Thanh Đường châm thêm trà: "Tiểu thư, người đừng nghĩ nhiều nữa."
Ta nâng chén trà, khẽ nhấp một ngụm.
Thẩm Độ, đã đến lúc ngươi phải thực hiện lời thề của mình rồi.
07.
Ta sai Thanh Đường đi xử lý vài chuyện.
Thứ nhất, soạn thư từ hôn, đưa đến Thẩm phủ.
Thứ hai, rút hết nhân thủ cài cắm bên phía Thẩm Độ về, chỉ để lại lão quản gia Trung Bá, đồng thời dặn người nhắn lại cho ông ấy vài câu.
Ta lại nâng bút viết một phong thư, gửi cho mấy vị đại nhân thường tới tiệm cầm đồ.
Chỉ vỏn vẹn một câu: Chuyện của Thẩm Độ, chư vị không cần bận tâm giúp đỡ nữa.
Cuối cùng sai người chuẩn bị một phần hậu lễ, gửi tới phủ Trưởng công chúa.
08.
Thư từ hôn vừa gửi đi chưa đầy nửa ngày, Thẩm mẫu đã tìm tới.
Đúng như dự đoán.
Ta ghé sát tai thì thầm với nha hoàn thân cận Hồng Thược, nàng gật đầu rồi quay người rời đi.
Thẩm mẫu cài trâm bộ diêu vàng ròng, cổ tay đeo đôi vòng phỉ thúy-toàn bộ đều là tiền của ta mua.
Bà ta vừa vào cửa đã túm lấy tay ta, lải nhải khơi gợi chuyện xưa.
"Chiêu tỷ nhi, con từ hôn như vậy, làm tổn thương tình cảm hai nhà chúng ta."
Ta thản nhiên liếc bà ta: "Tình cảm? Từ lúc Thẩm Độ dung túng Liễu Tích Âm, chút tình cảm ấy đã sớm chẳng còn rồi!"
Hốc mắt bà ta đỏ hoe: "Độ nhi chỉ là nhất thời hồ đồ."
"Nó vừa về đã cầu xin ta tới đây tạ lỗi với con, chứng tỏ trong lòng nó vẫn có con..."
Ta ngắt lời bà ta: "Trong lòng hắn không có con, mà là có tiền bạc của con."
Sắc mặt bà ta cứng đờ, rồi hạ thấp giọng:
"Con bé Liễu Tích Âm kia, nạp vào cũng chỉ là cái th.i.ế.p. Con là chính thất, sau này muốn xử trí thế nào thì xử trí."
Hơn nữa, hôn sự còn đó, những mối quan hệ của Độ nhi ở Hàn lâm viện con vẫn có thể dùng."
Ta đặt chén trà xuống: "Thẩm phu nhân, Thẩm Độ thì có quan hệ gì? Tất cả nhân thủ đều là do con điều tới đấy."
Cuối cùng bà ta không nhịn nổi nữa, vùng đứng dậy.
"Tô Chiêu Ninh, con đừng có được nước lấn tới! Con là nữ tử nhà buôn, có thể trèo cao bám vào Thẩm gia chúng ta là phúc phận của con rồi!"
Ta đứng dậy, cầm chén trà, hắt thẳng nước trà vào mặt bà ta.
Thẩm mẫu hét lên: "Con muốn làm gì?"
"Giúp bà tỉnh táo lại! Cả miệng toàn lời xằng bậy!"
Ta ra hiệu cho Thanh Đường.
Thanh Đường tiến lên một bước, tháo sạch trâm bộ diêu vàng ròng trên đầu và đôi vòng phỉ thúy trên tay bà ta xuống.
"Đây đều là đồ tiểu thư nhà ta tặng cho bà! Trả lại đi!"
Thẩm mẫu tức giận đến run rẩy.
"Tô Chiêu Ninh, con tuyệt tình như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ hối hận!"
Hối hận?
Trong cuộc đời của Tô Chiêu Ninh ta, không có hai chữ hối hận.
Khi Thẩm mẫu bị lôi ra ngoài.
Nha hoàn thân cận Hồng Thược ôm một xấp thư từ sổ sách vội vã chạy tới.
"Tiểu thư, những thư từ sổ sách này bị ẩm, đều hỏng cả rồi..."
Ta vội đưa tay ra hiệu ngăn nàng lại, liếc mắt ra dấu.
Hồng Thược im bặt, vô thức liếc nhìn Thẩm mẫu, vội vã cúi đầu lui xuống.
Thẩm mẫu quay đầu nhìn lại.
09.
Chưa đầy mấy ngày, cha mẹ và đệ muội mất tích bốn năm nay đột nhiên tìm tới cửa.
Sao lại có chuyện trùng hợp đến thế?
Ta vừa từ hôn với Thẩm Độ, bọn họ liền trở về.
Chắc chắn là do Thẩm Độ đứng sau xúi giục.
Được lắm Thẩm Độ!
Ngươi rõ ràng biết bọn họ chính là cái dằm đâm sâu trong tim ta.
Ngươi lại còn tự tay đâm thẳng vào tim ta.
Phụ thân ngồi trên đường thượng, đỏ mắt nói năm đó thực sự bất đắc dĩ, trong lòng vẫn luôn canh cánh nhớ về ta.
Mẫu thân Thôi thị ở bên cạnh lau nước mắt, lải nhải chuyện cả nhà cuối cùng cũng được đoàn viên.
Ta nhìn hai người bọn họ, nhớ lại cái đêm bốn năm trước ấy.
Tô Hoàn đầy vẻ giễu cợt mở lời: "Tỷ tỷ giờ đây phát đạt rồi, nên không nhận cha mẹ nữa sao?"
Ta đặt chén trà xuống: "Bốn năm trước lúc các người vét sạch bạc tiền rồi vứt bỏ ta mà chạy trốn, từ ngày đó, ta đã không còn người thân nữa rồi."
Thôi thị lau nước mắt: "Bốn năm nay ở bên ngoài sống khổ cực quá, chỉ có thể quay về dựa dẫm vào con..."
"Khổ sao?" Ta ngắt lời bà ta, "Lúc ta bị chủ nợ ép phải dập đầu cầu xin, các người mang theo tiền bạc ở bên ngoài hưởng phúc. Giờ thấy ta có ngày sống tốt rồi, liền chạy tới dựa dẫm vào ta ư?"
Phụ thân đặt mạnh chén trà xuống: "Tô Chiêu Ninh! Tình thâm m.á.u mủ sao có thể nói đoạn là đoạn? Con giờ đây có tiền, thì nên tiếp tế cho gia đình!"
Ta lạnh lùng nhìn bọn họ.
"Các người vào cửa chỉ nhớ nhung tiền bạc của ta, nửa câu không hỏi ta bốn năm nay đã vượt qua thế nào, chịu bao nhiêu gian khổ, mà cũng dám mở miệng nói chuyện thân tình hiếu đạo sao?"
Phụ thân nghẹn lời.
Tô Vi cúi đầu bước tới, lúc ngước mắt lên thì tâm tư không sao giấu nổi.
"Tỷ tỷ, người như Thẩm đại nhân khó tìm được người thứ hai... Nếu tỷ tỷ không muốn mối hôn sự này, chi bằng nhường cho muội. Muội thay tỷ gả đi, sau này cũng có thể đỡ đần gia đình nhiều hơn."
Ta nhìn muội ta, bật cười thành tiếng.
"Thứ hàng này mà ngươi xem như bảo vật? Muốn thì cứ cầm lấy, ngươi cùng Liễu Tích Âm hầu hạ hắn, đúng là xứng đôi vừa lứa."
Phụ thân đập bàn cái rầm: "Tô Chiêu Ninh! Đủ rồi!"
Ông ta đè nén cơn giận: "Chuyện thay gả để sau hãy bàn. Con một mình lo liệu tiệm cầm đồ quá vất vả, ta muốn để Hoàn nhi đi giúp con, làm nhị chưởng quỹ."
Nghe xem.
Thật là thể diện.
Thật là ấm lòng.
Nhòm ngó tiền bạc của ta.
Để ý hôn sự của ta.
Mưu đồ tiệm cầm đồ của ta.
Một đám muỗi hút m.á.u, nhìn thôi đã thấy buồn nôn.
Chút kỳ vọng cuối cùng trong lòng, tan biến sạch không còn một mảnh.
Tô Hoàn vẻ mặt ngạo mạn: "Tỷ tỷ chút mặt mũi này cũng không muốn dành cho đệ sao?"
Ta lạnh mắt đáp lại: "Các người còn mặt mũi để nói sao? Muốn cướp gia sản của ta, nằm mơ đi!"
Tô Hoàn tức đến đỏ mặt tía tai: "Ngươi chính là sao chổi khắc mẹ, kiếp số sinh ra không ai thương!"
Ta chộp lấy bình rượu trên bàn, thẳng tay ném vào đầu hắn.
"Xoảng--"
Bình rượu vỡ tan.
Hắn kêu đau một tiếng, ngã nhào ra sau.
Thôi thị thét lên thất thanh, Tô Vi sợ hãi trốn vào góc tường.
Phụ thân đứng phắt dậy, chỉ tay vào ta: "Nghịch nữ, đồ nghịch nữ này--"
Ta siết chặt mép bàn, mạnh mẽ lật đổ cái bàn.
"Xoảng!"
Chén đĩa vật dụng trên bàn vỡ tan tành khắp sàn.
Ta đứng giữa bãi hỗn độn, vỗ vỗ tay.
"Người đâu, đuổi hết đám người này ra ngoài."
Phụ thân gân cổ, ngón tay run rẩy không ngừng: "Gia sản họ Tô này, vốn dĩ phải có một phần của ta!"
Ta cười lạnh: "Năm đó các người vét sạch gia tài, tổ phụ bị các người chọc tức đến mức qua đời, trước khi lâm chung đã lập văn bản, toàn bộ gia sản đều đứng tên ta."
"Từ nay về sau, cấm các người bước vào cửa nửa bước, ai dám bước vào một bước--"
Ta ngừng một lát, giọng điệu lạnh lùng:
"Đừng trách ta chặt chân kẻ đó."