Edit: Trứng ốp la
Xuất phát ngày này, Giang Ninh riêng dậy thật sớm, đem Dương Nhị Đản cũng kêu lên, “Ta mang ngươi đại tẩu đi Tùng Khê trấn, đánh giá muốn ba ngày tả hữu mới có thể trở về. Đã nhiều ngày, chuyện trong nhà liền giao cho ngươi. Nếu có người hỏi, ngươi chỉ lo nói nương cùng ngươi đại tẩu ra ngoài, còn lại không cần phản ứng.
Thanh Phong chân núi sân phỏng chừng chờ ta trở lại liền kiến hảo, ta sẽ đi tìm Phan Tú Nương bàn chuyện đính con hàu. Trong lúc đó, nếu nhị phòng bên kia có việc, ngươi cũng không cần phản ứng. Đây là một lượng bạc tử, ngươi giữ bên mình.”
Giang Ninh an bài thỏa đáng, mẹ chồng nàng dâu hai người mang theo những món hàng tích cóp trong nhà, cùng bộ xiêm y Liễu Diệp may cho Dương Tiểu Hoa, rồi xuất phát.
Đi ngang nhà Dương Hán, Giang Ninh gọi một tiếng: “Tiểu Hoa!”
“Có đây!” Dương Tiểu Hoa nhảy nhót lại mở cửa.
Giang Ninh vội đưa tay nải cho nàng: “Đây là Liễu Diệp tỷ tỷ của ngươi may cho ngươi bộ xiêm y, cầm đi!”
“Cho ta sao?”
Đôi mắt Dương Tiểu Hoa sáng rực, bỗng xoay người hướng vào bếp gọi lớn: “A cha! Liễu Diệp tỷ tỷ cho ta xiêm y!”
Dương Hán chạy ra, liên tục xua tay: “Sao lại riêng may xiêm y cho nha đầu này, mau đem về cho Tiểu Nha mặc!”
Giang Ninh nghiêm túc nói: “Dạo này nhà ta phiền toái huynh lâu như vậy, còn nhờ huynh thu lưu Đại Kiều. Chỉ là may cho Tiểu Hoa một bộ xiêm y chẳng tính gì! Dương Hán huynh đệ đừng chối từ. Hôm nay ngoài đưa xiêm y, ta còn muốn phiền huynh giúp một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Nghe hai người định đi Tùng Khê trấn, Dương Hán lập tức dặn Tiểu Hoa: “Ở nhà đừng chạy lung tung, a cha lát nữa về.”
Ba người ra đến lạch ngòi, Dương Hán chèo bè trúc đưa các nàng ra Ngụy Giang, thấy họ lên thuyền đánh cá mới quay về.
Liễu Diệp nhỏ giọng thì thầm: “Nương, về sau mỗi lần ra ngoài đều phải phiền Dương Hán thúc sao?”
Giang Ninh lắc đầu: “Không nhờ Dương Hán thúc cũng được, chỉ là phiền hơn chút. Nếu để Nhị Đản đi cùng, nó chèo bè trúc ra rồi quay lại, một chuyến đi về mất nửa ngày, quá chậm trễ việc. Hơn nữa, Dương Hán thúc chắc chắn sẽ không nhận đồ đáp lễ, không kiếm cớ thì bộ xiêm y hôm nay e là chẳng đưa ra khỏi cửa được.”
Liễu Diệp nhớ tới vừa rồi Dương Hán suýt lấy xiêm y trong tay Dương Tiểu Hoa, không khỏi bội phục Giang Ninh chu đáo.
Thuyền xuôi trên sông, Giang Ninh chăm chú nhìn thuyền đánh cá qua lại. Khi gần cập bờ, nàng liền trông thấy mẹ con Phan Tú Nương, vội vàng vẫy tay.
Phan Tú Nương đưa thuyền đến bên Giang Ninh, sang sảng cười: “Đại muội tử lại tới Tùng Khê trấn!”
“Đúng vậy! Phan đại tỷ, trước đây chuyện mua bán còn làm chứ?” Giang Ninh đi thẳng vào mục đích.
Ánh mắt Phan Tú Nương sáng rực: “Thế nào? Đại muội tử còn muốn nữa à?”
Trước đây, hai mẹ con nàng đã cung cấp cho Giang Ninh hơn hai mươi mẻ con hàu, mỗi chuyến 50 văn, tính ra đã kiếm hơn một ngàn văn.
Năm ngoái vì không có tiền, mùa đông hai mẹ con chỉ có thể lênh đênh trên sông. Nước sông lạnh buốt, khoang thuyền lót nhiều lớp rơm rạ vẫn không ngăn được hơi lạnh thấm từ dưới lên, chỉ biết dựa vào bếp lò nhỏ để sưởi ấm mà chịu đựng.
Năm nay có hơn một ngàn văn, nàng có thể thuê hai gian nhà ở Tùng Khê trấn, mỗi tháng chỉ tốn bảy tám chục văn, ba trăm văn là đủ để sống ấm áp qua một mùa đông.
Nếu việc làm ăn này tiếp tục, tích góp vài năm, nàng có thể mua được một tiểu viện ở trấn, thoát cảnh phiêu bạt trên sông.
Giang Ninh gật đầu cười: “Không sai! Lần này ta muốn cùng Phan đại tỷ hợp tác lâu dài, bao nhiêu cũng nhận, chắc sẽ đính ước đến sang năm, vẫn giá cũ, được chứ?”
“Được! Khi nào ta đưa? Vẫn chỗ cũ?” Phan Tú Nương hỏi.
Giang Ninh nghĩ một lát: “Thế này đi, ta ở lại Tùng Khê trấn khoảng ba ngày, sáng sớm ngày thứ ba ta sẽ chờ tỷ ở đây, tỷ tiện đường đưa ta về, người nhà ta sẽ tới dỡ hàng.”
Nói xong, hai người chia tay, Giang Ninh cùng Liễu Diệp cũng tới nơi.
Liễu Diệp lần đầu ra xa nhà, cứ theo sát sau lưng Giang Ninh, cái gì cũng thấy mới lạ, nhưng cũng rất cẩn trọng.
Giang Ninh đưa nàng đến khách đ**m Lâm Giang. Lúc này đang buổi trưa, khách ăn uống khá đông, tiểu nhị và Hoa chưởng quầy bận rộn không ngớt.
Giang Ninh vòng qua, dẫn Liễu Diệp vào bếp.
Dương Đại Đầu đang gọi lớn: “Tôm bóc vỏ xào miến ngon lắm đây, mang ra đi!”
Ngẩng đầu thấy họ, hắn mừng rỡ: “Nương, Liễu Diệp! Sao các người tới đây?”
Giang Ninh xua tay: “Ngươi cứ làm việc, lát nữa rảnh rồi nói.”
Chào hỏi xong, Giang Ninh đưa Liễu Diệp vào phòng ở hậu viện của Dương Đại Đầu.
Liễu Diệp nhìn quanh, căn phòng rộng chừng mười mấy mét vuông, kê một chiếc giường, một cái tủ, gần như không còn chỗ trống. Góc tường có một bàn nhỏ, một chiếc ghế, một giá treo áo, trông khá chật chội.
Giang Ninh nói: “Đây là phòng chưởng quầy riêng cho Đại Đầu ở, không mất tiền. Vì vậy hơi chật. Nếu hai người cùng ở sẽ chật hơn, lát nữa Đại Đầu về ta sẽ bàn xem có nên thuê phòng bên ngoài không.”
Liễu Diệp lập tức lắc đầu: “Nương, ta tới đây đã phiền rồi, sao lại còn tốn tiền? Nương yên tâm, phòng này đủ rộng, ta và Đại Đầu chật chút cũng được.”
Giang Ninh định khuyên nhưng Liễu Diệp nhất quyết không nghe, còn kéo nàng lên giường nằm thử: “Nương xem, hai người ngủ vẫn còn chỗ, ở được mà.”
Đang nói thì Hoa chưởng quầy xuất hiện, vừa thấy Giang Ninh liền cười tươi như hoa cúc: “Đại muội tử, lần này lại tới dạy Đại Đầu nấu ăn?”
Giang Ninh mỉm cười: “Coi như vậy đi. Đây là tức phụ của Đại Đầu, việc nhà đã xong nên ta đưa nàng tới chăm sóc Đại Đầu, ở chỗ chưởng quầy có được không?”
“Chuyện nhỏ! Nếu các ngươi thấy phòng này chật, ta có thể đổi phòng lớn hơn!” Hoa chưởng quầy vui vẻ đáp.
Liễu Diệp cảm thấy ông là người tốt.
Khi Dương Đại Đầu xong việc trở lại, nghe Hoa chưởng quầy nói vậy, liền bảo: “Nương, thật ra lần này nương không đưa Liễu Diệp tới, ta cũng định bàn với nương để nàng qua đây.”
“Sao vậy?” Giang Ninh thắc mắc.
Dương Đại Đầu hạ giọng: “Hoài An huyện giáp ranh Bình An huyện chúng ta có vài ngọn núi. Mỗi khi mưa to mùa hè là lũ bất ngờ, mỗi năm chết không ít người.
Nghe nói huyện mới phái đại nhân rất coi trọng, định di dời dân vùng núi, phong sơn, tu sửa quan đạo. Hiện đã bắt đầu tuyển người, vật liệu đều chở từ cảng Tùng Khê, thuyền nối thuyền, việc này ít nhất kéo dài hai, ba năm.
Dạo này người đến Tùng Khê trấn đông hẳn, ban đêm càng náo nhiệt. Ta muốn nhân cơ hội kiếm thêm chút tiền.”