Chương 114 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Sau kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, cuộc sống quay trở lại quỹ đạo ban đầu. Chuyện mua nhà sau khi bàn bạc với bố mẹ đôi bên, bố mẹ Tư Dao không có ý kiến gì. Còn bố mẹ nhà họ Thương, vì dịp Tết vừa rồi nhà thông gia thấu hiểu, để hai ông bà đi du lịch mà không bắt Tư Dao phải ở lại đón Tết cùng nên họ có ấn tượng cực tốt với thông gia tương lai. Nhân dịp mua nhà, họ quyết định sang đây để hai gia đình cùng ăn một bữa cơm xem như chính thức ra mắt.

Đầu năm mới, bộ phận Truyền thông mới của công ty cũng được thành lập, Thương Tuyết Hà được đích thân CEO bổ nhiệm làm quản lý bộ phận, mọi thứ đều đang tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp. Quay xong cảnh phim cuối cùng, Thương Tuyết Hà thở phào nhẹ nhõm. Cô liếc nhìn đồng hồ, vừa quá giờ tan làm.

"Tôi về trước nhé, mọi người dọn dẹp xong thì về đi. Tiểu Trương, đề cương nội dung kỳ tới em gửi qua WeChat cho chị." Nói xong, cô lao đi như một cơn gió.

Cậu nhân viên quay phim nhìn theo bóng lưng ấy, lẩm bẩm: "Chạy nhanh thế... mình còn định bổ sung thêm một góc máy nữa."

An Nguyệt nay đã thăng chức tổ trưởng, chẳng lạ lẫm gì nữa, xua tay bảo: "Người ta đi hẹn hò đấy."

Quay phim là người mới, nghe vậy tò mò hỏi: "Quản lý có người yêu thật ạ? Trước khi vào đây em cũng là fan qua đường, thấy bình luận bảo là bạn gái? Thật hay giả thế chị?" Trên mạng lời ra tiếng vào đủ kiểu, dù Tư Dao đã vài lần xuất hiện thấp thoáng trong vlog của Tuyết Hà nhưng chưa bao giờ lộ diện rõ ràng. Mọi người đều tò mò không biết bạn gái của quản lý là thần thánh phương nào.

An Nguyệt mỉm cười với cậu quay phim: "Em đi mà hỏi chị ấy."

"... Em không dám."

Thương Tuyết Hà vào hầm đỗ xe, liếc mắt thấy ngay chiếc xe đang bật đèn chờ sẵn. Cô lon ton chạy lại, vừa mở cửa xe thì Tư Dao cũng vừa kết thúc cuộc điện thoại. Vừa ngồi xuống, cô đã theo thói quen ghé sát hôn Tư Dao một cái, ngọt ngào gọi: "Vợ ơi~"

"Bố mẹ bảo họ sắp đến nơi rồi, tụi mình qua đó ngay thôi." Tư Dao khởi động xe. Thương Tuyết Hà thắt dây an toàn, đang định nói gì đó thì thấy trên kính chắn gió có một tấm thiệp đỏ trông như thiệp mời. Tò mò, cô cầm lấy hỏi: "Ai kết hôn thế chị?"

Cô mở thiệp ra, thiết kế rất đơn giản trang nhã, thời gian là thứ Bảy tuần tới. Thấy lạ, cô nhìn kỹ cái tên trên đó.

"Ừm, bạn cùng phòng đại học." Tư Dao liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, "Chị từng kể với em rồi đấy."

"Hả? Có ạ?" Thương Tuyết Hà ngơ ngác. Bạn bè của Tư Dao cô biết rõ, nhưng bạn học hay bạn cùng phòng thì cô chẳng có ấn tượng gì. Duy nhất một lần, cô phàn nàn chuyện họp lớp có người phụ bạc, Tư Dao đã kể sơ qua về câu chuyện của hai người bạn mình.

Không để cô phải đoán, Tư Dao đáp: "Chính là lần đó, chuyện về hai người bạn nữ sau bao năm xa cách đã gặp lại và ở bên nhau đấy."

"!?" Thương Tuyết Hà lộ vẻ kinh ngạc, sau đó là sự xúc động khó tả. Nghĩ kỹ lại, trong đời thực ngoài Điền Duyệt Hân và Khương Niệm ra, cô chưa từng gặp cặp đôi đồng giới nào khác, huống hồ là một đám cưới đồng giới. "Hèn chi em thấy cái tên trên này đều giống tên con gái..."

Trong khoảnh khắc, cô bỗng thấy một sự đồng cảm mãnh liệt, cô hỏi khẽ: "Em có thể đi cùng chị không?" Cô không quen bạn nàng nhưng cô muốn đến xem đám cưới của hai cô gái sẽ diễn ra thế nào, chắc chắn sẽ hạnh phúc lắm.

"Dĩ nhiên rồi." Tư Dao mỉm cười, "Cô ấy biết chuyện của chúng mình, còn cố tình bảo chị dẫn em theo nữa."

Lần đầu hai gia đình chính thức gặp mặt, địa điểm rất quan trọng, Tư Dao đã đặt riêng một phòng tại khách sạn năm sao. Họ vẫn đang trên đường thì hai bác nhà họ Thương đã nhắn tin bảo đã đến nơi.

Thương Tuyết Hà đứng ngồi không yên: "Bố mẹ em đến rồi, mình phải nhanh lên thôi."

"Đừng gấp, qua đoạn tắc này là tới." Tư Dao buồn cười hỏi: "Em căng thẳng thế làm gì, sợ hai nhà gặp nhau trước sẽ bị lạnh nhạt à?"

Thương Tuyết Hà không sợ lạnh nhạt, chỉ sợ bầu không khí quá "nóng" thôi. So với bố mẹ Tư Dao sống hướng nội thích yên tĩnh, bố mẹ cô vì làm kinh doanh nên rất bỗ bã, gặp ai cũng bắt chuyện được. Cô sợ bố mẹ chồng tương lai sẽ thấy bố mẹ mình "nhiệt tình" quá mức mà đâm ra khó xử.

Quả nhiên, vừa mở cửa phòng bao, họ đã thấy bố Thương đang vỗ vai bố Tư Dao gọi "thông gia" ngọt xớt. Bố Thương cầm ly rượu: "Ông bạn thông gia, nghe danh ông nghìn ly không say, tôi đây cũng được mệnh danh là uống được một cân chứ không bao giờ dừng ở tám lạng! Nào, làm vài chén? Ông hạ gục được tôi mới là giỏi đấy!"

Bố Tư Dao vừa thấy có đối thủ xứng tầm thì cũng vứt hết lễ nghi sang một bên, rót đầy ly: "Nào nào, quân tử không sợ rượu!"

Bên kia, mẹ Thương nắm lấy tay mẹ Tư Dao, soi kỹ mặt bà rồi chân thành thốt lên: "Chị thông gia, chị dưỡng da kiểu gì mà đẹp thế này, da dẻ mịn màng quá đi mất!" Phụ nữ cứ được khen là sướng rơn: "Chị thông gia khéo nói quá, để tôi nói nhỏ cho chị nghe, tôi có bí kíp gia truyền đấy." Thế là hai bà mẹ ghé tai nhau thì thầm rồi cười nắc nẻ. Mẹ Tư Dao còn hứa sẽ tặng một bộ mỹ phẩm dưỡng da.

Căn phòng không hề có cái gọi là "hòa bình giả tạo", mà là tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng. Lúc này, Thương Tuyết Hà đã hiểu rõ thế nào là "đẳng cấp ngoại giao bậc thầy" của bố mẹ mình.

Thức ăn nhanh chóng được dọn lên. Hai đứa nhỏ ngồi giữa bàn ho khan một tiếng, thấy các bậc trưởng bối hợp cạ nhau đến vậy, họ bỗng thấy mình chẳng cần phải điều tiết không khí làm gì nữa.

"Cái đó... hai bố đừng chỉ mải uống rượu, ăn mồi đi ạ!"

"Phải đấy, hai mẹ cũng ăn đi, vừa ăn vừa buôn chuyện." Tư Dao cũng tất bật gắp thức ăn cho hai bà mẹ, vô cùng chu đáo.

Ăn được một nửa, chủ đề cuối cùng cũng quay về phía hai cô.

"Chuyện nhà cửa hai đứa tính sao rồi? Đã xem được căn nào ưng ý chưa?"

"Dạ có." Tư Dao đặt đũa xuống, nghiêm túc đáp: "Tụi con chấm một căn rộng 100 mét vuông, hỏi kỹ rồi, trả trước 1,2 triệu tệ, còn lại trả góp..."

Lời còn chưa dứt, bố Thương đã cắt ngang: "Đừng có trả góp, lãi suất cao lắm, vả lại gánh nợ ngân hàng trên lưng thì làm sao mà tự do được."

"Thông gia nói đúng đấy." Bố Tư Dao tiếp lời, "Lúc hai đứa chưa đến tụi tôi đã bàn rồi, theo giá nhà hiện nay, mỗi nhà góp một nửa là mua đứt được luôn, không vấn đề gì."

Căn nhà ở quê của Thương Tuyết Hà đã bán được giá cao hơn dự kiến, cộng thêm một nửa của Tư Dao nữa là thừa sức mua đứt. Nhưng sau khi bàn bạc, họ vẫn chọn trả góp. Ngôi nhà cần cả hai cùng vun đắp, họ muốn cùng nhau gánh vác khoản nợ trong mười mấy năm tới, số tiền còn lại sẽ dùng để đầu tư sinh lời. Với họ, đó không phải là gánh nặng nợ nần, mà là cùng nhau hướng tới tương lai. Các bậc phụ huynh khuyên không được đành tôn trọng quyết định của họ.

Bố mẹ Thương định ở lại vài ngày, Tuyết Hà đã lên lịch dẫn họ đi chơi quanh đây. Ai ngờ sáng hôm sau gọi điện hỏi, hai nhà như đã thân thiết từ kiếp nào, trưa lại hẹn nhau ăn thêm bữa nữa, nói chuyện phong thổ nhân tình rất tâm đắc. Ăn xong, bố mẹ Tư Dao lái xe dẫn luôn thông gia về nhà mình để "du lịch" tiếp.

Bố Thương đang vi vu trên cao tốc gọi điện bảo: "Con gái à, con không cần lo cho chúng ta đâu, các bố mẹ hôm nay phải ra khơi xa đây!"

Cúp máy xong, Thương Tuyết Hà vẫn chưa hết bàng hoàng. Tư Dao hỏi: "Bố mẹ nói sao? Muốn đi đâu chơi?"

"Khỏi đi chị ạ." Cô vỗ trán, "Bố mẹ em bị bố mẹ chị dẫn về nhà chị 'du lịch' mất rồi..."

Sự phát triển này nằm ngoài sức tưởng tượng của họ. Tư Dao im lặng một lúc, nhìn Tuyết Hà đã sửa soạn xong xuôi chuẩn bị ra ngoài: "Vậy hôm nay... mình làm gì?"

"Đi đến văn phòng bất động sản đi chị! Mua nhà thôi!"

Nhà là căn hộ có sẵn, xong thủ tục là dọn vào ở ngay được, nhưng họ không thích phong cách trang trí có sẵn nên định mua xong sẽ thiết kế lại. Sau khi ký hợp đồng xong phải đợi quy trình xét duyệt nên chưa lấy chìa khóa ngay, nhân viên tư vấn đưa hồ sơ mặt bằng để họ tìm kiến trúc sư.

Rời khỏi văn phòng bất động sản đã là chiều muộn. Thương Tuyết Hà khoác tay Tư Dao, cười ngọt lịm: "Để ăn mừng, hôm nay mình ra ngoài ăn đi chị~"

Họ đến nhà hàng quen thuộc. Tư Dao lướt bảng tin thấy ảnh bạn cùng phòng đang thử váy cưới liền dừng lại xem vài giây. Thương Tuyết Hà đang gắp thức ăn, vô tình nhìn thấy cũng đờ người ra. Váy cưới là ước mơ lung linh nhất đời mỗi người phụ nữ. Nhìn cô gái trong ảnh mặc chiếc váy cưới đuôi cá trắng tinh khôi, dù chỉ là cái bóng lưng cũng đủ khiến người ta nghẹt thở vì đẹp.

Thấy ánh mắt của Tuyết Hà, Tư Dao thản nhiên đưa điện thoại cho cô xem, cười hỏi: "Đẹp không em?"

"Vâng vâng!" Cô gật đầu như gà mổ thóc, "Đẹp quá đi mất, mua một cái váy thế này tốn bao nhiêu hả chị?"

Tư Dao nghĩ một lát: "Chắc tầm vài vạn tệ, đặt may riêng thì đắt hơn."

"!?" Thương Tuyết Hà chưa từng tìm hiểu, nghe giá mà hết hồn: "Đắt thế ạ?!"

"Ừm, thuê thì rẻ hơn, cũng tầm vài nghìn tệ."

Cô định bảo váy cưới cũng giống túi hiệu là mặt hàng lợi nhuận siêu ngạch nhưng lời đến môi lại thôi, cô bảo: "Cả đời chỉ mặc một lần, tính ra vài vạn cũng xứng đáng."

"Ý em là, em thiên về mua váy cưới hơn à?" Tư Dao thuận thế hỏi rồi cười trêu: "Mặc một lần rồi bỏ xó, chẳng phải lãng phí quá sao?"

"Ưm..." Cô suy nghĩ rất nghiêm túc, nhìn Tư Dao: "Chính vì chỉ mặc một lần nên mới phải mua chứ chị. Không chỉ là kỷ niệm duy nhất một lần trong đời, mà em còn muốn dành cho chị sự ưu ái đặc biệt nhất. Chẳng lẽ chị không muốn sao?"

"..." Tư Dao mím môi, lảng tránh ánh mắt, hỏi vờ: "Đang yên đang lành sao lại nói chuyện này."

Thương Tuyết Hà cười không nói. Tối qua trên bàn ăn, bố mẹ Tư Dao đã nhắc khéo rằng Tư Dao đã ba mươi rồi, hy vọng hai đứa sớm kết hôn. Dù lúc đó Tư Dao không nói gì nhưng Tuyết Hà vẫn thấy một tia mong đợi trong mắt nàng.

Lễ cưới của cô bạn cùng phòng diễn ra vào thứ Bảy, theo phong cách phương Tây. Hôm đó họ ăn mặc rất sang trọng, trên đường đến lễ đường, cả hai đều mang tâm sự riêng.

Thương Tuyết Hà nhìn dòng xe phía trước, bỗng hỏi: "Đám cưới phương Tây có tiết mục tung hoa đúng không chị, chị nói xem mình có bắt được không?"

Tư Dao cười: "Theo thống kê không đầy đủ của chị, rất nhiều bạn nữ cùng lớp chị vẫn chưa kết hôn và họ cũng sẽ đến dự. Em đoán xem tỷ lệ mình bắt được là bao nhiêu?"

"Đừng có nản chí chứ!" Cô bảo, "Tụi mình đi hai người mà! Tính ra tỷ lệ gấp đôi còn gì!"

Họ đến nơi, bãi đỗ xe đã kín chỗ, người qua lại tấp nập. Trước khi lễ cưới bắt đầu, mọi người tụ tập trên thảm cỏ ngoài nhà thờ. Tư Dao gặp lại nhiều bạn cũ. Thấy nàng đi cùng bạn gái, một người bạn đã kết hôn trêu chọc: "Tư Dao, lúc tôi cưới bà đơn thân, giờ con tôi có rồi bà vẫn đơn thân, giờ nội bộ lớp mình 'tiêu thụ' mất hai bà rồi, bà cũng có người yêu rồi, lượt tiếp theo là uống rượu mừng của bà đúng không?"

Tư Dao bí mật mỉm cười: "Không vội, có tin vui sẽ báo cho bà đầu tiên."

Người bạn "xì" một tiếng, nhìn Tuyết Hà nháy mắt: "Em gái à, phải nhanh tay lên nhé. Nhỡ Tư Dao bị cô nào cuỗm mất thì sao~ phải nắm thật chặt trong tay mới không chạy được."

"Nói bậy." Tư Dao mắng nhẹ, bước lên chắn trước mặt Tuyết Hà che tầm mắt họ: "Đừng dọa em ấy, gan em ấy bé lắm."

Tiếng cười rộn rã vang lên. Một lúc sau có người hô cô dâu đến rồi, đám đông bắt đầu di chuyển về phía cửa. Thương Tuyết Hà nhìn hai người phụ nữ bước xuống từ xe hoa, một người vòng qua nắm lấy tay người kia, ánh mắt trao nhau đầy ngọt ngào. Dưới sự chúc phúc của người thân, họ dắt tay nhau vào nhà thờ, đứng trước linh mục và tuyên thệ lời thề trọn đời trước sự chứng kiến của mọi người. Sau đó họ trao nhẫn và hôn cô dâu của mình.

Nghe tiếng hò reo của mọi người, Thương Tuyết Hà chẳng hiểu sao sống mũi cay cay, nước mắt lã chã rơi. Rõ ràng không phải đám cưới của mình và Tư Dao nhưng thấy nhân vật chính hạnh phúc, cô lại nhớ đến hành trình đầy gian nan của cả hai. Tha hương vài năm, cô cứ ngỡ đời này khó mà hòa giải với bố mẹ, cô sợ phải đối mặt với họ lần nữa. Cô như người đứng trong rừng sương mù không tìm thấy lối ra, không thấy tương lai của chính mình.

Nhưng đã có một người, gạt đi lớp sương mù đó và ôm chặt lấy cô. Từng có lúc cô tự ti thấy mình không xứng với Tư Dao, từng muốn lùi bước nhưng chính Tư Dao đã kiên định chọn cô. Tất cả những gì cô có hôm nay đều gắn liền với Tư Dao. Cô đã vô số lần thấy may mắn vì gặp được nàng trong những đêm dài ôm nhau ngủ.

Một tờ khăn giấy sạch sẽ nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô, cô quay sang thấy gương mặt Tư Dao, nụ cười dịu dàng ấy vẫn y hệt như ngày đầu.

Sau nghi lễ, hai cô dâu đi mời rượu khách khứa. "Chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc." Tư Dao nâng ly. Cô bạn cùng phòng nhìn Tư Dao rồi nhìn sang Tuyết Hà, cười bảo: "Em còn đẹp hơn cả trong ảnh Tư Dao đăng lên mạng đấy."

Thương Tuyết Hà cười trêu: "Khen người phụ nữ khác trước mặt vợ mới cưới là không tốt đâu nhé."

Cô bạn ngẩn ra rồi cười lớn, quay sang hôn vợ một cái: "Vợ tôi không thèm ăn giấm chua thế này đâu." Có thể thấy họ rất mặn nồng, từ đầu đến cuối hai bàn tay đan vào nhau chưa từng rời ra.

Nói chuyện được vài câu, thấy khách khứa đông, hai cô dâu đi tiếp đón người khác. Ánh mắt Thương Tuyết Hà vẫn dán chặt theo họ, thấy họ vừa rảnh ra một chút, cô bảo với Tư Dao: "Em đi vệ sinh một chút nhé."

Nói xong không đợi nàng trả lời, cô lách nhanh vào đám đông. Tư Dao định gọi lại nhưng vì có bạn học khác đang nói chuyện nên nàng thôi.

"Cái đó, xin đợi một chút." Thương Tuyết Hà gọi cô dâu lại, ngượng ngùng nói: "Em có một thỉnh cầu hơi quá đáng... hy vọng hai chị có thể giúp em...