Chương 4 - Tô Chiêu Ninh - Vân Câm Mộc Nguyệt

Tô Chiêu Ninh - Vân Câm Mộc Nguyệt

Đám người lủi thủi cuốn xéo.

Ta đứng trong gian nhà chính vắng lặng.

Bỗng nhớ lại cái đêm mười lăm tuổi năm ấy.

Cũng trống rỗng như vậy, cũng lạnh lẽo như vậy.

Nhưng điều khác biệt chính là--

Lần này, là ta đuổi bọn họ đi.

Cái dằm trong tim này, hôm nay rốt cuộc cũng nhổ ra được rồi.

Trái tim, sẽ không còn đau nữa!

Thẩm Độ, ngươi tưởng nắm thóp được ta thì ta sẽ thỏa hiệp lùi bước ư?

Xin lỗi, làm ngươi thất vọng rồi!

10.

Trong kinh thành lời đồn thổi nổi lên khắp nơi.

Thẩm Độ âm thầm thuê người tung tin đồn nhảm, từng câu từng chữ đều tạt nước bẩn lên người ta.

Nói ta ghen tuông ngang ngược, ngay cả một biểu muội nương nhờ cửa nhà cũng không dung nổi;

Nói ta xuất thân thương nhân nên tính tình hống hách, chèn ép, nắm thóp hắn suốt ba năm;

Lại còn nói ta bất hiếu, m.á.u lạnh vô tình, đuổi cả cha mẹ ruột ra khỏi nhà.

Liễu Tích Âm đóng cửa rơi lệ, tự xin rời đi, chỉ cầu đừng hủy hoại tiền đồ của Thẩm Độ.

Mẫu thân Thẩm Độ đứng ở đầu ngõ gặp ai cũng khóc, nói trước kia đối xử với ta như con gái ruột, giờ ta nói đoạn là đoạn, chẳng hề nhớ tới ân tình ba năm.

Cha mẹ đệ muội của ta đi dọc phố kể lể, nói ta phát đạt rồi liền không nhận người thân, ngược lại còn khen Thẩm Độ chu cấp cho bọn họ, là bậc lang quân hiếm có.

Thẩm Độ vận y phục giản dị, giả vờ bộ dáng nhẫn nhịn, gặp ai cũng chỉ nói: Tất cả đều là lỗi của ta.

Ra vẻ cảm niệm sự giúp đỡ ba năm của ta, một lòng giữ trọn hôn ước.

Hắn còn đến trước phủ ta, làm bộ thâm tình tha thiết.

"Chuyện nàng làm ầm ĩ đòi từ hôn, nhục mạ ta trước mặt công chúng trước kia, ta đều bỏ qua không tính toán."

"Ta và nàng mỗi người lùi một bước, hôn ước không hủy, cả đời này ta chỉ cần mình nàng làm chính thê."

Thật là một chiêu bỏ qua không tính toán.

Thật là một chiêu lấy lùi làm tiến.

Thanh Đường tức đến tay cũng run lên.

"Hắn đảo lộn trắng đen! Tự tách mình ra sạch sẽ hoàn toàn!"

Mà hắn bảo vệ được danh tiếng, hôn ước, tiền đồ, lật ngược thế cờ toàn diện.

Ta m*n tr*n chén trà, thần sắc bình thản.

Có qua có lại mới toại lòng nhau.

Hắn vốn luôn quý trọng danh tiết, vậy thì ta sẽ xé nát thể diện của hắn.


Chẳng bao lâu, các tửu lầu đua nhau kể chuyện, tin tức nhanh c.h.óng lan truyền khắp thành.

Những câu chuyện như "Thám hoa lang vong ân phụ nghĩa", "Tư tình giữa Thám hoa và biểu muội bạch liên hoa", "Thám hoa lang mượn hoa dâng Phật" được bàn tán xôn xao trên khắp các ngõ phố, gió chiều đã đổi hướng hoàn toàn.

Bách tính trong thành, ngày nào cũng có chuyện mới để bàn tán.

Ta còn sai Thanh Đường chép mấy chục bản giấy vay nợ ghi rõ khoản tiền ba mươi vạn hai ngàn bảy trăm lượng mà Thẩm Độ thiếu ta.

Dán khắp các tửu lầu, quán rượu, cửa phường, đầu hẻm trong kinh thành.

Cả trước cổng Hàn Lâm Viện cũng dán một bản.

Danh tiếng của Thẩm Độ, từ nay đã hoàn toàn thối nát khắp kinh thành.

Ta nhẹ nhàng thổi lớp bọt trên chén trà, thầm nghĩ: "Loại hàng hóa rẻ tiền này mà cũng xứng đấu với ta sao?"

Chẳng phải là dùng tiền để tạo thế sao?

Tô nương tử ta đây cái khác không có, chứ tiền thì không thiếu.

Đêm đó, Thẩm Độ cho người đưa tới một lá thư.

Chỉ vỏn vẹn một câu: "Tô Chiêu Ninh, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"

Ta cầm bút hồi đáp: "Thanh toán."

Năm xưa ngươi chẳng phải từng nói nếu phụ ta, sẽ thân bại danh liệt, chếc không toàn thây sao?

Vậy thì, ta sẽ thành toàn cho ngươi!

11.

Ta đã sớm tra rõ, chính Thẩm Độ âm thầm tìm lại cha mẹ ta.

Hai bên cấu kết với nhau: Sau khi xong việc, Thẩm Độ sẽ nạp Tô Vi làm quý th.i.ế.p, sắp xếp cho Tô Hoàn vào tiệm cầm đồ làm nhị chưởng quầy.

Hôm sau, ta dẫn hộ viện đến phủ đệ của Thẩm Độ.

Nơi này, từ trạch viện, gia cụ cho đến quan bào, trang sức đều là tiền của ta bỏ ra mua sắm.

Ta ném phắt khế đất ra.

Ra lệnh cho cả ba kẻ đó, trong vòng ba ngày phải lập tức dọn đi.

Hộ viện tiến lên, khuân sạch mọi đồ đạc thuộc quyền sở hữu của ta.

Thẩm Độ chặn trước sân, vẻ mặt đầy tự tin.

"Chiêu Ninh, ta biết trong lòng nàng vẫn không nỡ bỏ ta."

"Hôm nay nàng dẫn người đến dọn đồ, chẳng qua cũng chỉ là giở trò ép ta nhượng bộ mà thôi."

"Nàng hãy quỳ xuống cầu xin ta, rồi đồng ý cho Tích Âm làm bình thê."
"Sau này cứ an phận thủ thường ở hậu trạch, giao lại tiệm cầm đồ cho ta quản lý, ta sẽ không so đo chuyện nàng hồ đồ hôm nay, sẽ cùng nàng sống những ngày tháng tốt đẹp."
Ta bật cười thành tiếng.

Người không biết xấu hổ thì ta đã gặp nhiều.

Nhưng loại không biết xấu hổ đến mức này thì đúng là hiếm thấy.

Liễu Tích Âm ngẩng cằm lên, ánh mắt đầy mỉa mai:

"Ta và biểu ca vốn dĩ tâm đầu ý hợp, ngươi ngang ngược mạnh mẽ, vốn dĩ chẳng xứng với huynh ấy."

Thẩm mẫu lạnh lùng quát mắng.

"Phu thê vốn dĩ nam chủ ngoại nữ chủ nội, nữ tử độc chiếm gia nghiệp, chuyện gì cũng đè đầu cưỡi cổ nam nhân là điều không hợp đạo lý ở đời."

"

Ta lập tức giơ tay.

Giật phắt chiếc quan bào mà ta bỏ tiền may trên người Thẩm Độ.

Ném mạnh xuống đất.

Ta cười lạnh: "Không nỡ bỏ ngươi? Ngươi quá tự cao tự đại rồi."

"Muốn ta quỳ xuống, giao ra cửa hàng, chấp nhận bình thê ư? Thật nực cười!"

"Hiện tại là các ngươi đang sống dựa vào tiền của ta, chứ không phải ta phụ thuộc vào các ngươi! Ngươi lấy mặt mũi đâu mà nói ra những lời đó?"

Ta nhìn sang Liễu Tích Âm: "Ngươi tưởng ta giống ngươi sao, chuyên đi nhặt những loại hàng rẻ tiền này về?"

Sắc mặt Thẩm Độ xanh mét, quát lớn: "Tô Chiêu Ninh, nàng đừng có quá đáng!"

Quá đáng ư?

Đây mới chỉ là bắt đầu thôi!

Ta chậm rãi bước tới:

"Ngươi xúi giục thân mẫu đến cửa gây rối, rêu rao lời đồn hủy hoại danh tiết của ta."

"Lại tìm đám người thân hút m.á.u đó của ta về, dùng chữ hiếu để ép ta thỏa hiệp."

"Tính kế hôn sự của ta, mưu đồ tiệm cầm đồ của ta."

"Thẩm Độ, ngươi đúng là khiến người ta buồn nôn."

Thẩm Độ tức giận đến mức gân xanh trên trán nổi rõ.

Ta dừng lại một chút, tiếp tục nói:

"Ngươi thực sự nghĩ rằng ta sẽ cúi đầu ư?"

"Ngoan ngoãn bỏ tiền ra trải đường, dâng tiệm cầm đồ cho ngươi sao?"

Ta cười khẩy: "Nằm mơ giữa ban ngày."

Thẩm mẫu hét lên: "Tô Chiêu Ninh, ngươi nhất định sẽ gặp quả báo!"

Ta quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo.

"Quả báo ư?"

"Con trai ngươi tiêu tiền của ta để nuôi tình nhân, còn mưu tính chiếm đoạt gia sản của ta. Nếu có quả báo, cũng là đến lượt các ngươi trước."

Cỗ xe ngựa lăn bánh rời khỏi ngõ.

Từ nay về sau, đừng hòng có kẻ nào giẫm đạp lên ta dù chỉ một chút.

12.

Thẩm Độ hoảng sợ, dự định dựa vào liên hôn để lật ngược tình thế.

Bà mối bôn ba suốt ba ngày, cuối cùng thực thà hồi đáp.

Nhà họ Vương thẳng thắn nói không với tới.

Nhà họ Lý yêu cầu hắn ta phải tiễn Liễu Tích Âm đi trước.

Nhà họ Triệu thì dứt khoát bảo hắn ta nợ nần chồng chất, không gả.

Thẩm Độ nghe xong, sắc mặt tái mét.

Liễu Tích Âm khóc lóc thảm thiết: "Biểu ca, đều tại ta, ta đi ngay đây."

Nàng ta giả vờ đòi rời đi.

Thẩm Độ lần này hoàn toàn không để ý tới.

Khi Thanh Đường về báo tin, ta đang kiểm kê tranh chữ và cổ vật.

Ta sớm đã đoán được hắn ta sẽ đi con đường liên hôn này.

Không còn kho bạc là ta đây chống lưng, mọi chi tiêu của hắn ta đều trở nên chật vật.

Hắn ta tưởng chỉ cần dựa vào cái danh Thám hoa, lại có vẻ ngoài bảnh bao là các tiểu thư thế gia sẽ tự đổ xô vào sao?

Trong kinh thành này, nhà nào gả con gái mà không xem xét kỹ gia thế? Danh tiếng hắn ta đã thối nát, nợ nần ngập đầu, ai dám dính vào?

Ở Hàn Lâm Viện, những đồng liêu từng nâng đỡ hắn ta trước kia, giờ gặp mặt đều chọn cách đi đường vòng.

Văn chương hắn ta dâng lên cũng bị cấp trên ép lại, không cho đăng tải.

Người ta nhận quà biếu từ hắn đều không dám nhận, tất cả đều nói là do Tô nương tử đã dặn dò trước.

Nghe xong, ta khẽ cười.

Việc viết thư thông báo cho các vị đại nhân từ trước, vốn dĩ ta đã lường trước được cục diện này.

Thanh Đường hạ giọng nói: "Thẩm Độ hiện giờ tứ bề thọ địch, e là sẽ làm chuyện tuyệt tình."

Đầu ngón tay ta lướt trên bức họa, thần sắc lãnh đạm.

"Hắn muốn chơi trò dư luận, ta sẽ l*t s*ch lớp áo che đậy của hắn."

"Hắn muốn dùng áp lực quan trường, ta sẽ tìm người có thể đè bẹp hắn."

"Chuẩn bị lễ vật, ta muốn đến phủ Trưởng công chúa.", ta ra lệnh.