Chương 16 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Hôm nay Thương Tuyết Hà dậy sớm để đi xem văn phòng. Từ khi đến thế giới này, cô trở nên lười biếng hẳn, thường thì cứ ngủ một mạch đến trưa mới dậy nên giờ có bạn cùng phòng mới làm bữa sáng cho, cô mong còn chẳng được.

Chỉ có điều, bữa sáng mà cô tràn đầy mong đợi khi ngồi vào bàn ăn lại vượt xa dự liệu của cô rất nhiều.

Bát mì sợi thơm phức, bên trên là một quả trứng ốp la đẹp mắt, điểm xuyết thêm hai cây cải thìa và mấy con tôm to đỏ au, trên mặt nước dùng còn nổi lềnh bềnh một lớp dầu đỏ dày đặc, trông vô cùng k*ch th*ch vị giác.

Tất nhiên, đó là trong trường hợp không phải vào bữa sáng.

Sáng sớm tinh mơ mà ăn đồ nhiều dầu mỡ cay nóng thế này, Thương Tuyết Hà chỉ liếc qua thôi đã thấy đau dạ dày. Cô nhăn nhó mặt mày hỏi Tiêu Ấu Di: "Đây... chính là bữa sáng cô làm à?!"

"Không ngon sao?" Tiêu Ấu Di cố tình tỏ vẻ ngạc nhiên, bắt đầu giả ngây giả ngô.

"Không phải vấn đề ngon hay không." Thương Tuyết Hà nhíu mày, giọng điệu không mấy vui vẻ, "Bữa sáng mà đầy dầu mỡ lại còn cay thế này thì ai mà nuốt trôi. Chẳng phải hôm qua tôi đã bảo là muốn ăn đồ thanh đạm sao?"

"Xin lỗi nhé, tôi quên mất."

"..."

Đối mặt với lời xin lỗi nhẹ tênh này, sự cạn lời hiện rõ trong mắt Thương Tuyết Hà. Hai người giằng co hồi lâu, trong không khí tĩnh lặng bỗng vang lên tiếng "ọc... ọc" phát ra từ bụng.

Theo cách hiểu của Tư Dao, tâm trạng của Thương Tuyết Hà tốt hay xấu phụ thuộc vào cái bụng có được no hay không. Hiện giờ bụng đang đói meo, lại phải đối mặt với bát mì đỏ lòm này, e là cô sắp nổi đóa rồi.

Vừa hay mượn cơ hội này cãi nhau một trận, kích hoạt độ chán ghét.

"... Không còn gì khác để ăn à?"

Tư Dao trả lời chắc nịch: "Không có."

"..." Bầu không khí lại rơi vào chết lặng.

Đôi mày của Thương Tuyết Hà vẫn nhíu chặt không có dấu hiệu giãn ra, Tư Dao cũng chẳng hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào mắt cô.

"Ọc... ọc..." Cái bụng không biết nghe lời của Thương Tuyết Hà lại réo lên.

Thương Tuyết Hà thở dài thườn thượt, cầm đũa lên định ăn. Tư Dao thoáng vẻ kinh ngạc, tay chân nhanh hơn não, vội vươn tay ngăn cản động tác của cô.

Tư Dao hỏi: "Cô làm gì đấy?"

"Tôi đói bụng thì dĩ nhiên là phải ăn sáng rồi." Thương Tuyết Hà vừa nói vừa định chọc đũa vào bát mì nhưng lại bị Tư Dao cản lại: "Cái này cay lắm đấy."

"Tôi biết mà." Thương Tuyết Hà bất lực, "Tôi còn lựa chọn nào khác sao?"

Mặc dù ngay cái nhìn đầu tiên thấy bữa sáng đỏ lòm kia, Thương Tuyết Hà đã muốn mắng cho người ta một trận té tát nhưng đối phương lại là một mỹ thiếu nữ, nên cô nhịn!

Mỹ thiếu nữ làm gì cũng đều có thể được tha thứ! Kẻ mê nhan sắc trong lòng âm thầm rơi lệ đầy hèn mọn.

Tiêu Ấu Di dường như có chút thất vọng nhưng Thương Tuyết Hà đang đói cồn cào chẳng quản được nhiều đến thế. Cô gắp một đũa, vừa cảm thấy có gì đó sai sai thì mì đã được đưa vào miệng.

Không hề có cảm giác dầu mỡ như trong tưởng tượng, cũng chẳng cay chút nào, mà là vị chua nhẹ đặc trưng của cà chua, thanh mát lại k*ch th*ch vị giác.

Thương Tuyết Hà gạt đũa vài cái, tách lớp "dầu đỏ" trên bề mặt ra, bên dưới lộ ra nước dùng trong veo và sợi mì trắng ngần.

"Hửm." Thương Tuyết Hà nhìn Tiêu Ấu Di, rất nhanh đã hiểu ra: "Cô cũng tinh nghịch thật đấy!"

Tư Dao: "..."

Cảm giác từ địa ngục trở lại thiên đường khiến Thương Tuyết Hà vô cùng vui vẻ. Lượng mì không nhiều lắm, Thương Tuyết Hà ăn xong vẫn còn cảm thấy thòm thèm.

Thương Tuyết Hà vỗ vỗ bụng, trông có vẻ rất thỏa mãn, hào phóng khen ngợi: "Mì cà chua ngon tuyệt!"

[Độ hảo cảm của Thương Tuyết Hà UP]

Tư Dao: "..." Mỹ nữ tuyệt vọng.

"Cô ăn sáng chưa?" Lấp đầy cái bụng xong xuôi, Thương Tuyết Hà mới nhớ ra hỏi han chuyện ăn uống của Tư Dao.

"... Ăn rồi."

"Ồ." Thương Tuyết Hà xem giờ, "Hôm nay tôi phải đi xem văn phòng, cô đi cùng tôi đi."

Dù sao cũng là nơi làm việc sau này, Tiêu Ấu Di đi theo góp ý kiến cũng tốt.

Về quy mô công ty, Thương Tuyết Hà không định mở quá lớn. Với kiểu khởi nghiệp không cần tự bỏ vốn này, Thương Tuyết Hà đương nhiên phải đặt lợi ích của bản thân lên hàng đầu.

Cô không biết mình có thể ở lại thế giới này bao lâu, biết đâu ngày nào đó mở mắt ra lại quay về rồi nên cô phải tranh thủ tối đa hóa lợi ích cho bản thân trong khoảng thời gian hữu hạn này.

Xét từ góc độ học hỏi, cô quyết định trước tiên sẽ thuê một văn phòng cỡ vừa và nhỏ có sức chứa khoảng ba bốn mươi người tại một tòa cao ốc nào đó, đợi công ty phát triển rồi sẽ từng bước mở rộng quy mô. Vì vậy, mọi việc trong công ty Thương Tuyết Hà đều muốn tự mình kiểm duyệt.

Khi đang trên đường đi thì bên môi giới gọi điện tới. Sau khi xác nhận thời gian, Thương Tuyết Hà cúi đầu xem thông tin về văn phòng mà môi giới gửi qua điện thoại.

Bất chợt nghe thấy Tiêu Ấu Di hỏi: "Lĩnh vực kinh doanh chính của công ty là gì?"

Ngón tay Thương Tuyết Hà khựng lại, rất nhanh đáp: "Quảng cáo đi, ngoài ra những mảng khác miễn là kiếm ra tiền thì đều sẽ cân nhắc."

Bất kể ở thế giới nào, quảng cáo cũng nhan nhản khắp nơi. Ở đại học Thương Tuyết Hà đã chọn chuyên ngành quảng cáo, tuy rằng khi đi làm cô cũng chỉ là một nhân viên bình thường, không quá nổi bật trong bộ phận.

Nhưng ở đây thì khác, cô có thể tuyển thêm vài vị chuyên gia, học hỏi cái hay của họ để bù đắp cho mình. Nếu thực sự quay về thì cũng không coi là công cốc, đúng là một mũi tên trúng hai đích!

Trong mơ ước của Thương Tuyết Hà, công ty nhất định phải có một phòng làm việc riêng siêu rộng. Sau khi nói nhu cầu này cho bên môi giới, văn phòng đầu tiên được giới thiệu đã vô cùng hợp ý cô.

"Tổng giám đốc Thương, cô xem văn phòng này được không? Tất cả bàn ghế đều đồng bộ, đúng theo yêu cầu của cô, phòng làm việc bên trong cũng cực kỳ rộng, còn có cả phòng trà nước, thuê xong là có thể bắt tay vào làm việc ngay."

"Ừm~" Thương Tuyết Hà gật đầu, trông có vẻ rất hài lòng. Không gian làm việc chung cũng rất lớn, dư sức chứa được bốn mươi người. Theo suy nghĩ của cô, đối với một công ty mới khởi nghiệp thì như vậy là đủ rồi.

Người môi giới mừng rỡ: "Vậy tôi chốt căn này cho cô nhé?"

"Đượ..." Thương Tuyết Hà chưa kịp dứt lời thì giọng nói của Tiêu Ấu Di đã chen ngang: "Không được."

"Tại sao vậy?" Thương Tuyết Hà thắc mắc. Cô khá ưng ý với văn phòng này, không nghĩ ra được lý do gì để từ chối.

Tiêu Ấu Di đưa mắt nhìn bao quát một lượt rồi đáp: "Bố cục căn này không ổn, không có phòng họp riêng, họp hành rất bất tiện, cũng không thể tiếp đón khách hàng chu đáo được."

"Đúng thật!" Được cô nhắc nhở, Thương Tuyết Hà mới nhớ ra đúng là cần phải có phòng họp. Gian nhỏ bên cạnh phòng tổng giám đốc cùng lắm chỉ làm được kho chứa đồ, hoàn toàn không thể cải tạo thành phòng họp.

"Ơ..." Người môi giới chột dạ. Không có phòng họp riêng quả thực là một điểm trừ chí mạng. Vốn tưởng có thể chốt đơn, không ngờ lại vướng vấn đề này, đành nói: "Vậy để tôi đưa hai vị đi xem căn tiếp theo."

Người môi giới lại dẫn họ đi xem một căn khác. Căn này có đủ phòng làm việc, phòng họp, khu vực pha trà và quầy lễ tân, ngoại trừ ánh sáng hơi kém ra thì mọi thứ cũng tạm ổn.

"Cô xem, căn này hoàn toàn đáp ứng yêu cầu của cô!" Người môi giới dẫn Thương Tuyết Hà đi xem hết các phòng rồi nói: "Công ty cũ mới chuyển đi hai hôm trước, căn này còn chưa kịp đăng tin đâu. Tổng giám đốc Thương nếu ưng ý thì chốt sớm đi ạ, căn này mà đăng lên là đảm bảo có rất nhiều sếp tranh nhau thuê đấy!"

Nghe người môi giới nói vậy, Thương Tuyết Hà nhìn kỹ thêm vài lần, cảm thấy quả thực cũng không tệ. Ngay lúc cô định thương lượng giá cả với môi giới, Tiêu Ấu Di vừa từ bên ngoài quay lại đã có ý kiến.

"Tôi thấy tầng này toàn là công ty bán hàng."

Người môi giới ngớ người: "Công ty bán hàng thì sao ạ?"

"A, thế thì không được!" Thương Tuyết Hà lập tức hiểu ngay ý của Tiêu Ấu Di.

Cô nhớ lại Trần Tử Hinh từng than phiền rằng công ty bán hàng bên cạnh công ty cô ấy cứ như bị tẩu hỏa nhập ma vậy. Sáng nào họp cũng chơi trò chơi, nghỉ trưa xong thì hát hò nhảy múa, ồn ào đến mức bị khiếu nại mấy lần liền.

Thương Tuyết Hà không muốn nếm trải cơn ác mộng của Trần Tử Hinh, nhất là khi cả tầng lầu đều là công ty bán hàng. Cô không phải chưa từng chứng kiến cảnh nhân viên sale hô hào cổ vũ, thực hiện hình phạt ở dưới sảnh tòa nhà, trông chẳng khác nào tổ chức tà giáo.

Kết quả là hai người theo chân môi giới đi xem thêm mấy căn nữa nhưng đều không ưng ý, đành thất vọng ra về.

Trên đường về nhà, Thương Tuyết Hà lướt web xem quảng cáo cho thuê văn phòng. Xem được một nửa, cô mới chậm chạp nhận ra một chuyện.

"Không đúng." Cô nhìn sang Tiêu Ấu Di: "Sao cô lại rành rẽ mấy chuyện này thế?"

Tiêu Ấu Di không chỉ biết phân tích bố cục văn phòng mà còn để ý đến các công ty xung quanh, cũng như những chi tiết mà cô hoàn toàn không nghĩ tới.

Theo sơ yếu lý lịch của Tiêu Ấu Di, nàng chưa từng có kinh nghiệm làm việc ở công ty nào, vậy sao có thể để ý đến những điều này?