Chương 101 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Buổi tiệc tất niên dần đi đến hồi kết. Thương Tuyết Hà cầm tấm thẻ số dự thưởng với tràn đầy hy vọng sẽ trúng được gói quà đại hỷ giải nhất.

Thế nhưng cô chỉ có thể giương mắt nhìn những "chú cá chép may mắn" khác lên đài nhận giải. Vận khí của Điền Duyệt Hân khá tốt, lần đầu tham gia đã trúng giải ba, là một chiếc xe điện nhỏ xinh.

"Trời ạ, cái vận may gì thế này!" Những người khác đỏ hết cả mắt khi nhìn thấy phe đối diện một người trúng giải ba, một người là nhân viên xuất sắc, còn mình thì tay trắng hoàn trắng tay.

Điền Duyệt Hân uống chút rượu nên hai má ửng hồng, cô ấy hơi ngơ ngác xen lẫn bất lực: "Nhưng em đâu có biết đi xe điện."

"Thế thì đúng lúc quá, anh đang định mua một chiếc xe điện để đi làm, hay là em để lại giá hữu nghị giảm 20% cho anh nhé?" Một người đồng nghiệp chớp thời cơ muốn kiếm chút hời.

Nghe đồng nghiệp nói, Điền Duyệt Hân như sực nhớ ra điều gì đó, cô ấy mỉm cười lắc đầu: "Em vẫn nên giữ lại thôi ạ."

"Thế lát nữa em mang xe về kiểu gì?"

"Bạn em sắp qua đón rồi ạ, cô ấy biết đi."

Người đồng nghiệp kia đành phải thôi.

"Bạn em... không lẽ lại là Khương Niệm hả?" Thương Tuyết Hà nhỏ giọng hỏi han, nụ cười trên mặt hiện rõ vẻ hóng hớt.

"Vâng ạ." Điền Duyệt Hân đáp, "Cô ấy nghỉ lễ từ hôm qua rồi, hôm nay ở nhà buồn chán nên bảo qua đón em."

"Chị thật khâm phục cô ấy, trời lạnh thế này còn chịu khó chạy ra ngoài." Thương Tuyết Hà cười khẽ, "Cái danh xưng 'bạn bè' này của hai đứa định bao giờ mới chịu tháo xuống đây?"

"... Chị nói gì em không hiểu." Điền Duyệt Hân khựng lại, nói xong liền quay đầu đi chỗ khác rồi uống vội một ngụm trà để che giấu, nhưng lại phát hiện đó là rượu.

Thương Tuyết Hà không nói tiếp nữa.

Đợi đến khi tiệc tàn, cô gửi cho Tư Dao một tin nhắn rồi cùng bọn An Nguyệt bước ra khỏi sảnh tiệc.

Điền Duyệt Hân nhận xe điện tại quầy đổi thưởng ở sảnh khách sạn. Cả nhóm vây quanh chiếc xe, không ngớt lời trầm trồ.

"Cái xe này sao yên sau không có cái tựa lưng nhỉ? Chỗ ngồi vừa ngắn vừa không có chỗ bám, ngồi sau chẳng biết để tay vào đâu."

"Nghe câu này là biết cậu chẳng có chút lãng mạn nào rồi." An Nguyệt làm động tác vòng tay ôm eo, "Phải thế này mới dễ 'áp sát' nhau chứ."

"Cậu lãng mạn thế sao vẫn còn độc thân?"

Cả nhóm vừa trêu chọc vừa bước ra cửa khách sạn. Ở bên trong không thấy lạnh, vừa ra ngoài gió đông đã tát thẳng vào mặt. Thương Tuyết Hà không nhịn được mà quấn chặt áo khoác: "Lạnh quá đi mất."

Dường như nghe thấy tiếng động, cô thấy bóng người trên bồn hoa dưới chân bậc thang cử động, một người đứng dậy quay đầu nhìn về phía họ.

Điền Duyệt Hân cũng đang tìm bóng dáng Khương Niệm và đã nhìn thấy cô ấy. Sau khi chào mọi người, Duyệt Hân dắt xe đi xuống lối dốc bên cạnh bậc thang.

"Ngoài trời lạnh quá, tụi mình vào trong đợi đi." Xe công nghệ còn mấy phút nữa mới tới, không chịu nổi cái rét, cả nhóm lại quay vào sảnh khách sạn ấm áp. Thương Tuyết Hà ngoái đầu nhìn lại, Khương Niệm đã bước tới đón lấy tay lái xe điện để đẩy giúp Duyệt Hân.

"Cái này là...?"

"Vừa nãy tớ bốc thăm trúng đấy."

Dắt xe ra chỗ bằng phẳng, Khương Niệm mở bản đồ xem lộ trình. May mà nhà Điền Duyệt Hân cách khách sạn không quá xa nên hai người định chạy xe về luôn.

Nhưng cả hai đều không thuộc đường, Điền Duyệt Hân phải cầm điện thoại chỉ đường cho cô ấy. Yên sau chật hẹp khiến họ ngồi rất sát nhau, lại thêm việc phải cho Khương Niệm xem bản đồ, cả người Duyệt Hân gần như dán chặt vào lưng Khương Niệm.

Khoảng cách gần khiến Khương Niệm ngửi thấy mùi rượu nhạt trên người Duyệt Hân, cộng thêm vẻ ửng hồng không tự nhiên trên má cô ấy lúc nãy, liền hỏi: "Cậu uống rượu à?"

"Uống một chút, không say đâu."

Khương Niệm "ồ" một tiếng, không nói gì thêm.

Điền Duyệt Hân suy nghĩ một lát rồi bảo: "Ngày mai chị Tuyết Hà và sếp Tư cũng đi chơi, trùng hợp là cùng một nơi với tụi mình. Chị ấy hỏi tụi mình có muốn đi chung xe không, tớ đồng ý rồi. Tớ chưa bàn trước với cậu, cậu không giận chứ?"

Khi nói ra điều này, cô ấy hơi lo Khương Niệm sẽ lại "nổi bão" như lần trước khi nhắc đến chủ đề này. Nhưng đối phương chỉ bình thản đáp "Không đâu", điều này khiến cô ấy có chút bất ngờ, nhưng dường như cũng không quá ngạc nhiên.

Từ sau lần cãi nhau rồi làm hòa đó, Khương Niệm đúng là đã thay đổi rất nhiều. Họ vẫn có thể cùng chơi, cùng ăn như trước, Khương Niệm còn chụp cho cô ấy rất nhiều ảnh đẹp. Rất giống cách hành xử của một cặp đôi, nhưng họ thì không phải.

"Lần trước cậu bảo đồng nghiệp đang theo đuổi cậu, cậu không định yêu đương sao?" Có lẽ do men rượu khiến đầu óc không tỉnh táo, Điền Duyệt Hân bỗng thốt ra chủ đề này.

"... Tớ không biết." Khương Niệm khựng lại, "Còn cậu?"

"Thật lòng mà nói, nhìn người ta ân ái tớ cũng có chút ngưỡng mộ, nhưng lại không muốn yêu đương lắm." Điền Duyệt Hân tì trán vào lưng cô ấy, một tay siết chặt eo cô ấy hơn, "Có cậu cùng ăn uống chơi bời, dường như cũng không nhất thiết phải tìm một người để yêu cho bằng được."

Mãi không thấy đối phương đáp lại, bầu không khí có chút đông cứng. Điền Duyệt Hân chuyển chủ đề: "Đúng rồi, chiếc xe này cho cậu đi đấy. Cậu biết tớ không biết đi xe mà, cậu dùng đi làm cho đỡ phải đi bộ hằng ngày."

"..." Khương Niệm im lặng một hồi, giọng nói hơi nghẹn lại: "Cậu đừng tốt với tớ như thế." Cô ấy không hề vui mừng như Duyệt Hân tưởng tượng.

Điền Duyệt Hân chậm rãi ngồi thẳng dậy, thu lại cánh tay đang vòng qua eo Khương Niệm.

"Sự tốt đẹp là từ hai phía, vậy tại sao cậu lại đối xử tốt với tớ?"

"..."

Không ai trả lời, bên tai chỉ còn tiếng lá cây xào xạc trong đêm đông và tiếng giọng nữ phát ra từ ứng dụng chỉ đường.

Thương Tuyết Hà đợi ở sảnh một lúc, sau khi nhận được tin nhắn của Tư Dao liền chào tạm biệt mọi người, đi thẳng ra bãi đỗ xe. Cô tìm thấy chiếc xe nổi bật, lái đến đỗ ở một đoạn không xa cửa khách sạn.

Cô quan sát động tĩnh ở cửa, có vài chiếc xe đang xếp hàng rồi nhóm của Tư Dao bước ra. Cô thấy nàng mỉm cười xã giao vài câu với họ rồi đưa mắt tiễn mấy người đó lên xe chuyên dụng rời đi.

Thấy Tư Dao đứng lẻ loi đang đi về phía này, Thương Tuyết Hà lập tức xuống xe, rảo bước chạy đến. Còn chưa kịp đứng trước mặt nàng, cô đã cởi phăng chiếc áo khoác của mình ra, choàng lên người Tư Dao, bọc nàng lại thật kỹ càng.

"Bên ngoài lạnh lắm, mau lên xe đi." Cô dắt Tư Dao nhanh chóng lên xe, nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của nàng mà hà hơi sưởi ấm, vừa làm vừa cằn nhằn: "Lạnh thế này mà còn mặc váy, cảm lạnh thì biết tay em. Còn mấy cái lão già kia nữa, không thấy chị mặc ít đồ à mà còn đứng ngay đầu gió nói chuyện, đúng là có bệnh."

"Ưm..." Tư Dao vốn dĩ ở bên ngoài trông cực kỳ tỉnh táo, giờ đây lại mềm nhũn tựa vào lòng cô: "Chị mệt rồi."

Đối phó với những người đó cũng không đến mức mệt như vậy, chỉ là Tư Dao muốn mượn men rượu để làm nũng một chút. Trước đây mỗi lần gặp dịp thế này, sau khi tiệc tan nàng cũng chỉ có thể gồng mình gắng gượng một mình bắt xe về nhà, về đến nhà cũng chẳng có lấy một người để nói chuyện cùng.

Những lời cằn nhằn còn lại tự giác được nuốt ngược vào trong, Thương Tuyết Hà vươn tay lấy một chai nước khoáng từ phía dưới, vặn nắp rồi đưa đến bên môi nàng: "Uống chút nước đã, em đưa chị về nhà ngay."

Thương Tuyết Hà cảm thấy vô cùng may mắn vì tối nay mình không uống rượu. Sau khi dỗ Tư Dao uống nước xong, cô lại đặt nàng ngay ngắn trên ghế rồi thắt dây an toàn cẩn thận.

Làm xong mọi việc, cô tắt đèn sưởi trên trần xe, trước khi rút khỏi ghế sau còn khẽ hôn lên trán nàng: "Chúng mình về nhà thôi, chị ngủ một giấc đi."

Tư Dao nheo nheo mắt, an tâm chìm vào giấc ngủ.

Về đến nhà, hơi men bốc lên khiến nàng càng say hơn, Tư Dao nằm trên giường đến đầu ngón tay cũng chẳng muốn động đậy. Thương Tuyết Hà cố dỗ nàng uống chút nước, nhưng người này cứ đẩy chén trà, chau mày nhất quyết không chịu uống.

"Thế chị không tắm à?" Thương Tuyết Hà hỏi, "Lớp trang điểm cũng chưa tẩy nữa, không tốt cho da đâu."

Câu nói này có hiệu quả vượt mong đợi, Tư Dao vùng vẫy muốn ngồi dậy khỏi giường, nhưng chẳng thể nào dùng sức nổi. Thương Tuyết Hà sợ tới mức vội đỡ lấy nàng: "Được rồi, em đùa chị thôi, chị cứ nằm yên đấy, em tẩy trang giúp chị."

Thương Tuyết Hà bưng một chậu nước nóng đến, lại đi lấy bông và nước tẩy trang, tỉ mỉ tẩy rửa cho Tư Dao.

Tư Dao nhíu mày, sự tự vệ trong tiềm thức khiến nàng vô cùng kháng cự sự đụng chạm của người khác. Nàng nắm chặt lấy tay Thương Tuyết Hà: "Cô là ai, đừng chạm vào tôi."

"..." Thương Tuyết Hà chưa bao giờ ngờ tới lực tay của Tư Dao lại lớn đến thế, suýt chút nữa là cô đã kêu đau thành tiếng. Cô khựng lại: "Em là 'chồng' của chị."

"Tôi không có chồng." Tư Dao nhíu mày chặt hơn, có lẽ nhận ra giọng nói quen thuộc nên lực tay lỏng đi đôi chút: "Chỉ có vợ thôi."

"Ừm~ là vợ chị đây." Cô nắm lấy tay Tư Dao, cúi người ghé sát tai nàng ôn tồn: "Vợ chuẩn bị hầu hạ chị ngủ đây~"

Tư Dao mở mắt, đôi đồng tử xinh đẹp nhìn mông lung. Nàng nheo mắt lại, khi nhận ra người trước mặt là ai thì ánh mắt bỗng chốc sáng bừng. Nàng vòng tay qua cổ Thương Tuyết Hà, ôm chặt lấy.

Miệng nàng khẽ gọi tên cô, hết lần này đến lần khác.

"Em đây, em đây." Sợ đè trúng khiến Tư Dao khó chịu, Thương Tuyết Hà không dám nằm hẳn xuống, tư thế lơ lửng này khiến vùng eo có chút nhức mỏi.

"Em sẽ luôn đối tốt với chị chứ?" Giọng Tư Dao rất nhẹ, thậm chí có chút mông lung.

"Sao chị lại hỏi thế?" Thương Tuyết Hà dùng đầu cọ cọ vào hõm cổ nàng: "Em không đối tốt với chị thì còn tốt với ai được nữa."

"Chị có rất nhiều chuyện muốn nói với em, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu."

Một bàn tay Thương Tuyết Hà nhịp nhàng v**t v* đầu nàng. Nghĩ thầm chắc bạn gái sắp "say rượu nói lời thật lòng" rồi, cô bèn dẫn dắt: "Thế chị nghĩ đến đâu thì nói đến đấy."

"Cảm ơn em."

"???" Đại não Thương Tuyết Hà đứng hình mất một giây. Cô cứ ngỡ Tư Dao ấp ủ lâu như thế sẽ nói câu gì kiểu "Cưng ơi chị yêu em", kết quả là...???

"Cảm ơn em chuyện gì?"

Tư Dao hít một hơi thật sâu, ôm cô chặt hơn nữa, cằm tựa lên vai cô, giọng nói chứa chan tình cảm: "Cảm ơn em đã xuất hiện vào lúc chị cần nhất."

"Đêm mưa đó, nếu em không xuất hiện... nữ phụ bia đỡ đạn trong câu chuyện dường như đều không có kết cục tốt đẹp."

Nghĩ về đêm mưa lần đầu gặp gỡ, rõ ràng mới chỉ xảy ra vài tháng trước, mà giờ nghĩ lại cứ như chuyện từ kiếp trước vậy.

"Từ khoảnh khắc chúng ta gặp nhau, chị đã không còn là nữ phụ bia đỡ đạn nữa rồi." Thương Tuyết Hà mỉm cười, "Nếu trong nguyên tác em là nữ chính, thì chị chính là 'nam chính'."

"Giờ đây chị là nữ chính trong câu chuyện của em, em chỉ chung thủy với mình chị và sẽ chỉ chung thủy với mình chị mà thôi."

"Bây giờ... sao em lại dẻo miệng thế hả..."

"Vì vợ em thích nghe mà." Thương Tuyết Hà hôn nàng một cái. Giữ tư thế này quá lâu khiến cái eo sắp chịu không nổi, cô dỗ dành: "Để em rửa mặt cho chị trước đã, được không?"

Tư Dao không đáp, một bàn tay thuận theo tấm lưng trượt dần xuống dưới.

Người Thương Tuyết Hà căng cứng, suýt chút nữa là ngã nhào xuống. Cô vật lộn chống tay đứng dậy, mặt đỏ bừng trong tích tắc: "Đừng có cậy say rượu mà làm càn nhé, em không dám làm gì chị là chị định sàm sỡ đấy à."

"Nằm xuống." Tư Dao ra lệnh với giọng điệu bề trên.

Thương Tuyết Hà cực kỳ "thiếu tiền đồ" mà nằm xuống thật.

Khi Tư Dao hôn cô, đại não cô vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề: chẳng phải bảo người say thì làm gì có sức mà "làm loạn" sau khi uống rượu sao????

Cảm giác quen thuộc dần dâng lên, Thương Tuyết Hà ngửa cổ, nhịp thở dần trở nên dồn dập, dường như vạn vật xung quanh đều nhuộm một màu hồng đào.

Thế nhưng, mọi chuyện đột ngột dừng lại...

Tư Dao gục vào hõm cổ cô, chìm vào giấc ngủ sâu.

"??!"

Chết tiệt, tức thật chứ!

Tác giả có lời muốn nói:

Truyền tin đi nào: Sếp Tư "không được" đâu nhá! [Mặt chó]

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!