Edit: Trứng ốp la
Giang Ninh vỗ trán, suýt nữa quên mất chuyện này, liền vội theo Chu thị vào thôn. Trên đường còn gặp Dương lão đầu cùng hai người nữa, chắc cũng vừa nhận được tin nên định qua xem.
Ngoài sân từ đường lúc này đã tụ tập không ít thôn dân. Nam nữ già trẻ vây thành một vòng. Lũ trẻ vốn ngày thường nghịch ngợm chạy nhảy, giờ lại ngoan ngoãn trốn sau lưng người lớn, hoặc lén lút ngó mấy vị nha sai, hoặc ghé sát vào nhau thì thầm.
Giang Ninh vừa liếc qua đã nhận ra, ô kìa… vẫn là người quen! Nàng lập tức bước lên hỏi: “Sai gia, bao giờ mới tuyên đọc?”
Cao Dũng thấy là Giang Ninh thì ánh mắt sáng hẳn, giọng cũng khách khí hơn hẳn: “Không biết người nhà Tiền thị đã tới đủ chưa?”
Dương lão đầu chen khỏi đám đông: “Tới rồi! Lão hán đây! Ta là công công của nó. Con trai ta bị thương còn chưa xuống giường, cháu nội thì còn nhỏ, chẳng làm chủ được gì, để ta nghe thay là được.”
Cao Dũng nhìn ông một thân tuổi tác, trong mắt thoáng hiện chút đồng tình: “Vậy được. Ta tuyên đọc đây. Huyện thái gia căn cứ kết quả điều tra, đã chứng thực huynh đệ họ Mao vốn là bọn buôn người.
Dân thôn Dung Thụ có công bắt bọn buôn người, được khen thưởng mười lượng bạc. Dương Đấu vì bảo vệ dân làng, liều mạng đánh chết Mao Nhị Lực, có công, được thưởng riêng hai lượng bạc.
Tiền thị tuy không cố ý đánh người đến chết, nhưng vì tư lợi mà cố tình thả cho huynh đệ họ Mao bỏ trốn – sự thật đã rõ. Tội này không nhẹ, phán ngồi tù ba năm, mong tự tỉnh, vĩnh viễn không tái phạm.”
Thấy phần lớn dân làng còn ngơ ngác chưa kịp hiểu, Cao Dũng lại tóm lược một lượt: “Nói ngắn gọn là – dân Dung Thụ thôn bắt được kẻ xấu, cả thôn được thưởng mười lượng bạc. Dương Đấu giết Mao Nhị Lực, được thưởng riêng hai lượng bạc. Tiền thị không phải tội giết người, nhưng thả kẻ xấu chạy là thật, nên bị phạt ngồi tù ba năm.”
Dưới sân lập tức xôn xao:
“Kính sai gia, Tiền thị đi tù có ảnh hưởng gì đến cả thôn không?”
“Kính sai gia, mười lượng bạc là thưởng cả thôn, hay mỗi nhà được mười lượng?”
“Ngươi nằm mơ à! Còn mỗi nhà mười lượng!”
Thôn dân nhao nhao bàn tán, tiếng cãi lộn vang lên không dứt.
Cao Dũng hơi nhíu mày, chọn lấy trọng điểm mà đáp: “Là cả thôn được mười lượng bạc. Còn về Tiền thị, tội này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ. Vì chưa gây tổn thất quá nghiêm trọng cho người khác nên mới được xử nhẹ, sẽ không ảnh hưởng xấu tới Dung Thụ thôn đâu, các vị yên tâm.”
Nói rồi, hắn ta ngay trước mặt mọi người giao mười lượng bạc cho thôn trưởng, sau đó dẫn theo hai người nữa tìm tới Giang Ninh: “Giang nương tử, chuyện trước kia ta bàn với ngươi về việc dựng nhà, giờ có thể bắt tay vào được chưa?”
Giang Ninh vốn cũng định nói với hắn ta, thấy Cao Dũng mở lời trước, lập tức gật đầu, chỉ sang Dương lão đầu: “Đây là cha chồng ta, việc dựng nhà ông ấy phụ trách. Chúng ta đã dựng xưởng dưới chân Thanh Phong sơn, Cao bộ đầu có thể qua đó xem.”
Đoàn người tới xưởng, Cao Dũng vừa nhìn đã kinh ngạc cảm thán: “Vẫn là Giang nương tử giỏi thật! Trước đây chúng ta đến điều tra còn chưa có cái sân này, mới đó mà đã thành quy mô thế này rồi!”
Giang Ninh che miệng cười khẽ: “Lão nhân gia nóng ruột đó thôi! Dù sao cũng là chuyện kiếm tiền lớn, tranh thủ lúc trời chưa lạnh hẳn, làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Đến khi rét đậm rồi thì muốn làm gì cũng khó.”
Cao Dũng liên tục gật đầu tán đồng.
Người đàn ông đi cùng ông ta trầm ngâm nói: “Nhìn gạch ngói nung ra cũng chẳng kém lò trong huyện, mà giá lại rẻ một nửa.”
“Đúng vậy, Ngưu thúc, ta nói rồi mà, tìm được chỗ này đúng là báu vật!”
Cao Dũng cười đắc ý, thấy Giang Ninh tò mò thì giới thiệu: “Đây là Ngưu Vân Sam, ngỗ tác của huyện nha, mọi người gọi là Ngưu thúc. Còn đây là con trai ông ấy – Ngưu Dễ Võ, tiểu đệ của ta.”
Giang Ninh vội cúi người chào.
Ngưu thúc khoát tay, giọng ôn hòa: “Giang nương tử không cần khách khí. Lão phu cũng muốn xây cho con trai một căn sân, nhưng túi tiền eo hẹp nên vẫn chưa làm được. Gần đây nghe Cao Dũng nói nhà ngươi có thể nhận dựng nhà hoàn thiện, ta mới đặc biệt qua xem. Không biết khi nào ngươi có thể nhận giúp lão phu?”
Ngưu thúc tuy làm ngỗ tác nhưng trông lại giống một vị đại phu, lời nói chậm rãi, khiêm nhường lễ độ.
Giang Ninh quay sang Dương lão đầu: “A cha, chuyện này phải do ngươi thương lượng mới ổn, ta nói không chuẩn được.”
Dương lão đầu cả đời tiếp xúc nhiều nhất cũng chỉ là thôn trưởng, chưa từng nghĩ có ngày được bàn chuyện làm ăn với người của nha môn. Ông hồi hộp đến khô cả cổ, mãi mới nói trôi chảy được đôi câu.
Cuối cùng, cả nhóm bàn bạc xong: trước tiên sẽ nhận việc nhà của Cao Dũng – bốn gian tân phòng cho con trai ông cưới vợ. Làm liền một dãy bốn gian sẽ nhanh hơn nhiều so với xây riêng từng gian. Với tốc độ của ba người thợ quen, gọi thêm hai người nữa thì nửa tháng là xong.
Sau đó mới qua làm nhà Ngưu gia. Tình huống khác hẳn, họ muốn dựng hẳn một tòa sân, hai dãy trước sau, chia thành bốn tiểu viện, tổng cộng khoảng ba mươi gian phòng. Việc này ba người chắc chắn làm không xuể, muốn xong trước đầu xuân thì phải gọi ít nhất mười mấy người thợ phụ.
May mắn là trong thôn đang có nhiều hán tử rảnh rỗi. Dương Lão Tam liền rủ vài thanh niên đáng tin trong thôn, rất nhanh đã chọn đủ người.
Cả nhóm đang thương lượng, thì Lý thị mặt mày âm trầm đi tới: “Lão nhân, mau theo ta qua Thôn Tây một chuyến, bên Tiền gia đang tới gây sự!”
“Cái gì? Tiền gia còn có mặt mũi tới nháo à!” Dương lão đầu tức đến phun một ngụm nước bọt, sải bước đi ngay.
Dương Lão Tam sợ xảy ra chuyện, cũng vội chạy theo, trước khi đi còn gọi với lại: “Đại tẩu, phiền ngươi mời thôn trưởng, người Tiền gia không dễ tống cổ đâu!”
Giang Ninh còn chưa kịp đáp, hắn ta đã chạy mất dạng. Nàng cắn răng, bất đắc dĩ cũng đuổi theo, rồi mời được thôn trưởng cùng sang Thôn Tây.
Từ xa đã thấy trước cửa nhà Dương Đấu vây kín người. Giang Ninh theo thôn trưởng chen vào, liền nghe tiếng mắng chát chúa của Trần thị – mẹ Tiền thị: “Các ngươi nhà Dương thật là lòng dạ đen tối, không biết xấu hổ! Con gái ta bị các ngươi hại vào đại lao, chuyện này ta nhất định không bỏ qua!”
Lý thị cãi lại ngay: “Phi! Tiền gia các ngươi không biết dạy con gái, làm hại con trai ta với cháu ta, ta còn chưa sang tìm các ngươi tính sổ! Giờ các ngươi lại dám tới cửa nhà ta náo loạn! Không bỏ qua đúng không? Được, vậy lên huyện nha, tìm Huyện thái gia phân xử, xem rốt cuộc là Dương gia ta sai hay các ngươi Tiền gia không biết xấu hổ!”
Tiền gia nghe vậy chẳng buồn tra xét, cứ chĩa mũi dùi vào Dương gia, đổ hết tội cho họ.
“Ta mặc kệ! Hôm nay nếu không cho nhà ta một lời công đạo, lão nương sẽ ăn vạ ở đây, không đi đâu hết!” Trần thị hạ mông ngồi phịch xuống, tư thế rõ ràng muốn liều tới cùng với Lý thị.
Lý thị tức muốn xông lên đánh, nhưng Tiền gia có tới ba người đàn ông tráng kiện, còn bên nàng chỉ có một lão già với thằng con trai nhỏ, sao mà đấu lại. Người trong thôn tuy có thể giúp, nhưng vốn nhiều người không ưa Tiền thị, Lý thị lại là người trọng mặt mũi, không muốn hạ mình cầu nhờ.