Chương 87 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Dương Tiểu Hoa thấy Giang Ninh mang cơm đến, biết điều định lui ra, nhưng bị Giang Ninh giữ lại.

“Ở đây ăn với đại nương, ăn xong ta cho con mang một chén thịt thỏ về biếu a cha. Hôm nay các con được ăn thịt thỏ là nhờ Dương Hán thúc đưa đấy. Lần sau gặp, nhớ nói cảm ơn nhé!” Giang Ninh dặn dò.

Đám trẻ gật đầu liên tục, mắt thì dán chặt vào đĩa thịt thỏ, chẳng buồn chớp.

Điền Phong cũng vậy, nhưng là lớn nhất ở đây, hắn nhanh chóng hoàn hồn, ngượng ngùng cúi đầu: “Giang đại nương lại phải tốn kém rồi.”

“Ta đâu có tốn kém. Là Tiểu Hoa a cha đưa thỏ, ta ban đầu chỉ định lấy lông thôi… Thôi, không nói nữa. Tính là ta nợ tình Tiểu Hoa a cha, sau này ngươi cứ dạy con bé học chữ cho tốt là được.”

Giang Ninh cười, không để tâm, rồi liếc nhìn đống gạch còn bốc khói hỏi: “Đốt được bao nhiêu rồi?”

Dương Tam Thiết vội đưa nàng lại xem: “Mấy cái này là hôm nay chúng ta nung xong. Đọc sách một canh giờ, làm việc một canh giờ, cái gì cũng không chậm trễ.”

Cách sắp xếp này quả thật hợp lý. Nung khô một mẻ mất chừng một canh giờ, chỉ cần thêm củi giữ lửa, bọn nhỏ vừa ngồi trông bếp vừa học, không bỏ dở việc nào.

Giang Ninh yên tâm, để cơm xong liền đi lên sau núi. Lúc này trời còn sáng, nàng tranh thủ làm thêm chút việc, chờ tối hẳn thì xuống núi cùng bọn trẻ về.

Sáng hôm sau, Giang Ninh mang theo hai tấm da thỏ đến nhà An Vĩnh Lương.

Vừa thấy, An Vĩnh Lương hít hà: “Giang đại nương, đúng là giỏi thật! Da đẹp thế này mà cũng lột được. Bao nhiêu tiền?”

Hỏi xong, hắn mới nhận ra không ổn, ngượng gãi đầu: “Thói quen thôi, đừng để bụng. Hai tấm da này làm được khối bút lông, hay là ta làm hết luôn cho?”

Giang Ninh gật đầu mạnh: “Đúng ý ta. Làm được bao nhiêu thì làm, mỗi cây mười văn.”

Hai người vừa bàn xong thì ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa rầm rầm, kèm theo tiếng lạch cạch.

An Vĩnh Lương lập tức sầm mặt, bước ra mở cửa.

Cửa vừa mở, tiếng gầm gừ của Mã thị đã vang vào: “Ma kỷ cái gì! Tìm ngươi giúp thôi mà cũng bày đặt mệt mỏi… Ủa, sao lại là ngươi?!”

Nói được nửa câu mới thấy Giang Ninh đang ở trong sân, toàn bộ lông mày của Mã thị nhăn thành một cục.

Giang Ninh nhướng mày, cười lạnh: “Lời này thật có ý tứ nha! An người bán hàng rong mở cửa buôn bán, ta đến mua đồ là chuyện bình thường. Người sáng mắt cũng đoán ra được, ta chưa hề chọc gì ngươi, ngươi lại dùng thái độ này tiếp khách của An người bán hàng rong? Sao? Ngươi với hắn có thù oán, không muốn hắn làm ăn tốt à?”

“Đánh rắm!” Mã thị thẹn quá hóa giận, định cãi nhau.

An Vĩnh Lương cau mày, chắn trước mặt Giang Ninh: “Đại bá nương, đây là khách của ta. Ngươi định chặn đường kiếm cơm của ta à?”

Mã thị trừng Giang Ninh một cái, cuối cùng vì có việc cầu người nên đành nuốt giận: “Không nói mấy thứ khác, mau đi giúp ta tìm người!”

Nói rồi định kéo An Vĩnh Lương đi.

An Vĩnh Lương giật tay ra, mặt lạnh: “Rốt cuộc có chuyện gì? Đại bá nương không thấy ta đang bận sao?”

Mã thị chống nạnh quát: “Vội vội vội… Ngươi sao mà ích kỷ thế? Đều là người một nhà, ta có việc gấp mà ngươi cũng không chịu giúp, quả nhiên là đồ bạch nhãn lang!”

Hồ thị từ trong phòng bước ra, hừ lạnh: “Đại bá nương nói nghe hay nhỉ. Nuôi lớn Vĩnh Lương là nãi nãi, liên quan gì đến ngươi? Bạch nhãn lang còn chưa đến lượt ngươi mắng!”

Mã thị tức điên, gào với An Vĩnh Lương: “Ngươi có đi hay không?!”

“Không rảnh.” An Vĩnh Lương quay mặt đi thẳng.

Hồ thị cười nhạt: “Không phải chuyện của bà nội thì đại bá nương bớt đến đây, kẻo lại hỏng tình cảm thân thích.”

“An Vĩnh Lương, hôm nay mà ngươi không theo ta, sau này đừng nhận chúng ta là người nhà nữa!” Mã thị hầm hầm uy h**p.

An Vĩnh Lương chán ghét: “Chờ khi nào đại bá nương đại diện được cho đại bá thì hãy nói câu đó!”

Mặt mũi bị hai vợ chồng tiểu bối hạ liên tiếp trước mặt người ngoài, Mã thị lại chẳng làm gì được, thế là lập tức lăn ra đất gào khóc om sòm, như muốn kéo cả thôn đến xem.

Đúng lúc đó, đối diện có phụ nhân bước ra, trừng mắt quát: “Sạo cái gì mà sạo! Làm ồn đánh thức tôn tử nhà ta, ta cho ngươi đẹp mặt!”

Mã thị liếc một cái, chẳng thèm để tâm, tiếp tục tru.

Phụ nhân kia nổi giận, xách cái chổi phang thẳng tới.

Mã thị hoảng hồn bật dậy né: “Lưu Thúy Hoa, bà điên này! Bị bệnh à? Dựa vào đâu quản chuyện nhà ta?!”

“Đánh rắm! Chuyện nhà ngươi chó cũng chẳng buồn quản, nhưng hễ ảnh hưởng tới nhà ta là không được!”

Lưu Thúy Hoa cầm chổi về đứng chặn cửa nhà mình, gườm gườm: “Còn dám để ta nghe tiếng khóc gào nữa, ta đánh cho kêu trời trời chẳng biết, kêu đất đất chẳng hay!”

Thấy cả vợ chồng An Vĩnh Lương không ai giúp, Mã thị náo không nổi nữa, hậm hực dậm chân, phun một bãi xuống đất rồi bỏ chạy.

Giang Ninh lắc đầu: “Đúng là cực phẩm đến mức không nói nổi.”

Lưu Thúy Hoa ngạc nhiên: “Câu này nghe lạ nha, sao lại nói vậy?”

Giang Ninh mỉm cười: “Tức là chưa thấy ai như thế, đến đánh giá cũng khó.”

“A, Mã thị cái thứ rác rưởi ấy có gì đáng khen? Mèo chê chó ghét, chuột gặp còn phải đi đường vòng!” Lưu Thúy Hoa hằn học, nói thẳng chẳng nể nang gì.

Hồ thị hỏi: “Lưu đại nương, bà biết đại bá nương lại gây chuyện gì không? Vừa nãy tôi nghe loáng thoáng bà ấy bảo tìm người.”

Lưu Thúy Hoa khoát tay: “Không liên quan đến nhà vĩnh Lương đâu. Hình như bên nhà mẹ đẻ của Mã thị có thân thích mất tích, huy động cả thôn tìm vẫn không thấy. Từ huyện thành tìm ra mấy thị trấn phụ cận, bọn họ muốn nhờ nhà đại bá hỗ trợ, Mã thị thì bảo một đứa con phải làm việc, một đứa đi học, không rảnh.

Nhưng thân thích tìm đến tận cửa thì cũng không thể không giúp, thế là nhắm sang các ngươi. Nói thật, gặp đại bá nương như vậy các ngươi cũng đủ xui rồi! Mấy ngày tới tốt nhất đừng cho bà ta vào cửa, kẻo lại ầm ĩ phiền lắm!”

Nói xong, Lưu Thúy Hoa đóng cửa, chẳng khách sáo gì với vợ chồng An Vĩnh Lương.

Hồ thị quay lại, thấy Giang Ninh tò mò thì cười khổ: “Bà ấy là thám tử sống của vùng này, không gì lọt qua mắt. Trước kia đại bá nương nói xấu bà ấy sau lưng, bị bà ấy nghe được nên thành kẻ thù.

ần này bà ấy cố ý kiếm chuyện để chọc tức đại bá nương, cũng coi như gián tiếp giúp chúng ta. Sau này ta phải qua cảm ơn, không bà ấy lại bảo ta không biết làm người.”

Giang Ninh lắc đầu, nghe mấy chuyện lòng vòng thế này mà thấy đau cả đầu, bèn vội về nhà.

Vừa tới đầu ngõ đã thấy Mã thị kéo theo Tiền lão nhân và Trần thị đứng nói chuyện cách đó không xa.