Chương 102 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Tư Dao bị Thương Tuyết Hà chọc cho tỉnh giấc. Nàng cảm nhận được một cảm giác ẩm ướt trên cổ, nó giống như một con rắn đang uốn lượn trườn đi, để lại những dấu vết vương vấn nơi nó đi qua.

Nàng mơ màng tỉnh dậy, vừa mở mắt đã chạm ngay vào ánh mắt của ai đó. Chỉ thấy Thương Tuyết Hà cười ranh mãnh: "Chào buổi sáng."

"Mấy giờ rồi?" Tư Dao nhíu mày, nhớ lại tối qua mình uống hơi nhiều. Nàng cúi đầu nhìn xuống, bộ lễ phục trên người đã được thay bằng một chiếc váy ngủ lụa tơ tằm từ lúc nào không hay, dây áo mỏng manh buông lơi hững hờ trên vai.

"Tám giờ."

Tư Dao ngạc nhiên: "Sao hôm nay em dậy sớm thế?"

Tại sao ư? Có lẽ là do "lời nguyền" bị trêu chọc tối qua. Thương Tuyết Hà vốn đang ngủ rất ngon, giấc mơ lại tiếp nối những gì còn dang dở của đêm qua.

Thế nhưng, điều chí mạng là mọi chuyện lại đột ngột dừng lại đúng lúc mấu chốt nhất. Sau khi tỉnh dậy, Thương Tuyết Hà thấy bứt rứt không ngủ nổi bèn muốn đòi chút "bồi thường" cho đêm qua, và dĩ nhiên là đã làm người kia thức giấc.

"Em nhớ lại tối qua chị..." Thương Tuyết Hà cố ý kéo dài âm cuối, làm ra vẻ đầy ẩn ý.

"Tối qua?" Tư Dao cố gắng nhớ lại. Sau khi tiễn mấy vị sếp tổng kia xong thì hai người về nhà, về đến nhà là nàng ngủ thiếp đi luôn, chẳng còn ký ức nào khác nữa.

"Tối qua chị..."

"Chị làm sao?"

Thương Tuyết Hà cố ý vểnh ngón tay tay hoa lan, làm bộ dạng thẹn thùng e lệ: "Nói mấy lời đó sến súa lắm luôn ấy~ ghét ghê cơ~"

Nhìn biểu cảm này là Tư Dao biết ngay "máu diễn viên" của ai kia lại trỗi dậy rồi. Nàng cũng không vạch trần, chống một tay tựa đầu, hứng thú hỏi: "Ừm, thế tối qua chị đã nói gì nào?"

"Chị gọi em là vợ, bảo là yêu em chết đi được, trong lòng trong mắt chỉ có mình em, đời đời kiếp kiếp mãi mãi muốn ở bên em, còn muốn cùng em chơi 'play'... ghét quá đi~" Cô nói thật giả lẫn lộn, lại còn làm vẻ mặt xấu hổ, mục đích là muốn thấy sự lúng túng của Tư Dao khi biết mình nói lời sằng bậy lúc say.

Cái vẻ mặt đó, chắc chắn sẽ đặc sắc lắm đây.

Ai ngờ Tư Dao chỉ thản nhiên "ồ" một tiếng, vén tóc ra sau tai lộ ra gương mặt thanh tú rồi tiện tay kéo dây áo ngủ về lại trên vai.

"?" Phản ứng bình lặng này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cô, cô không nhịn được mà hỏi: "Chị không định nói gì à?"

"Nói gì cơ?" Tư Dao nhướng mày, "Đó chẳng phải là sự thật sao."

"..." Quả thực không thể phản bác được gì.

Ngay lúc Thương Tuyết Hà đang nghĩ cách "phục thù" để gỡ gạc lại một ván, Tư Dao đã sát lại gần, một tay ôm lấy eo cô, cánh môi dán sát vào vành tai cô nhỏ giọng hỏi: "Vậy nên, đã nghĩ xem muốn chơi 'play' gì chưa?"

Tư Dao mới ngủ dậy giọng hơi khàn khàn, nghe ra lại có một sự quyến rũ khó tả. Thương Tuyết Hà vô thức nuốt nước bọt, tim đập loạn xạ.

"Giờ vẫn còn sớm, đi tắm trước nhé. Hửm?" Tư Dao nói đến chữ cuối cùng, ngữ điệu vô thức cao lên, đầy vẻ mời gọi. Thương Tuyết Hà cảm thấy mình lúc này giống hệt chàng thư sinh bị hồ ly tinh mê hoặc, "giữ lòng trong sạch" là cái gì? Không tồn tại đâu!

... Kết quả là cái bồn tắm này hơi lâu, cũng hơi mệt.

Sau khi ăn trưa xong, họ dọn dẹp hành lý rồi xuất phát đi chơi. Trước khi đến công viên giải trí, họ qua nhà Điền Duyệt Hân một chuyến, không lên lầu mà đứng dưới đợi họ xuống.

Trong lúc chờ đợi, Tư Dao không nhịn được mà xoa xoa eo, lại thấy Thương Tuyết Hà cứ như người không sao, nhất thời cảm nhận được đòn giáng từ khoảng cách tuổi tác mang lại.

"Đau eo à?" Thương Tuyết Hà đặt điện thoại xuống, cười hì hì: "Để em xoa cho chị nha~"

Cô vừa xoa eo cho Tư Dao, vừa vô thức lẩm bẩm một câu: "Xem ra lần tới phải đổi tư thế khác."

Vừa dứt lời đã cảm nhận ngay được ánh mắt "tử thần" rọi tới từ người kia.

Cô ho khan một tiếng: "Cái đó, để em lái xe cho, chị dựa vào nghỉ ngơi chút đi."

Tư Dao liếc cô một cái: "Giờ mới biết thương chị à?"

"Chị là vợ em mà, dĩ nhiên phải thương chị rồi." Thương Tuyết Hà chớp chớp mắt, gương mặt đầy vẻ vô tội, nói xong bèn ôm lấy Tư Dao rồi rúc vào lòng nàng nũng nịu.

Hành động này lập tức khiến vẻ mặt lạnh lùng của sếp Tư tan chảy, nàng xoa đầu Thương Tuyết Hà: "Em biết thế là tốt."

"Lại đây hôn một cái nào~" Ngay khi Thương Tuyết Hà đang chu môi đòi hôn...

Điền Duyệt Hân không biết đã đến từ lúc nào gõ hai cái vào cửa kính xe. Thương Tuyết Hà ngẩng lên liền thấy hai đôi mắt tò mò trước cửa kính đang nhìn chằm chằm không chớp mắt.

"..." Nghĩ đến cảnh thân mật vừa rồi có khi đã bị nhìn thấy hết, lại còn cái dáng vẻ chu môi đòi hôn làm mất hình tượng, Thương Tuyết Hà đỏ mặt tía tai trong tích tắc, theo phản xạ buông Tư Dao ra giữ khoảng cách an toàn.

Xấu hổ đến mức cô chỉ muốn chuyển sang hành tinh khác sống cho xong.

Tư Dao bật cười không nể nang gì, đồng thời mở khóa cửa xe cho họ lên.

Sau khi đổi sang vị trí lái xe, thấy hai người ở hàng ghế sau thần sắc vẫn tự nhiên, sự ngượng ngùng trong lòng cô mới vơi đi phần nào. Cô lấy một chiếc gối tựa lưng từ hộc chứa đồ cho Tư Dao tựa vào rồi mới xuất phát.

"Dẫn đường báo là đường hơi tắc, chắc phải gần bốn giờ mới đến nơi, hôm nay mọi người có định đi chơi luôn không?"

Vé công viên giải trí không quy định giờ vào cửa, nhưng một buổi chiều cũng chẳng chơi được gì nhiều, Thương Tuyết Hà định hôm nay sẽ nghỉ ngơi tại khách sạn trước.

Điền Duyệt Hân suy nghĩ một lát rồi bảo: "Bọn em mua vé cả ngày cộng với vé đêm, giờ mà vào chơi thì không hời lắm. Bọn em định thuê phòng ở gần đây nghỉ trước, sáng mai mới vào chơi."

"Bọn chị cũng định thế, vậy hai đứa đặt khách sạn đi, chị chở qua đó rồi mai tập trung."

Ba rưỡi chiều, xe tiến vào một thành phố khác. Sau khi chạy trên đường quốc lộ khoảng 20 phút thì đến khách sạn Điền Duyệt Hân đã đặt. Thương Tuyết Hà nhìn biển hiệu khách sạn, càng nhìn càng thấy quen, lấy điện thoại ra xem: "Trùng hợp thật, bọn chị cũng đặt đúng khách sạn này."

Thế là sau khi đỗ xe cẩn thận, bốn người cùng nhau xuống xe, mang theo hành lý vào khách sạn làm thủ tục nhận phòng.

Tại quầy lễ tân đang có khách khác, họ bèn ngồi xuống khu vực ghế chờ ở đại sảnh.

"Tối nay hai đứa định đi đâu chơi không?" Thương Tuyết Hà hỏi.

Khu thương mại này không chỉ có mỗi công viên giải trí mà gần như bao trọn cả các dịch vụ ăn uống, vui chơi, mua sắm với lựa chọn cực kỳ đa dạng.

"Cách đây khoảng một cây số có một con phố, nghe nói trong đó có nhiều quán bar lắm, bọn em định ra đó xem có gì ngon không."

Thương Tuyết Hà nghe xong liền hào hứng, quay sang hỏi Tư Dao: "Hay mình cũng đi xem thử nhé?"

Kiến thức về quán bar của cô vẫn còn dừng lại ở thế giới cũ, nên giờ nghe thấy là thấy vô cùng tò mò.

Điền Duyệt Hân nháy mắt với cô: "Nghe nói phố đó có nhiều 'vận đào hoa' lắm nha~"

Vừa nghe xong, Thương Tuyết Hà lập tức ôm chầm lấy Tư Dao, vẻ mặt đầy cảnh giác: "Em sẽ bảo vệ vợ em thật tốt! Ai dám lại gần bắt chuyện với vợ em là em xé xác người đó ra!"

"Đã gọi là vợ luôn rồi cơ à." Điền Duyệt Hân trêu chọc, nhìn thấy tình cảm của hai người tốt như vậy, trong mắt cô ấy không nén nổi một tia ngưỡng mộ.

Khương Niệm đứng bên cạnh thu hết biểu cảm đó vào mắt, cô ấy mím môi, không nói gì.

Đợi vị khách trước xong xuôi, họ mới tiến tới làm thủ tục. Không ngoài dự đoán, cặp đôi "chị em" đặt phòng giường đôi lớn, còn Điền Duyệt Hân và Khương Niệm đặt phòng hai giường đơn.

Nhân viên lễ tân đưa thẻ phòng cho Tư Dao: "Đây là phòng của quý khách, thang máy ở phía bên trái, bữa sáng tự chọn phục vụ tại tầng hai."

Sau đó, nhân viên tiếp nhận chứng minh thư của hai người còn lại để đăng ký. Cô ấy nhìn màn hình hồi lâu, bỗng nhíu mày, ngẩng đầu lên với vẻ hối lỗi: "Thành thật xin lỗi hai vị khách, phòng hai giường đơn của chúng tôi đã hết sạch rồi ạ."

"..." Khương Niệm nhíu mày nói, "Nhưng lúc bọn tôi đặt, hệ thống hiển thị vẫn còn phòng mà."

"Vâng, là do hệ thống hậu trường của chúng tôi nhập liệu sai sót. Chúng tôi đổi sang phòng giường đôi lớn cho hai vị được không ạ? Quý khách không cần bù tiền chênh lệch, diện tích phòng cũng sẽ rộng hơn phòng cũ một chút."

"..." Thương Tuyết Hà và Tư Dao nhìn nhau, cảm thấy chuyến đi chơi lần này có vẻ sẽ có những "thu hoạch" bất ngờ.

Phòng của họ không nằm cùng tầng. Đến tầng 7, Thương Tuyết Hà vẫy tay chào hai người kia rồi bước ra. Đi dọc hành lang, cô không khỏi nhớ lại khách sạn hồi đi teambuilding lần trước.

Cô trêu: "Chị nói xem cách âm của khách sạn này thế nào?"

"..." Tư Dao vốn chẳng muốn nhớ lại những âm thanh "tra tấn lỗ tai" đêm hôm đó, "Em đừng có tự tạo điềm gở cho mình."

Thang máy lên đến tầng 10, Điền Duyệt Hân và Khương Niệm bước ra, tìm số phòng theo thẻ rồi quẹt thẻ đi vào.

Vừa mở cửa, đập vào mắt là một tấm kính lớn sát đất, ánh nắng buổi chiều hắt vào phòng trông thật ấm áp.

"Phòng này rộng thật đấy." Điền Duyệt Hân nhìn quanh một lượt, tỏ vẻ rất hài lòng.

Cô ấy chậm rãi đi vào trong, bỗng thấy Khương Niệm đang đứng cạnh giường với vẻ mặt khá ngượng ngùng, đờ người nhìn về phía bức tường: "Cái này..."

"? Gì thế?" Điền Duyệt Hân bước tới, nhìn theo hướng mắt của bạn mình.

Đó là một bức tường kính toàn phần trong suốt, bên trong chính là phòng tắm, đứng từ ngoài nhìn vào thì chẳng có gì che chắn cả.

Cả hai rơi vào một phen bối rối cực độ. May sao họ tìm thấy công tắc trong phòng tắm, có thể chuyển tấm kính đó sang hiệu ứng kính mờ.

Khương Niệm âm thầm thở phào, cuối cùng cũng nở được nụ cười: "Tớ cứ tưởng phải tắm như thế thật chứ, người đứng ngoài chắc ngượng chết mất."

"Có gì đâu mà ngượng." Điền Duyệt Hân trêu bạn, "Hồi đi học tụi mình chẳng hay ra nhà tắm công cộng tắm chung suốt là gì? Có phải chưa thấy bao giờ đâu."

"..." Khương Niệm cười khẽ, không biết nên tiếp lời thế nào. Trước đây cô ấy có thể thản nhiên đối diện, cộng thêm có nhiều người cùng tắm nên cũng bớt ngượng.

Nhưng bây giờ... tâm thế đã thay đổi, cô ấy đã không thể "thản nhiên đối diện" như ngày xưa được nữa rồi.

Ngồi xe cả quãng đường cũng mệt, họ định bụng chợp mắt một lát, đợi đến chiều tối mới ra ngoài ăn cơm.

Chiếc giường rất lớn, nằm ba người cũng không thấy chật. Hai người nằm mỗi người một bên, ở giữa cách ra một khoảng rộng như một đường biên giới vô hình.

Khương Niệm vốn thính ngủ ở nơi lạ nên chỉ chợp mắt được một lúc. Khi kim đồng hồ chỉ đến 5 giờ, cô ấy đã tỉnh hẳn.

Vừa mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt khiến tim cô ấy đột nhiên đập nhanh dữ dội.

Điền Duyệt Hân vốn nằm ở đầu giường bên kia, chẳng biết từ lúc nào đã xê dịch lại gần sát bên cạnh cô ấy, nằm nghiêng đối diện với cô ấy, mắt nhắm nghiền đang ngủ say.

Khoảng cách giữa hai người không quá 10 centimet.

"..." Cả người Khương Niệm cứng đờ, tay chân chẳng biết để vào đâu. Cô ấy không dám cử động, sợ chỉ một cái nhúc nhích nhỏ cũng làm người kia thức giấc, đành trân trân nhìn khuôn mặt ở ngay sát tầm mắt.

Điền Duyệt Hân khi ngủ, những đường nét thanh tú dường như mềm mại hơn đôi chút. Chỉ nhìn vậy thôi cũng khiến tim Khương Niệm đập loạn nhịp, cô ấy chỉ sợ tiếng tim đập như đánh trống của mình sẽ đánh thức đối phương.

Cô ấy muốn lùi ra sau một chút, nhưng chân vừa nhích nhẹ thì Điền Duyệt Hân đã khẽ r*n r* trong mơ khiến cô ấy sợ tới mức không dám động đậy thêm.

Nhìn Điền Duyệt Hân khẽ nhíu mày, thốt lên một tiếng "ưm" nho nhỏ, rồi đầu lại rúc thêm về phía này. Cái nhích này khiến khoảng cách giữa họ càng thu hẹp lại hơn nữa.

Khương Niệm đờ người, ngây ra nhìn khuôn mặt cận kề. Hàng mi dài của Điền Duyệt Hân đổ bóng xuống mi mắt như một chiếc quạt nhỏ, đôi môi hồng nhuận hơi hé mở, dường như cô ấy còn cảm nhận được cả hơi thở của đối phương phả ra.

Trong đầu cô ấy bỗng nảy ra ý nghĩ muốn hôn trộm một cái.

Khương Niệm mím môi, có lẽ bị khuôn mặt này, bầu không khí lúc này mê hoặc, mặt cô ấy dần dần ghé sát lại.

Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào đôi môi ấy, Khương Niệm bỗng bừng tỉnh. Cô ấy mở to mắt, cảm giác có thứ gì đó nghẹn lại ở cổ họng, vội lùi người lại rồi nhanh chóng quay lưng lại.

Nhịp tim vẫn chưa bình ổn, Khương Niệm thấy chột dạ vô cùng. Cô ấy và Điền Duyệt Hân đã quen nhau gần 5 năm, từ năm nhất đại học cô ấy đã biết đến cái tên "Thương Tuyết Hà", cũng biết Điền Duyệt Hân luôn có một người thầm thương trộm nhớ.

Ban đầu, cô ấy thấy khâm phục sự kiên trì của Điền Duyệt Hân, cho đến sau khi tốt nghiệp, Duyệt Hân bảo với cô ấy rằng đã gặp lại Thương Tuyết Hà.

Nhìn Điền Duyệt Hân hớn hở kể về chuyện của mình và Thương Tuyết Hà, trong lòng Khương Niệm bỗng thấy khó chịu. Cho đến khi Điền Duyệt Hân bị Thương Tuyết Hà từ chối, cô ấy lại thấy vui mừng một cách kỳ lạ.

Nhưng khi nghe tin Điền Duyệt Hân muốn làm "lốp dự phòng", cơn giận trong lòng cô ấy không thể kìm nén được mà bùng phát. Giờ nghĩ lại, đó chẳng qua cũng chỉ là sự trói buộc nhân danh tình bạn mà thôi.

Cô ấy biết Điền Duyệt Hân và Thương Tuyết Hà sẽ không bao giờ có kết quả, nhưng điều đó không có nghĩa là Điền Duyệt Hân sẽ chấp nhận tình cảm của cô ấy. Cô ấy không thể nói ra, vì sợ rằng nói ra rồi ngay cả làm bạn cũng không thể.

Thật may là vừa rồi cô ấy đã không bốc đồng mà hôn Điền Duyệt Hân.

Tác giả có lời muốn nói:

Mình rất muốn viết cái "gì đó" luôn á, nhưng mà mình không dám đâu huhu.

Mình nhớ có mấy "nha đầu" cứ thích đi tìm hành trong mấy bộ truyện ngọt ngào cưng chiều cơ. Các cậu cứ đợi đấy, truyện ngắn bón hành đang được viết rồi đây! [Gian xảo]

Đợi bộ này hoàn thành xong mình sẽ viết cho xong bộ "Thuê bạn gái" ở bên cạnh, có lẽ còn đăng thêm một truyện ngắn bón hành nữa. Bộ truyện mới tiếp theo chắc tầm tháng Mười sẽ khai hố _(:з」∠)_

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!