Chương 14 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

"Em nói em không quen biết Thương Tuyết Hà? Hai người thực sự không thân sao?" Đinh Hồng Viễn cầm bản sơ yếu lý lịch của Tiêu Ấu Di, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Hắn không ngờ buổi phỏng vấn vòng hai lại gặp Tiêu Ấu Di sớm thế này, tâm trạng có chút phức tạp.

"Chính xác mà nói, em và Thương tiểu thư chỉ mới gặp mặt hai lần." Tư Dao dừng một chút, nhìn Đinh Hồng Viễn với khóe môi hơi nhếch lên, tông giọng nhẹ nhàng: "Nếu phải nói thì em và Giám đốc Đinh đã gặp nhau ba lần rồi. Nếu tính như vậy, chẳng phải em và Giám đốc Đinh thân thiết hơn sao?"

Lời này khiến Đinh Hồng Viễn hạ thấp cảnh giác, chân mày giãn ra. Hắn bày ra dáng vẻ của một quý công tử, hai tay đan vào nhau, nhìn Tiêu Ấu Di cười khẽ một tiếng: "Vậy xem ra chúng ta rất có duyên rồi."

Đinh Hồng Viễn nhấc tay nhìn đồng hồ: "Cũng đã trưa rồi, nếu Tiêu tiểu thư không chê, có muốn cùng đi dùng trà chiều không? Cà phê pha tay dưới lầu công ty chúng tôi rất khá."

"Giám đốc Đinh làm vậy có tính là lạm dụng chức quyền không?" Tư Dao thuận thế trêu chọc khiến bầu không khí căng thẳng vô hình trung trở nên thả lỏng.

"Có thể cùng Tiêu tiểu thư uống một tách cà phê, họ Đinh này sẵn sàng gánh chịu hậu quả."

Bề ngoài Tư Dao vui vẻ đồng ý, nhưng trong lòng lại thấy lợm giọng trước cái "hào quang nam chính" bóng lộn này. Ngay tại văn phòng mà đã thản nhiên tán tỉnh người đến phỏng vấn. Lúc đứng dậy, hắn còn cố tình tiến lại đỡ một tay để dò xét giới hạn của nàng, đủ thấy Đinh Hồng Viễn là một kẻ ngụy quân tử.

Nếu không phải vì để cày độ hảo cảm, nàng căn bản chẳng muốn dây dưa với hắn.

"Thực ra không chỉ cà phê dưới lầu ngon đâu, tôi còn biết một nhà hàng có món gan ngỗng rất tuyệt, tối nay Tiêu tiểu thư có rảnh để cùng dùng bữa tối không?"

Trong thang máy, Đinh Hồng Viễn tính toán khoảng cách, cúi đầu nhìn Tiêu Ấu Di, mùi hương nam tính lan tỏa khắp ngóc ngách không gian hẹp.

Tư Dao dĩ nhiên hiểu được ẩn ý của hắn, cười đáp: "Giám đốc Đinh, vợ của anh sẽ không giận chứ?"

Đinh Hồng Viễn cười sảng khoái hai tiếng, hắn chìa bàn tay trái ra: "Tiêu tiểu thư nói đùa rồi, em xem tôi có đeo nhẫn cưới không? Tôi thậm chí còn chưa có bạn gái nữa là."

Tư Dao lộ ra vẻ mặt rất kinh ngạc: "Giám đốc Đinh ưu tú thế này, sao có thể không có bạn gái được."

"Là thật đấy." Đinh Hồng Viễn trưng ra bộ d*ng ch*n tình: "Tôi vừa mới kết thúc một đoạn tình cảm thất bại không lâu, hiện đang trong giai đoạn độc thân."

Cái bài vở đầy rẫy sơ hở này khiến Tư Dao chẳng buồn đáp lại, Đinh Hồng Viễn lại bồi thêm: "Tên của em rất hay, tôi có thể gọi em là Ấu Di không?"

"Giám đốc Đinh cứ tự nhiên."

Đinh Hồng Viễn tâm trạng vô cùng phấn chấn. Hai người bước ra khỏi thang máy, khi đi đến cửa xoay thì đúng lúc một anh shipper đang bê một chiếc thùng lớn đi vào.

"Cẩn thận." Đinh Hồng Viễn đưa tay ôm lấy vai Tiêu Ấu Di một cái. Tư Dao không ngờ đối phương lại đột ngột có hành động này, bước chân loạng choạng, gần như ngã vào lòng hắn.

Thời gian dường như ngưng đọng. Đinh Hồng Viễn thấy đối phương không từ chối, cảm nhận được vòng eo thon gọn dưới bàn tay, trong chốc lát hắn không muốn buông ra.

Cảnh tượng này giống hệt như một bộ phim thần tượng được bấm dừng. Tư Dao thuận thế ngước đầu lên, đôi mắt đẹp hút hồn rơi vào tầm mắt Đinh Hồng Viễn khiến tim hắn lỡ nhịp.

[Độ hảo cảm của Đinh Hồng Viễn UP]

Cảnh tượng này giống như một thước phim thần tượng được định vị, Đinh Hồng Viễn bị gương mặt động lòng người của cô gái làm cho hơi thở đình trệ, lòng bàn tay vô thức siết chặt lại.

Hắn thậm chí đã nảy sinh ý muốn hôn Tiêu Ấu Di.

Thương Tuyết Hà vội vã bước xuống từ xe taxi, ba bước thành hai leo lên bậc thềm. Nhìn thấy cảnh tượng bên trong cửa kính, trái lại trong lòng cô không còn nôn nóng nữa.

Cô chậm lại bước chân, đi đến trước cửa kính rồi dừng lại. Thiết bị cảm ứng phía trên nhận diện được có người đứng đó, cửa xoay bắt đầu chậm rãi chuyển động.

Tiếng động này đã làm kinh động đến hai người đang diễn phim thần tượng bên trong.

Thương Tuyết Hà khoanh tay trước ngực, khóe môi nở một nụ cười lạnh lẽo. Nụ cười này trong mắt Đinh Hồng Viễn chẳng khác nào ác quỷ đang vẫy gọi hắn.

Đinh Hồng Viễn chỉ cảm thấy vùng dưới thân lạnh toát, vô thức lùi lại nửa bước, dáng vẻ đờ đẫn của hắn lúc này so với hình ảnh nam chính phim thần tượng một giây trước hoàn toàn là hai người khác biệt.

Thương Tuyết Hà từng bước tiến vào đại sảnh, dừng lại trước mặt họ, nhìn Đinh Hồng Viễn với nụ cười càng lúc càng đầy ẩn ý, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Thật là trùng hợp."

Chỉ thấy Đinh Hồng Viễn rùng mình một cái mới hoàn hồn, nhớ ra mình vẫn đang ở công ty, hắn cố giữ bình tĩnh: "Cô... cô muốn làm gì?"

Thương Tuyết Hà rất muốn tung một cú đá cho hắn một trận nhưng cô cũng e ngại đây là nơi công cộng, thân phận hiện tại của cô lại là thiên kim tập đoàn, vì danh tiếng của Thương thị, cô không thể đánh người ở đây được.

"Tôi còn đang định hỏi anh muốn làm gì đấy." Thương Tuyết Hà lại nhìn sang Tiêu Ấu Di, đôi mày nhíu lại: "Cô quên những gì tôi đã nói với cô rồi sao?"

Bị Thương Tuyết Hà nhìn chằm chằm như vậy, Tiêu Ấu Di bỗng cảm thấy có chút chột dạ, liền dời tầm mắt đi chỗ khác.

Đinh Hồng Viễn bừng tỉnh đại ngộ, tức giận nói: "Hai người các cô hợp sức lại lừa tôi!"

Tiêu Ấu Di định giải thích nhưng Thương Tuyết Hà đã nhanh chóng cướp lời.

"Đúng vậy đấy." Cô nở một nụ cười giễu cợt, "Chỉ có anh là ngu như lợn, ngoắc ngón tay một cái là sập bẫy. Chẳng trách người ta nói đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa th*n d***?"

Thương Tuyết Hà vừa nói, ánh mắt vừa cố ý liếc xuống phía dưới, ám chỉ đầy ẩn ý: "Có phải anh cảm thấy anh lại 'ổn' rồi không?"

Đinh Hồng Viễn rùng mình một cái, ôm lấy đ*ng q**n lùi lại hai bước: "Các người... các người!" Hắn tức đến mức mặt mũi hết xanh lại trắng. Thấy ngày càng có nhiều người đổ dồn ánh mắt về phía này, hắn vung tay, không thèm tranh cãi nữa mà rảo bước rời đi thật nhanh.

Hắn không muốn mất luôn cả công việc này.

"Nhìn cái gì mà nhìn, cô có muốn đuổi theo không?" Thấy ánh mắt Tiêu Ấu Di vẫn quyến luyến dõi theo Đinh Hồng Viễn, Thương Tuyết Hà đứng bên cạnh mỉa mai một câu.

"Tôi cũng muốn lắm chứ." Tiêu Ấu Di đột nhiên bình tĩnh lại, "Nhưng giờ có đuổi theo cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

Nửa phút trước, hệ thống thông báo nhiệm vụ chính tuyến thất bại khiến lòng Tư Dao lạnh ngắt.

[Hệ thống]: Ký chủ, nhiệm vụ hiện tại thất bại. Do giá trị chán ghét của Đinh Hồng Viễn đối với bạn đã đạt đến đỉnh điểm, nhiệm vụ chính tuyến này kết thúc.

Nàng nhìn thái độ hống hách coi trời bằng vung của Thương Tuyết Hà mà vừa cạn lời vừa bất lực. Nàng biết Thương Tuyết Hà làm vậy là muốn giúp nàng đuổi ruồi bọ nhưng đồng thời, hành động của cô nàng cũng khiến nhiệm vụ của nàng thất bại, không thể cứu vãn được nữa.

Liệu nàng còn có thể trở về thế giới thực được không đây???

[Hệ thống]: Ký chủ, hiện tại mở ra nhiệm vụ phụ — Giá trị chán ghét của Thương Tuyết Hà đạt mức 100 là hoàn thành nhiệm vụ, ký chủ có thể trở về thế giới ban đầu.

[Hệ thống]: Hiện tại ban bố nhiệm vụ đầu tiên — Danh chính ngôn thuận dọn vào sống tại nhà Thương Tuyết Hà.

Nhiệm vụ nhánh phụ đột ngột này khiến nàng cứ nhìn chằm chằm vào mặt Thương Tuyết Hà một hồi lâu.

Thương Tuyết Hà nghi hoặc sờ sờ mặt mình: "Cô nhìn tôi chằm chằm thế làm gì?"

Tiêu Ấu Di lắc đầu: "Thương tiểu thư, tôi đồng ý làm tài xế cho cô. Chỉ là về vấn đề ăn ở tôi có một yêu cầu, tôi không muốn ở một mình."

"Ồ." Thương Tuyết Hà thầm cười nhạo trong lòng, Tiêu Ấu Di dù hành xử có chín chắn đến đâu thì thực chất cũng chỉ là một cô gái nhỏ sợ cô đơn mà thôi. "Vậy thì cô về ở với tôi đi, vẫn là căn phòng lần trước cô đã ở đó, dù sao tôi cũng đang ở một mình."

Tiêu Ấu Di dường như không mấy vui vẻ, chỉ thản nhiên gật đầu: "Được."

Thương Tuyết Hà định nói gì đó nhưng cái bụng bắt đầu biểu tình khiến cô nhớ ra hôm nay mình chưa ăn gì nhiều, liền nói: "Tôi hơi đói rồi, chúng ta tìm nhà hàng nào đó ngồi xuống rồi nói chuyện tiếp."

Thương Tuyết Hà hễ đói là tâm tình không tốt, cô chọn đại một tiệm trà gần đó, nhanh chóng gọi món xong thì không gian chỉ còn lại hai người bọn họ.

Trên đường đi cô đã suy nghĩ kỹ, để một cô gái làm tài xế cho mình nghe cứ thấy sai sai, thế nên cô đã nảy ra ý tưởng mới.

"Tôi nghĩ kỹ rồi, tài xế thì vẫn nên tìm những 'tài già' giàu kinh nghiệm. Sẵn tiện gần đây tôi đang dự định mở công ty, cô hãy làm trợ lý cá nhân cho tôi đi."

"Nội dung công việc là gì?"

Thương Tuyết Hà hồi tưởng lại lúc mình còn đi làm trước đây, nội dung công việc hằng ngày của trợ lý giám đốc là gì nhưng nghĩ được một nửa thì não bộ đột ngột rẽ hướng.

Không đúng! Tại sao phải tham khảo nội dung công việc của người khác chứ? Ở thế giới này cô là con gái của đại tỷ phú, lại còn là sếp, sắp xếp công việc thế nào chẳng phải chỉ cần một câu nói của cô sao!

"Lúc tôi vui cô phải vui cùng tôi, lúc tôi không vui cô phải làm cho tôi vui, lúc tôi chán cô phải giải khuây cho tôi, lúc tôi giận cô phải dỗ dành tôi, không được phép..."

Thương Tuyết Hà còn chưa nói hết câu, Tiêu Ấu Di đã không thể nhẫn nhịn được nữa mà ngắt lời: "Sao cô không dứt khoát tìm bạn trai mà yêu đương luôn đi?"

"Tầm thường! Yêu đương tốn sức lắm, tôi không rảnh rỗi đến mức lãng phí tình cảm vào đàn ông đâu!"

Tiêu Ấu Di: "..."

"Cô có làm hay không? Lương tháng n..." Thương Tuyết Hà giơ tay ra dấu, rồi vỗ bàn quyết định ngay lập tức: "Mười vạn!"

Tiêu Ấu Di sững sờ.

Thương Tuyết Hà tự hào ngẩng cao đầu. Có tiền, có quyền!

Công việc lương tháng mười vạn, ở thế giới thực thì dù nhắm mắt Thương Tuyết Hà cũng gật đầu đồng ý ngay, cô không tin Tiêu Ấu Di lại từ chối!

Mà nghĩ lại thì Tiêu Ấu Di cũng chẳng có đường nào để từ chối cả, đường lui mang tên Đinh Hồng Viễn đã bị chính tay cô chặt đứt hoàn toàn rồi.