Chương 100 - Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Biên tập: Poem

Sau khi thỏa thuận ổn thỏa và ký kết hợp đồng với trang web, Thương Tuyết Hà cuối cùng cũng hoàn thành xong việc lớn cuối cùng của năm nay.

Buổi tất niên được ấn định vào chiều ngày làm việc cuối cùng. Sáng hôm đó, mọi người dọn dẹp bàn làm việc xong xuôi liền ngồi lại cùng nhau uống trà tán gẫu. Có lẽ vì sắp được nghỉ lễ nên gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ hưng phấn.

"Nghỉ Tết mọi người định làm gì thế? Tôi không tranh được vé về quê, năm nay định không về nữa." Kể từ lúc bắt đầu đợt cao điểm vận tải Tết, lần nào mở bán vé An Nguyệt cũng hụt nên tâm trạng xuống rất thấp, cho đến khi quyết định ở lại thành phố ăn Tết, lòng cô ấy mới bình thản lại được một chút.

"Chẳng làm gì cả, ở nhà cày game thôi." Anh chàng "trạch nam" Kha Chính Dương đáp.

"Em mua được vé rồi, định ngày mai cùng bạn đi chơi." Điền Duyệt Hân trả lời.

"Vậy thì kế hoạch của mình nhiều lắm nha." Thương Tuyết Hà híp mắt cười, "Bọn mình cũng định mai đi chơi, chơi mấy ngày xong sẽ cùng nhau về quê ăn Tết."

"Ồ?" An Nguyệt tò mò, "Cậu về nhà sếp Tư, hay sếp Tư về nhà cậu?"

"Dĩ nhiên là sếp Tư về nhà mình rồi!" Thương Tuyết Hà hất cằm đắc ý. Cô vốn lo lắng phía bố mẹ Tư Dao sẽ gặp rắc rối, ai ngờ hai bác lại rất sảng khoái, đặt sẵn vé máy bay định bụng đi du lịch luôn, chẳng có nửa điểm lưu luyến con gái.

"Khá khen cho cậu, vậy mà cũng dụ được người ta về nhà." An Nguyệt cười trêu, "Các cậu đi đâu chơi đấy? Cho mình theo với, mình làm 'bóng đèn' chuyên nghiệp lắm."

"Công viên giải trí, cậu có đi không? Công viên đó mở mấy năm rồi mà mình chưa đi lần nào, lại không quá xa nên định bụng tranh thủ nghỉ lễ đi chơi cho biết."

Chưa đợi An Nguyệt trả lời, Điền Duyệt Hân đã ngạc nhiên hỏi: "Có phải là công viên 'Cổ Tích' không?"

"Đúng rồi." Cô gật đầu, sau đó phản ứng lại ngay: "Em cũng định đi đó chơi à?" Nhận được cái gật đầu xác nhận, cô lại hỏi: "Em đi cùng Khương Niệm hả?"

"Ừ." Điền Duyệt Hân gãi mũi, "Cô ấy bảo muốn đi chơi."

"Thế thì hay quá, thời gian trùng nhau, chúng ta có thể đi chung." Cô vừa nói vừa nhìn sang An Nguyệt: "Còn cậu, có muốn đi không? Còn được đi ké xe của sếp Tư nữa đấy!"

"Cậu với sếp Tư là một cặp, Duyệt Hân lại đi cùng bạn cô ấy, còn mỗi mình là 'chó độc thân', mình không đi đâu!" An Nguyệt hừ một tiếng, "Mình đâu có ngốc."

Mấy người đang tán gẫu thì Giai Giai và Lệ Quyên cũng sang góp vui. Đợi đến giờ, cả hội cùng nhau xuất phát đến khách sạn.

Năm nào tất niên cũng tổ chức tại khách sạn đó, chỉ cách công ty hai trạm tàu điện ngầm, đi suốt hai năm nên lộ trình ai cũng thuộc nằm lòng.

"Năm ngoái giải cao nhất là một chiếc laptop, các cậu đoán xem năm nay phần thưởng có đắt tiền hơn không?"

Tầm này trên tàu điện không mấy người, cả nhóm ngồi cùng một hàng ghế trò chuyện, ai cũng vạn phần mong đợi buổi tiệc sắp bắt đầu.

"Đừng mơ nữa, phần thưởng có tốt đến mấy cũng chẳng đến lượt tụi mình đâu. Năm nào mình cũng bốc thăm, mà năm nào cũng chỉ trúng giải khuyến khích một trăm tệ." Lệ Quyên hơi chán nản.

"Có một trăm tệ còn hơn không có gì. So với bốc thăm, mình muốn lấy giải 'Nhân viên xuất sắc' hơn, một vạn tệ tiền thưởng không thơm sao?"

"Cái đó còn khó hơn, tổng cộng chỉ có năm suất thôi." An Nguyệt xì một tiếng, "Cậu có phải lần đầu tham gia tất niên đâu, mỗi lần 'Nhân viên xuất sắc' chẳng phải đều là cấp quản lý hay trưởng phòng sao."

"Biết sao được." Thương Tuyết Hà thở dài, "Tụi mình đều là kiếp làm thuê, nỗ lực đến mấy thì công lao chẳng phải cũng để cấp trên hưởng sao. Bộ phận mình năm ngoái chẳng ai được, năm nay chắc lại là lão Trần."

"Haizz~ nếu mà để mình lấy được giải xuất sắc, tự dưng có một vạn tệ, mình chắc chắn sẽ mua ngay một bộ mỹ phẩm thật xịn để ăn mừng!"

Nghe mọi người bàn tán, Thương Tuyết Hà cũng bắt đầu mơ mộng. Nếu trong buổi tiệc có thể bốc trúng giải thưởng để tăng thêm chút tiền tiêu vặt thì cũng tốt. Cô sờ sợi dây chuyền trên cổ, nghĩ bụng mình vẫn chưa mua được món quà nào thực sự ra ngô ra khoai để tặng bạn gái.

Địa điểm tổ chức vẫn là sảnh tiệc số 1 quen thuộc. Cả nhóm ký tên tại bàn lễ tân, nhận số bốc thăm rồi vào trong. So với vẻ bình thản của mọi người, Điền Duyệt Hân và Kha Chính Dương – những người lần đầu dự tiệc sau khi lên chính thức lộ rõ vẻ tò mò.

Họ đến không sớm lắm, đồng nghiệp các bộ phận khác đã ngồi vào chỗ. Cả nhóm tìm thấy tấm biển ghi tên bộ phận mình giữa hàng chục chiếc bàn rồi ngồi xuống. Thương Tuyết Hà rướn cổ nhìn về phía chiếc bàn gần sân khấu nhất.

Khác với những bàn khác chỉ ghi tên bộ phận, mỗi vị trí tại chiếc bàn đó đều có bảng tên riêng. Đó là vị trí dành cho cấp lãnh đạo cao tầng, cô liếc mắt một cái đã thấy ngay tên của Tư Dao. Chỉ là chiếc bàn đó hiện vẫn chưa có ai ngồi.

Thời gian trôi qua, đồng nghiệp lục tục kéo đến đông đủ, bàn của họ cũng nhanh chóng chật kín chỗ. Một người đồng nghiệp cầm chai vang đỏ trên bàn lên xem, cười nói: "Rượu ngon đấy, mọi người biết uống không? Làm tí nhỉ?"

Cứ có tiệc tùng là không thiếu cảnh mời rượu, Thương Tuyết Hà nghĩ ngợi một lát, thấy cần phải dặn dò Điền Duyệt Hân một tiếng. Cô nghiêng người sát lại gần Duyệt Hân, hạ thấp giọng: "Lúc ăn cơm sẽ có mấy sếp lớn qua mời rượu, em cứ uống nhấp môi một chút là được. Đồng nghiệp khác hỏi thì cứ bảo không biết uống, nếu không họ sẽ bám lấy ép em uống đấy."

Điền Duyệt Hân gật đầu, ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ."

Hai người đang nói chuyện thì ở lối vào có thêm hai người bước vào. Nhìn rõ là ai, Thương Tuyết Hà bỗng im bặt.

Tư Dao trong bộ lễ phục lộng lẫy ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Nàng cùng bước vào với CEO, đi thẳng về phía dãy ghế cao cấp. Hai người vừa đi vừa nói cười, trai tài gái sắc, trong mắt người ngoài trông thật sự rất xứng đôi vừa lứa.

CEO của công ty họ khác với những nơi khác ở chỗ, anh ta là một người đàn ông trẻ tuổi tài cao. Bất kể khi nào gặp, anh ta cũng luôn trong bộ vest chỉnh tề, phong thái nho nhã, cách nói chuyện cũng vô cùng lịch thiệp.

Chứng kiến bạn gái mình ngồi cùng vị sếp tổng kia, Thương Tuyết Hà không tránh khỏi cảm giác chua xót trong lòng.

Điền Duyệt Hân nhìn thấu sự thay đổi cảm xúc của cô, bèn trêu chọc: "Thấy sếp Tư ngồi cạnh sếp tổng đẹp trai nên ăn giấm rồi à?"

"Làm gì có chuyện đó." Thương Tuyết Hà phản bác ngay lập tức, "Chỉ có những người đàn ông chất lượng cao như vậy mới có tư cách ngồi cùng sếp Tư của chúng ta thôi. Cậu nhìn lão sếp bộ phận bên cạnh xem, bụng phệ một đống, trông dầu mỡ phát khiếp, đau cả mắt."

Bữa tiệc chính thức bắt đầu lúc bốn giờ. Người dẫn chương trình trong bộ lễ phục lộng lẫy bước lên sân khấu cũng là lúc yến tiệc khai màn.

Mở đầu là một đoạn giới thiệu dài dằng dặc về tình hình vận hành của công ty trong năm qua. Thương Tuyết Hà vốn chỉ quan tâm đến xem biểu diễn và bốc thăm trúng thưởng nên chỉ cúi đầu ăn điểm tâm khai vị.

Theo quy trình, sau phần giới thiệu là phát biểu của CEO về tầm nhìn và mục tiêu năm tới, tiếp đó là trao giải "Nhân viên xuất sắc của năm" để hâm nóng bầu không khí.

Giải Nhân viên xuất sắc ngoài mười vạn tiền thưởng còn có một kỷ niệm chương pha lê. Thương Tuyết Hà trước giờ toàn đứng từ xa nhìn cái huy chương đó chứ chưa bao giờ được xem tận mắt xem nó ra sao.

Phần trao giải bắt đầu, quả nhiên những cái tên được xướng lên đều là người có chức vụ nhất định trong công ty hoặc đạt được thành tựu lớn trong lĩnh vực của họ. Thương Tuyết Hà nhấp thêm một ngụm nước cam, cô chỉ mong MC trao giải thật nhanh để còn xem văn nghệ.

Thế nhưng người nhận giải thứ tư lại có bài phát biểu cực kỳ dông dài. Anh ta kể về hành trình tâm lý suốt gần năm phút mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại khiến MC phải lên tiếng cắt ngang.

MC cười tiễn người thứ tư xuống đài rồi cầm tấm thẻ nhỏ tiếp tục công bố.

"Vị nhân viên xuất sắc thứ năm này rất đặc biệt, là một người bạn khá mới, thâm niên công tác chưa đầy ba năm. Cô ấy luôn cầu toàn và tận tâm với công việc..."

Lời của MC lọt từ tai này sang tai kia của Thương Tuyết Hà, cô vừa cắn hạt dưa vừa xem kịch vui, cho đến khi nghe thấy cái tên được xướng lên, hạt dưa rơi luôn xuống đất.

Phải đến khi bị người bên cạnh huých một cái cô mới sực tỉnh. Dưới ánh đèn sân khấu đang rọi thẳng vào mình, cô chậm rãi đứng dậy, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác.

Theo bản năng, cô tìm kiếm bóng dáng Tư Dao. Khi chạm mắt nhau, đối phương nở một nụ cười đầy vẻ công nhận dành cho cô.

Cho đến khi đứng trên sân khấu, chịu đựng hàng nghìn ánh mắt đổ dồn vào mình, cô mới dần hoàn hồn. Dù không hiểu rõ lắm vì sao mình có tư cách nhận giải "Nhân viên xuất sắc" nhưng có tiền mà không lấy thì đúng là đồ ngốc.

Đã quen phát biểu trước ống kính, nhưng đối mặt với đông người thế này là lần đầu tiên, sân khấu rộng thênh thang khiến cô chẳng có chút cảm giác an toàn nào.

Sự im lặng trên đài khiến phía dưới bắt đầu có chút xôn xao. Cô muốn nói gì đó, nhưng đại não trống rỗng chẳng nghĩ ra được gì.

Cô thấy Tư Dao mấp máy môi ra hiệu: "Cố lên".

Cô trấn tĩnh lại, cầm mic, giữ giọng điệu bình thản: "Cảm ơn công ty đã công nhận nỗ lực của tôi, cảm ơn sếp Trần và sếp Tư đã hết lòng bồi dưỡng..."

Vừa mở lời, một bài cảm ơn kín kẽ như nước chảy mây trôi đã hoàn thành.

CEO mang theo tiền thưởng và kỷ niệm chương pha lê lên trao cho cô. Đây là lần đầu tiên cô được quan sát danh dự này ở cự ly gần, cầm trên tay nặng trịch.

Cô cứ ngỡ thế là xong nhưng vị CEO lại làm khác mọi khi, cầm lấy mic từ tay người dẫn chương trình và phát biểu: "Người đứng cạnh tôi đây là nhân viên xuất sắc có thâm niên thấp nhất trong lịch sử công ty, nhưng những đóng góp của cô ấy hoàn toàn xứng đáng với vinh dự này."

"Công ty chúng ta là chiến trường nơi sự bỏ ra và thu hoạch luôn tỷ lệ thuận. Những năm gần đây công ty luôn nỗ lực đổi mới và ở Thương Tuyết Hà, chúng ta thấy được những khả năng mới. Năm tới, công ty sẽ thành lập một bộ phận Truyền thông mới."

"Do quản lý Thương đây dẫn dắt các thành viên đạt được những thành tích tốt hơn."

Đầu óc Thương Tuyết Hà "uỳnh" một cái trắng xóa. Cô thậm chí không biết mình về chỗ bằng cách nào. Cô tự nhéo má mình một cái, đau đến tỉnh cả người.

Kỷ niệm chương và tiền thưởng trước mặt là thật.

"Vãi thật..."

Cô vừa dứt lời, An Nguyệt đã xúc động ôm chầm lấy vai cô: "Chúc mừng nha quản lý Thương! Lại thăng chức rồi! Lần này còn là đích thân CEO chỉ định nữa chứ!"

Đối mặt với lời chúc mừng của đồng nghiệp, Thương Tuyết Hà lần lượt cảm ơn. Giai Giai nhìn lướt qua xấp tiền trên bàn, trêu chọc: "Tự nhiên có thêm một vạn tiền tiêu vặt, có phải nên khao tụi này một bữa không nhỉ~"

Thương Tuyết Hà theo bản năng ôm khư khư xấp tiền vào lòng: "Số tiền này mình nghĩ kỹ cách dùng rồi!"

"Làm gì cơ?" An Nguyệt tò mò hỏi.

Cô thần thần bí bí ghé tai kể cho An Nguyệt nghe. Nghe xong, An Nguyệt – người vừa bị nhồi một miệng "cơm chó" liền đứng dịch ra xa: "Mẹ kiếp, mình đúng là không nên hỏi!"

Tiệc trôi qua được một nửa, Thương Tuyết Hà đã ăn no, nhìn những vở hài kịch đặc sắc trên sân khấu mà cười nghiêng ngả. Không ngờ đấy, xem ra bộ phận của cô đang có vài "ngôi sao hài kịch" đang lên đấy.

Đến cuối buổi, bữa tiệc bước vào văn hóa mời rượu "đáng ghét". Đã có người bưng ly rượu đi về phía bàn lãnh đạo, muốn nhân cơ hội này làm quen mặt với sếp.

An Nguyệt nháy mắt với Thương Tuyết Hà: "Cậu nhìn xem, sếp Trần cũng qua kính rượu các sếp tổng rồi kìa, cậu không tranh thủ lúc CEO còn ấn tượng mà qua chào hỏi sao?"

"..." Thương Tuyết Hà nhấp một ngụm nước cam, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên: "Không rảnh."

"Nhưng mình thấy sếp Tư bị người ta kính mấy ly rồi kìa, cứ đà này cô ấy say mất."

An Nguyệt chưa dứt lời, Thương Tuyết Hà đã lập tức nhìn về phía Tư Dao. Quả nhiên, mấy người kia đang lần lượt kính rượu cả bàn lãnh đạo. Tư Dao mỗi lần chỉ uống một ngụm nhỏ, nhưng khổ nỗi người đông quá.

Cô suy nghĩ một chút, gọi phục vụ hỏi mượn thuốc giải rượu. Có lẽ là "trang bị" tiêu chuẩn của những dịp thế này, nhân viên phục vụ liền móc từ túi áo khoác ra một lọ nhỏ thuốc ngậm giải rượu đưa cho cô. Sau đó, Thương Tuyết Hà đổi nước cam trong ly thành trà thảo mộc Vương Lão Cát, nhìn không kỹ thì chẳng khác gì rượu vang đỏ.

Cô cầm ly rượu trà trà trộn vào đám đông đi kính rượu. Trên bàn đã có sếp uống quá chén, những người cố gắng thể hiện này e là các sếp cũng chẳng nhìn rõ mặt ai.

"Sếp Tư." Cuối cùng cô đi đến trước mặt Tư Dao, bưng ly khom người, vẻ mặt cực kỳ khách sáo: "Cảm ơn sếp Tư đã tận tình chỉ bảo, năm tới em sẽ nỗ lực hơn nữa để không phụ sự kỳ vọng của chị."

Tư Dao vốn đang thắc mắc sao người này đột nhiên lại chạy tới kính rượu, còn tỏ ra ngoan ngoãn như vậy. Định đáp lời thì trong lòng bàn tay bất ngờ bị nhét vào một lọ nhỏ tròn tròn.

Cúi xuống nhìn, hóa ra Thương Tuyết Hà mượn cớ kính rượu để bí mật đưa thuốc giải rượu cho mình dưới gầm bàn.

Thương Tuyết Hà đến như thể thực sự chỉ để kính một ly rượu, nói xong liền bưng ly rời đi.

Nhưng mới đi được vài bước, cô đã chạm mặt CEO. Người đàn ông một tay bưng ly rượu, rõ ràng cũng đã nhìn thấy cô.

Đi thẳng luôn thì có vẻ bất lịch sự, đang lúc do dự có nên tiến lên chào hỏi cảm ơn sự ủng hộ trên sân khấu hay không thì đối phương đã chủ động nâng ly về phía cô, sau đó bước qua coi như đã chào hỏi xong.

Xem ra vị CEO này cũng chẳng thích cái văn hóa mời rượu này cho lắm.

Tác giả có lời muốn nói:

Xem ra số người thích thể loại 1>0 vẫn đông đảo thật đấy nhỉ [Mặt chó].

Bộ truyện tiếp theo, do nguyên nhân về cốt truyện và thiết lập nhân vật, xác suất cao cũng sẽ là 1>0 (ở giai đoạn đầu). Sau này khi tình cảm đã ổn định, nếu Tiểu Tạ "vùng lên" thành công thì... cứ để thuận theo tự nhiên vậy (Hi hi).

Mèo của sếp Kỷ, Chó của sếp Thẩm, Thỏ của sếp Tư, Cáo già của Tiểu Tạ, nghe cũng thuận miệng phết đấy chứ [Mặt chó].

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!