Chương 73 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Khi đám “gậy thọc cứt” Tiền gia vừa đi khuất, Lý thị như mất hết sức, thân mình mềm nhũn, ngã dựa vào Giang Ninh và Chu thị, bật khóc nức nở. Tiếng khóc ấy khiến ai nghe cũng chua xót, khó chịu trong lòng.

Giang Ninh vội an ủi: “Nương, đừng khóc nữa. Khóc chỉ để người ta chê cười thôi. Lời Tiền gia vừa nói, nương đừng để trong lòng. Ngày tháng nhà mình chắc chắn sẽ càng ngày càng khá lên.”

Chu thị cũng nhỏ giọng hùa theo: “Đúng đó, đại tẩu nói không sai. Nương xem, a cha với lão tam nhà mình vừa mới qua cơn nguy kịch. Mùa đông này vẫn còn việc làm, so với nhiều nhà khác thì mình tốt hơn nhiều!”

Nghe vậy, Lý thị mới dần nín khóc, nhưng vẫn tức nghẹn: “Lão nương muốn xem coi Tiền gia có bao nhiêu bản lĩnh, đi được bao xa! Dám mở miệng nguyền rủa con trai ta… lão nương thề, nó không chết cũng chẳng yên!”

Mắng thêm một lúc, Lý thị quay người bước vào phòng Dương lão nhị: “Ngươi nghe đây. A cha ngươi lát nữa sẽ cùng mấy vị nha sai lên huyện thành. Nếu Tiền thị vẫn còn nghĩ tới tình vợ chồng, không muốn hòa li, ta sẽ nể mà coi nàng thêm một lần. Chờ nàng ba năm sau ra tù, ta còn nhận nàng làm con dâu. Nhưng… nếu nàng đồng ý hòa li, thì ngươi cũng nên hết hy vọng đi!”

“Nương, ta biết rồi.” Dương lão nhị nhắm mắt, giọng không lộ chút cảm xúc.

Lý thị thở dài, rồi ra ngoài dặn dò Dương lão đầu vài câu.

Giang Ninh thấy để Dương lão đầu đi một mình không yên tâm, liền bảo Dương Nhị Đản theo. Chu thị cũng đẩy Dương lão tam một cái: “Ngươi cũng đi phụ giúp, với lại… mang theo chút tiền.”

Nói xong, Chu thị lấy ra hai mươi văn, đưa hết cho Dương lão tam.

Dương Nhị Đản vốn đã có tiền trên người, nên Giang Ninh không nhắc thêm.

Thấy hai con dâu hiểu chuyện như vậy, Lý thị đem so với Tiền thị thì càng thấy khác một trời một vực, bao nhiêu ấm ức trong lòng cũng vơi đi phần nào.

Khi mấy người Dương lão đầu vừa rời khỏi, Lý thị gọi hai chị em Dương Đại Nha vốn đang trốn trong nhà chính ra.

Hai đứa bé đôi mắt đỏ hoe, thần sắc hoảng sợ, hoàn toàn khác với bộ dạng ngang ngược khi bắt nạt Dương Tam Thiết trước đây.

Lý thị thở dài, giọng nghiêm nghị: “Vừa nãy chuyện gì, các ngươi đều thấy và nghe rõ rồi. Tiền gia là hạng người gì, các ngươi cũng biết. Thân thích như thế… không cần cũng chẳng sao. Hôm nay, bà nội chỉ hỏi một câu: Các ngươi còn nhận ngoại tổ nhà mình không?”

Hai đứa nhỏ đồng loạt lắc đầu, cúi thấp đến mức gần chạm ngực.

Lý thị nghe vậy, sắc mặt mới dịu đi đôi chút.

Giang Ninh khẽ nhíu mày. Giáo con không phải là dạy kiểu này. Nàng liền hỏi: “Đại Nha, Nhị Nha, bên ngoại đối với các ngươi có tốt không?”

Dương Đại Nha ngẩng lên liếc Giang Ninh một cái, rồi lại cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi: “Không… tốt…”

“Không tốt chỗ nào?” Giang Ninh dịu giọng.

Dương Đại Nha lần này không cúi đầu ngay, mà ngước nhìn nàng: “Mỗi năm Tết Âm lịch mới về một lần. Bà ngoại không cho chúng ta ngồi bàn ăn, cũng không cho ăn thịt. Nói con gái là của nợ, không cần ăn thịt. Nhưng nương và Phú Quý thì được ăn.”

Lý thị nghe xong, vừa tức vừa xót, hận sắt không thành thép, chọc chọc vào trán hai đứa: “Bọn họ như vậy mà các ngươi còn mở miệng khen nhà ngoại tốt? Các ngươi đúng là ngốc!”

Dương Nhị Nha ôm đầu, rơm rớm nước mắt: “Là nương bảo chúng con phải nhớ nhà ngoại tốt, con đâu biết tốt ở chỗ nào… đều là nương nói.”

Trong phòng, Dương lão nhị nghe rõ mồn một, vừa giận vừa tự trách. Mỗi năm mùng hai Tết hắn cũng theo về Tiền gia, vậy mà không nhận ra chuyện này.

Chu thị lắc đầu: “Nhị tẩu cũng lạ thật! Nhị bá ca là đàn ông, không để ý mấy việc này còn tạm. Nàng thì lúc nào cũng ở với bọn nhỏ, sao lại không biết? Một chút cũng không thương con sao?”

Giang Ninh cười lạnh: “Nếu nàng biết thương hai đứa, đã chẳng để cả nhà trông vào sức bọn nhỏ.”

Lý thị liếc sang Giang Ninh. Nàng lập tức cười mỉa: “Nương đừng nhìn con. Con đã sớm quyết sửa sai. Nếu không phải làm đồng thật sự quá sức, con đã xuống ruộng từ lâu, chẳng để Nhị Đản vất vả.”

Lý thị nghĩ đến cảnh nhà mẹ đẻ của Giang Ninh, chau mày: “Tuy ngươi làm đồng không giỏi, cũng nên thử. Giờ Đại Đầu với Nhị Đản đều bận, còn trông vào Tam Thiết, sang năm cả nhà đói thì sao?”

Giang Ninh gật đầu: “Con biết. Giờ con đang tính cách. Không được thì thuê mấy người làm công nhật, giống mùa gặt thôi.

Nương xem, giờ a cha với các ca bận phòng sống, nếu làm ăn được thì sẽ tiếp tục làm. Ruộng sống họ cũng không rảnh lo, tam đệ muội thì còn phải trông nhà và chăm quý – phú quý, cũng bận. Nương bên này còn lo cho lão nhị, cho dù có lòng cũng chẳng đủ sức. Nhà con thuê công nhật, e rằng nhà mình cũng phải thuê.”

Lý thị lắc đầu: “Chưa nghe thấy đồng tiền leng keng đã tính chuyện tiêu. Không được sống kiểu đó!”

Giang Ninh che miệng cười: “Cứ chờ xem. Nếu đầu xuân sang năm làm ruộng không được thì chuyển sang trồng hoa màu, tính toán kỹ rồi mới thuê người.”

Lý thị không nói thêm.

Dứt lời, Giang Ninh quay sang hai đứa nhỏ: “Nếu Tiền gia không tốt với các ngươi, sau khi cha mẹ hòa li, bớt qua lại bên đó. Nếu họ chủ động tìm thì phải nói với người lớn, đừng dễ bị lừa. Nghe rõ chưa?”

Hai đứa đồng loạt gật đầu.

Giang Ninh hài lòng, nhưng nhìn xuống mới thấy cuối thu rồi mà chúng vẫn mặc áo đơn, giày rơm rách toác, năm ngón chân lòi ra cào đất. Nàng nhíu mày: “Các ngươi có biết may quần áo không?”

Cả hai cùng lắc đầu.

“Vậy biết làm gì?” Giang Ninh trợn mắt.

Dương Đại Nha với Dương Nhị Nha nhìn nhau, lí nhí: “Biết làm ruộng, nấu cơm, quét dọn, trông em.”

“Thực dụng thật đấy…”

Giang Ninh lẩm bẩm. Rồi lại hỏi: “Quần áo rách ai vá?”

Cả hai theo phản xạ nhìn sang Lý thị: “Bà nội vá…”

Lý thị lúc này mới để ý áo 2 đứa cháu rách tả tơi, lòng như bị đè tảng đá, khó thở, mày nhíu chặt, lại mắng Tiền thị một trận thậm tệ: “Trong nhà không còn quần áo lành sao? Sao lại mặc thế này?”

Dương Nhị Nha vừa khóc vừa đáp: “Nương đem đi cầm, nói để lấy tiền xây nhà.”

“Nàng nói láo!” Dương lão nhị trong phòng gầm lên, làm Nhị Nha sợ run.

Lý thị vội chạy vào.

Dương lão nhị kích động: “Tiền xây nhà là bán lương được, nàng chưa từng dùng mua thứ gì trong nhà! Nương, mau mở tủ ra xem còn lại bao nhiêu đồ!”

Hắn không nhấc người dậy được, chỉ có thể trỏ vào tủ.

Lý thị run run lấy chìa khóa mở ra, tròn mắt: “Chăn bông nhà ngươi đâu? Tiền thị, con đàn bà đó! Đến cả chăn cũ cũng đem đi cầm!”