Chương 71 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Thôn trưởng mặt mày âm trầm, nhìn đám người Tiền gia mà cười lạnh: “Sao? Các ngươi coi Dung Thụ thôn ta dễ bị bắt nạt lắm phải không?”

Lúc này, Tiền Đa Vượng – đại ca của Tiền thị – mới chậm rãi mở miệng, giọng đầy ngạo mạn: “Thôn trưởng nói vậy là không đúng! Đây là chuyện riêng giữa hai nhà chúng ta, không cần người ngoài phải xen vào.”

“Ta phi! Chỉ cần là chuyện trong thôn thì thôn trưởng đều quản! Các ngươi đừng hòng tới đây gây loạn!” Dương Quân giận dữ quát lớn.

Sắc mặt người Tiền gia tối sầm lại, đồng loạt nháy mắt ra hiệu cho Trần thị. Dù sao bọn họ cũng đang ở địa bàn người khác, kéo dài thời gian chỉ thêm bất lợi.

Trần thị nghiến răng, vòng qua Lý thị lao thẳng về phía nhà Dương lão Nhị, giọng the thé chất vấn: “Dương lão Nhị! Chuyện của con gái ta rốt cuộc ngươi định thế nào? Nếu hôm nay không mang nó trả lại cho ta, lão nương sẽ bắt nó ly hôn với ngươi ngay lập tức!”

Trần thị quá rõ Dương lão Nhị coi Tiền thị như báu vật thế nào. Giờ hắn ta đã thành phế nhân, không có Tiền thị thì cả đời chỉ có thể chịu cảnh quang côn. Nắm được điểm này, bà ta mới dám ngang nhiên uy h**p như vậy.

Dương lão Nhị đôi mắt đỏ ngầu, cả người run lên vì tức, giãy giụa định nhảy xuống giường.

Lý thị sợ hắn ta kích động sẽ xảy ra chuyện, vội xông vào ấn chặt con trai xuống: “Nơi này đã có ta với a cha ngươi chống đỡ, không cần ngươi nhọc lòng!”

Nói rồi, bà xoay phắt lại, trừng Trần thị bằng ánh mắt như dao: “Lão Dương gia ta tuy không giàu có, không quyền thế bằng các ngươi Tiền gia, nhưng nếu các ngươi coi khuê nữ quý đến thế, lại còn muốn bắt Tiền thị ly hôn, thì lão nương đây sẽ thành toàn cho các ngươi!”

Lời vừa thốt ra, Lý thị rõ ràng cảm nhận được con trai mình khẽ run lên phía sau lưng.

Trần thị trừng mắt, thoáng ngẩn ra rồi bật cười lạnh: “Lý thị, ngươi bị nước vào đầu rồi à? Ngươi nhìn xem nhi tử ngươi bây giờ là hạng gì – một kẻ tàn phế, lại còn ba đứa nhỏ phải nuôi. Không có con gái ta, hắn cả đời này chắc chắn sẽ chỉ làm một thằng quang côn! Ngươi đừng có vì tức giận mà tự hủy cả đời của nhi tử mình!”

“Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Dương lão nhị nghiến chặt răng, từng chữ như nặng cả ngàn cân.

Trần thị lập tức cười đắc ý, kiêu căng hất cằm: “Bồi tiền! Khuê nữ ta bị giam ba năm, ngươi phải bồi chúng ta tổn thất ba năm, hai lượng bạc!”

Lý thị nghe vậy liền hiểu ra, hóa ra cả nhà này nghe tin mà lặn lội tới để đòi tiền. Cơn giận vừa bùng lên đã lập tức tắt, bà quay sang nhìn Dương lão nhị, hận sắt không thành thép:

“Lão nhị, nương nói rõ cho ngươi ở đây. Nương sẽ không để ngươi tiếp tục làm thông gia với hạng người này. Tiền gia hay Dương gia, ngươi chỉ được chọn một. Nếu ngươi chọn Dương gia, chỉ cần nương còn thở, nương sẽ không mặc kệ ngươi. Còn nếu ngươi chọn Tiền gia… từ nay chuyện của ngươi, ta mặc kệ!”

Trần thị giận dữ: “Hắc tâm đến vậy sao? Ngươi muốn bức chết chính con trai mình à?”

Lý thị lạnh lùng liếc Trần thị một cái, không thèm đôi co, chỉ nhìn thẳng vào Dương lão nhị.

Trong đầu Dương lão nhị hiện lên đủ chuyện: lúc hắn ta bị thương, Lý thị ngày đêm chăm sóc, a cha lo lắng gửi bạc, tam phòng chạy đôn chạy đáo giúp đỡ… thậm chí ngay cả đại tẩu – người từng có mâu thuẫn với hắn ta – cũng cho mượn 300 văn.

Còn Tiền gia? Không một câu hỏi han, chỉ chờ cơ hội bỏ đá xuống giếng. Tiền thị thì khỏi nói, khi hắn ta còn nằm liệt giường đã mải tìm đường cho mình thoát thân, mặc kệ sống chết nhà chồng. Loại người như vậy, dù có ra tù cũng chỉ biết gây chuyện, mong gì gánh vác trong nhà?

Nghĩ đến đây, Dương lão nhị lần đầu tiên đưa ra quyết định tỉnh táo: “Nương, ta nghe ngươi… cùng Tiền thị hòa li!”

Nói xong, hắn ta như dốc hết sức lực, nhắm mắt lại.

Trần thị sững sờ, rồi lập tức dậm chân mắng chát chúa: “Dương lão nhị, ngươi thật không ra gì! Nữ nhi ta vì ngươi sinh con, lo toan cho cái nhà này đến ruột gan rối bời, giờ nàng bị giam, ngươi liền đòi hòa li? Ta phải tìm người phân xử, cho thiên hạ biết Dương gia các ngươi hắc tâm cỡ nào!”

Bên ngoài, Giang Ninh nghe nãy giờ cũng tức lây. Nàng từng thấy nhiều kẻ tráo trở, nhưng chưa từng gặp ai trơ trẽn đến thế. Nghĩ vậy, nàng lùi ra ngoài, chạy thẳng về Thanh Phong sơn. Lúc này, Cao Dũng và hai người kia vẫn chưa rời đi.

Giang Ninh mỉm cười như bắt được vàng, kể vắn tắt chuyện Thôn Tây cho bọn họ nghe rồi khẩn khoản: “Tuy hơi giống cáo mượn oai hùm… nhưng nếu Tiền gia cứ nháo nữa, cha mẹ chồng ta e không chịu nổi. Vạn nhất chậm trễ, mấy vị cũng bị liên lụy thì không hay.”

Nghe vậy, ba người lập tức thấy lo. Nếu Dương lão đầu thực sự bị chọc giận mà xảy ra chuyện, căn nhà họ đang ở biết làm sao? Không ai nói thêm câu nào, cả bọn chạy một mạch về Thôn Tây, còn nhanh hơn Giang Ninh.

Đến nơi, Tiền gia vẫn đang ầm ĩ.

Cao Dũng đẩy đám đông ra, mặt lạnh như băng. Thân là nha sai, khí thế của hắn lập tức áp đảo: “Nháo cái gì? Ai gây chuyện thì bước ra đây! Người không liên quan, giải tán hết! Còn lộn xộn, ta bắt tất cả!”

Dân làng sợ xanh mặt, tản nhanh hơn thỏ chạy.

Thôn trưởng thấy Cao Dũng đi cùng Giang Ninh thì hiểu ngay, lặng lẽ lùi xuống.

Tiền gia hoàn toàn không ngờ nha sai vẫn còn ở Dung Thụ thôn. Nhìn thấy Cao Dũng, mặt ai nấy biến sắc. Tiền Đa Vượng còn cố gượng cười nịnh bợ: “Kém gia sai gia, hiểu lầm thôi! Chúng ta là nhà mẹ đẻ của Dương Đấu bà nương, qua đây xem nàng!”

“Đánh rắm!”

Lý thị từ trong phòng xông ra, bùm một tiếng quỳ trước Cao Dũng, vừa khóc vừa tố tội Tiền gia: “Sai gia, ngài phân xử giùm! Tiền thị gây họa, khiến con trai và cháu trai ta bị liên lụy thảm hại. Thế mà Tiền gia không hối lỗi, còn đòi chúng ta bồi thường, bắt mang Tiền thị về.

Vừa nãy, nương của Tiền thị còn đòi chúng ta lấy hai lượng bạc đưa cho bọn họ, nếu không thì bắt con trai ta hòa li! Trên đời làm gì có loại cường đạo trắng trợn thế này? Ngài không làm chủ cho lão bà tử này, ta sẽ lên huyện nha đánh trống kêu oan, nhờ Huyện thái gia xử!”

Cao Dũng nghe xong cũng tức đến siết chặt nắm tay. Chưa kịp mở miệng, người trẻ tuổi bên cạnh – Ngưu Dễ Võ – đã chất vấn thẳng: “Có đúng như vậy không? Nghĩ kỹ rồi hãy nói! Ở đây còn không ít người làm chứng!”

Hắn ta chỉ về phía mấy thôn dân còn chưa kịp rời đi.

Tiền Đa Vượng và mấy người mặt tái mét. Lời của Ngưu Dễ Võ chẳng khác nào cắt đường lui của bọn họ.

Tiền lão nhân thấy con trai im lặng thì cất giọng: “Đại nhân, khuê nữ nhà ta gả đến Dung Thụ thôn đàng hoàng! Tiền gia trang chúng ta điều kiện thế nào, bọn họ Dung Thụ thôn điều kiện thế nào? Lấy được con gái ta là tổ tiên họ phải đốt nhang tạ ơn! Vậy mà bọn họ không bảo vệ tốt, còn để nàng chịu oan ức, chúng ta đến chống lưng cho nữ nhi thì có gì sai?”

Ngưu Dễ Võ tức bật cười, gằn giọng: “Nếu không phải Tiền thị trộm thả huynh đệ họ Mao, đã chẳng xảy ra nhiều chuyện như vậy! Nàng là người các ngươi nuôi lớn, truy ra thì Tiền gia các ngươi cũng có trách nhiệm!”