Chương 26 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

"Tuyết Hà, tôm tít ở nhà hàng này vị rất khá, em không nếm thử sao?"

"Không cần đâu." Thương Tuyết Hà xua xua tay, "Tôi lười bóc vỏ lắm."

Trước đây có một lần ăn tôm tít bị cứa vào tay, đến giờ vẫn còn ám ảnh, thế nên cô không mấy mặn mà với những món ăn cần phải bóc vỏ.

"Vậy sao em không nói sớm, để anh bóc cho." Cố Lương Bình vừa nói vừa cầm lấy một con, loáng một cái đã l*t s*ch lớp vỏ, để lộ phần thịt trắng ngần đầy đặn bên trong.

Anh ta đặt con tôm đã bóc vỏ vào bát của Thương Tuyết Hà, cười híp mắt nói: "Để anh bóc thêm cho em vài con nữa, em còn muốn ăn gì không? Cua nhé?"

"Một con là đủ rồi." Thương Tuyết Hà không chịu nổi sự ân cần thái quá của người khác giới, vội vàng định từ chối nhưng trong lúc đang nói, đối phương đã bóc xong con thứ hai và định bỏ vào bát cô.

"Thật sự không cần đâu." Cô giơ tay che miệng bát, ý tứ từ chối vô cùng rõ ràng.

"Được rồi." Cố Lương Bình vân vê đuôi tôm, lại nhìn sang Tiêu Ấu Di đang ngồi "hóng hớt" bên cạnh, "Vậy cho Ấu Di ăn nhé."

Hừ, đây mới là mục đích của anh đúng không!

"Cảm ơn." Tiêu Ấu Di cũng chẳng khách sáo, nhận lấy luôn.

Nàng tám kiếp chưa được ăn tôm tít hay sao hả!

Sắc mặt Thương Tuyết Hà không được tốt lắm, cô đặt đũa xuống, đứng dậy nói: "Tôi ăn no rồi, đi rửa tay đây."

Lúc ra ngoài cô không đóng cửa phòng bao, cứ thế để cửa mở toang mà đi.

Dòng nước từ vòi chảy xuống rào rào, Thương Tuyết Hà nhấn một ít nước rửa tay, rửa sạch đôi bàn tay nhưng trong đầu lại toàn là cảnh tượng vừa rồi.

Nghĩ kỹ thì điều kiện của Cố Lương Bình quả thực rất tốt, ngoại hình sáng sủa, đẹp trai lại khéo ăn nói, với cái tính cách "mê trai" của Tiêu Ấu Di, e là người ta chỉ cần dụng tâm một chút là cô nàng sẽ đổ rầm rầm.

Cứ thế này không ổn, tên nhóc Cố Lương Bình này nịnh bợ một cách lộ liễu, rõ ràng là không coi cô ra gì!

Nhưng mà, có cách nào để Cố Lương Bình chuyển mục tiêu mà không làm sứt mẻ tình cảm không nhỉ?

Thương Tuyết Hà quay lại cửa phòng bao nhưng không vào ngay, cô đứng thẳng lưng tựa vào tường, vểnh tai nghe ngóng xem bên trong đang nói gì nhưng bên ngoài quá ồn ào nên nghe không rõ lắm.

Cô khẽ nghiêng người, lén lút hé mắt nhìn vào trong. Hai người bên trong đang trò chuyện, biểu cảm trông rất tự nhiên, Cố Lương Bình không biết đã nói gì mà khiến Tiêu Ấu Di bật cười.

"..."

Có lẽ vì oán niệm quá mạnh, Tư Dao vừa ngẩng đầu lên đã thấy nửa cái đầu ló ra bên cạnh khung cửa, một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào họ.

Trông hệt như con chuột cống đang rình rập trong phim hoạt hình.

Nàng không nghe lọt tai những gì Cố Lương Bình nói, chỉ chống cằm, đầy hứng thú nói với người ngoài cửa: "Đứng ở cửa mát hơn sao?"

Lời này của nàng khiến Cố Lương Bình chú ý đến người ở cửa, anh ta cũng cười nói: "Tuyết Hà, sao em đứng ở cửa mà không vào? Không phải là đang kiểm tra đấy chứ, bọn anh không làm gì đâu nha."

Thương Tuyết Hà hừ lạnh một tiếng, bước vào: "Coi như anh không dám."

"Phải phải phải, anh không dám." Cố Lương Bình cười xòa kéo ghế cho cô nhưng Thương Tuyết Hà lúc này nhìn Cố Lương Bình chỗ nào cũng thấy ngứa mắt, cô vòng qua ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tiêu Ấu Di.

Cô ăn no rồi nên ngồi một bên nghịch điện thoại, Tiêu Ấu Di thuộc tuýp người ăn chậm nhai kỹ, Cố Lương Bình cũng vui vẻ ngồi hầu tiếp.

Thỉnh thoảng anh ta lại quăng chủ đề sang phía Thương Tuyết Hà, cô chỉ đáp lại lấy lệ vài câu, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên.

Đợi khi ăn gần xong, Tiêu Ấu Di tìm khăn giấy lau miệng, nàng dùng khuỷu tay đẩy Thương Tuyết Hà một cái: "Lấy giúp tôi tờ khăn giấy."

Tiêu Ấu Di nhận lấy khăn giấy lau miệng, định đứng dậy đi rửa tay, Thương Tuyết Hà nhìn nàng thêm vài cái rồi đưa tay giữ nàng lại.

"?" Tiêu Ấu Di vẻ mặt đầy nghi hoặc, chỉ thấy Thương Tuyết Hà cầm một tờ khăn giấy áp sát tới, động tác nhìn có vẻ thô bạo nhưng khoảnh khắc chạm vào da thịt lại trở nên dịu dàng, nhẹ nhàng lau đi vệt nước sốt dính trên cằm nàng.

"Tôi... tôi tự lau được." Động tác này khiến Tiêu Ấu Di không tự chủ được mà né tránh, thần sắc trở nên cực kỳ mất tự nhiên. Chưa từng có ai làm hành động mập mờ như vậy với nàng, huống chi còn là người cùng giới.

"Lau xong rồi." Thương Tuyết Hà ném tờ khăn giấy vào đĩa, vỗ vỗ đầu nàng, dùng giọng điệu như dỗ dành trẻ con nói: "Mau đi rửa tay đi."

"Tình cảm của hai người tốt thật đấy." Cố Lương Bình ở bên cạnh trêu chọc.

"Chứ còn gì nữa." Thương Tuyết Hà cười như không cười nói, "Nếu tình cảm không tốt, chúng tôi có thể ở chung, sớm tối bên nhau sao? Tình cảm của chúng tôi là tình tỷ muội bền lâu, sông cạn đá mòn đấy."

Cố Lương Bình: "..." Thành ngữ dùng như vậy sao? Hiểu rồi, mà hình như lại chưa hiểu lắm.

Ăn xong không trì hoãn thêm thời gian, Cố Lương Bình đưa họ quay lại bến tàu. Chiếc tàu đã đặt trước đang đợi sẵn, còn có vài người bạn của Cố Lương Bình mà Thương Tuyết Hà không quen biết.

Có lẽ sợ ba người buồn chán, mấy người bạn kia cực kỳ biết cách khuấy động bầu không khí, rất nhiệt tình dạy họ các kiến thức cứu sinh trên tàu.

Trên tàu còn chuẩn bị sẵn lò nướng, có vẻ như định chế biến tại chỗ những thứ câu được.

"Bây giờ chúng ta đi thu lưới đã thả tối qua trước, xem thu hoạch thế nào." Thuyền trưởng đứng ở mũi tàu giới thiệu với họ, "Vùng biển này sóng hơi lớn, mọi người bám chắc vào lan can nhé!"

Ông nói xong liền bảo các thuyền viên chuẩn bị thu lưới, mấy người đàn ông vạm vỡ bắt đầu hì hục làm việc. Cảnh tượng này chỉ thấy trong phim tài liệu, Thương Tuyết Hà cảm thấy vô cùng mới mẻ, cô rướn cổ nhìn mặt biển nơi tấm lưới đánh cá đã bắt đầu ló dạng.

"Oa, hình như có rất nhiều cá!" Dáng vẻ này của cô hệt như học sinh tiểu học đi dã ngoại thấy điều gì mới lạ.

Boong tàu hơi chòng chành, Tư Dao lo lắng người này mải xem mà xảy ra tai nạn liền kéo tay cô định đỡ cô đứng thẳng lại: "Cô đừng dựa sát quá."

"Vậy cô nắm tay tôi đi." Thương Tuyết Hà hì hì cười, bàn tay kia chuyển sang đan chặt vào lòng bàn tay Tiêu Ấu Di, nắm thật chặt.

Tư Dao bất lực thở dài một tiếng, đúng là tính tình trẻ con.

"Thế nào, tráng lệ chứ?" Cố Lương Bình đi tới bên cạnh Thương Tuyết Hà, cùng cô xem các thuyền viên kéo lưới lên, một tay rất tự nhiên đặt lên vai cô.

"Đánh được nhiều cá thế này thì ăn sao hết?" Thương Tuyết Hà không chú ý đến chi tiết này, trong đầu chỉ toàn là chuyện ăn uống. Cố Lương Bình đáp: "Chúng ta muốn ăn gì thì cứ chọn tùy thích, chủ yếu là ăn tươi thôi, chỗ còn lại để chủ tàu đem đi bán."

Anh ta vừa nói vừa nhìn sang Tiêu Ấu Di, một tay ôm lấy vai Thương Tuyết Hà trông hệt như một cặp tình nhân khiến Tiêu Ấu Di trông giống như một "bóng đèn" vậy.

Anh ta hy vọng Tiêu Ấu Di có thể tự giác rời đi, dành không gian riêng tư cho hai người bọn họ.

Tư Dao chỉ thản nhiên liếc nhìn Cố Lương Bình một cái, ánh mắt lướt qua bàn tay đối phương một cách tự nhiên. Dưới sự tương phản của bàn tay to lớn đó, bờ vai của Thương Tuyết Hà trông gầy yếu hơn hẳn.

Đặc biệt là khoảng cách chiều cao hoàn hảo kia, Thương Tuyết Hà trông như một cô bé được bảo vệ, hai người nói nói cười cười khiến người khác khó lòng xen vào.

Nàng tự nhiên nhận ra sự kỳ vọng trong ánh mắt của Cố Lương Bình, mong nàng có thể tác thành cho anh ta và Thương Tuyết Hà ở riêng với nhau.

Một con sóng ập tới, boong tàu vốn đang yên tĩnh bỗng chòng chành, gần như không cần suy nghĩ, Tư Dao hơi dùng lực kéo một cái.

Thương Tuyết Hà bị sự chòng chành này làm cho loạng choạng, ngả về phía Tư Dao, động tác theo quán tính này cũng khiến cô thoát khỏi bàn tay của Cố Lương Bình.

"Á." Trán Thương Tuyết Hà vô tình va vào vành tai Tiêu Ấu Di, cô ôm trán, chỉ cảm thấy cú va chạm đột ngột này đau điếng nhưng cũng không quên kiểm tra vết thương của đối phương. Thấy vành tai đỏ ửng lên trong nháy mắt, cô hơi áy náy nói: "Xin lỗi nhé, tôi đứng không vững."

Tiêu Ấu Di xoa xoa phần sụn tai bị va trúng: "Không sao."

"Trên tàu có thuốc không?" Thương Tuyết Hà nhìn về phía Cố Lương Bình, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, cô kéo Tiêu Ấu Di đi vào trong khoang tàu: "Vậy chúng ta vào trong nghỉ ngơi một lát."

"Ơ..." Tay Cố Lương Bình vẫn còn lơ lửng giữa không trung, nhìn hai người không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng vào khoang tàu, chỉ đành ngẩn ngơ thu tay về.

"Này, người anh em." Người bạn đi tới khoác vai anh ta, cười trên nỗi đau của người khác: "Nhìn bộ dạng này của cậu là lại vấp váp rồi phải không?"

"..." Cố Lương Bình gạt tay bạn ra, biểu cảm lộ rõ sự chán nản. Người bạn cười nói: "Để tôi nói cho cậu nghe, cậu đúng là một gã trai thẳng như thép nguội, cậu không biết 'đường vòng cứu quốc' à?"

"Cứu thế nào?"

"Người ta mang cả cô bạn thân đến, cậu không biết bắt đầu từ cô bạn thân trước sao? Để cô ấy hỗ trợ cậu chứ!"

"Lúc nãy tôi đã ám chỉ rồi, cô ấy không thèm để ý đến tôi."

"Hầy!" Người bạn hận sắt không thành thép nói, "Cậu đã nói chuyện thẳng thắn với bạn thân cô ấy chưa? Cậu cứ trực tiếp nói với cô ấy là cậu muốn theo đuổi Tuyết Hà, nhờ cô ấy giúp đỡ, thành công rồi thì tặng quà, mời người ta đi ăn một bữa gì đó."

Cố Lương Bình do dự: "Liệu có ổn không?"

"Vậy cậu còn cách nào hay hơn không?"

"..."

Trong khoang tàu có một phòng nghỉ dành riêng cho du khách, bên trong áo phao và hộp thuốc đều đầy đủ. Thương Tuyết Hà lấy hộp thuốc, lục tìm ra một tuýp thuốc mỡ.

Nhìn vành tai vẫn còn đỏ rực của Tiêu Ấu Di, cô lo lắng hỏi: "Còn đau không?"

Tiêu Ấu Di vẫn câu nói đó: "Không sao."

"Cứng đầu." Thương Tuyết Hà vừa bất lực vừa buồn cười, kéo một chiếc ghế ngồi xuống trước mặt nàng, nặn một ít thuốc mỡ lên đầu ngón tay, áp vào sụn tai nàng nhẹ nhàng xoa đều cho thuốc thấm.

Cô nhìn rất chăm chú, lông mày không tự chủ được mà nhíu lại, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng.

Thương Tuyết Hà ghé sát lại gần, Tư Dao dễ dàng thu hết sự quan tâm của cô vào tầm mắt, bàn tay đặt trên đầu gối không tự giác mà siết nhẹ.

Ánh mắt lại rơi trên trán đối phương, cú va chạm vừa rồi khiến sụn tai rất đau, trán của Thương Tuyết Hà tự nhiên cũng chẳng khá hơn là bao, dù đã có tóc mái che đi nhưng trông vẫn hơi đỏ.

Tư Dao đưa tay vén tóc mái trước trán cô ra, nhẹ nhàng chạm vào trán cô: "Tôi không sao, ngược lại là cô kìa, trán đỏ hết cả rồi."

"Cũng ổn mà." Thương Tuyết Hà không để tâm nói, "Lúc mới va vào thì đau thật, giờ thì hết cảm giác rồi."

Thuốc mỡ làm dịu đi cảm giác nóng rát trên da, trở nên mát lạnh.

Thương Tuyết Hà theo bản năng thổi nhẹ vào chỗ vừa bôi thuốc, nói: "Tàu hình như đang chạy tiếp, chắc họ thu lưới xong rồi, cô muốn nghỉ ngơi ở đây một lát, hay là ra ngoài xem?"

Tư Dao có thể cảm nhận được Thương Tuyết Hà rất hứng thú với chuyến câu cá biển lần này, lại nghĩ đến việc còn nhiệm vụ phải hoàn thành nên không ở lại phòng nghỉ lâu, bôi thuốc xong liền cùng nhau quay lại boong tàu.

"Hai người ra rồi à." Trên boong tàu, mấy người đã bắt đầu nhóm than chuẩn bị nướng đồ, một người trong số đó thấy họ đi ra liền nhanh chân bước tới, kéo Thương Tuyết Hà định rủ cô cùng chơi: "Tuyết Hà, bọn anh đang nhóm than đây, em lại giúp một tay được không?"

"Ồ, được chứ." Thương Tuyết Hà nhanh chóng đồng ý, đi theo người đó đến bên lò nướng, bắt đầu quan sát công việc của họ.

Cô thấy họ dùng mạt cưa để nhóm lửa, thắc mắc hỏi: "Không có cồn miếng sao?"

Một người đàn ông lúng túng nói: "Nói ra chắc em không tin, lúc nãy định nhóm lửa mới phát hiện quên mua rồi!"

"..." Thương Tuyết Hà hơi cạn lời, "Nhưng em thấy than này hình như hơi khó bén lửa, hay là cho thêm chút dầu để trợ cháy."

"Còn làm được thế sao?" Người đó giả vờ ngạc nhiên, "Tuyết Hà, em biết làm không? Giúp bọn anh nhóm lửa với."

"Không vấn đề gì, nào, cho dầu lên." Thương Tuyết Hà trước đây từng đi dã ngoại với đồng nghiệp, học được không ít kiến thức nhóm lửa, giờ có cơ hội tự nhiên phải trổ tài một phen.

Cô vất vả lắm mới nhóm được lửa lên, mệt đến bở hơi tai, suýt chút nữa còn tưởng bị "lật xe". Cô định bảo Tiêu Ấu Di lấy giúp chai nước nhưng quay đầu lại chỉ thấy mấy người bạn của Cố Lương Bình.

Tiêu Ấu Di không biết đã đi đâu mất, nhìn kỹ lại, Cố Lương Bình cũng không có ở đây!

Cô định đi tìm người, nhưng vừa đi được hai bước đã bị chặn lại: "Ấy ấy ấy, em đi đâu thế?"

Thương Tuyết Hà lúc này nhìn ai trong số họ cũng thấy không thiện cảm, thậm chí có cảm giác họ đang đồng lõa với Cố Lương Bình, giọng điệu cũng trở nên không tốt: "Đi vệ sinh, anh cũng muốn đi à?"

"Ờ." Người đó lập tức buông tay, "Không, không đi..."

Boong tàu phía trước không thấy người, Thương Tuyết Hà đi vào trong khoang tàu, đảo một vòng cũng không thấy, cuối cùng phát hiện ra Tiêu Ấu Di ở phía đuôi tàu.

Đúng như cô dự đoán, Cố Lương Bình cũng ở đó, hai người đứng ở boong sau, tay vịn lan can đối diện nhau, không biết đang nói chuyện gì.

Thương Tuyết Hà khựng lại tại chỗ, bỗng nhiên do dự không biết có nên tiến lên không. Sau khi suy nghĩ một phút, cô nhấc chân định bước tới nhưng vừa mới bước được một bước, Tiêu Ấu Di đột nhiên quay người lại.

Khi nhìn thấy Thương Tuyết Hà, nàng sững lại một chút, sau đó đi thẳng về phía cô, lúc đi ngang qua bên cạnh, nàng nắm lấy tay Thương Tuyết Hà kéo cô rời đi.

Thương Tuyết Hà: "Ơ hơ???"

Tác giả có lời muốn nói:

Cô ấy chủ động tấn công rồi!