Chương 112 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Nghe những lời đó, Thương Tuyết Hà không giận là giả. Cô nhíu chặt mày, lồng ngực như có một ngọn lửa chực chờ bùng phát. Thế nhưng cô im lặng hồi lâu, đột nhiên lại bật cười.

"Thế chị họ thấy em nên sống thế nào mới đúng?" Nụ cười của Thương Tuyết Hà lạnh lẽo như băng, "Giống như chị sao? Tìm một người để gả đi rồi nửa đời còn lại chỉ xoay quanh chồng con, đúng không?"

"Chị có biết không? Lúc tụi em đi chơi về, trên đường cao tốc có gặp một chuyện rất thú vị."

"Một người phụ nữ cãi nhau với chồng, cô ấy bị vứt lại ngay giữa dòng xe cộ vun vút trên cao tốc. Tụi em đưa cô ấy đến trạm thu phí, trước khi xuống xe cô ấy thề thốt nhất định phải ly hôn."

"Kết quả thì sao? Anh chồng bế đứa con ra xin lỗi, cả nhà ba người ôm nhau khóc lóc rồi làm hòa. Cô ấy chính là hình ảnh thu nhỏ của hàng vạn phụ nữ đã kết hôn trong xã hội này, luôn nhẫn nhịn, luôn nhường bước mà nguyên nhân chẳng qua cũng chỉ vì đứa trẻ."

"Quay đi quay lại chị lại thấy thế giới này thật bất công, tại sao gia đình người khác êm ấm, chồng người ta tâm lý thế, chị đã từng nghĩ như vậy bao giờ chưa?"

"Em cứ ngỡ chị có thể thấu hiểu tình cảm của tụi em, không ngờ chị còn u mê hơn em tưởng." Thương Tuyết Hà đứng dậy, nhìn chị họ lắc đầu: "Chị thật đáng thương."

Chiếc xe lăn bánh khỏi nhà chị họ, trái tim đang căng thẳng của Tư Dao mới hoàn toàn thả lỏng. Nàng lo lắng bảo: "Lúc nãy chị cứ ngỡ em sẽ động thủ với cô ấy cơ."

"Không đâu." Thương Tuyết Hà lắc lắc ngón trỏ, "Động thủ chỉ làm em trông thật thiếu văn hóa. Dù sao cũng là họ hàng, trở mặt cũng không hay, em thấy chẳng có gì 'giết người không dao' bằng những lời nói đó đâu."

"Nhưng như vậy liệu có ổn không..." Tư Dao vẫn thấy bất an, "Lúc trước nghe em kể, chị thấy cô ấy cũng khá đáng thương, vậy mà em còn xát muối vào tim người ta."

Thương Tuyết Hà hừ lạnh một tiếng: "Ai bảo chị ta nói tụi mình như thế."

"Xem ra em không giận chút nào nhỉ?"

"Lúc đầu thì bực lắm ạ." Thương Tuyết Hà khựng lại, quay sang nhìn Tư Dao cười hì hì: "Nhưng sau đó em nghĩ thông suốt rồi. Đã chọn con đường này thì chắc chắn sẽ có lời ra tiếng vào. Nếu cứ gặp hạng người tào lao nào nói nhăng nói cuội mà cũng giận thì giận cả đời không hết mất."

"Chỉ cần chúng ta sống thật tốt, đó mới là đòn k*ch th*ch lớn nhất dành cho những kẻ phủ nhận chúng ta~~"

"Khá lắm." Tư Dao cảm thấy vô cùng an lòng, "Thỏ con nhà mình ngày càng chín chắn rồi."

"Đó là nhờ vợ dạy bảo tốt ạ!" Thương Tuyết Hà mặt đầy đắc ý, "Chỉ tiếc đống đồ em mua tốn bao nhiêu tiền, biết thế để tiền đó mua thêm hai bộ quần áo cho bố mẹ còn hơn."

"Có gì đâu mà tiếc." Tư Dao trêu chọc, "Thỏ nhà mình giờ giàu rồi mà, chắc giấu không ít quỹ đen đâu nhỉ."

Thương Tuyết Hà lập tức bịt chặt túi áo, đầu lắc như trống bỏi: "Không có, không có! Em nghèo lắm!" Sợ nói thêm câu nữa là quỹ đen không bảo toàn được, Tư Dao thấy vậy chỉ biết bất lực mỉm cười lắc đầu.

Vụ lùm xùm với chị họ không ảnh hưởng đến tâm trạng của họ, chỉ có Thương Tuyết Hà là xót xa vì lãng phí mất nửa ngày trời. Quay về thành phố, họ ghé phố đồ Tết mua sắm, món ngon nào cũng mua một ít. Cuối cùng vòng qua cửa hàng thuốc lá và rượu.

Ông chủ thấy họ xách túi lớn túi nhỏ liền biết ngay "cừu béo" dẫn xác tới, đôi mắt tinh ranh sáng lên chạy ra chào mời. Ông ta định "chặt chém" họ bằng một cây thuốc lá giá 1200 tệ, nhưng bị Tư Dao dùng chiêu đòi xuất hóa đơn đỏ để "dọa" cho một trận khiến ông ta phải thu lại thói làm ăn gian dối.

Mặc dù vậy, khi mang về nhà vẫn bị bố Thương cằn nhằn là mua đắt hơn thị trường 100 tệ. Thương Tuyết Hà lập tức đổ lỗi cho vợ, nhỏ giọng: "Tại chị đòi mua đấy nhé."

"Thôi bỏ đi." Bố Thương xua tay, "Mọi năm toàn mua loại hai mươi tệ một bao, năm nay cho mấy lão nếm thử loại đắt tiền, kẻo lại bảo nhà mình keo kiệt."

Trên bàn bày một cây thuốc cả nghìn tệ, đúng là đẳng cấp hẳn lên.

Ngày 29 Tết, bố mẹ Thương đang bận ở quán thì nhận được điện thoại của mấy ông anh em bảo qua thăm. Dù thấy lạ nhưng ông vẫn gác việc để về nhà đón khách. Hai vợ chồng bàn tính, thấy con gái mấy năm không gặp các bác nên gọi cả hai đứa về diện kiến.

Trên đường về, Thương Tuyết Hà chống tay bên cửa sổ, thở dài thườn thượt: "Em có dự cảm không lành chút nào." Cô không kể với bố mẹ chuyện cãi nhau ở nhà chị họ, cứ ngỡ chuyện đó đã qua, cho đến khi họ vừa về nhà ngồi xuống được một lúc thì các chú bác kéo đến.

Phòng khách nhà họ Thương khá rộng nhưng vì mấy anh em bố Thương đều đến, lại còn dắt theo cả vợ con nên căn phòng chật kín người. Thương Tuyết Hà liếc mắt thấy cả chú họ cũng đến, nhưng không thấy chị họ đâu. Bố Thương lờ mờ nhận ra mục đích của đám họ hàng này không hề đơn giản, ông bảo Tuyết Hà và Tư Dao vào phòng trước.

Chưa kịp phản ứng, một người đàn ông tóc bạc nửa đầu đã quát lớn: "Đi đâu mà đi! Chú ba, xem đứa con gái ngoan chú dạy dỗ ra sao kìa!"

Đó là bác cả của Thương Tuyết Hà, lúc nào cũng cậy quyền làm anh để lên mặt dạy đời. Bố Thương hỏi lại: "Con gái em làm sao?"

"Nó là đứa đồng tính!" Chú họ tức giận đập bàn, chỉ thẳng tay vào mặt họ: "Nếu không phải cái Chiêu Đệ kể thì tôi còn chưa biết! Cái hôm nó dắt cái hạng phụ nữ này về nhà tôi ấy!"

Thương Tuyết Hà vốn định dành chút thiện cảm cuối cùng cho nhà chú họ, giờ thì âm điểm hoàn toàn. Cô nhướng mày quát lớn: "Cháu đồng tính thì liên quan gì đến mấy người? Ăn hết gạo nhà chú à?"

Tư Dao thấy cảm xúc của Tuyết Hà đã đến giới hạn, định trấn an thì nghe bố Thương bảo: "Con im lặng, để họ nói."

Đám họ hàng thi nhau sỉ nhục bố Thương không biết dạy con, bảo cô có bệnh phải tống vào viện tâm thần. Họ mượn chuyện này để trút bỏ sự ghen tị bấy lâu nay khi thấy nhà chú ba làm ăn khấm khá mua được nhà phố.

Bố Thương ngồi trên sofa, chầm chậm châm một điếu thuốc lá đắt tiền vừa mua. Khói thuốc bảng lảng che khuất gương mặt ông. Khi đám họ hàng đã mắng mỏ đủ điều, bố Thương lạnh lùng dập nát điếu thuốc vào gạt tàn.

"Nói đủ chưa?"

Bác cả định quát tiếp thì "xoảng" một tiếng, chiếc gạt tàn thủy tinh vỡ tan tành dưới tay bố Thương.

"Tất cả câm mồm hết cho tôi!" Bố Thương đứng phắt dậy, giọng nói bình thản nhưng đầy uy lực khiến cả phòng im phăng phắc. Ông chỉ thẳng mặt bác cả: "Ông bảo con gái tôi có bệnh, đòi tống nó vào viện tâm thần. Tôi chỉ có một đứa con gái cưng, ông nói thế là muốn đối đầu với tôi đúng không?"

Ông quay sang mắng cả bác hai, khí thế hừng hực khiến những kẻ trước nay vốn coi ông là kẻ hiền lành "dễ bắt nạt" phải run sợ.

"Gene à?" Bố Thương cười khẩy, "Cả cái họ này ai mà không biết tôi là thằng kiếm được nhiều tiền nhất, gene cái mả mẹ gì."

"Con gái tôi thích phụ nữ đấy thì sao? Tôi là bố nó còn chưa nói gì, đến lượt mấy người xỉa xói chắc?"

Bác cả cứng họng: "Chú ba, chú nói thế là coi như không có anh em gì nữa đúng không?"

"Được thôi." Bố Thương cười nhạt, "Anh em ruột thì càng phải tính toán rõ ràng. Đã muốn đoạn tuyệt nghĩa tình thì nợ nần bao nhiêu năm nay nợ tôi, các người lôi ra mà tính cho đủ!"

Chỉ cần một ánh mắt, mẹ Thương đã hiểu ý chồng, bà lôi ra một xấp giấy nợ dày cộp. Ai vay tiền xây nhà, ai vay tiền cưới vợ cho con, ai ăn quỵt ở nhà hàng... tất cả đều có đủ. "Hôm nay tính cho rõ, trả hết nợ rồi biến, đừng hòng bước ra khỏi cái cửa này."

Đám họ hàng tái mặt. Họ nợ nhà chú ba bao nhiêu tiền bao nhiêu năm nay sao mà đếm xuể, giờ mà trả hết thì đúng là sạt nghiệp. Thấy tình thế xoay chuyển, các bà thím bắt đầu xuống nước làm hòa, bảo chỉ là "nóng nảy quá lời".

Thương Tuyết Hà thấy hả dạ vô cùng, trong mắt cô lúc này bố đúng là anh hùng giải cứu thế giới! Cô chỉ muốn tống khứ lũ họ hàng hút máu này đi cho rảnh nợ. Nhưng Tư Dao lại suy nghĩ sâu xa hơn. Nếu cứ để chuyện này bung bét ra thì danh tiếng của bố mẹ Thương ở cái thành phố nhỏ này sẽ bị ảnh hưởng, lời ra tiếng vào không hay.

Nàng ra hiệu cho Tuyết Hà, rồi hai người cùng diễn màn tung hứng. Một người bóp vai, một người rót nước, khuyên can bố Thương nên nể tình anh em mà bỏ qua, tạo lối thoát cho đôi bên. Thấy con gái và con dâu tương lai lên tiếng, bố Thương cũng thuận thế xuống thang.

Bầu không khí lại trở về vẻ hòa bình giả tạo. Bố Thương hào phóng đem cây thuốc lá đắt tiền ra chia cho các anh em. Đám họ hàng vừa nãy còn sỉ vả, giờ lại tranh nhau chia thuốc lá như chưa có chuyện gì xảy ra.

Các bà thím lại quay sang bắt chuyện với Tư Dao, mục đích là dò xét xem "bạn gái" của Tuyết Hà có điều kiện thế nào. Một bà thím khoe con rể mình kiếm được hai mươi vạn một năm, rồi hỏi lương Tư Dao.

Tư Dao mỉm cười khiêm tốn: "Cũng không nhiều ạ, sau thuế tầm hai mươi vạn."

Bà thím đắc ý: "Thế thì cũng bằng con rể tôi thôi."

Tư Dao bồi thêm một câu nhẹ nhàng: "Thưa bác, cháu nói là lương tháng ạ."

Bà thím đờ người. Tư Dao tiếp tục bồi thêm: "Còn thu nhập năm, cộng cả thưởng dự án và đầu tư, thì ít nhất là bốn triệu tệ."

Gương mặt bà thím biến đổi như bảng pha màu, Thương Tuyết Hà phải bấm vào đùi mình để khỏi bật cười thành tiếng. Mẹ Thương đứng bên cạnh thì sướng rơn cả người.

Sau đó, Tư Dao còn mời cả đám họ hàng đến khách sạn lớn ăn một bữa thịnh soạn, gọi toàn món đắt tiền khiến ai nấy đều tròn mắt kinh ngạc. Khi tiệc tan, Thương Tuyết Hà cằn nhằn: "Sao chị lại khao họ ăn ngon thế! Mời họ ăn mì cay em còn thấy tiếc tiền!"

Tư Dao cười bảo: "Nếu em là họ, em sẽ nghĩ gì?"

Thương Tuyết Hà đáp ngay: "Em sẽ nghĩ: Tuyệt quá, con vợ của đứa cháu mình đúng là hạng thừa tiền mà ngốc!"

Tư Dao gõ đầu cô: "Sai rồi. Họ sẽ vừa ghét, vừa phải tìm cách lấy lòng nhà mình bằng mọi giá. Chỉ cần mình sống thật tốt, đó mới là đòn k*ch th*ch lớn nhất cho những kẻ muốn phủ nhận mình. Chẳng phải câu này là em nói sao?"

Thương Tuyết Hà ngẫm lại rồi nở một nụ cười "gian tà": "Vợ em đúng là cáo già... à không, là mưu trí hơn người!"

Tác giả có lời muốn nói:

Hút thuốc có hại cho sức khỏe, vui lòng đừng bắt chước nha →_→

Về phần lương năm ấy mà, mình cũng không rõ lương quản lý cấp cao là bao nhiêu nữa, đợi bao giờ mình tìm được đối tượng là sếp tổng thì mình sẽ báo cho các bạn con số chính xác nhé (mình đang nằm mơ đấy).

Còn về những người họ hàng kỳ quặc, mình tin rằng ngoài đời thực có tồn tại, thậm chí còn quá đáng hơn. Ai mà bắt bẻ mình thì là bạn đúng hết.