tiêu Ấu Di dùng lại rất hợp, rõ ràng tuổi tác xấp xỉ nhau, chẳng lẽ thật sự là do khí chất và thần thái sao?

Tiêu Ấu Di nhìn đôi môi đỏ rực này thấy hơi buồn cười: "Tôi đã bảo là không hợp với cô mà."

Thương Tuyết Hà chun mũi làm mặt quỷ, đúng là "đau lòng" thật sự.

Cô đưa trả thỏi son cho Tiêu Ấu Di, nào ngờ đối phương nhận lấy son xong không hề thu tay về, mà lại đưa tới trước, chuẩn xác nâng cằm cô lên.

Hơi dùng lực một chút, Thương Tuyết Hà nương theo lực đạo đó mà ngẩng đầu lên.

Bàn tay còn rảnh của Tiêu Ấu Di trước tiên vớ lấy tờ khăn giấy ướt trên bàn lau ngón tay, sau đó mới đưa tới, dùng phần thịt ngón cái chà nhẹ lên môi Thương Tuyết Hà.

"..." Thương Tuyết Hà vẫn chưa kịp hoàn hồn sau biến cố, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, Tiêu Ấu Di đang làm gì vậy?

Cảm giác lành lạnh từ đầu ngón tay vẫn còn lưu lại trên môi dưới như nhắc nhở Thương Tuyết Hà về những gì đang xảy ra.

Theo diễn biến của phim thần tượng, tiếp theo mà không xảy ra chuyện gì thì thật có lỗi với quý vị khán giả.

Nhưng Thương Tuyết Hà hiểu rõ mười mươi người mình đang đối mặt là ai.

Tiêu Ấu Di nghiêm túc nhìn đôi môi mỏng kia, di cho màu son nhạt đi một chút, vẻ mặt chính trực ấy khiến Thương Tuyết Hà cảm thấy tự hổ thẹn.

"Giờ nhạt đi thì đẹp rồi." Tiêu Ấu Di buông tay, rút một tờ khăn giấy ướt lau tay, bình thản nói: "Văn phòng không có tăm bông, chỉ đành dùng tay giúp cô thôi."

"... Ồ." Thương Tuyết Hà có một khoảnh khắc muốn tự tát chết mình vì suýt nữa đã tự đa tình mà chu môi lên.

Thương Tuyết Hà lúng túng quay đầu nhìn màn hình: "Đến giờ rồi, tắt máy tan làm thôi."

Hai người cùng ra khỏi công ty, bình thường họ đều cùng nhau về nhà, hôm nay Thương Tuyết Hà chỉ đứng ở cửa, lấy điện thoại ra xem: "Bạn tôi bảo đang qua đón, cô về trước đi."

Tiêu Ấu Di ừ một tiếng, chậm rãi đi về phía bãi đỗ xe đối diện, kết quả vừa đi được hai bước, một chiếc xe lao thẳng tới, dừng lại cách họ vài mét.

Thương Tuyết Hà vừa định mắng xem ai lái xe ngang ngược thế, định lý luận với người ta một phen thì thấy cửa sổ xe hạ xuống, gương mặt của Triệu Y xuất hiện trước mắt.

"A!" Đã một thời gian không gặp, Thương Tuyết Hà hơi nhớ cô ấy, cô bước nhanh tới, cùng lúc đó Triệu Y cũng bước xuống xe.

Triệu Y liếc nhìn "người qua đường" bên cạnh, trong mắt lóe lên nụ cười tinh quái, dang rộng hai tay gọi Thương Tuyết Hà một cách khoa trương: "Ôi baby! Nhớ cậu chết đi được! Cậu có nhớ người ta không hả!"

Nói xong, cô ấy ôm lấy Thương Tuyết Hà rồi hôn chụt một cái lên má, phát ra một tiếng "chụt" rõ mồn một, thậm chí trên mặt còn để lại một dấu son nhạt.

Thương Tuyết Hà bị sự nhiệt tình của cô ấy làm cho kinh hãi, sờ gò má bị hôn mà ngơ ngác: "Hôm nay cậu sao thế, bất thường vậy..."

"Ái chà ghét ghê! Tiểu biệt thắng tân hôn mà!"

"..." Cậu bình thường chút đi, mình sợ đấy.

Khó khăn lắm mới đẩy được "miếng cao dán" trên người ra, định bảo Tiêu Ấu Di một tiếng chú ý an toàn, kết quả đối phương giống như không nhìn thấy họ, lướt qua chiếc xe đi thẳng về phía bãi đỗ đối diện.

"..." Thương Tuyết Hà gãi đầu: "Chúng ta đi thôi."

Địa điểm ăn uống chẳng qua cũng chỉ là nhà hàng họ từng đến trước đây. Gần đây Triệu Y bận rộn không có thời gian đi tìm món mới, Thương Tuyết Hà lại càng không cần phải nói, ở nhà có người nấu cơm nên chẳng cần tốn tiền ra tiệm.

Sau khi gọi món xong là tiết mục "tám chuyện" mà hội chị em bạn dì yêu thích nhất.

"Này." Triệu Y nháy mắt ra hiệu với cô, "Gần đây cậu với cô trợ lý nhỏ tiến triển đến bước nào rồi? Người ở cửa lúc nãy là trợ lý của cậu đúng không? Quả nhiên người đẹp vì lụa mà, trông xinh hơn hẳn mấy lần so với lúc gặp ở quán bar lần trước."

Thương Tuyết Hà tự giác lọc bỏ câu hỏi đầu tiên, những vấn đề còn lại hóa thành một câu: "Ừ, đúng thế."

Nhưng Triệu Y không định để chuyện này trôi qua dễ dàng như vậy, lại hỏi tiếp: "Hai người tiến triển đến đâu rồi? Lên giường chưa?"

"Phụt!!!" Thương Tuyết Hà không nhịn được, nước trà phun ra như sương mù, cô ho sặc sụa mấy tiếng, mặt đỏ bừng lên: "Cậu hỏi nghiêm túc đấy à?!"

"À, chứ sao nữa?"

"Mình thật sự chịu thua cậu luôn rồi!" Thương Tuyết Hà gập ngón tay gõ nhẹ vào đầu Triệu Y, "Trong đầu cậu rốt cuộc chứa bao nhiêu phế thải vàng khè thế hả!"

"Không phải chứ." Triệu Y xoa xoa đầu, "Hai người 'gần quan được ban lộc' lại còn ở chung một nhà, thế mà vẫn chưa có tiến triển gì sao? Thương Tuyết Hà, có phải cậu không làm ăn được gì không đấy!"

Thương Tuyết Hà lườm bạn một cái, Triệu Y tự biết mình lỡ lời, chép chép miệng rồi chuyển chủ đề: "Thế thời gian qua không gặp, cậu không có vận đào hoa nào sao?"

"Không có." Thương Tuyết Hà đáp nhanh như chớp, một lát sau, cô chống cằm vẻ suy tư: "Nhưng mình thật sự có một vấn đề muốn hỏi cậu."

"Cậu nói đi."

"Là... nếu có một người quen muốn theo đuổi bạn của cậu, cậu không muốn giúp anh ta nhưng lại không thể trở mặt thì cậu sẽ làm thế nào?"

"Ồ?" Triệu Y nhướng mày, "Vậy mình phải biết tại sao cậu không muốn giúp anh ta chứ, chẳng lẽ 'mình' thích người bạn này?"

Thương Tuyết Hà không muốn trả lời, dưới sự gặng hỏi của Triệu Y mới bực bội nói: "Ái chà, thì cậu cứ coi là vậy đi! Cậu sẽ làm thế nào?"

"Chuyện này đơn giản thôi." Triệu Y ngoắc ngoắc ngón tay với Thương Tuyết Hà, "Ghé tai lại đây."

"... Cậu ác thật đấy."

"Cậu yên tâm đi, nếu anh ta là người như vậy, cậu có làm gì cũng không ảnh hưởng đâu." Triệu Y vui vẻ cười khẽ hai tiếng, Thương Tuyết Hà không dám nói rằng ý tưởng của mình và cô bạn lại trùng khớp đến không ngờ.

Ăn cơm xong, Thương Tuyết Hà vốn định về nhà ngay, nhưng lại bị Triệu Y túm cổ áo, kế hoạch chạy trốn thất bại.

Thương Tuyết Hà lập tức lôi lá chắn ra: "Mai mình còn phải đi làm! Không đi đâu, không đi đâu!"

"Chỉ đi uống hai ly thôi, không tốn nhiều thời gian đâu mà." Triệu Y chớp chớp mắt, "Khó khăn lắm mới xong việc để thư giãn một chút, cậu keo kiệt đến mức không chịu đi cùng mình sao?"

"Hay là... ở nhà có người đang đợi cậu? Trợ lý nhỏ của cậu quản nghiêm thế cơ à."

Đầu Thương Tuyết Hà lắc như trống bỏi, vừa bị khích tướng một cái là sập bẫy ngay: "Đùa gì thế, mình về lúc mấy giờ còn phải báo cáo chắc! Uống thì uống!"

"Thế mới đúng chứ, uống say mình đưa cậu về."

"... Chẳng phải đã nói là chỉ uống 'hai ly' thôi sao?"

Vẫn là quán bar đó, sau bao ngày mới lại bước chân vào nơi này, nhìn những nam thanh nữ tú đang mượn rượu buông thả bên trong, Thương Tuyết Hà bỗng cảm thấy có chút lạc lõng.

"Nghĩ gì thế?" Triệu Y huých tay vào người cô, "Muốn uống gì? Mình mời."

Thương Tuyết Hà gọi một ly cocktail pha chế, thu hồi ánh mắt đang nhìn quanh quất: "Lâu rồi không đến, cảm giác hơi khác."

"Tác động tâm lý thôi." Triệu Y cũng liếc nhìn một vòng, "Trang trí có thay đổi gì đâu, nếu có thì váy của mấy cô nàng kia lại ngắn thêm một chút rồi."

Bị Triệu Y nói vậy, Thương Tuyết Hà nhìn kỹ lại thì đúng là thế thật, không chỉ gấu váy mà ngay cả vải ở trước ngực cũng bị cắt xén bớt. Điều này khiến cô không nhịn được mà "chậc" một tiếng, may mà Tiêu Ấu Di nghỉ việc sớm, nếu không cũng là một thành viên trong số đó rồi.

"Nhắc mới nhớ, trợ lý của cậu trước đây cũng làm việc ở đây nhỉ." Triệu Y nháy mắt với cô, "Theo lý mà nói, cô ấy phải rất chủ động mới đúng chứ. Sao hai người vẫn chưa có chút tiến triển nào vậy?"

Cô không thích Triệu Y dùng kính lọc màu để nhìn nhận Tiêu Ấu Di, dù cho nàng đúng là từng làm việc ở đây. Cô nhíu mày nói: "Cô ấy không phải loại người như vậy. Cậu đừng nói cô ấy như thế."

"Được rồi, không nói nữa." Triệu Y cam chịu gật đầu, đây là lần đầu tiên Thương Tuyết Hà tỏ thái độ như vậy với cô ấy, xem ra cô bạn thân này bị người ta hớp hồn mất rồi.

Thương Tuyết Hà lại như muốn cho Triệu Y biết ưu điểm của Tiêu Ấu Di, tiếp tục nói: "Ấu Di không phải là người vô dụng, cô ấy làm việc rất giỏi, lại còn rất nghiêm túc trách nhiệm, đôi khi còn giúp được mình rất nhiều."

"Ừm~ ừm~" Triệu Y đáp lại hơi lấy lệ, lặng lẽ đẩy ly rượu đến trước mặt cô: "Vừa uống vừa nói~"

Thương Tuyết Hà uống vài ngụm rượu, đợi đến khi kể hết ưu điểm của Tiêu Ấu Di mới chịu dừng lại. Triệu Y quan sát thấy hơi men đã bắt đầu hiện lên trên mặt cô, bèn nói: "Nhắc mới nhớ, lần trước chúng ta cứ mải bàn chuyện cô ấy có thích cậu hay không. Mình vẫn chưa hỏi đấy, có phải cậu thích cô ấy không?"

"..." Câu hỏi này khiến Thương Tuyết Hà sững người, cô mất nửa phút để suy nghĩ, cuối cùng mím môi, lắc đầu phủ nhận: "Mình không có!"

Cô biết mà, trân trọng mạng sống, tránh xa gái thẳng, mặc dù lần nào cũng đi ngược lại với mong muốn...

Triệu Y không nhịn được cười thầm trong lòng, phản ứng này đúng là "lạy ông tôi ở bụi này" mà. Bên ngoài cô ấy vẫn tiếp tục truy hỏi: "Thật sự không thích? Cậu đừng có mà cứng miệng đấy nhé."

"... Không có."

"Vậy được." Triệu Y hắng giọng, cố ý trêu chọc: "Mình thấy cô trợ lý nhỏ của cậu trông rất xinh đẹp, đúng gu của mình luôn. Nếu cậu đã không thích, vậy mình sẽ ra tay theo đuổi cô ấy nhé? Tên thân mật mình cũng đặt xong luôn rồi."

Triệu Y vốn tưởng nói ra câu này Thương Tuyết Hà sẽ phản ứng rất dữ dội, thậm chí có thể túm cổ áo cô ấy mà đánh nhau, ai ngờ chính chủ chỉ uống cạn chỗ rượu còn lại trong ly, một tay chống cằm nhìn cô ấy trân trân.

Chất cồn khiến gương mặt Thương Tuyết Hà ửng hồng, khóe môi cô khẽ nhếch lên, đôi mắt không mấy tỉnh táo nhìn chằm chằm Triệu Y. Nếu không phải vừa rồi nói ra những lời kia, Triệu Y hẳn đã có chút rung động trước dáng vẻ "tình tứ" này của Thương Tuyết Hà.

"Cậu... sao cậu lại nhìn mình như vậy?" Cảm nhận được một tia sát khí, Triệu Y theo bản năng lùi lại phía sau.

"Mình đang nghĩ..." Một tay Thương Tuyết Hà khẽ gõ lên mặt bàn đá cẩm thạch, suy nghĩ đã có phân nửa là hỗn loạn, giọng điệu nhẹ nhàng mà chậm rãi: "Nên tìm cái cớ gì để đánh cậu một trận thì tốt hơn."

"!!! Cậu rõ ràng là thích cô ấy!"

Thích nàng sao? Đáp án của câu hỏi này Thương Tuyết Hà hiểu rõ hơn ai hết. Nếu không phải là thích, sao cô lại thấy khó chịu khi thấy nàng và Cố Lương Bình ở riêng với nhau, lại sao có thể trong khoảnh khắc nghe thấy lời tuyên bố theo đuổi của Triệu Y mà thật sự muốn cãi nhau với cô ấy một trận.

Ý thức hỗn loạn sắp nuốt chửng toàn bộ lý trí, trước lúc đó, Thương Tuyết Hà thành thật thú nhận: "Đúng, mình thích cô ấy."

Sau đó cô mơ màng nghe thấy Triệu Y nói: "Vậy thì mình đành miễn cưỡng giúp cậu một tay vậy."

Chuyện sau đó cô không còn nhớ rõ nữa, chỉ biết Triệu Y cứ hết ly này đến ly khác chuốc rượu cô.

Vừa quá mười một giờ, Triệu Y kéo người từ quán bar ra, mà người cô ấy đang dìu lại lẩm bẩm: "Lên rượu! Mình còn muốn uống!"

Rất tốt, say quá chén là bắt đầu làm loạn rồi, biết thế đã không chuốc nhiều như vậy.

"Mình nói cho cậu biết, cậu im lặng một chút cho mình, muốn điên thì về đến nhà rồi hãy điên."

Khó khăn lắm mới dìu được người lên xe, Triệu Y mệt muốn đứt hơi, vẫn không quên dặn dò con ma men bên cạnh.

May mà con ma men sau khi lên xe liền tựa vào cửa sổ ngoan ngoãn ngủ thiếp đi, Triệu Y chống cằm, đăm chiêu nhìn cô.

Cộp!

Tiếng thông báo điện thoại vang lên, không phải của cô ấy.

Muộn thế này rồi, cô ấy đoán phần lớn là Tiêu Ấu Di gửi tới.

Cô ấy nhìn chằm chằm vào mặt Thương Tuyết Hà, suy nghĩ hồi lâu, rồi nghiến răng: "Hôm nay coi như mình liều mạng vậy, người chị em tốt sẵn sàng hy sinh như mình thì cậu tìm đâu ra chứ!"

Triệu Y lấy thỏi son từ trong túi ra, tô cho mình một đôi môi đỏ rực, sau đó ghé sát vào cổ áo và xương quai xanh của Thương Tuyết Hà, để lại một dấu môi đỏ nhạt.

Mười một giờ rưỡi, taxi dừng dưới lầu nhà Thương Tuyết Hà, Triệu Y tốn không ít công sức mới dìu được người lên lầu.

Triệu Y biết chìa khóa của Thương Tuyết Hà để ở đâu, dù vậy cô ấy vẫn làm bộ làm tịch nhấn chuông cửa, trước đó còn đặc biệt chỉnh lại mái tóc đã bị làm rối của mình.

Rất nhanh, bên trong truyền đến tiếng bước chân mơ hồ, sau đó cửa được mở ra.

Triệu Y thốt ra những lời đã chuẩn bị sẵn: "Tuyết Hà uống nhiều quá nên tôi đưa cô ấy về, không làm phiền cô chứ?"

"Được rồi, vất vả cho cô quá, đưa cô ấy cho tôi."

Nhìn kỹ đối phương, Triệu Y nhận ra Tiêu Ấu Di đúng là thuộc kiểu người càng nhìn càng thấy đẹp, hơn nữa biểu hiện vô cùng bình tĩnh, không hề xuất hiện sự tức giận hay mất kiên nhẫn khi phải chăm sóc người say như dự đoán.

Chẳng lẽ là do mình thể hiện chưa đủ đô?

Triệu Y giao người qua, nhìn Tiêu Ấu Di vừa dìu vừa ôm lấy Thương Tuyết Hà, cô ấy hất tóc, lộ ra vẻ mặt hơi phiền muộn.

"Vốn dĩ định tìm khách sạn gần đây nghỉ ngơi, nhưng Tuyết Hà không mang theo chứng minh thư, chỉ đành đưa cô ấy về thôi. Tuyết Hà yêu dấu nhà tôi tối nay làm phiền cô nhé~"

Cô  còn cố ý nhấn mạnh hai chữ "khách sạn".