Chương 2 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

"..."

Giấc ngủ này trôi qua mơ mơ màng màng, một đêm không mộng.

Thương Tuyết Hà ngồi dậy khỏi giường, dụi dụi mắt, lần mò lấy điện thoại bên gối, theo thói quen trượt tay tắt báo thức.

Nhưng lại nghe thấy một giọng nữ xa lạ.

"Sao em không gọi cho chị chút nào vậy~" Buổi sáng tỉnh dậy đột nhiên xuất hiện một giọng nói lạ khiến Thương Tuyết Hà giật mình tỉnh táo hơn đôi chút, cô quay đầu nhìn chiếc điện thoại bên gối, trên màn hình hiển thị đang trong cuộc gọi.

Tên ghi chú là "thợ sửa nhà".

"Cô gọi nhầm rồi!" Cô theo phản xạ đáp một câu rồi cúp máy.

... Khoan đã.

Không đúng.

Thương Tuyết Hà nhìn quanh bốn phía, bầu không khí đèn màu hồng từ trên đầu chiếu xuống  khiến bức tường trắng tinh cũng đổi màu, khoa trương đến mức cả chiếc giường cũng là màu hồng, lớn đến nỗi có thể nằm được ba bốn người.

Trên bức tường đối diện còn treo một bức tranh sơn dầu khêu gợi cỡ lớn, bên cạnh là phòng tắm kính mờ, mơ hồ thấy có người đang tắm.

Chỗ này nhìn thế nào cũng không giống nhà cô.

Thương Tuyết Hà hoàn toàn tỉnh hẳn, da đầu tê rần, rõ ràng cô ngủ ở nhà mà, sao vừa tỉnh dậy xung quanh đã thay đổi hết rồi? Chẳng lẽ trong lúc ngủ có kẻ xấu lẻn vào bắt cóc cô sao?

Cô cúi đầu nhìn, đồ ngủ trên người đã biến mất không thấy đâu, thay vào đó là một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa, theo phản xạ sờ lên ngực, trống không!

"!!!"

[Hệ thống]: Ký chủ, cô tỉnh rồi.

Âm thanh đột ngột vang lên khiến Thương Tuyết Hà giật nảy mình, lập tức quát lên: "Mày là ai!"

Nhưng xung quanh không có ai, người trong phòng tắm vẫn đang tắm quên trời quên đất.

[Hệ thống]: Tôi là hệ thống của cô.

Giọng nói trong đầu nói như vậy.

Tiểu thuyết có hệ thống Thương Tuyết Hà đã đọc không ít, lập tức hiểu ra, rất nhanh liền nói:[Mày tưởng đây là tiểu thuyết xuyên không à mà còn hệ thống nữa, mày định lừa tiền tao hả? Tao nói cho mày biết tao không có tiền, khuyên mày đi tìm người khác đi!]

Hệ thống không để ý tới cô, tự mình tiếp tục nói.

[Hệ thống]: Ký chủ, thế giới cô đang ở hiện tại là Mối tình đầu như lửa, nếu muốn trở về hiện thực, xin hãy làm theo diễn biến câu chuyện gốc, thân phận hiện tại của cô là nữ chính Thương Tuyết Hà.

Thương Tuyết Hà cười khẩy một tiếng: [Diễn cũng ra trò đấy, tao đã nói mà, con người bây giờ  chẳng có tí riêng tư nào, tao vừa đọc xong tiểu thuyết quay đầu một cái bọn lừa đảo đã biết ngay, các người dựa vào trò này mỗi ngày kiếm được bao nhiêu tiền thế? Có tiền thì kiếm chung đi.]

[Hệ thống]: Ký chủ, xin chú ý lời nói của cô, tôi không phải lừa đảo.

[Thương Tuyết Hà]: Cút cho tao! Khuyên mày biết điều thì thả tao ra, nếu không tao sẽ báo cảnh sát, bắt luôn cả đồng bọn của mày đang tắm bên trong đó %¥#@&%#!

[Hệ thống]: Thương Tuyết Hà, nữ, 24 tuổi, làm việc tại công ty XXX, quan hệ xã hội...

Càng nghe Thương Tuyết Hà càng thấy rợn người, cô không tin một kẻ lừa đảo có thể điều tra rõ ràng chuyện của cô đến mức chi li như vậy.

Vậy nên... cô thật sự xuyên sách rồi sao? Còn xuyên vào đúng cuốn tiểu thuyết ngôn tình tối qua trước khi ngủ cô hận không thể đập nát đầu chó của tên trai tồi đó!

[Hệ thống]: Ký chủ, xin hãy ghi nhớ thân phận hiện tại của cô, đại tiểu thư tập đoàn Thương thị, vị hôn thê của Đinh Hồng Viễn. Xin làm theo diễn biến tiếp theo của cốt truyện, nếu không cô sẽ vĩnh viễn không thể trở về thế giới hiện thực.

Thương Tuyết Hà mất ba phút để tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này, cô hít thở chậm lại, bắt đầu thương lượng với hệ thống.

[Thương Tuyết Hà]: Tiếp theo là tình tiết gì?

[Hệ thống]: Ký chủ, tình tiết tiếp theo, chỉ cần cô không phản kháng là được.

Thương Tuyết Hà lại cúi đầu nhìn áo choàng ngủ trên người mình, trong phòng tắm còn có một người đang tắm, người không ngốc đều biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, cái quái gì vậy vừa tới đã chơi lớn thế này sao?

Dựa theo thông tin bối cảnh mà hệ thống truyền sang, Thương Tuyết Hà chính xác nắm được một manh mối vô cùng có lợi.

Nữ chính trong nguyên tác tuy yêu đương mù quáng nhưng lại là một cô gái rất bảo thủ, yêu nhau hai năm vẫn chưa vượt qua ranh giới đó, mãi đến sau khi đính hôn mới bị nam chính mềm mỏng nài nỉ chiếm lấy.

Cô nhớ rất rõ, sau khi xảy ra quan hệ, trai đểu cho rằng nữ chính bảo thủ đời này đã nhận định hắn, càng thêm không kiêng dè ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, cuối cùng thật sự nuôi một bé ba bên ngoài.

Mà tình tiết hiện tại chính là khởi nguồn của bi kịch, lần đầu phát sinh quan hệ.

[Thương Tuyết Hà]: Vừa rồi mày nói tao muốn quay về thì nhất định phải đi theo cốt truyện sao? Làm theo cốt truyện ngu xuẩn đó làm một nữ chính ngốc nghếch yếu đuối, cuối cùng mất mạng mất nhà? Nếu là tao thì tao không làm đâu.

[Hệ thống]: Vậy cô sẽ vĩnh viễn không thể trở về xã hội hiện thực.

Ngừng lại một chút, rồi bổ sung thêm một câu.

[Hệ thống]: Vĩnh viễn ở lại thế giới này.

[Thương Tuyết Hà]: Không còn đường thương lượng nào sao?

Âm thanh cơ giới lạnh lẽo dường như còn lạnh hơn.

[Hệ thống]: Ngoài việc làm theo cốt truyện, cô không có lựa chọn nào khác.

Thương Tuyết Hà hất tung chăn, bước xuống giường, chân trần giẫm lên tấm thảm mềm mại, ánh mắt không hề che giấu quan sát căn phòng này.

Không cần nghĩ cũng biết căn phòng tình thú này giá cả không hề rẻ, tuyệt đối là mức giá ở hiện thực chỉ nghe thôi cũng thấy xót ruột nhưng ở thế giới này, mọi thứ đối với Thương Đại tiểu thư đều dễ dàng chạm tới.

[Thương Tuyết Hà]: Này hệ thống. Đây là lần đầu chúng ta hợp tác, chắc hẳn mày chưa hiểu rõ tính cách của tao. Không sao, sau này chúng ta từ từ cọ xát là được.

[Hệ thống]: Ý cô là gì?

[Thương Tuyết Hà]: Đừng hỏi, bố không thích con nhiều lời.

[Hệ thống]: ...

Người trong phòng tắm tắm mãi vẫn chưa ra, chưa có không gian cho Thương Tuyết Hà phát huy, cô dứt khoát trò chuyện với hệ thống.

[Thương Tuyết Hà]:  Này hệ thống, mày tên là gì?

[Hệ thống]: Tôi không cần tên.

[Thương Tuyết Hà]: Gọi mày là hệ thống nghe xa lạ quá, tao đặt cho mày một cái tên vừa thân thiết vừa hay, được không?

[Hệ thống]: Không cần.

Thương Tuyết Hà dùng giọng điệu không cho phép phản bác nói: [Vậy sau này gọi mày là Tác Hải.]

Có thể trung thành với một cốt truyện não tàn như vậy, theo cô nghĩ, xét trên một ý nghĩa nào đó hệ thống đúng là một Tác Hải thuần túy.

[Hệ thống]: ... ý gì?

[Thương Tuyết Hà]: Ở thế giới của bọn tao, thường xuyên toát ra khí tức happy, lan tỏa niềm vui cho mọi người, còn bị mọi người "đòi hỏi" kiểu trai đẹp tỏa nắng như vậy gọi tắt là Tác Hải. Đặt tên này cho mày là hy vọng mày sớm ngày vượt qua Tác Hải, trở nên càng Tác Hải hơn.

[Hệ thống]: ...(hình như hiểu rồi, cũng hình như không)

[Thương Tuyết Hà]: Đã gọi tên rồi thì mày cũng đừng gọi tao là ký chủ nữa, chúng ta đổi sang cách xưng hô thân thiết hơn đi.

[Hệ thống]: ...

[Thương Tuyết Hà]: Tên tao trùng với tên nữ chính trong nguyên tác nên mày cứ gọi tao bằng biệt danh nhé, biệt danh này tao thường không nói cho người khác đâu~

Dù hệ thống không trả lời, Thương Tuyết Hà biết nó vẫn đang nghe, tiếp tục lải nhải.

[Thương Tuyết Hà]: Đừng nhìn tao như thế, hồi mẫu giáo tao là bá chủ đấy. Nhưng bá chủ nghe dữ quá, ở thế giới của chúng tao, cách gọi lặp chữ rất thân thiết nên bọn họ đều gọi tao là Bá Bá.

[Hệ thống]: Bá Bá?

[Thương Tuyết Hà]: Ngoan nào con trai~

[Hệ thống]: ##

Bên phía phòng tắm vang lên tiếng mở cửa, Thương Tuyết Hà vội nằm lại lên giường, nghiêng người nhìn về phía phát ra âm thanh.

[Thương Tuyết Hà]: Con trai im miệng, đến lượt ba ra sân biểu diễn rồi.

Dù không có kinh nghiệm quyến rũ nhưng cô xem không ít tiểu thuyết và phim truyền hình, cũng coi như có chút lý luận. Cô chống đầu bằng một tay, làm ra dáng vẻ yêu kiều phong tình.

Hệ thống bị gọi là con trai suốt từ nãy đến giờ cuối cùng cũng tìm được cơ hội, cười khẩy một tiếng, mỉa mai nói: [Cô cũng thuần thục phết.]

"Vợ à, đợi lâu chưa?" Giọng nam trầm đầy từ tính vang lên cùng tiếng mở cửa, ngay sau đó một người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm bước ra từ phòng tắm.

Phía trên khăn tắm là cơ bụng rõ nét, lên trên nữa là một gương mặt tuấn tú mà không mất đi vẻ nam tính, tóc bị hắn vuốt gọn tùy ý, giọt nước ở đuôi tóc trượt xuống gương mặt.

Nếu không biết thân phận thật sự của người đàn ông này, Thương Tuyết Hà sẽ cảm thấy đây là một bức tranh mỹ nam xuất dục đã mắt nhưng không làm người ta động lòng.

Nhưng...

Người này là Đinh Hồng Viễn. Tên rác rưởi ăn bám mẹ tồi đến mức người người phẫn nộ. Chỉ riêng từ "vợ" thôi cũng đủ khiến da đầu Thương Tuyết Hà tê dại, hận không thể cho hắn hai cái bạt tai.

Trong nguyên tác không miêu tả nhiều về đêm đầu tiên của nam nữ chính nhưng nhìn Đinh Hồng Viễn thành thạo phóng thích hormone nam tính, Thương Tuyết Hà không khó tưởng tượng ra nguyên nữ chính đã bị mê đến thần hồn điên đảo thế nào.

Cô cố gắng đè nén sự thôi thúc trong lòng, nửa ngồi dậy trên giường rồi ngoắc ngoắc ngón tay về phía anh ta, Đinh Hồng Viễn lập tức bước nhanh tới, trèo lên giường nửa nhào về phía cô, trên gương mặt tuấn tú hiện lên vẻ mừng rỡ.

"Vợ à, anh không ngờ tối nay em lại chủ động như vậy..."

"Suỵt." Thương Tuyết Hà đưa một ngón tay đặt lên môi hắn, yêu mị chớp chớp mắt, mang theo ý vị ám chỉ nói: "Còn chủ động hơn nữa, anh có muốn thử không?"

"Anh đã đợi ngày này lâu lắm rồi." Đinh Hồng Viễn không yên phận thò tay định thăm dò, có xu hướng ngóc đầu, Thương Tuyết Hà nén cơn buồn nôn, tiếp tục cười nói: "Chúng ta chơi một trò chơi nhé~"

"Tối nay đều nghe theo em, vợ nói gì thì là cái đó."

Vừa dứt lời, Thương Tuyết Hà liền trùm một dải bịt mắt lên mắt đối phương.

Đinh Hồng Viễn là ai, hắn chỉ cho rằng cô muốn chơi trò k*ch th*ch, trong lòng còn thầm nghĩ Thương Tuyết Hà ngày thường giả vờ thanh thuần, không ngờ trên giường lại biết chơi đến vậy.

Thương Tuyết Hà thấy dáng vẻ càng thêm d*m đ*ng của Đinh Hồng Viễn sau khi bị bịt mắt thì chỉ hận không thể cho hắn một cú, ngón trỏ men theo cằm hắn trượt xuống, dừng lại ở yết hầu, nghe đối phương vô thức phát ra tiếng rên khe khẽ.

Xuống nữa, rơi lên lồng ngực.

Động tác lướt nhẹ như có như không này khiến lòng Đinh Hồng Viễn ngứa ngáy, hắn dùng sức lao tới đè Thương Tuyết Hà xuống giường, "anh em" đã sẵn sàng xuất trận.

Hắn không hề biết rằng, vị hôn thê đang làm những động tác mập mờ kia sắc mặt lạnh như Diêm Vương.

Ngón tay Thương Tuyết Hà trượt đến cơ bụng, Đinh Hồng Viễn cuối cùng cũng không nhịn được, bàn tay to rộng nắm lấy bàn tay mảnh mai đang không yên phận kia.

"Tuyết Hà, anh muốn em cho anh ngay bây giờ."

Giọng nói tràn ngập d*c v*ng, Thương Tuyết Hà ở trong lòng cười khẩy một tiếng, dễ dàng giãy khỏi bàn tay đó, đổi sang dùng hai tay móc lấy cổ Đinh Hồng Viễn.

Dùng giọng nói dịu dàng nhất đời mình, cô nói: "Đừng vội~ trước đó em phải tặng anh một món quà lớn~"

"Cái g..." Lời Đinh Hồng Viễn còn chưa nói xong, một cơn đau dữ dội ập tới khiến hắn lập tức toát mồ hôi lạnh, ôm "anh em" kêu lên thảm thiết.

"Á... cô làm gì vậy!" Đinh Hồng Viễn vội giật dải bịt mắt trên đầu xuống, chỉ thấy vị hôn thê vừa rồi còn yêu mị như hồ ly đã đứng bên giường, hai tay khoanh trước ngực lạnh lùng nhìn hắn.

Cú đá vừa rồi đã dốc hết sức lực đến mức đầu gối Thương Tuyết Hà cũng cảm thấy đau huống chi là thứ mong manh kia, e rằng đã gãy rồi.

"Cô...!" Đinh Hồng Viễn đưa tay định túm lấy cô nhưng dưới cơn đau dữ dội lại không thể dùng nổi một chút sức lực, đáng sợ hơn là hắn rõ ràng sờ thấy "anh em" mà hắn luôn tự hào đã gãy thật rồi.

"Đồ đàn ông chó má chỉ biết nghĩ bằng nửa th*n d***, loại như anh cũng dám mơ tưởng đến tôi sao? Lần này tôi cho anh một bài học nhỏ, lần sau thì sẽ không đơn giản như vậy đâu."

Thương Tuyết Hà từ trên cao nhìn xuống người đàn ông đang nằm bò trên giường đau đớn kêu gào không còn sức phản kháng, trong lòng vì nguyên tác u ám mà thấy hả dạ được một chút, cô xoay người định rời đi.

Đi được mấy bước cô lại quay trở lại.

Khi Đinh Hồng Viễn còn chưa kịp phản ứng, hai cái bạt tai vang lên chan chát đúng hẹn.

"Tao đã nói là đánh mày, thì nhất định sẽ đánh mày."

Chú thích:

Tác Hải có nghĩa na ná với thằng ngu, ngu lìn á mọi người.