Chương 107 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Chơi được một nửa thì Điền Duyệt Hân và Khương Niệm đã tách khỏi "tổ chức", cặp đôi không còn bóng đèn quấy rầy chơi đến tận khuya mới quay về khách sạn.

Thương Tuyết Hà tắm rửa xong xuôi liền nằm sấp trên giường xem lại những bức ảnh chụp hôm nay. Họ còn đi xem biểu diễn đêm, ngoài những tiết mục của các nhân vật hoạt hình, ban quản lý công viên còn mời những vũ công xinh đẹp lên sân khấu nhảy múa.

Buổi biểu diễn rất đặc sắc, Thương Tuyết Hà quay lại không ít video, cuối cùng còn tranh thủ lúc mọi người đang hò reo cuồng nhiệt khi tan tiệc để lén hôn đối phương một cái.

Vì lúc đó cảm xúc quá hưng phấn, cô căn bản không nhìn rõ màn biểu diễn của các vũ nữ trên đài. Giờ đây xem lại video, thấy những diễn viên mặc áo hở eo cuồng nhiệt lắc hông như "máy động cơ nhỏ", cô không nhịn được mà cảm thán.

"Chà chà... cái eo này... nhỏ thật đấy... đây chắc là vòng ba quả đào trong truyền thuyết rồi..." Thương Tuyết Hà tấm tắc khen ngợi, hoàn toàn không để ý thấy Tư Dao đã tắm xong và bước ra.

Nghe thấy lời này, ánh mắt Tư Dao trầm xuống vài phần. Nàng nhìn người đang nằm sấp trên giường, đôi bắp chân cong cong đung đưa qua lại, chìm đắm trong vũ điệu nóng bỏng của cô gái trong video mà chẳng hề hay biết gì.

Người trên giường xem được một lúc, bỗng cảm thấy sau lưng truyền đến một luồng khí lạnh. Cô ngẩn người, sau đó từ từ quay đầu lại.

Tư Dao không biết đã đứng đó từ lúc nào, khoanh tay đứng cạnh giường nhìn cô, trên mặt treo một nụ cười, nhưng nụ cười này lúc này lại khiến cô thấy rợn tóc gáy.

Cô vội vàng tắt điện thoại, vẻ mặt nịnh nọt: "Chị tắm xong rồi à! Thế chúng mình đi ngủ thôi!"

Tư Dao vén tóc ra sau tai, ngồi xuống cạnh mép giường, giọng điệu không mặn không nhạt: "Em đang xem biểu diễn à? Xem cùng nhau đi."

Thương Tuyết Hà định mở miệng từ chối, nhưng dưới ánh mắt đầy uy lực của đối phương, cô đành phải ngoan ngoãn vâng lời.

Ánh trăng hắt vào từ cửa sổ, trong phòng chỉ để lại một ngọn đèn ngủ vàng nhạt huyền ảo. Hai người tựa lưng vào đầu giường xem lại buổi biểu diễn tối nay. Thương Tuyết Hà đã xem qua một lần nên không còn hứng thú mấy, cô cẩn thận lưu ý biểu cảm của người bên cạnh, nhưng đối phương từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên.

Chẳng hiểu sao, cô cảm thấy hơi chột dạ.

Lát sau, cô gái trong video làm một động tác khó khiến khán giả hét vang vỗ tay. Nhìn cô gái trong video lắc hông điên cuồng, Tư Dao lên tiếng: "Eo cô ấy rất nhỏ, đúng không?"

Đây đúng là một câu hỏi chí mạng! Thương Tuyết Hà suy nghĩ nát óc, cẩn thận đáp: "Em thấy... cũng bình thường thôi ạ..."

"..." Tư Dao quay đầu nhìn cô, "Vừa rồi em rõ ràng khen cô ấy eo nhỏ, mông cong, dáng đẹp cơ mà."

"Oa." Cô thành thật cúi đầu nhận lỗi, "Em sai rồi. Em không nên khen người phụ nữ khác."

"Em nói là sự thật mà." Tư Dao thản nhiên bảo, "Nếu em thích kiểu như thế, chị có thể đi đăng ký một lớp luyện tập."

"?" Thương Tuyết Hà ngẩn ra, vô thức hỏi: "Luyện gì ạ? Luyện hình thể sao?"

Thấy Tư Dao gật đầu, thần sắc trông vô cùng nghiêm túc, cô dám chắc chỉ cần mình gật đầu một cái là Tư Dao nhất định sẽ đi đăng ký học thật.

Bầu không khí đóng băng trong chốc lát, Thương Tuyết Hà không nhịn được mà bật cười thành tiếng, tiếng cười kéo dài mãi không dứt.

"Có gì buồn cười đâu?" Tư Dao hoàn toàn không hiểu. Nàng đã suy nghĩ kỹ về những lợi ích mà việc rèn luyện hình thể mang lại: vừa giữ được vóc dáng giúp mình trông trẻ trung hơn, vừa khiến bạn gái yêu mình hơn.

"Em cười vì đôi khi suy nghĩ của chị kỳ lạ lắm." Mãi một lúc sau Thương Tuyết Hà mới ngừng cười được một chút, cô nhích tới ngồi lên đùi Tư Dao ôm lấy nàng, dưới ánh đèn vàng ấm áp mà nhìn sâu vào mắt đối phương.

"Người em thích là chị, không cần phải đi luyện gì cả. Huống hồ, vóc dáng bây giờ của chị đã rất tuyệt rồi." Cô vừa nói vừa xoa nhẹ bên hông Tư Dao, một bàn tay trượt dần ra sau lưng, v**t v* dọc theo xương cụt.

Chiếc áo choàng ngủ theo động tác của cô mà lỏng ra một chút nơi cổ áo, Thương Tuyết Hà tựa cằm lên ngực nàng, đôi mắt lấp lánh nhìn nàng: "Chị không biết, chị có sức hút lớn thế nào đối với em đâu."

Tư Dao nghe vậy liền mỉm cười, thuận thế hỏi: "Lớn thế nào?"

Thương Tuyết Hà suy nghĩ một lát, nghiêng đầu cười ranh mãnh: "Đại khái là đến mức dù sắp chết cũng phải cùng chị lăn giường một lần mới cam lòng."

"Cái đồ dẻo miệng." Tư Dao nhéo mũi cô, không phủ nhận cũng chẳng đồng tình với câu nói đó, nàng khẽ cười dịu dàng: "Ngủ thôi."

Vừa nằm xuống, Thương Tuyết Hà đã kéo chăn trùm kín cả hai người, chiếc chăn phồng lên như một ngọn đồi nhỏ.

Người trong chăn lên tiếng đầy nghẹn ngào: "Mai chúng mình ngủ nướng một chút nhé~"

Mặc dù dự định là vậy, nhưng sáng hôm sau họ vẫn bị đồng hồ báo thức đánh thức. Thương Tuyết Hà rúc vào lòng Tư Dao không chịu dậy, Tư Dao đành vươn tay lấy điện thoại trên đầu giường tắt báo thức rồi vỗ vỗ vào cái đầu nhỏ của người trong lòng: "Tám rưỡi rồi, dậy thôi nào."

"Ưm~ không muốn dậy đâu~" Thương Tuyết Hà chưa tỉnh ngủ, giọng nói nũng nịu, hết rúc lại cọ trong lòng Tư Dao.

"Hôm qua đã hẹn với mấy đứa nhỏ đi mua sắm rồi." Tư Dao kiên nhẫn dỗ dành: "Giờ này chắc họ đang ăn sáng rồi đấy, em định để họ đợi sao?"

"Thôi được rồi..." Thương Tuyết Hà lúc này mới miễn cưỡng ngồi dậy, vò vò tóc rồi bước xuống giường.

Hai người đứng song song trong nhà vệ sinh đánh răng. Động tác của Thương Tuyết Hà bỗng khựng lại, cô nhìn thấy trong gương trên cổ Tư Dao có một vết hồng nhạt mới tinh. Cô từ từ quay đầu lại nhìn trực tiếp, quả nhiên là có thật, màu hơi nhạt, Tư Dao vẫn chưa phát hiện ra.

"Cái đó..." Cô đành cứng đầu lên tiếng, "Em muốn nói với chị một chuyện, nhưng em sợ chị đánh em."

Tư Dao nhìn theo ánh mắt cô, ghé sát vào gương soi thật kỹ. Sau khi nhìn rõ, ánh mắt nàng hiện lên vài phần oán trách, nàng gọi tên cô từng chữ một.

Mặc dù lúc tình nồng ý đượm để lại dấu vết là chuyện dễ hiểu, nhưng hiện tại họ đang đi chơi cùng hai đứa nhỏ, cứ thế này mà để "quả dâu tây" lộ ra thì thật không hay chút nào. Cứ như thể cuộc sống về đêm của họ quá... phong phú vậy.

Thương Tuyết Hà bị Tư Dao dồn vào góc tường, không còn đường lui, đành giơ hai tay lên đầu hàng: "Em sai rồi, hay là chị hôn lại em đi?"

Nói xong, cô vểnh cổ ra vẻ mặt "chết cũng không sợ": "Tới đi! Đừng vì em là một đóa hoa xinh tươi mà nương tay!"

Tư Dao: "..." Nàng biết thừa cô nàng đang cậy nàng sẽ không trả đũa trẻ con như thế.

Cuối cùng trước khi ra ngoài, hai người phải dặm mấy lớp phấn nền mới che được vết tích trên cổ.

Họ vội vàng chạy xuống nhà hàng ăn sáng, cứ ngỡ hai người kia đã đến rồi, nhưng nhìn một vòng chẳng thấy bóng dáng Điền Duyệt Hân và Khương Niệm đâu. Mãi cho đến khi họ ăn gần xong, hai người kia mới lững thững đi tới.

Thương Tuyết Hà vẫy tay ra hiệu cho họ, rồi nhìn hai người lấy khay gắp đồ ăn sáng. Từ đằng xa, Thương Tuyết Hà đã đánh hơi thấy một luồng khí tức bất thường.

"Em cảm thấy bầu không khí giữa hai đứa nó hơi khác khác."

Gay radar của Tư Dao không nhạy lắm, nghe vậy nàng tỏ vẻ ngạc nhiên: "Thế mà em cũng nhìn ra à?"

"Em chỉ cảm thấy vậy thôi, lát họ lại đây thì hỏi xem. Dậy muộn hơn cả tụi mình thì hơi lạ."

Hai người lấy xong đồ ăn liền lại bàn ngồi đối diện. Thương Tuyết Hà nhìn Điền Duyệt Hân vài lần, hôm nay Duyệt Hân mặc một chiếc áo len cổ lọ kín cổng cao tường, trông có vẻ hơi khác lạ rồi cô sực nhớ ra chiếc áo len này dường như Khương Niệm đã từng mặc.

Nghĩ đến một khả năng, cô cười híp mắt bảo: "Hai đứa hôm nay mấy giờ mới dậy thế? Chị cứ tưởng hai đứa đến lâu rồi chứ, hóa ra tụi chị ăn gần xong mới thấy mặt."

"Vừa dậy không lâu ạ." Khương Niệm vô thức đáp, vừa dứt lời đã bị Điền Duyệt Hân đá nhẹ vào chân dưới gầm bàn.

"Ồ~~" Thương Tuyết Hà cười đầy ẩn ý, "Tối qua hai đứa làm gì mà ngủ muộn thế?"

Điền Duyệt Hân ho khan một tiếng, ánh mắt hơi lảng tránh, cố tỏ ra bình tĩnh đáp: "Có làm gì đâu ạ." Nói xong sợ Thương Tuyết Hà truy hỏi tiếp nên vội lảng sang chuyện khác: "Sao hôm nay chị hỏi nhiều thế."

"Chị còn một câu cuối cùng thôi, hỏi xong là thôi luôn." Thương Tuyết Hà khựng lại, nghiêm túc hỏi: "Tối qua hai đứa không phải là đã 'ăn trái cấm' rồi đấy chứ?"

"Phụt!" Câu này vừa thốt ra, Tư Dao đang uống nước liền bị sặc. Nàng vội vàng rút giấy lau miệng, nhìn Thương Tuyết Hà với giọng trách móc: "Em hỏi cái kiểu gì thế không biết."

Tư Dao đang định giải vây cho hai người trẻ, bị hỏi chủ đề này trước mặt bạn bè thì ngượng đến mức nào cơ chứ. Nhưng chưa kịp để nàng nói thêm, Khương Niệm đã nhỏ giọng đầy chột dạ đáp: "Sao chị biết ạ..."

"..." Tư Dao trong phút chốc cảm thấy tư tưởng của mình có phải là quá bảo thủ rồi không.

Thương Tuyết Hà nghe xong liền sướng rơn: "Thế tụi mình có chơi chung nữa không? Chị thấy cả hai bên đều chẳng muốn làm bóng đèn đâu, hay mình đường ai nấy đi nhé."

Tuy miệng nói vậy nhưng trong lòng cô cũng chấn động không kém Tư Dao. Giới trẻ bây giờ... tiến triển thần tốc thật đấy.

Sau khi nhất trí phương án, ăn sáng xong Thương Tuyết Hà và Tư Dao liền đi ra ngoài, còn hai người kia chắc là ăn xong sẽ về ngủ bù.

Rời khỏi khách sạn, Thương Tuyết Hà khẽ thở ra một hơi, nắm tay Tư Dao chặt hơn.

"Mình đi dạo quanh đây đi, mua ít đặc sản về cho 'bố mẹ chồng' của em!"

Cái danh xưng "bố mẹ chồng" đột ngột khiến Tư Dao ngạc nhiên. Nàng chưa quên hôm qua ai đó còn phát điên vì câu "Chào bố mẹ" trong nhóm chat cơ mà, nàng trêu chọc: "Hôm qua còn bảo mặt không dày, giờ đã gọi bố mẹ chồng rồi à?"

"Còn gì mặt dày hơn việc đi hóng hớt chuyện giường chiếu của tụi nhỏ nữa chứ?"

Nghĩ lại Thương Tuyết Hà cũng thấy mình hỏi hơi đường đột, chẳng qua quan hệ thân thiết nên nói chuyện không thấy quá ngại thôi.

"Cũng đúng." Tư Dao gật đầu tán thành.

Thương Tuyết Hà: "?"

Vì sắp đến năm mới nên trên phố đâu đâu cũng thấy sắc đỏ rực rỡ, vài cửa hàng còn phát nhạc "Thần Tài đến", không khí Tết đậm đà.

Mấy năm không về quê, Thương Tuyết Hà hầu như chỉ nằm lì trong phòng thuê suốt cả kỳ nghỉ Tết. Bạn bè về quê hết, chẳng hẹn được ai đi chơi, cô cũng chẳng buồn ra ngoài một mình vào ngày lễ. Giờ đây thấy phố xá tràn ngập không khí Tết, cô không nhịn được nhớ lại hồi ở nhà, cô hay cùng mẹ đi sắm đồ Tết, mẹ lúc nào cũng mua những món cô thích như hạt dẻ cười và mực xé sợi.

Trong ngõ có một cửa hàng bán mứt và các loại hạt khô, để thu hút khách họ bày hẳn một gian hàng ra trước cửa, người mua sắm di chuyển chậm chạp trong lối đi nhỏ hẹp. Thương Tuyết Hà liếc mắt thấy ngay rổ hạt dẻ cười bày bên ngoài, cô xao lòng bảo: "Hay mình vào xem thử nhé?"

Cô hỏi ý kiến Tư Dao, vì trong ngõ đông người quá, cô biết Tư Dao không thích chen chúc.

"Em muốn mua gì?"

"Hạt dẻ cười ạ."

Vừa dứt lời, Tư Dao gật đầu rồi dắt cô đi vào trong ngõ. Vất vả lắm mới chen được vào tiệm, tìm được một chỗ trống nhỏ trong góc, cô mới thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Thương Tuyết Hà nhìn Tư Dao hỏi ông chủ xem hạt dẻ cười bao nhiêu một cân, nàng bóc thử một hạt ăn rồi mặc cả giá với ông chủ. Nhận lấy túi nilông, nàng bốc một nắm tỉ mỉ chọn lựa.

Tư Dao hỏi Thương Tuyết Hà muốn mua bao nhiêu, nhưng không thấy đáp lại. Quay đầu lại thấy Thương Tuyết Hà đang ngẩn người nhìn mình, nàng không nhịn được cười: "Ngẩn ra làm gì thế?"

Thương Tuyết Hà nhanh chóng hoàn hồn, cười bảo: "Em đang nghĩ, trước đây chị đi mua đồ đâu có biết mặc cả đâu, càng không bao giờ đến những nơi nhỏ bé thế này mua đồ."

"Như vậy không tốt sao?" Tư Dao mỉm cười, "Chị thấy thế này mới giống một người bình thường sống một cuộc đời thực thụ."

"Tất cả những trải nghiệm này đều là do em mang đến cho chị đấy."

Tác giả có lời muốn nói:

Có gì buồn cười đâu nhỉ? Sếp Tư đã cân nhắc kỹ về những lợi ích mà việc rèn luyện hình thể mang lại: vừa có thể giữ dáng giúp mình trông trẻ trung hơn, vừa khiến bạn gái yêu mình hơn mà. \(☆o☆)/

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!